Mẹ Hứa lắc đầu: "Thế thì không được, đi xe tốn tiền xăng lắm, hồi ở quê ngày nào mẹ cũng đi bộ, quen rồi."

"Các con trẻ tuổi đúng là thiếu rèn luyện, ngày nào cũng đi xe, cơ thể thoái hóa hết cả rồi."

Tôi không dây dưa với bà, bà muốn đi thì cứ đi, tôi không cản.

"Vậy được thôi bác, bác thích đi thì cứ đi bộ, cháu và Hứa Thần lái xe đến đó chờ bác."

Trước khi lên xe, Hứa Thần lại hỏi một câu: "Mẹ, mẹ thật sự không đi cùng chúng con sao? Xe này ngồi bao nhiêu người thì tiền xăng cũng thế, hay là mẹ lên xe đi."

Thế mà bà lão này nói thế nào cũng không chịu lên xe, xua tay bảo chúng tôi đi trước.

Hứa Thần dù không đành lòng, nhưng dưới sự yêu cầu của tôi, vẫn đóng cửa xe lái đi.

Xe dừng lại ở cổng nghĩa trang, sau khi tắt máy, chúng tôi ngồi trong xe chờ mẹ Hứa đi lên.

Thế mà đợi mãi, đợi mãi, vẫn không thấy bóng dáng bà lão đâu.

Ban đầu tôi còn tưởng người già chân tay yếu, đi chậm, nhưng đến tận trưa rồi bà vẫn không xuất hiện.

Hứa Thần gọi bảy tám cuộc điện thoại, đầu dây bên kia cũng không bắt máy.

"Chắc chắn là sợ tốn điện, không chịu sạc pin, để ở nhà rồi." Hứa Thần có chút bực bội.

Gọi thêm vài lần nữa, đầu dây bên kia đổ chuông vài tiếng rồi cuối cùng cũng có người nghe máy.

"Anh là người nhà của chủ thuê bao này à? Bà ấy bị ngã trên núi, đang được đưa đến b/ệnh viện chúng tôi, anh mau đến đây đi."

Lúc này chúng tôi cũng chẳng màng đến việc tảo m/ộ nữa, vội vàng lái xe xuống núi đến b/ệnh viện.

"Đều tại tôi, đều tại tôi, nếu tôi đi theo mẹ lên núi thì bà đã không ngã rồi." Hứa Thần ngồi ghế phụ, vô cùng tự trách.

"Thôi bỏ đi, bà ấy muốn tiết kiệm thì cứ để bà ấy tiết kiệm, tôi chỉ còn mỗi người mẹ này, bà nuôi tôi khôn lớn cũng chẳng dễ dàng gì."

Nghe tin mẹ ngã, Hứa Thần lập tức nóng như lửa đ/ốt, phút chốc chẳng còn tâm trí gì nữa.

Chắc trước đây cũng vậy, anh cũng từng muốn sửa thói x/ấu của mẹ, nhưng thấy bà bị thương lại lập tức mềm lòng.

"Cô Tạ, tôi thấy chuyện hợp tác của chúng ta thôi bỏ đi, mẹ tôi đã thế này rồi, tôi là con cái thật sự không nỡ lòng nào."

Chương 5

5

Vì không muốn Hứa Thần đang xúc động lái xe, tôi và anh đã đổi vị trí cho nhau.

Tôi nắm ch/ặt vô lăng, im lặng một lúc mới cất lời: "Anh vẫn nên bình tĩnh lại đi, chuyện này không phải lỗi của anh, dù hôm nay anh có đi cùng ngăn bà ngã, thì ngày khác bà cũng sẽ nhập viện vì ăn khoai tây mọc mầm trong bếp thôi."

"Trừ khi anh canh chừng bà 24/24, nếu không thì chuyện hôm nay sẽ còn xảy ra vô số lần nữa. Ngoài ra, tôi không ý kiến gì về việc hủy hợp tác, nhưng tiền công anh vẫn phải trả đủ."

Hứa Thần uống cạn chai nước, bình tĩnh lại một chút: "Cô nói đúng, không thể hủy hợp tác, chúng ta cứ đến b/ệnh viện xem tình hình thế nào đã."

Chúng tôi nhanh chóng đến b/ệnh viện, y tá bảo chúng tôi rằng mẹ Hứa ngã ở lưng chừng núi, may mắn được người tốt đi ngang qua phát hiện nên đưa đến b/ệnh viện.

Sau khi kiểm tra, bà bị g/ãy xươ/ng cẳng chân, cần phải phẫu thuật.

"Người nhà mau đi đóng viện phí đi, lát nữa mẹ anh có thể phẫu thuật rồi." Y tá thúc giục.

Hứa Thần theo phản xạ rút điện thoại ra định đóng tiền, nhưng bị tôi ngăn lại.

"Tiểu Thần, đều tại mẹ vô dụng, đi trên đất bằng cũng ngã g/ãy chân, mẹ thấy không cần phẫu thuật đâu, về nhà tĩnh dưỡng là được rồi."

"Sao thế được hả mẹ, phải phẫu thuật mới nhanh hồi phục, mẹ đừng lo chuyện đó, cứ an tâm dưỡng b/ệnh đi."

Tôi nhìn Hứa Thần, kéo anh ra chỗ khác: "Trước đây mỗi lần mẹ anh xảy ra chuyện đều là anh trả tiền à?"

"Bà chỉ có mình tôi là con, tôi không trả thì ai trả. Cô không biết đâu, trước đây cứ vài ba hôm bà lại ăn nhầm đồ rồi nhập viện, không thì đi nhặt rác bị thương tay, tôi thành khách VIP của cái b/ệnh viện này luôn rồi."

Đến lúc này tôi mới hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Bà lão này số sướng thật, bất kể làm gì cũng có con trai đứng ra giải quyết, lần nào cũng không phải trả giá, đương nhiên bà có thể tiếp tục làm càn.

Giá mà đây là con trai tôi thì tốt biết mấy.

Nghĩ đến đây, tôi rút điện thoại của Hứa Thần ra, nói với mẹ Hứa: "Bác à, thẻ ngân hàng của bác đâu? Lấy ra đây, cháu đi đóng viện phí cho bác. Con trai bác sắp cưới cháu rồi, tiền của anh ấy sau này là để m/ua trang sức, m/ua túi xách cho cháu. Mỗi tháng anh ấy cũng chuyển cho bác không ít tiền đúng không, giờ dùng đến là vừa đúng lúc."

Mẹ Hứa nhìn tôi một cái: "Thế phẫu thuật này tốn bao nhiêu tiền?"

"Cái này thì cháu không biết, cháu chỉ biết là nếu sáng nay bác chịu lên xe của chúng cháu thì chẳng tốn một đồng nào cả."

Bà lão lúc này mới miễn cưỡng đưa thẻ cho tôi.

Tôi kéo Hứa Thần lập tức đi đóng viện phí. Mỗi tháng anh đều chuyển cho mẹ một khoản tiền lớn, theo lý mà nói mẹ Hứa không thích tiêu thì chắc chắn phải tiết kiệm được mấy trăm nghìn, nhưng sau khi đóng xong chúng tôi mới phát hiện, số dư trong thẻ chỉ còn lại năm mươi ba đồng hai hào.

Hứa Thần làm kinh doanh, cực kỳ nhạy bén với con số, lập tức nhận ra có điều bất thường, cầm thẻ đến ngân hàng đối diện kiểm tra sao kê.

Còn tôi thì quay lại phòng b/ệnh, cùng y tá đưa bà lão từ phòng thường sang phòng đơn sang trọng nhất.

"Bác thấy ở phòng kia cũng tốt mà, phòng đơn đắt lắm, tốn bao nhiêu tiền."

"Cũng tàm tạm thôi ạ. Chúng cháu vốn còn định chuyển bác sang b/ệnh viện tư nhân cơ. Con trai bác là ông chủ lớn, bác mà nằm phòng thường thì mặt mũi con trai bác để đâu? Bác không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con trai bác chứ."

Tuy mẹ Hứa luôn thích tự làm khổ mình, nhưng bà cũng thực sự yêu con trai, nghe tôi nói vậy, bà lập tức im bặt.

"Thế, thế thì cứ ở lại đây vậy, bác thấy ở đây cũng tốt."

Chương 6

6

Buổi chiều mẹ Hứa được đưa vào phòng phẫu thuật, sau khi mổ xong tạm thời không thể xuống giường, Hứa Thần thuê cho bà một người chăm sóc.

Mà tất cả những thứ này đều tiêu bằng tiền của mẹ Hứa.

Điều này làm bà xót xa vô cùng: "Hồi ở quê, g/ãy chân vẫn xuống đồng làm việc như thường, đâu cần phải phẫu thuật cơ chứ."

"Cho nên bác à, sau này bác cứ đi xe là đi xe, đừng cố quá. Bác thử nghĩ xem, nếu bác chịu lên xe cùng chúng cháu thì đâu có xảy ra những chuyện này, bác nói có đúng không."

Mẹ Hứa nhìn tôi, dù rất không muốn thừa nhận nhưng đành phải gật đầu: "Cháu nói không sai, biết thế đã đi xe cùng các con cho rồi."

Tôi đặt suất ăn dinh dưỡng cho mẹ Hứa, lại hầm canh xươ/ng, ăn gì bổ nấy, sắc mặt bà lão cũng hồng hào lên từng ngày.

Sau vài ngày, bác sĩ đá/nh giá bà có thể xuất viện.

Hứa Thần m/ua cho bà một chiếc xe lăn thông minh, trên tay vịn có bảng điều khiển, có thể tự thao tác, vô cùng tiện lợi.

Giờ chân bà bị g/ãy, sinh hoạt hàng ngày đều gặp khó khăn, tôi nhân cơ hội thuê vài người giúp việc, một người chuyên dọn dẹp, một người nấu ăn, một người chăm sóc b/ệnh nhân.

Trước đây Hứa Thần để bà an hưởng tuổi già cũng từng thuê, nhưng chẳng bao lâu sau, người giúp việc đều bị bà đuổi đi, bà bảo không cần, lại còn lãng phí tiền.

Giờ bà không tự di chuyển được nữa, không đồng ý cũng phải đồng ý thôi.

Ngay khi chúng tôi chuẩn bị ăn cơm, cửa biệt thự bị gõ vang.

Người giúp việc mở cửa, cậu và mợ của Hứa Thần dẫn theo một cô gái trẻ bước vào.

"Chị à, nghe tin chị nằm viện, chị sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?"

Cậu vừa vào cửa, trước tiên là đảo mắt láo liên nhìn quanh một vòng, sau đó ngồi xuống ghế sofa, giả vờ vô tình cầm lấy hộp trà trên bàn, nói: "Trà này cũng được đấy, dù sao chị cũng không thích uống, em mang về nhà uống nhé."

Nhìn cái cách ông ta tự nhiên như vậy, tôi biết ngay bình thường chắc chắn đã quen thói này rồi.

Cậu vừa nhìn thấy mã thanh toán, lập tức xị mặt xuống, đẩy tay tôi ra: "Chị, đây là người ngoài ở đâu ra thế này, vậy mà dám đứng trong nhà chúng ta chỉ tay năm ngón, đúng là không có giáo dục!"

Tôi cười lạnh một tiếng: "Người ngoài cái gì, tôi sắp cưới Hứa Thần rồi, sau này cái nhà này do tôi làm chủ, Hứa Thần! Anh nói xem có đúng không!"

Tôi vừa gọi, Hứa Thần lập tức bước lên, khúm núm: "Đúng vậy, vợ em sau này là chủ cái nhà này, cả nhà chúng ta đều nghe lời cô ấy."

"Chị à, chị nhìn xem thằng con chị tìm cho chị loại con dâu gì thế này, định leo lên đầu người lớn mà ngồi đấy à, chị mà không quản thì trời sập đến nơi rồi!"

Cậu phun nước miếng tung tóe, gào lên đòi mẹ Hứa phải cho tôi một bài học.

"Đúng thế chị ạ, em đã bảo là giới thiệu Tuyết Nhi cho thằng Hứa Thần nhà chị, hai nhà chúng ta biết gốc biết gác, tốt biết bao nhiêu. Chị xem, người đàn bà này hống hách thế kia, cưới nhầm vợ là hại ba đời đấy!"

Mợ nắm tay mẹ Hứa, đẩy cô gái đi sau mình lên phía trước.

Mẹ Hứa cúi đầu, không nói gì, không biết đang suy nghĩ gì.

Cậu và mợ cứ tưởng bà ngầm đồng ý, càng thêm kiêu ngạo, đi lại khắp nhà, lấy hết đống quà tôi mang đến cho vào túi mình. Không chỉ vậy, họ còn quét sạch cả chiếc khăn choàng lông cừu, vòng ngọc bích Hứa Thần m/ua cho mẹ, thậm chí cả quả cherry ăn thừa trong tủ lạnh cũng không tha.

"Chị là bà lão từ quê lên, mấy thứ tốt này chị cũng không xứng dùng, dùng trên người chị chỉ phí phạm thôi, em lấy hết nhé."

"À, đúng rồi, cái thẻ ngân hàng của chị để đâu, dạo này ngân hàng có chương trình ưu đãi, chị đưa đây em xem giúp cho."

Mục đích họ đến hôm nay chính là vì chiếc thẻ ngân hàng đó.

Chương 7

7

Cách đây vài ngày khi đi đóng viện phí, chúng tôi phát hiện thẻ ngân hàng của mẹ Hứa mỗi ngày đều có những khoản chi tiêu kỳ lạ, nhỏ thì vài đồng, lớn thì vài chục nghìn.

Hứa Thần đến ngân hàng kiểm tra thì phát hiện chiếc thẻ này đã được liên kết với điện thoại của người cậu, cả nhà họ ăn uống chi tiêu đều dựa vào chiếc thẻ này.

Nghĩa là tiền Hứa Thần chuyển cho mẹ, thực ra bà chẳng tiêu được một xu nào, tất cả đều mang đi nuôi cả nhà người cậu.

Sau khi làm rõ, Hứa Thần hỏi mẹ xem rốt cuộc là chuyện gì, không ngờ mẹ Hứa cũng không rõ, chỉ nhớ trước đây cậu đến tìm bà, mượn điện thoại bà vọc vạch một chút, rồi bảo bà quét khuôn mặt, nói là đăng ký hội viên, sau đó thì chẳng thấy gì nữa.

Mà tiền trong thẻ bà vốn chẳng nỡ tiêu, bình thường đều gói trong vải để sát người, hoàn toàn không biết tiền bên trong đã không cánh mà bay.

"Con trai, mẹ thật sự không biết tiền biến đi đâu mất, mẹ vốn để dành cho con cưới vợ đấy!" Biết được sự thật, mẹ Hứa kích động đến mức suýt thì đứng bật dậy khỏi xe lăn.

"Anh ấy là ông chủ lớn, cưới vợ còn cần mẹ tiết kiệm tiền à? Đưa cho mẹ thì mẹ cứ tự tiêu đi. Giờ thì hay rồi, tất cả đều làm lợi cho người ngoài. May mà con phát hiện sớm, nếu không cả đời này con làm thuê cho cậu con mất."

Số tiền này tuy không là gì với Hứa Thần, nhưng anh vẫn vô cùng đ/au lòng: "Mẹ! Cả nhà người cậu coi chúng ta như kẻ ngốc mà chơi đùa đấy ạ. Bình thường ông ta đến lấy đồ con không nói gì, giờ đến cả tiền dưỡng già của mẹ mà cũng nhòm ngó, mối qu/an h/ệ họ hàng này con thấy không cần thiết phải duy trì nữa."

Mẹ Hứa vẫn còn chút do dự: "Nhưng đó là cậu con, là em trai ruột của mẹ mà."

"Mẹ coi ông ta là em, ông ta có coi mẹ là chị đâu? Mẹ nằm viện mấy ngày nay, ông ta có đến thăm lần nào chưa? Còn là người nhà cái gì, họ căn bản chẳng coi mẹ ra gì cả."

"Mẹ đặt tay lên ngựk suy nghĩ kỹ xem, con trai mẹ ở ngoài làm việc mệt ch*t đi được, uống rư/ợu đến mức nôn ra m/áu, kết quả cuối cùng người hưởng phúc lại là em trai mẹ, mẹ có cam tâm không?"

Mẹ Hứa nhìn cả nhà bọn họ, nhớ lại trước đây bị b/ắt n/ạt, bị chèn ép, lại nhớ đến con trai mình vất vả làm lụng, ánh mắt dần dần trở nên kiên định.

"Mấy ngày trước làm phẫu thuật mẹ mới phát hiện tiền trong thẻ không còn đồng nào, chỉ có cậu là người chạm vào thẻ của mẹ. Đó là tiền con trai mẹ vất vả ki/ếm được, cậu mau trả lại cho tôi!"

Mẹ Hứa luôn là hình ảnh nhu nhược, đột nhiên kiên quyết như vậy khiến tất cả chúng tôi đều gi/ật mình.

Cậu và mợ càng ngẩn người ra mấy giây rồi mới chột dạ phản bác: "Tiền của chị mất thì em biết thế nào được? Người nhà với nhau, chị tính toán chi li thế làm gì?"

"Tôi biết rồi, chắc chắn là con nhỏ đê tiện này đứng sau xúi giục chia rẽ qu/an h/ệ nhà chúng ta. Chị ng/u thế, chúng ta mới là người một nhà, nó chỉ là người ngoài thôi!"

Cậu chỉ tay vào mũi tôi ch/ửi bới: "Hôm nay tao phải dạy cho con nhỏ đê tiện này một bài học, dạy cho mày biết thế nào là tôn trọng người lớn!"

Tôi khoanh tay cười lạnh: "Hôm nay ông thử đụng vào tôi xem! Tôi đảm bảo ông đi vào bằng hai chân thì sẽ phải nằm cáng mà ra."

"Chồng ơi, báo cảnh sát đi. Chị Vương, đóng cửa lại, hôm nay bọn họ không nhả tiền ra thì đừng hòng có ai bước chân ra khỏi đây!"

Hứa Thần lập tức báo cảnh sát, người giúp việc là chị Vương khóa ch/ặt cửa biệt thự.

Chương 8

8

"Ông không thừa nhận cũng không sao, bây giờ đâu đâu cũng có camera giám sát, cảnh sát chỉ cần xem qua là biết tiền biến đi đâu. Ông cũng đừng hòng quỵt n/ợ, tôi thì có thừa thời gian. Tôi nhớ hình như con trai ông đang làm ở Cục Vệ sinh hay Cục Dân chính gì đó đúng không? Chồng tôi có tiền, mỗi ngày thuê vài người đến đơn vị con ông làm lo/ạn, cho đến khi nào ông trả lại tiền thì thôi."

Tôi ngồi trên ghế, cầm tách trà nhấp một ngụm, thái độ vô cùng thong dong, tự tại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm