“Nếu số vật tư đó nằm trong tay tôi, cô có biết tôi sẽ ki/ếm được bao nhiêu tiền không?”

“Đáng lẽ tôi phải được ngồi trong căn phòng ấm áp ăn lẩu như cô, nhưng giờ tôi lại sống như một con kiến!”

“Bạch Y Y, tôi chịu đủ rồi, cô c/ứu tôi đi, c/ầu x/in cô, c/ứu tôi đi!”

Vừa ch/ửi bới, Lục Tân vừa bật khóc.

“Tôi đúng là có lỗi với cô, nhưng là Miêu Nhiễm quyến rũ tôi trước, tôi nhất thời không kiềm chế được, rồi cô ta đe dọa tôi!”

“Tôi không hề muốn thế, Y Y, tôi yêu cô mà!”

Tôi nghe mà thấy buồn nôn, nhưng vẫn cố nhịn để hỏi tiếp: “Còn Miêu Nhiễm và những người khác thì sao?”

Lục Tân khựng lại, cuối cùng cũng lộ ra chút chân tướng.

“Họ á, ch*t lâu rồi.”

“Đầu tiên là Lạc Lạc, thằng bé sốt cao, không có đồ ăn, không có quần áo! Hai ngày sau là tắt thở!”

“Sau đó là dì và dượng, Miêu Nhiễm là người trút hơi thở cuối cùng, cô ta cư/ớp đồ ăn của tôi, đó là thứ tôi khó khăn lắm mới cư/ớp được từ tay hàng xóm.”

“Tôi chỉ đẩy một cái, đầu cô ta đ/ập xuống đất rồi ch*t!”

“Không còn ai cư/ớp đồ ăn của tôi nữa, ch*t thì ch*t thôi! Sống cũng là chịu tội!”

Hắn nói giọng bình thản, trên mặt không lộ ra chút bi thương nào.

Còn lòng tôi cũng chẳng chút gợn sóng, chỉ thấy tiếc cho Lạc Lạc, dù sao đứa trẻ cũng vô tội.

“Y Y, tôi biết mình không sống nổi nữa, trước khi ch*t, cô cho tôi ăn một phần lẩu tự sôi được không?”

“Tôi chỉ có nguyện vọng này thôi, được không? Tôi biết cô có mà, tôi muốn ăn lắm! Y Y!”

Tôi suýt nữa thì tức đến bật cười.

“Lục Tân, anh không xứng! Thứ đồ ăn quý giá như vậy, sao có thể để một con súc vật như anh làm bẩn?”

“Ném hắn ra ngoài đi, tôi thấy quanh đây hình như có sói hoang đấy! Cho chúng thêm chút đồ ăn tươi.”

Khi Lục Tân bị lôi đi, hắn vẫn gào thét.

“Bạch Y Y, cô không phải là người, trước khi ch*t tôi chỉ có một nguyện vọng này mà cô cũng không giúp? Một phần lẩu tự sôi thôi, chỉ hơn hai mươi tệ thôi mà, á á á!”

“Tại sao, tại sao cô lại h/ận tôi đến thế? Tại sao?”

Tôi mỉm cười: “Vì kiếp trước, anh đã để mẹ con tôi ch*t cóng, còn anh thì ôm Miêu Nhiễm ăn lẩu hát ca!”

Nghe xong, hắn lộ vẻ không thể tin nổi.

“Kiếp trước? Cô nói kiếp trước? Bạch Y Y, cô đi/ên rồi! Tôi ch*t không nhắm mắt!”

Cố Lẫm nhìn tôi đầy suy tư.

“Vậy ra, em là trọng sinh trở về?”

8

Tôi quay sang nhìn anh: “Sao, muốn cười nhạo tôi à?”

Anh có vẻ trầm ngâm, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Em đã chịu khổ nhiều rồi, kiếp trước anh không bảo vệ tốt cho em, xin lỗi em.”

Tại sao lại nói xin lỗi chứ? Kiếp trước anh đã vượt qua đợt lạnh cực hạn, nhưng lại vì tôi mà ch*t vào một ngày nắng đẹp.

Sau cuộc xung đột này, Cố Lẫm lại nâng cấp an ninh kho hàng một lần nữa.

Người nhà của những nhân viên tử nạn trong cuộc xung đột lần này vẫn nhận được vật tư liên tục.

Mọi người nhìn thấy điều đó, họ càng kiên định lựa chọn bám trụ tại vị trí của mình.

Hôm đó, Cố Lẫm đột nhiên vô cùng căng thẳng chạy đến văn phòng tìm tôi.

“Y Y, Phàm Phàm mất tích rồi!”

Tôi đứng bật dậy, tài liệu trên tay rơi vãi đầy sàn.

Kho hàng và siêu thị đều thuộc khu vực nguy hiểm, tôi không tiện mang Phàm Phàm đi lại hai nơi nên để thằng bé ở căn nhà nhỏ.

Tôi đã thuê một bảo mẫu, một giáo viên mầm non, Cố Lẫm còn để lại hai người phụ trách an ninh.

Khi tôi và Cố Lẫm chạy về, hai nhân viên an ninh đã trúng đạn t/ử vo/ng.

Bảo mẫu đã biến mất không dấu vết, giáo viên mầm non trúng một phát đạn vẫn đang cố gắng cầm cự.

“Trưa nay vừa ăn cơm xong, đột nhiên có người xông vào n/ổ sú/ng, mục đích của hắn rất rõ ràng, là để cư/ớp đứa trẻ.”

Tôi nén sự căng thẳng trong lòng, ép mình phải bình tĩnh lại.

Sau khi thẩm vấn, đặc điểm ngoại hình của kẻ đó chính là Lục Tân!

Hắn, chưa ch*t!

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Lục Tân.

Theo yêu cầu của hắn, tôi chuyển hai xe vật tư đến địa điểm chỉ định.

Sau khi kiểm tra, hắn bảo tôi một mình đến địa điểm hẹn để đổi con.

Cố Lẫm biết không ngăn được tôi nên không nói thêm gì.

“Con trai đâu? Nhất Phàm đâu?”

Tôi lo lắng nhìn xung quanh, ở đây không thấy bóng dáng con trai đâu.

Lại một tháng không gặp, tướng mạo Lục Tân đã thay đổi, trở nên cùng hung cực á/c.

Gương mặt g/ầy trơ xươ/ng, đôi mắt trắng dã lộ vẻ hung quang.

Hắn khom lưng, đi đứng khập khiễng.

“Bạch Y Y, lại gặp nhau rồi, cô ngạc nhiên lắm phải không? Dù sao lần trước, cô tưởng tôi chắc chắn phải ch*t rồi, đúng không?”

“Lại làm cô thất vọng rồi! Trước khi bị sói kéo đi, tôi đã được người khác c/ứu.”

“Sau đó, tôi gi*t kẻ c/ứu mình, cư/ớp quần áo và thức ăn của hắn!”

“Bây giờ tôi cũng không biết mình còn được tính là người nữa không, Bạch Y Y, tất cả đều là vì cô!”

“Cô còn nói với tôi là vì kiếp trước nên cô mới đối xử với tôi như vậy, tôi không tin!”

“Ha ha, cô giỏi bịa đặt thật đấy, thế cô có tính được là kiếp này, mạng của cô cũng phải để lại đây không?”

Trạng thái tinh thần của Lục Tân không bình thường, tôi không muốn kích động hắn, chỉ muốn biết tung tích con trai.

“Lục Tân, con trai đâu? Thằng bé còn nhỏ như vậy, mới 4 tuổi, nó đã gọi anh là bố từ nhỏ! Nó là con trai anh đấy!”

“Lục Tân, nó ở đâu? Tôi đổi nó, được không? Thả nó ra, anh muốn đối xử với tôi thế nào cũng được!”

Tôi gần như khuỵu xuống đất.

Tôi không nghi ngờ việc Lục Tân sẽ gi*t Phàm Phàm, dù sao kiếp trước hắn cũng đã làm vậy.

Tôi đến tận bây giờ vẫn không hiểu, hổ dữ không ăn th!t con, rốt cuộc tại sao hắn lại có á/c ý lớn như vậy với Phàm Phàm?

“Con trai? Con trai của tôi? Bạch Y Y, mẹ kiếp, đến tận bây giờ mà cô vẫn không nói thật sao?”

9

“Sự thật gì?” Tôi hoang mang.

“Con trai tôi chỉ có Lạc Lạc, nó ch*t rồi, ch*t ngay trước mắt tôi.”

Tôi sững sờ tại chỗ, trong đầu như có thứ gì đó n/ổ tung.

Hóa ra, hắn chưa bao giờ coi Phàm Phàm là con ruột, hắn luôn tưởng Phàm Phàm là con của người khác!

“Lục Tân! Anh nói cho rõ ràng, sao Lục Nhất Phàm lại không phải con trai anh?”

Lục Tân ngửa mặt than trời, hắn g/ầy quá, chiếc áo khoác lông vũ trên người cứ rộng thùng thình.

“Lần đó cô đi công tác, về là mang th/ai, thời gian căn bản không khớp, cô tưởng tôi ng/u à?”

“Tôi đã đến nơi cô công tác để điều tra, tôi xem camera, tôi thấy Cố Lẫm bế cô về phòng!”

“Một tiếng sau hắn mới ra ngoài! Về nhà là cô có th/ai, không phải con hắn thì là con ai?”

“Đồ đàn bà lẳng lơ, tôi đối xử với cô tốt như vậy, sao cô nỡ đối xử với tôi như thế?”

“Tôi nhẫn nhịn bao nhiêu năm nay vì tôi yêu cô, tôi yêu cô mà!”

“Tôi ngoại tình thì đã sao? Chẳng phải cô có lỗi với tôi trước à!”

“Tất cả đều là lỗi của cô, Bạch Y Y, là lỗi của cô!”

Tôi nhìn Lục Tân với đôi mắt đỏ ngầu, chỉ vì những lời vô căn cứ này mà kiếp trước mẹ con tôi ch*t thảm, kiếp này con trai lại mất tích.

“Lục Tân, tôi chưa bao giờ có lỗi với anh! Lần đó gặp Cố Lẫm là tình cờ, bố mẹ tôi vừa qu/a đ/ời, tôi đi bàn công việc bị khách hàng kh/inh rẻ b/ắt n/ạt.”

“Là Cố Lẫm giải vây cho tôi, tôi uống say, anh ấy đưa tôi về phòng.”

“Tôi nôn đầy sàn, anh ấy dọn dẹp giúp tôi, đợi người mang th/uốc giải rư/ợu và th/uốc dạ dày đến, còn có bát cháo trắng, rồi anh ấy mới đi.”

“Chúng tôi không hề xảy ra chuyện gì cả!”

“Anh không tin, sao không đi xét nghiệm ADN? Bây giờ ở đâu cũng làm được, anh đi đi!”

“Lục Tân, Lục Nhất Phàm là con trai anh, là con ruột của Lục Tân anh, từ trước đến nay đều là vậy!”

“Anh vì sự suy đoán không căn cứ này mà muốn hại ch*t mẹ con tôi hai lần sao?”

Tôi gào lên trong sự sụp đổ, nước mắt đầm đìa.

“Nếu tôi làm chuyện đó, tôi đã rời đi từ lâu rồi, tại sao còn ở nhà chăm sóc gia đình? Tại sao giao hết mọi thứ cho anh quản lý?”

“Lục Tân, anh tỉnh lại đi! Con trai đâu? Anh không thể tự tay gi*t ch*t dòng m/áu duy nhất của mình trên đời này!”

Lục Tân d/ao động, hắn bắt đầu lẩm bẩm.

“Là con trai tôi sao? Rốt cuộc cái gì mới là thật?”

“Lục Tân, con trai rốt cuộc ở đâu? Thằng bé còn nhỏ như vậy, thời tiết lạnh thế này, nó không chịu nổi đâu!”

Lục Tân nhìn chằm chằm vào tôi, như đang đưa ra quyết định đ/au đớn nào đó.

“Tôi có thể nói cho cô biết con trai ở đâu, nhưng cô phải ch*t ở đây, mạng đền mạng!”

“Được, được thôi! Chỉ cần con trai còn sống, mạng này anh cứ lấy đi!”

Lục Tân quyết định, hắn chậm rãi nói ra địa chỉ của con trai.

Lời vừa dứt, một tiếng sú/ng vang lên, viên đạn của sú/ng b/ắn tỉa xuyên qua lồng ngựk phải của Lục Tân.

Một nhóm người ùa lên lầu, đ/è Lục Tân xuống đất trói lại.

Giọng Cố Lẫm vang lên từ tai nghe.

“Y Y, anh đi đón Phàm Phàm, em yên tâm! Cứ giữ lại mạng hắn, nhỡ có chuyện gì thì dùng biện pháp mạnh để hắn khai ra.”

Tôi bước tới đ/á vào ngựk phải Lục Tân, hắn đ/au đến mức hít một hơi lạnh.

“Lục Tân, anh là kẻ ngốc nhất kiêm khốn nạn nhất.”

Trên đường về căn cứ, Cố Lẫm gọi điện tới.

“Phàm Phàm, an toàn rồi!”

Thấy Phàm Phàm bình an vô sự, lòng tôi mới hoàn toàn nhẹ nhõm.

Còn Lục Tân, tôi bảo người dọn sạch tuyết trên nắp hầm của khu vực.

Trói tay Lục Tân rồi ném xuống đó.

Ngày đầu tiên, hắn còn sức để ch/ửi bới bên trong.

Ngày thứ hai, chỉ còn ti/ếng r/ên rỉ.

Ngày thứ ba, hoàn toàn mất tiếng.

Sau đó, chỉ còn sự tĩnh lặng.

Hắn, ch*t hẳn rồi!

10

Ba tháng sau khi đợt lạnh cực hạn ập đến, đường cao tốc cuối cùng cũng thông xe.

Vật tư và quân đội cùng tiến vào thành phố.

Chính quyền vốn đã tê liệt nay lại khôi phục công việc.

Thị trưởng kéo tôi đi báo cáo công việc với thủ trưởng: “Chính là Tổng giám đốc Bạch trong hai tháng qua đã cung cấp hỗ trợ cho cơ quan chính phủ và các cơ quan chức năng.”

“Mới giúp chúng tôi sống sót đến tận bây giờ!”

“Cô ấy còn kiên trì kinh doanh và cung cấp vật tư miễn phí, mới bảo vệ được an toàn tính mạng cho cư dân thành phố ở mức tối đa.”

Thủ trưởng gật đầu, vỗ vai tôi.

“Tổng giám đốc Bạch, cảm ơn sự đóng góp của cô! Sau này hãy để chúng tôi tiếp quản người dân!”

Tôi hiểu ý ông ấy, họ không chỉ tiếp quản người dân, mà còn tiếp quản vật tư của tôi.

Nhà nước tiếp quản, c/ứu giúp người dân, tôi không từ chối.

Nhưng tôi không phải thánh nữ, lúc này đương nhiên phải đưa ra điều kiện.

Sau nhiều vòng đàm phán, tôi đại diện cho Bạch thị và Cố thị, đạt được thỏa thuận với chính phủ.

Trước hết, tôi cung cấp vật tư, Cố Lẫm cung cấp năng lượng, sau khi đảm bảo nhu cầu sinh hoạt cho nhân viên tập đoàn mình, sẽ b/án toàn bộ vật tư còn lại cho nhà nước với giá cao gấp ba lần giá thu m/ua.

Đây đã là cái giá rẻ nhất trong tình cảnh hiện tại rồi.

Thứ hai, đối với các hành vi vi phạm pháp luật do xung đột vật tư trong vòng ba tháng sau khi đợt lạnh cực hạn xảy ra, sau này sẽ không truy c/ứu trách nhiệm.

Cuối cùng, Bạch thị và Cố thị sau này sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ công việc tái thiết sau thảm họa tại địa phương, và có quyền ưu tiên xây dựng các dự án quốc gia.

Sau khi các điều kiện này đều được giấy trắng mực đen thực hiện, cổng khu vực mở ra, quân đội tiến vào.

Tôi và Cố Lẫm cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Lại ba tháng trôi qua, thời tiết ấm dần lên, kinh tế cũng đang dần hồi phục.

Bạch thị và Cố thị nhờ biểu hiện xuất sắc trong đợt lạnh cực hạn, đã nhận được giải thưởng cống hiến quốc gia.

Mọi người tự phát gửi tặng vô số cờ thi đua đến siêu thị, họ cảm ơn sự tồn tại của siêu thị đã giúp họ sống sót.

Cố Lẫm nhiều lần hẹn tôi đi ăn, tôi đương nhiên hiểu ý định của anh.

Trong buổi tiệc tối sau lễ tuyên dương, anh chặn tôi ở ban công.

“Tại sao lại trốn anh?”

Tôi mặc chiếc váy đen nhỏ, lắc lắc ly rư/ợu vang trên tay.

“Cố Lẫm, tôi biết lòng anh, nhưng tôi vẫn chưa nhìn rõ lòng mình.”

“Lý do tôi không muốn đến với anh, chỉ vì anh thích tôi.”

“Việc tôi có thích anh hay không cũng quan trọng lắm, đúng không?”

Cố Lẫm nhếch mép, cười có phần gượng gạo.

“Đại tiểu thư Bạch, thì cũng phải giao lưu tiếp xúc mới biết có thích hay không, có hợp hay không chứ, đúng không?”

“Em đến cả mặt cũng không gặp, thế là không đúng rồi!”

“Vậy thì, một tuần gặp một lần?” Tôi nháy mắt.

“Được, nghe em, tất cả nghe em! Dù anh muốn mỗi ngày sau này đều được gặp em, nhưng điều kiện tiên quyết là em và Phàm Phàm đều đồng ý!”

“Anh có thể chờ!”

Tôi mỉm cười, không nói gì nữa.

Ánh trăng hôm nay thật đẹp, cuộc sống sau này sẽ còn đẹp hơn!

Bởi vì, tôi sẽ không bao giờ giao quyền quyết định hạnh phúc của mình vào tay bất kỳ ai nữa.

Chỉ có tôi, mới có thể quyết định cuộc sống sau này của mình và con trai!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm