Cái lạnh thấu xươ/ng bất ngờ ập đến, và vì gia đình tôi sở hữu chuỗi siêu thị lớn nhất địa phương, chúng tôi bỗng chốc trở thành những người có quyền lực nhất.

Vì tin tưởng, tôi giao kho hàng với khối lượng vật tư trị giá hàng trăm triệu cho chồng quản lý, nhưng hắn ta lại lập tức lật mặt.

“Anh hiện là người lãnh đạo những người lánh nạn, việc phân phối vật tư phải công bằng, vợ con anh đương nhiên phải tránh hiềm nghi.”

“Chẳng lẽ muốn người khác nghĩ anh thiên vị cho mẹ con em sao? Đúng là không có chút giác ngộ nào cả.”

Thế nhưng, lượng thực phẩm tôi và con trai nhận được còn không bằng một nửa của người lạ, ngay cả áo khoác lông vũ cũng là loại mỏng nhất.

Chẳng bao lâu sau, con trai tôi vì đói rét mà phát sốt cao.

Tôi c/ầu x/in chồng nhiều lần nhưng không thành.

Đành phải lẻn vào kho hàng, lấy tr/ộm một hộp th/uốc hạ sốt và một chai nước khoáng cho con uống, nhưng lại bị bắt quả tang tại trận.

Chồng tôi thẳng tay ném hai mẹ con tôi ra ngoài trời, mặc cho chúng tôi ch*t cóng.

Linh h/ồn phiêu dạt trên không trung, tôi mới nhìn thấy chồng mình đang ôm lấy cô em họ của tôi cùng đứa con trai hơn một tuổi trong lòng cô ta.

Trong căn phòng ấm áp, họ đang ăn lẩu, uống rư/ợu vang.

Trong bồn tắm là đầy ắp nước khoáng để tắm rửa.

Lúc này tôi mới hiểu ra, tránh hiềm nghi cái gì? Vật tư khan hiếm cái gì?

Đó chẳng qua chỉ là cái cớ để hắn muốn gi*t ch*t hai mẹ con tôi mà thôi.

Sau khi trọng sinh, tôi lạnh lùng nhìn chồng: “Thông báo cho anh một chuyện, tôi sẽ sớm trở thành góa phụ thôi…”

1

Vừa mở mắt ra, cậu con trai bốn tuổi chạy lại đ/âm sầm vào lòng tôi.

“Mẹ ơi, lạnh quá!”

Thật tốt quá! Con trai vẫn còn sống, tôi ôm ch/ặt lấy thằng bé vào lòng.

Kiếp trước, tôi đã tận mắt nhìn thấy nó trút hơi thở cuối cùng trong tay mình.

Cảm giác đ/au đớn x/é lòng đó, dù bây giờ nhớ lại, vẫn khiến tôi r/un r/ẩy toàn thân.

Hôm nay là một ngày trước khi đợt lạnh cực hạn ập đến, bên ngoài đã có dấu hiệu.

Thời tiết 20 độ, chỉ sau một đêm đã giảm xuống còn 0 độ.

Tôi vặn điều hòa lên cao, mặc cho con trai những lớp áo dày nhất, quấn thêm chăn bông.

Tôi biết nhiệt độ sẽ không dừng lại ở đó, rất nhanh sẽ giảm xuống cái lạnh cực hạn âm 50 độ.

Mà những chiếc áo lông vũ tồn kho cùng các loại vật tư sinh hoạt trong kho nhà tôi, đã trở thành món hàng quý giá mà vạn vàng khó cầu.

Ai nắm giữ số vật tư này, người đó sẽ trở thành vua.

Kiếp trước, tôi đã giao toàn bộ vật tư cho Lục Tân, chồng tôi.

Kiếp này, tôi muốn hắn phải ch*t!

Vừa khoác áo khoác vào, Lục Tân đã ôm cô em họ Miêu Nhiễm của tôi cùng đứa con trai một tuổi Lạc Lạc của cô ta bước vào cửa với vẻ xuýt xoa vì lạnh.

“Vợ à, em định ra ngoài à? Hôm nay q/uỷ quái thật, lạnh ch*t mất. May mà em bật điều hòa, trong nhà ấm thật đấy.”

“Chị họ, em có thể đến nhà chị ở tạm không? Điều hòa nhà em hỏng rồi, trong nhà lạnh quá!”

Miêu Nhiễm lộ vẻ ngây thơ đáng thương, Lục Tân cũng tỏ ra vô cùng thản nhiên.

Đến mức kiếp trước tôi hoàn toàn không phát hiện ra gian tình giữa hai người họ.

Tôi chưa kịp hỏi, Lục Tân đã cười chủ động nói: “Thời tiết này không bắt được xe, anh đích thân đi đón họ đấy.”

Tôi cười lạnh thành tiếng: “Anh chu đáo thật đấy, bố mẹ ruột của mình thì không đón, lại đi đón em họ và con trai của nó!”

Nụ cười của Lục Tân lập tức đông cứng trên mặt.

“Vợ à, bình thường em đối xử với Miêu Nhiễm tốt nhất, bảo rằng cô ấy tự mình nuôi con không dễ dàng gì.”

“Anh coi trọng em, nên mới coi trọng cô ấy, sao hôm nay em lại nói chuyện đầy gai góc thế?”

Kiếp trước, khi Lục Tân đón hai mẹ con họ về, tôi còn cảm động khôn nguôi vì hắn quan tâm đến người nhà của tôi.

Giờ nghĩ lại, tôi đúng là ng/u ngốc hết chỗ nói!

Sau khi bố mẹ qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn xe hơi, họ đã để lại cho tôi khối tài sản khổng lồ.

Tôi giao toàn bộ cơ nghiệp cho Lục Tân quản lý.

Lại dồn hết tình thân vào cô em họ.

Cho tiền, cho xe, cho nhà.

Cô ta sinh con khi chưa chồng, không chịu nói cha đứa bé là ai, tôi cũng không truy hỏi, mà đứng ra lo liệu toàn bộ chi phí cho hai mẹ con họ.

Nhưng tôi không biết, cha của đứa trẻ đó chính là chồng tôi.

Hai người mà tôi tin tưởng nhất trên đời, lại lén lút qu/an h/ệ ngay dưới mắt tôi.

Sinh con, mưu đồ tài sản của tôi, còn đẩy hai mẹ con tôi vào chỗ ch*t.

“Chị họ, có phải chị không muốn chúng em ở đây không? Vậy, em đi ngay đây. Chị đừng gi/ận!”

Miêu Nhiễm quay người, nhưng chân lại chẳng hề di chuyển.

Đứa trẻ trong lòng cô ta khóc ré lên đúng lúc.

“Bé cưng, là mẹ có lỗi với con, để con phải chịu khổ rồi!”

Hai mẹ con khóc lóc thảm thiết, như thể phải chịu nỗi oan ức tày trời.

Lục Tân nhíu mày, giọng nói cũng lớn hơn.

“Y Y, hôm nay em bị sao vậy? Bên ngoài lạnh thế này, em bắt hai mẹ con họ đi đâu?”

“Sao lòng em lại đ/ộc á/c thế?”

Tôi đ/ộc á/c?

Kiếp trước, Lục Tân thẳng tay l/ột áo lông vũ của mẹ con tôi, đẩy chúng tôi ra ngoài trời âm 50 độ, ch*t cóng.

Cuối cùng thì ai mới là kẻ đ/ộc á/c hơn?

2

Tuy buồn nôn, nhưng hiện tại tôi còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Tôi đẩy văng hai kẻ giả tạo trước mặt, lao đến tầng hầm lái chiếc xe địa hình chạy như bay về phía kho hàng.

Trên đường đi, tôi gọi điện thoại: “Cố Lẫm, giúp tôi!”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia thậm chí không hỏi tôi chuyện gì, đã dứt khoát trả lời một chữ: “Được.”

Cố Lẫm là bạn thanh mai trúc mã của tôi.

Nhà họ bề ngoài kinh doanh công ty năng lượng, thực chất lại là ông trùm thế giới ngầm.

Bố mẹ từng bảo tôi tránh xa nhà họ Cố.

Nhưng Cố Lẫm lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau, không nhéo tóc tôi thì cũng chép bài hộ tôi.

Bạn bè đều nói Cố Lẫm đ/áng s/ợ, tôi chỉ thấy anh ta vô vị và nhàm chán.

Sau khi tôi ch*t vài tháng ở kiếp trước, thời tiết ấm dần lên.

Cố Lẫm tìm đến, sau khi biết tin tôi ch*t, anh ta đỏ mắt trực tiếp rút sú/ng b/ắn ch*t hai kẻ rác rưởi Lục Tân và Miêu Nhiễm.

Anh ta đích thân lật tung đống x/ác ch*t chất cao như núi để tìm th* th/ể của tôi, không ăn không ngủ.

Cuối cùng, th* th/ể phân hủy bùng phát dị/ch bệ/nh đã cư/ớp đi mạng sống của Cố Lẫm.

Lúc trút hơi thở cuối cùng, anh ta vẫn lẩm bẩm: “Y Y, xin lỗi, anh không tìm thấy em.”

Lúc đó tôi mới biết, anh ta đã yêu tôi một cách ngây ngô và vô vọng suốt bao nhiêu năm như thế.

Giờ đây, người duy nhất tôi có thể tin tưởng chính là anh.

Đang suy nghĩ, tôi cũng đã đến kho hàng.

Những năm qua tôi hiếm khi xuất hiện ở công ty, bảo vệ căn bản không nhận ra tôi.

Sau khi bị tra hỏi hồi lâu, tôi hết kiên nhẫn, trực tiếp xông vào khu vực.

“Cô quay lại? Trời lạnh thế này cô bị đi/ên à? Quản lý Miêu, quản lý Miêu, ông mau ra đây, có người xông vào!”

Quản lý Miêu? Người họ Miêu trong ký ức của tôi chỉ có gia đình Miêu Nhiễm...

Quả nhiên, từ xa có một người đàn ông trung niên b/éo tròn chạy lại.

Chính là dượng tôi, bố ruột của Miêu Nhiễm, Miêu Quân.

Nhìn thấy là tôi, khuôn mặt gi/ận dữ của ông ta lập tức cứng đờ, rồi nở nụ cười.

“Ôi chao, Y Y à, trời lạnh thế này, sao cháu lại đến đây?”

“Đồ đui m/ù kia, ngay cả bà chủ của công ty chúng ta mà cũng không nhận ra!”

Bảo vệ nghệch mặt ra.

Tôi hừ lạnh một tiếng: “Ông nói sai rồi, tôi là ông chủ, không phải bà chủ! Gọi tất cả mọi người đến phòng họp họp ngay!”

Mười phút sau, đối mặt với đám đông trong phòng họp, tôi trực tiếp hỏi.

“Ai phụ trách hệ thống giám sát trong ngoài kho hàng, điều khiển cửa kho, lập trình robot bốc xếp hàng hóa thì giơ tay!”

Một cô gái giơ tay.

“Ai là người nắm rõ vị trí sắp xếp hàng hóa nhất?”

Một thợ sửa chữa giơ tay.

“Được, chỉ hai người các người đi kiểm kho với tôi, những người khác ở lại đây chờ!”

Dượng tôi mặt mày tái mét: “Y Y, cháu định làm gì?”

“Miêu Quân, ở công ty nhớ gọi tôi là Tổng giám đốc Bạch! Tôi làm gì, còn chưa đến lượt ông phải báo cáo!”

Tôi dẫn hai người, mất một tiếng đồng hồ để kiểm tra tất cả thiết bị giám sát và hàng hóa trong kho.

Thay đổi mật khẩu ra vào, xóa bỏ dấu vân tay của tất cả mọi người.

Vừa xong việc, ba chiếc xe đen chậm rãi tiến vào khu vực, hàng chục tên c/ôn đ/ồ mặc vest bước xuống xe, đứng thẳng tắp thành hai hàng.

Cố Lẫm đứng ở phía trước, đẹp trai đến mức phạm pháp.

Nhìn thấy tôi, khóe miệng anh cong lên.

“Đại tiểu thư Bạch, hình như cô sắp làm chuyện gì lớn thì phải!”

Tôi không có thời gian đùa với anh, gọi nhân viên từ phòng họp ra, nghiêm túc nói.

“Ngoài hai người vừa đi kiểm kho cùng tôi, những người còn lại đều bị sa thải, có hiệu lực ngay lập tức.”

3

Lời vừa dứt, đám người bên dưới r/un r/ẩy hỗn lo/ạn.

Dượng tôi là người đầu tiên lên tiếng: “Y Y, không, Tổng giám đốc Bạch, cháu đùa gì thế? Tại sao lại đột ngột sa thải chúng ta?”

“Vì bắt đầu từ bây giờ, tôi và họ sẽ tiếp quản toàn bộ kho hàng này!”

Tôi chỉ vào Cố Lẫm và những người anh mang đến.

“Tôi đã báo với giám đốc nhân sự của tập đoàn rồi, giấy thôi việc, lương tháng này và tiền bồi thường thôi việc, trong hôm nay sẽ giải quyết xong hết!”

Nghe thấy có tiền bồi thường, một nửa số người im lặng.

“Ai cần tiền bồi thường của cô, Bạch Y Y, cô làm vậy là vi phạm pháp luật, tôi sẽ đi kiện cô ra hội đồng trọng tài lao động!”

“Tôi là dượng của cháu, cháu nói sa thải là sa thải? Lục Tân có biết không? Dì cháu và Nhiễm Nhiễm có biết không? Sau này cháu đối mặt với họ thế nào?”

Trọng tài lao động? Ngày mai lạnh cực hạn ập đến, ai mà quan tâm chuyện vớ vẩn này!

Vợ chồng dì tôi kiếp trước lạnh lùng đứng nhìn mẹ con tôi chịu khổ, tôi có gì mà không dám đối mặt với họ?

Không muốn lãng phí thời gian nữa, tôi quay sang nhìn Cố Lẫm, anh lập tức sắp xếp người giám sát tất cả mọi người rời đi.

Trở lại văn phòng, tôi lên tiếng trước.

“Cố Lẫm, ngày mai lạnh cực hạn ập đến, nhiệt độ sẽ xuống dưới âm 50 độ, kéo dài 6 tháng.”

“Tôi có vật tư, nhưng thiếu năng lượng; anh có năng lượng, nhưng thiếu vật tư.”

“Hai chúng ta liên thủ, sẽ là liên minh mạnh nhất.”

“Tôi có 10.000 mét vuông khu thường, 2.000 mét vuông khu đông lạnh, giá kệ nhiều tầng cao 20 mét, hàng vạn tấn hàng hóa, hàng trăm triệu sản phẩm.”

“Cố Lẫm, anh có sẵn lòng giúp tôi canh giữ không?”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt phức tạp.

Một lát sau, anh nhếch mép, thở dài bất lực.

“Y Y, yêu cầu nào của cô mà tôi chẳng đồng ý?”

Quá nhiều cảm xúc truyền qua ánh mắt.

Nhưng hiện tại, tôi không có thời gian để cảm nhận.

“A Lẫm, tháng đầu tiên sau khi lạnh cực hạn vẫn còn an toàn, truyền thông sẽ nói với mọi người rằng thời tiết sẽ sớm trở lại bình thường, nên mọi người sẽ tuân thủ quy tắc.”

“Nguy hiểm thực sự xảy ra sau một tháng, lúc này hầu hết mọi người sẽ dùng hết vật tư và nhắm vào nơi này!”

“Chúng ta có một tháng để biến nơi này thành pháo đài kiên cố.”

“Tôi biết anh có lượng lớn vũ khí nóng, tin tôi đi, nơi này cần nó! Và tôi cũng sẽ cung cấp cho đội ngũ của anh tất cả vật tư anh cần!”

Cố Lẫm gật đầu đồng ý.

Thật tốt, anh không coi tôi là kẻ đi/ên.

Trong khu vực có hơn chục xe tải vận chuyển, tôi bảo Cố Lẫm sắp xếp người chuyển đủ nước, thực phẩm, th/uốc men, quần áo, giấy vệ sinh, túi rác... dùng cho sáu tháng.

Cả một xe tải lớn, chở thẳng đến căn nhà bốn phòng ngủ nhỏ mà tôi vừa m/ua trên đường.

Biệt thự quá lớn, chẳng bao lâu nữa sẽ mất điện mất nước, vô dụng và dễ trở thành mục tiêu cư/ớp bóc.

“Cô đề phòng tôi? Tại sao phải chuyển vật tư sáu tháng?” Cố Lẫm hỏi nhỏ.

Tôi tất nhiên tin anh.

Nhưng trải qua cái ch*t thê thảm ở kiếp trước, tôi muốn cho mình thêm một lựa chọn.

Chứ không phải đặt cược tất cả vào một người đàn ông.

“Không phải đề phòng anh, tôi và con trai dù sao cũng phải có chỗ ở!”

Cố Lẫm không hỏi thêm, tôi cũng không nói gì nữa.

Trên đường đến nhà mới, tôi mới có thời gian lấy điện thoại đang để chế độ im lặng ra xem.

Hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, hầu hết đến từ Lục Tân và Miêu Nhiễm, tôi không quan tâm cũng không trả lời.

Đợi mọi việc xong xuôi, tôi trở về biệt thự thì trời đã tối mịt, nhiệt độ cũng thấp hơn.

Vừa vào cửa, tiếng gầm thét của Lục Tân đã ập tới.

“Bạch Y Y, anh gọi điện cho em cả ngày, tại sao không nghe máy? Kho hàng rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

4

Lục Tân, Miêu Nhiễm, dì và dượng tôi đang ngồi quây quần bên bàn ăn.

Hải sản và rư/ợu vang bày đầy một bàn.

Chỉ riêng không thấy con trai tôi đâu.

Tôi vội vã chạy vào phòng ngủ của con, đèn tắt, đứa nhỏ trên giường đang thở đều đều.

Lúc này lòng tôi mới an tâm.

Bật đèn ngủ lên, vừa định gọi con trai dậy, lại phát hiện đứa trẻ nằm trên giường con trai tôi, lại chính là Lạc Lạc con của Miêu Nhiễm!

“Chị họ, chị làm gì thế? Lạc Lạc đang ngủ ngon, chị làm lo/ạn nó làm gì?”

Lạc Lạc bị đá/nh thức bởi âm thanh, bò dậy bắt đầu khóc.

Lục Tân cũng chạy tới, vừa định lên tiếng chất vấn, đã bị tôi túm lấy cổ áo.

“Lục Tân, con trai tôi đâu? Phàm Phàm con trai chúng ta đâu?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm