Một lát sau, Tiền Hổ, kẻ vốn chẳng ưa gì tôi, bước ra, hắn chột dạ nói:

"Hạ tổng, tôi có bằng chứng, Lâm Uyển Ca thường xuyên đeo hàng xa xỉ, có món giá trị còn cao hơn cả lương một năm của cô ta, tôi nghi ngờ là do ăn chặn tiền hoa hồng mà có."

Hạ Thi Kỳ nghe vậy mắt sáng rực lên: "Một nhân viên kinh doanh quèn sao m/ua nổi hàng xa xỉ, chắc chắn là đã giở trò!"

Cô ta quát lớn với đám vệ sĩ ngoài cửa: "Người đâu, đ/è nó xuống đất rồi l/ột đồ khám xét cho ta!"

Tim tôi thắt lại, không nhịn được m/ắng: "Đầu óc cô bị úng nước à? Những thứ đó đều là khách hàng tặng!"

Hạ Thi Kỳ nhổ nước bọt: "Còn dám cãi chày cãi cối? Khách hàng làm sao có thể tặng đồ đắt tiền như vậy, tôi thấy chính là cô tư túi!"

Tôi liều mạng vùng vẫy nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự kiềm tỏa của đám vệ sĩ.

Quần áo trên người bị x/é rá/ch từng mảnh, chẳng mấy chốc chiếc vòng tay Đế Vương Lục rơi ra khỏi túi áo tôi.

Hạ Thi Kỳ cúi người nhặt lên, nhìn thấy chiếc vòng như thể tìm được bằng chứng, phấn khích hét lớn:

"Cuối cùng cũng bắt được mày, loại vòng này giá trị ít nhất cũng phải chục triệu trở lên, mày làm việc mười năm cũng không m/ua nổi!"

"Con tiện nhân, dám cả gan phá hoại công ty của Yến ca, tao nhất định phải dạy cho mày một bài học đích đáng."

Nói rồi cô ta túm ch/ặt tóc tôi, t/át liên tiếp vào mặt tôi.

Bộ móng tay nhọn hoắt rạ/ch nát da th!t, m/áu tươi nhanh chóng chảy ra.

Dẫu vậy Hạ Thi Kỳ vẫn chưa hả gi/ận, cô ta vớ lấy cây bút trên bàn đ/âm vào người tôi, đ/au đến mức toàn thân tôi r/un r/ẩy.

Đồng nghiệp thân thiết thấy vậy không nhịn được, vội vàng gọi điện cho Lục Yến Chi vừa đi công tác về.

Tôi cố nén cơn đ/au thấu xươ/ng, nghiến răng nói: "Tôi không ăn chặn tiền, đây là cố ý gây thương tích, tôi sẽ báo cảnh sát!"

Nghe vậy, Hạ Thi Kỳ kh/inh bỉ nói: "Báo cảnh sát? Vừa ăn cư/ớp vừa la làng à? Con tiện nhân mồm miệng còn cứng lắm, hôm nay tao phải đ/âm nát nó mới thôi!"

Cô ta vừa nói vừa dùng đầu bút nhọn đ/âm vào miệng tôi, tay chân tôi bị vệ sĩ đ/è ch/ặt không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ta tùy ý hànhz hạz mình.

Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng bước chân, Lục Yến Chi xông vào quát lớn:

"Các người đang làm cái gì đấy? Dừng tay lại ngay cho tôi!"

5.

Lục Yến Chi sớm đã nghe Phó tổng Trương kể về thể chất Thần Tài của tôi.

Mặc dù không tin lắm, nhưng nể tình tôi chốt được nhiều đơn hàng lớn, anh ta vẫn rất công nhận năng lực của tôi.

Anh ta nhíu mày bước đến bên cạnh Hạ Thi Kỳ, kéo cô ta đứng dậy: "Kỳ Kỳ, em đang làm gì thế này?"

Hạ Thi Kỳ vừa thấy anh ta, lập tức đổi sang bộ mặt đáng thương, ấm ức nói:

"Yến ca, con tiện nhân này ăn chặn tiền công ty bị em bắt quả tang, thế mà nó không những không thừa nhận, còn ch/ửi bới em."

Nghe vậy, Lục Yến Chi nhíu mày hỏi: "Sao em phát hiện ra?"

Hạ Thi Kỳ như dâng bảo vật, lấy chiếc vòng ra: "Em lục được cái này trên người cô ta, chỉ với chút lương bèo bọt đó sao mà m/ua nổi thứ đắt tiền thế này, chắc chắn là tham ô tiền của công ty."

Nhìn thấy chiếc vòng, trong mắt Lục Yến Chi thoáng vẻ gh/ê t/ởm.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, giọng điệu không mấy thiện cảm: "Lâm Uyển Ca, cô giải thích đi, thứ này từ đâu mà có?"

Ban đầu tôi còn đặt chút kỳ vọng vào người sếp này, giờ thấy bộ dạng đó của anh ta, coi như hoàn toàn tuyệt vọng.

"Lục tổng, đây là ông chủ Lý tặng tôi, nếu anh không tin có thể gọi điện hỏi ông ấy."

Trong mắt Lục Yến Chi lóe lên vẻ nghi ngờ: "Tại sao Lý Thiên Ý lại tặng cô món quà quý giá như vậy, chẳng lẽ hai người đã đạt được thỏa thuận mờ ám gì rồi?"

Hạ Thi Kỳ nghe hiểu ý anh ta, kích động nói: "Yến ca, anh thông minh quá, sao em không nghĩ ra nhỉ! Người đàn bà này chắc chắn đã b/án đứng bí mật công ty chúng ta rồi!"

Người xưa nói không sai, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Đôi vợ chồng này đúng là nồi nào úp vung nấy, không thể tả nổi!

Tôi hít sâu một hơi nén cơn gi/ận, nghiến răng nói: "B/án đứng bí mật? Trước tiên không nói công ty có bí mật gì đáng giá, thứ hai là 80% đơn hàng đều do tôi ký, nếu tôi muốn phá hoại, công ty này còn tồn tại được đến giờ sao?"

Câu nói này khiến Lục Yến Chi cứng họng, trong mắt anh ta thoáng vẻ bất mãn.

Hạ Thi Kỳ chỉ tay vào mũi tôi m/ắng: "Con tiện nhân này có gì mà phải làm bộ? Ký được nhiều đơn hàng như vậy chẳng phải đều nhờ Yến ca sao? Nếu không phải Yến ca quản lý giỏi, loại phế vật chẳng làm nên trò trống gì như cô sao có thể ki/ếm được nhiều hoa hồng như thế!"

Lục Yến Chi được nịnh nọt nên sắc mặt dịu lại đôi chút, nhìn tôi đầy lạnh lùng:

"Lâm Uyển Ca, chuyện hôm nay tôi không chấp nhặt với cô, nhưng sau này nếu cô còn dám b/ắt n/ạt Kỳ Kỳ, tôi nhất định sẽ khiến cô sống không bằng ch*t."

Tôi cố gắng kiềm chế cơn gi/ận, nhưng vẫn không nhịn được hét lên:

"Đồ đi/ên, anh uống nhiều th/uốc vào đi, bây giờ là xã hội pháp trị, anh tưởng mình là kẻ ngoài vòng pháp luật chắc?"

"Còn khiến tôi sống không bằng ch*t, công ty này của anh niêm yết được đều nhờ công tôi cả. Lúc trước nếu không phải Phó tổng Trương khóc lóc c/ầu x/in tôi ở lại, tôi đã chuồn từ lâu rồi, giờ còn đứng đây mà lên mặt với tôi."

Lời vừa dứt, mặt Lục Yến Chi đen lại trông thấy.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, nghiến răng:

"Tôi thấy cô thật sự không muốn sống ở Kinh Đô nữa rồi, thu dọn đồ đạc cút ngay cho tôi!"

"Đừng tưởng mình quan trọng, dù không có cô, Lục thị vẫn cứ phát đạt như thường!"

Tôi chớp chớp mắt, kích động lấy điện thoại ra bật ghi âm:

"Vậy ra, tôi bị sa thải rồi đúng không?"

Lục Yến Chi tưởng tôi sợ, gh/ê t/ởm nói: "Dù cô có c/ầu x/in tôi, tôi cũng không thể để loại nhân viên không biết ơn như cô ở lại công ty, cút ngay, cô bị sa thải rồi."

Tôi nhanh nhẹn gật đầu: "Rõ rõ, vậy tiền lương hoa hồng tháng này, cùng với khoản bồi thường 2n+1 đừng quên chuyển vào thẻ ngân hàng của tôi nhé."

Nói đoạn, tôi nhìn vết thương trên người mình, nói thêm: "À đúng rồi, bạn gái anh đá/nh tôi ra nông nỗi này, tôi đòi một triệu tiền viện phí chắc không quá đáng chứ?"

6.

Lục Yến Chi nhíu mày, bất mãn: "Một triệu? Cô cũng dám mở miệng!"

"Không muốn đưa? Vậy thì thôi, tôi báo cảnh sát vậy! Bạn gái Tổng giám đốc Lục thị cố ý gây thương tích, truyền thông chắc sẽ thích tin này lắm đây."

Lục Yến Chi bị tôi chọc tức đến xanh mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Một triệu thì một triệu, cút ngay!"

Hạ Thi Kỳ trợn tròn mắt, hét lên: "Yến ca, sao anh lại sa thải nó mà còn đưa nhiều tiền bồi thường thế, hôm nay nó tự nộp đơn từ chức, vốn dĩ chúng ta không mất gì cả mà."

Lục Yến Chi nghe xong kinh ngạc: "Sao em không nói sớm?"

Tôi làm việc ở công ty này năm năm, ít nhất cũng phải nhận được vài triệu tiền bồi thường.

Tôi cười hì hì nhìn hai người: "Lời Lục tổng vừa nói tôi đã ghi âm lại rồi, đừng hòng quỵt n/ợ, nếu không tôi sẽ nhờ đến trọng tài lao động đấy."

Nói xong, tôi phủi mông bỏ đi.

Còn gần hai mươi ngày nữa mới đến ngày nhận việc ở công ty mới, tôi đăng ký ngay một tour du lịch để giải khuây.

Trong lúc tôi đang thưởng ngoạn cảnh sắc tuyệt đẹp của Tân Cương, thì công ty Lục thị đã rối lo/ạn như nồi cháo.

Lông mày Lục Yến Chi nhíu ch/ặt, anh ta nhìn bảng điện tử chứng khoán toàn sắc xanh, cùng với thông báo hủy hợp đồng của hơn chục khách hàng lớn, chỉ thấy lồng ngựk bức bối, suýt chút nữa hộc m/áu.

Trợ lý hớt hải chạy vào, mang theo một tin x/ấu nữa:

"Lục tổng, ông chủ Lý nghe tin các người vu khống Lâm Uyển Ca, đã công khai tuyên bố mãi mãi không hợp tác với công ty chúng ta, ông ấy còn..."

Ánh mắt Lục Yến Chi đỏ ngầu, nghiến răng hỏi: "Ông ta còn nói gì nữa?"

"Ông ấy nói sẵn sàng chi hai triệu để thuê Lâm Uyển Ca, đang tìm cách liên lạc với cô ấy khắp nơi."

Trên đời này điều đ/au khổ nhất chính là, bạn sống trong cảnh bi đát, còn kẻ bạn gh/ét lại sống vô cùng thuận lợi.

Trợ lý nhìn biểu cảm như táo bón của sếp, không nhịn được nói:

"Lục tổng, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, anh thật sự không nên sa thải Lâm Uyển Ca."

Lục Yến Chi nghe vậy nhíu mày: "Tại sao lại nói vậy?"

Trợ lý nghiêm túc giải thích: "Anh không biết đâu, mệnh cách của Lâm Uyển Ca rất đặc biệt, nghe Phó tổng Trương nói đó là mệnh Thần Tài nghìn năm có một, cô ấy ở đâu là nơi đó phát tài."

"Công ty chúng ta lúc đầu dòng tiền không tốt, nhưng từ khi tuyển được cô ấy, như được lắp thêm động cơ, chỉ vài năm đã lên sàn chứng khoán."

"Tôi còn nghe các ông chủ hợp tác với chúng ta nói, mỗi lần họ gặp Lâm Uyển Ca đều có chuyện tốt xảy ra, không phải cổ phiếu tăng thì cũng là sản phẩm b/án đắt hàng."

Những chuyện này Lục Yến Chi ít nhiều cũng biết, nhưng anh ta vốn không tin, còn giờ thì trong lòng bắt đầu d/ao động.

"Chuyện hôm đó rốt cuộc là thế nào? Có đúng như Hạ tổng nói không?"

Trợ lý do dự một lát: "Tôi khuyên anh nên xem lại camera giám sát, chuyện đó quả thực là Hạ tổng sai rồi."

Lục Yến Chi nghe vậy lập tức cho người trích xuất camera cả ngày, xem xong sắc mặt anh ta hoàn toàn trầm xuống.

Tuy bản thân không phải là người sếp quá yêu quý nhân viên, nhưng nền giáo dục từ bé cho anh ta biết, một công ty muốn phát triển bền vững thì nhất định phải giữ được nhân sự chủ chốt.

Hạ Thi Kỳ hở chút là đuổi việc kế toán, lại còn gây sự ép buộc tôi - vị Thần Tài này rời đi, thế nào cũng không giống một người vợ hiền dâu thảo.

Nhưng dù sao cũng là người phụ nữ anh ta yêu nhiều năm, anh ta không nỡ trách cứ.

Anh ta day day thái dương, sai người gọi Hạ Thi Kỳ tới.

7.

Hạ Thi Kỳ cười tươi bước đến trước mặt anh ta, nũng nịu: "Chồng ơi, người ta cũng đang định tìm anh đây, em vừa cùng bạn đi dạo phố ngắm trúng một sợi dây chuyền ngọc Đế Vương Lục, anh chuyển cho em mười triệu được không?"

Lục Yến Chi tự nhiên thấy tức ngựk: "Tuần trước em chẳng vừa m/ua trang sức sao?"

Hạ Thi Kỳ bĩu môi: "Đó là mẫu cũ rồi, em muốn mẫu mới, loại phế vật đi làm thuê như Lâm Uyển Ca còn đeo được Đế Vương Lục, em là bà chủ, không thể thua kém nó được."

Cô ta không nhắc thì thôi, nhắc đến là Lục Yến Chi lại nổi cáu.

"Em còn dám nhắc đến cô ta? Em có biết vì em ép cô ta đi mà công ty chúng ta chịu tổn thất lớn thế nào không?"

Lần đầu tiên bị m/ắng dữ dội như vậy, Hạ Thi Kỳ sợ đến run giọng: "Yến ca, anh sao thế này?"

Lục Yến Chi thấy cô ta rơi nước mắt thì không đành lòng, thở dài:

"Mệnh cách của Lâm Uyển Ca rất đặc biệt, công ty chúng ta nhận được nhiều đơn hàng như vậy đều nhờ cô ấy."

"Giờ cô ấy không còn ở đây, khách hàng đều bỏ đi, ngay cả nhân viên cũng nghỉ việc một đống."

Hạ Thi Kỳ nghe vậy trong lòng trào dâng sự gh/en gh/ét và bất mãn: "Yến ca, anh đang trách em sao? Người đàn bà đó nhìn là biết hồ ly tinh, em làm vậy chỉ vì sợ anh bị cô ta quyến rũ thôi."

Nghe vậy, Lục Yến Chi không nhịn được nở một nụ cười, kéo cô ta vào lòng:

"Em lo lắng cái gì chứ? Anh yêu em nhiều thế nào, chẳng lẽ em không rõ sao?"

"Vài ngày nữa anh đưa em đến tận nhà Lâm Uyển Ca, em xin lỗi cô ấy một tiếng, chúng ta tìm cách mời cô ấy quay lại."

Hạ Thi Kỳ nghe xong hừ lạnh: "Em không đời nào xin lỗi con tiện nhân đó!"

Lục Yến Chi búng nhẹ vào mũi cô ta: "Ngoan, chỉ cần Lâm Uyển Ca quay lại, công ty bắt đầu có lãi, em muốn m/ua gì mà chẳng được?"

"Trong mắt anh, cô ta chỉ là một công cụ chiêu tài, đợi khi nào không linh nghiệm nữa, anh sẽ sa thải, để em hả gi/ận."

Hạ Thi Kỳ lúc này mới thấy dễ chịu hơn, miễn cưỡng gật đầu.

Tôi không biết hai người họ đang ôm tâm tư này, lúc đó đang chuẩn bị đồ đạc cho ngày đi làm mai.

Nghe tiếng gõ cửa, tôi đặt tài liệu xuống đi mở, nhìn thấy đôi cẩu nam nữ trước cửa, tôi theo bản năng muốn đóng sập cửa lại.

Lục Yến Chi nhanh tay giữ lấy tay nắm cửa, sắc mặt khó coi nói: "Lâm Uyển Ca, chúng tôi muốn nói chuyện với cô."

Tôi thầm đảo mắt: "Nói gì? Tôi chẳng có hứng thú tâm sự với sếp cũ của công ty cũ."

Lục Yến Chi bị bộ dạng này của tôi chọc tức đến đ/au tim, nhưng vẫn cố nhẹ nhàng nói:

"Cho tôi mười phút, nói xong chúng tôi đi ngay."

Không còn cách nào, tôi đành nói: "Nói ngay tại cửa đi, nhanh lên, tôi còn có việc gấp."

Hạ Thi Kỳ bị thái độ của tôi chọc tức đến đỏ mặt:

"Lâm Uyển Ca, cô ra vẻ cái gì? Chẳng qua là một đứa làm thuê quèn không quyền không thế, mà dám nói chuyện với chúng tôi như vậy."

"Ồ, xem ra cô Hạ cảm thấy loại làm thuê quèn như tôi không xứng giao tiếp với các người, vậy tôi vào đây."

Lục Yến Chi quở trách nhìn Hạ Thi Kỳ, vội vàng hạ mình:

"Kỳ Kỳ tính tình thẳng thắn, nói năng khó nghe, cô đừng chấp nhất với cô ấy."

"Chúng tôi đến hôm nay là muốn mời cô quay lại công ty, lúc trước tôi đang cơn nóng gi/ận nên mới để cô nghỉ việc, giờ nghĩ lại năng lực và trình độ của cô thật sự rất cao, là tôi bốc đồng rồi."

"Tôi sẵn sàng trả lương năm ba triệu tệ để thuê cô quay lại."

Chà, Lục Yến Chi từ bao giờ học được cách nói tiếng người rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm