Nghe thấy lời của đầu bếp, mẹ chồng cũng không cười nổi nữa, bà ta sầm mặt, trừng trừng nhìn vào tờ hóa đơn đó.
"Con nhãi phá gia chi tử Trình Hi kia đâu? Sao còn chưa về?"
"Ninh Viễn, con mau gọi điện cho nó, bảo nó về thanh toán ngay, nhà nó có tiền, hai vạn tám nó trả được!"
"Nhưng mà con cũng phải quản vợ con đi, nhà nó có tiền thật, nhưng đợi bố mẹ nó ch*t rồi thì tiền đó là của nhà mình, không thể để nó cứ tiêu xài hoang phí như vậy, nếu không sớm muộn gì cũng nướng sạch tiền của nhà mình thôi."
Phương Ninh Viễn không hề để tâm đến lời bà, anh ta đang gọi điện cho tôi.
Cho dù anh ta gọi bao nhiêu cuộc, câu trả lời nhận được vẫn luôn là không liên lạc được.
Tim anh ta đột nhiên hoảng lo/ạn.
Thấy đầu bếp thực sự gọi điện báo cảnh sát, mẹ chồng cũng không buồn giả vờ g/ãy tay nữa.
Bà ta gi/ật phăng lớp băng gạc trên tay, thuần thục bấm số điện thoại của tôi.
Không liên lạc được.
Bà ta đã bị tôi chặn từ lâu.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, những người họ hàng vừa nãy còn cười hớn hở nịnh nọt nhà Phương Ninh Viễn đều tụ tập lại thì thầm to nhỏ.
"Chậc chậc, nhìn cái đà này, chắc là bình thường không ít lần hànhz hạz con dâu, giờ bị con dâu cho một vố rồi."
"Nhìn tay mẹ Ninh Viễn kìa, bảo là g/ãy xươ/ng mà vẫn cầm điện thoại gọi ầm ầm, đừng bảo là muốn hànhz hạz con dâu bị người ta phát hiện rồi đấy chứ?"
"Con gái thời nay tính tình lớn lắm, nhà ai cưới vợ chẳng nâng niu, nhà này thì hay rồi, còn tính kế chỉnh đốn con dâu."
"Còn con Phương Viện Viện này cũng không biết điều, vừa lên đã bắt chị dâu m/ua cua hoàng đế, đổi lại là ai cũng không vui nổi."
...
Những lời bàn tán truyền vào tai Phương Ninh Viễn, khiến mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng.
Cuối cùng, anh ta không ngồi yên được nữa, cầm áo khoác định bước ra ngoài.
Nhưng lại bị mẹ chồng chặn lại.
"Con định đi đâu?"
Phương Ninh Viễn sầm mặt, lạnh lùng nói: "Con đi tìm cô ấy về, bảo cô ấy tự giải quyết đống rắc rối này."
"Đúng đúng, con mau đi tìm người về đi, hai vạn tám đấy, phải bắt nó về trả tiền."
"Tìm được thì dạy dỗ cho một trận, chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua được!"
Phương Viện Viện cũng gật đầu theo: "Đúng thế! Anh, Trình Hi lần này làm quá đáng lắm, chị ta phải nhường phòng ngủ chính ra, nếu không em tuyệt đối không tha cho chị ta!"
Phương Ninh Viễn lạnh mặt bước ra ngoài.
Chỉ là chưa kịp rời khỏi nhà, anh ta đã bị cảnh sát đến tận nơi chặn lại.
Khi cảnh sát gọi điện cho tôi, tôi đang cùng bố mẹ ăn bữa cơm tất niên.
"Là tôi đặt, nhưng tôi cũng là vì muốn nhà chồng có thể nở mày nở mặt trước mặt họ hàng nên mới đặt."
"Tôi và Phương Ninh Viễn là vợ chồng, là người một nhà, tôi đặt món mà nhà họ trả tiền, chẳng lẽ không phải điều đương nhiên sao?"
"Chẳng lẽ chúng tôi đã kết hôn rồi mà vẫn phải phân chia tiền của tôi và tiền của anh ấy à?"
Tôi vừa dứt lời, điện thoại của cảnh sát đã bị Phương Ninh Viễn cư/ớp lấy.
Anh ta gầm gừ: "Trình Hi, anh trả tiền cũng được, em chuyển tiền qua đây cho anh!"
"Tiền nhà mình đều ở chỗ em, anh không có nhiều tiền như vậy."
Tôi chỉ đáp hai chữ: "Không có tiền."
Tôi và Phương Ninh Viễn từ lúc yêu đến khi kết hôn, luôn là chế độ AA (chia đôi).
Sau khi kết hôn, thẻ lương của anh ta cũng do anh ta giữ, tôi chưa bao giờ quản.
Nhưng mỗi khi có chi tiêu lớn, anh ta lại tìm cớ bắt tôi trả, lý do là tôi có tiền sính lễ và tiền hồi môn bố mẹ cho, giàu hơn anh ta.
Trước đây tôi không tính toán với anh ta, nhưng giờ tôi muốn tính toán chi li!
09
Mùng một Tết, Phương Ninh Viễn dẫn mẹ chồng và Phương Viện Viện đến nhà tôi.
Vừa vào cửa, mẹ chồng đã tủi thân khóc lóc.
"Thông gia ơi, bà phải quản lý con Trình Hi nhà bà cho kỹ, nó thật sự quá quắt lắm rồi."
...
Bà ta lải nhải một hồi, nhưng mẹ tôi chỉ đáp một câu.
"Con gái tôi thế nào tôi tự biết, không cần một người ngoài như bà chạy đến trước mặt tôi nói ra nói vào."
"Bà còn nói nữa thì mời bà ra ngoài."
Bà mẹ chồng lập tức bùng n/ổ.
"Thông gia, bà nói thế là ý gì? Con gái bà đã gả vào nhà chúng tôi rồi, tôi nói nó hai câu cũng không được sao?"
"Không được!"
Mẹ tôi lạnh mặt, chỉ tay về hướng cửa, "Nó sắp không phải người nhà bà nữa rồi, mời các người ra ngoài, nhà tôi không chào đón các người."
Bị mẹ tôi đối xử không khách khí như vậy, mẹ chồng nhất thời lúng túng, chỉ biết nhìn Phương Ninh Viễn.
Phương Ninh Viễn thấy vậy, vội vàng cười làm hòa.
"Mẹ, mẹ con cũng vì chuyện tối qua mà tức gi/ận quá mất khôn, nói năng không suy nghĩ, mẹ đừng chấp bà."
Nói rồi, anh ta nhìn tôi: "Hi Hi, hôm qua vì em mà bố mẹ anh mất mặt quá, những chuyện này chúng ta không chấp em nữa, nhưng em phải về cùng bọn anh."
"Ngày Tết ngày nhất mà con dâu mới lại chạy về nhà mẹ đẻ, người ngoài biết được sẽ cười chê nhà anh đấy."
Tôi nhìn anh ta, nhướng mày cười: "Về? Về đâu? Về cái nhà bị người nhà anh chiếm đóng, chờ tôi về làm trâu làm ngựa sao?"
"Vậy thì ngại quá, tôi không về."
Phương Ninh Viễn sắc mặt khó coi, nhưng vẫn cố chấp nhếch mép cười: "Trình Hi, đã bảo là bố mẹ chỉ mượn ở tạm một thời gian thôi, em việc gì phải..."
"Tôi chính là hẹp hòi như vậy đấy!"
Tôi lạnh lùng ngắt lời anh ta, "Phương Ninh Viễn, chúng ta ly hôn đi."
Lời tôi vừa nói ra, cả nhà họ Phương đều sững sờ.
Họ nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Phương Viện Viện là người phản ứng đầu tiên, hét lên: "Chị còn dám đòi ly hôn à?! Chị là bà già gần 30 tuổi rồi, rời khỏi anh tôi, còn gã đàn ông nào thèm lấy chị nữa!"
"Tại sao tôi cứ phải cần đàn ông lấy?"
Tôi cười khẩy, "Chỉ cần tôi có tiền, chỉ cần búng tay một cái, đàn ông kiểu gì tôi chẳng tìm được."
"Vậy thì chị cũng không được ly hôn với anh tôi, chị đã nhận bao nhiêu sính lễ của nhà tôi, thì là người của nhà họ Phương, ch*t cũng là m/a nhà họ Phương."
Phương Viện Viện gào lên nhìn mẹ chồng: "Mẹ, mẹ nói gì đi chứ!"
Bà mẹ chồng như tỉnh mộng.
Bà ta nhìn tôi, vẻ mặt trách móc: "Hi Hi, cho dù con vì chuyện hôm qua mà không vui, cũng không thể đem chuyện ly hôn ra nói như vậy, sẽ làm tổn thương tình cảm vợ chồng giữa con và Ninh Viễn đấy."
"Hơn nữa, Ninh Viễn là đứa trẻ mọi việc đều ưu tiên con, nhà họ Phương chúng ta cũng không có chỗ nào đối xử tệ với con, sao con có thể nói ly hôn là ly hôn được?"
Nghe lời bà ta, tôi bật cười.
"Không đối xử tệ?"
Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, "Bà và con gái bà, một người muốn chiếm phòng ngủ chính của tôi, một người giả b/ệnh muốn tính kế bắt tôi làm bảo mẫu cho nhà bà, con trai bà thì chỉ biết bắt tôi nhẫn nhịn, đây là điều bà gọi là không đối xử tệ sao?"
"Không phải chỉ có đá/nh đ/ập mới là đối xử tệ, sự chèn ép im lặng cũng vậy!"
Bà mẹ chồng nghe vậy, có chút chột dạ nhìn vào bàn tay quấn băng gạc rồi giả vờ bình tĩnh nói: "Giả b/ệnh gì? Con đang nói bậy bạ gì đấy?"
"Tôi nói bậy?"
Tôi hừ lạnh, "Chắc bà không biết, đứa con gái ngoan của bà đã đăng bài lên mạng ghi lại chi tiết cách nhà bà dạy dỗ tôi - một người ngoài như thế nào đâu nhỉ."
Tôi lấy điện thoại ra, mở bài đăng bóc phốt đó, giơ lên trước mặt họ.
"Nếu không phải bài đăng này, tôi còn không biết trong mắt gia đình các người tôi lại ra nông nỗi này."
"Không có giác ngộ làm trâu làm ngựa cho nhà các người, lại còn chiếm phòng ngủ chính, ép các người phải tìm đủ mọi cách để dạy dỗ tôi."
"Ha, thật nực cười."
Tôi chuyển ánh mắt sang Phương Viện Viện, giọng lạnh băng: "Đúng lúc mọi người đều ở đây, tôi cũng muốn hỏi cô, căn nhà đó là hồi môn bố mẹ m/ua cho tôi, hoàn toàn thuộc về tôi, tại sao qua miệng cô lại biến thành tôi chiếm nhà các người?"
"Còn nữa, phượng hoàng và gà mái mà cô nói là ai? Là tôi sao?"
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Phương Viện Viện.
Sắc mặt Phương Viện Viện trắng bệch, cô ta liên tục xua tay, cố gắng biện minh.
"Không phải, em không có ý đó, em chỉ nghĩ viết phóng đại lên một chút thì lượt tương tác sẽ cao hơn, em thật sự không có ý gì khác."
Cô ta đỏ mắt kéo tay áo Phương Ninh Viễn.
"Anh, em là em gái anh, anh biết tính em mà, anh biết em không có tâm địa x/ấu xa đúng không?"
Nước mắt từng giọt rơi xuống.
"Đủ rồi!"
Phương Ninh Viễn vốn im lặng từ đầu cuối cùng cũng lên tiếng, anh ta nhìn tôi: "Trình Hi, em làm lo/ạn đủ chưa?"
"Viện Viện vẫn còn là trẻ con, nó không hiểu chuyện, chẳng lẽ em cũng không hiểu chuyện sao?"
Lại là câu nói này.
Một câu trẻ con, một câu không hiểu chuyện, là muốn người khác tha thứ cho mọi lỗi lầm của nó.
Thật là... không biết x/ấu hổ!
Tôi cười nhạt, "Ở thời cổ đại, tuổi này của nó đã làm mẹ người ta rồi mà vẫn còn không hiểu chuyện sao?"
Tôi dừng lại một chút, nhìn sang Phương Ninh Viễn, trong ánh mắt không còn một chút do dự nào.
"Phương Ninh Viễn, ly hôn đi, sau này anh muốn chiều chuộng đứa em gái bảo bối của anh thế nào cũng không còn liên quan đến tôi nữa."
"Đơn ly hôn tôi sẽ để luật sư gửi cho anh."
"Em thực sự muốn ly hôn với anh?"
Phương Ninh Viễn nhìn tôi không tin nổi, "Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này?"
Chưa đợi tôi nói, bố tôi đã đứng chắn trước mặt tôi.
Mẹ tôi cũng bước đến bên cạnh, nắm lấy tay tôi.
"Chuyện không có lớn nhỏ, chỉ xem đúng sai."
"Hôm nay con có thể dung túng cho gia đình con đối xử với Hi Hi như vậy, thì sau này Hi Hi theo con cũng sẽ không có hạnh phúc."
"Trình Hi là báu vật bố nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, con bé đáng lẽ phải là nàng công chúa hạnh phúc, chứ không phải chịu ấm ức ở nhà con! Vậy nên cho dù nó không muốn, bố cũng sẽ ép nó ly hôn với con!"
"Con không xứng làm chồng nó!"
Giọng nói đanh thép của bố tôi vang vọng trong phòng khách, khiến mũi tôi cay xè.
Cảm giác có gia đình bảo vệ thật tốt.
10
Gia đình Phương Ninh Viễn bị bảo vệ đuổi ra ngoài.
Sau ngày đó, Phương Ninh Viễn không về nhà mà ở lại khách sạn gần nhà tôi, ngày nào cũng tìm cách đến tìm tôi.
Chỉ là mẹ tôi đã dặn bảo vệ khu chung cư từ lâu, người nhà họ Phương và chó, không được vào!
Anh ta không vào được, chỉ có thể ngày ngày gọi điện, nhắn tin cho tôi.
Tôi đều ngó lơ tất cả.
Vì anh ta không thể đứng sau lưng tôi, vậy thì tôi cũng không muốn đứng bên cạnh anh ta nữa.
Sẽ không hạnh phúc đâu.
Cứ tưởng chuyện ly hôn giao cho luật sư xử lý là xong, nhưng tôi vẫn xem thường sự vô liêm sỉ của nhà họ Phương.
Vừa qua Tết, Phương Viện Viện đã đăng tờ hóa đơn hai vạn tám kia lên mạng.
【Đây là cái giá của việc để người ngoài nấu cơm, để trả th/ù nhà chúng tôi, ép mẹ tôi bỏ ra hai vạn tám tiền dưỡng già, thứ lòng lang dạ sói!】
Ngoài hóa đơn, cô ta còn tố cáo nhà anh ta đã tốn bao nhiêu tiền để cưới tôi, nhưng sau khi kết hôn, tôi thà để căn nhà mới rộng rãi sáng sủa bỏ trống chứ không chịu để hai ông bà già vào ở.
Còn nói, tôi dùng ly hôn để đe dọa anh trai và gia đình họ, ép họ phải làm trâu làm ngựa cho tôi.
Bài đăng vừa cập nhật, ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.
Phần bình luận toàn là ch/ửi bới tôi.
"Loại chị dâu này đúng là kẻ phá hoại gia đình, không thể giữ được, mau bảo anh trai chị ly hôn đi, nếu không cả nhà sẽ bị chị ta làm cho tan nát."
"Chủ thớt đăng thông tin của chị dâu ra đi, tôi phải xem mặt mũi người đàn bà này có dày như tường thành không."
"Ơ, tờ hóa đơn này nhìn quen quen, hình như tôi thấy ở đâu rồi. Ồ, hình như tôi biết người này là ai rồi."
"Cầu bóc phốt thông tin của chị ta, tôi phải đi ch/ửi bới chị ta!"
Nhìn những bình luận đi/ên cuồ/ng cập nhật trên bài đăng, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình vẫn còn quá lương thiện.
Lúc đó đáng lẽ phải cho cô ta một cái t/át thẳng mặt mới đúng.
Tôi hít sâu một hơi, sau đó đăng toàn bộ thông tin về sổ đỏ và nguồn gốc tiền m/ua nhà lên mạng, kèm theo đó là bản cam kết của Phương Ninh Viễn.
Trước khi kết hôn, để tránh xảy ra tình huống này, Phương Ninh Viễn đã viết một bản cam kết, đảm bảo căn nhà mới của tôi và anh ta chỉ khi nào lễ Tết chúng tôi về thì người nhà anh ta mới được qua, còn đảm bảo gia đình anh ta tuyệt đối sẽ không dòm ngó căn nhà này.
Gia đình anh ta cũng đều đã ký tên, điểm chỉ.
Khi đó, tôi từng nói, nếu nhà họ thấy bất tiện cần mượn nhà mới ở cũng được, nhưng không được đụng vào phòng ngủ chính của tôi là được.
Thậm chí, lễ Tết tôi đều chuyển khoản cho bố mẹ và em gái anh ta.
Nhưng những điều này, không một ai nhớ cả.
Bài đăng của tôi vừa lên, cư dân mạng lập tức bùng n/ổ.
"Ồ, hóa ra căn nhà này là người ta bỏ tiền ra m/ua, vậy thì người ta không cho nhà trai ở cũng dễ hiểu thôi."
"Bàn tính của nhà trai muốn nhảy ra khỏi mặt tôi luôn rồi, chính là muốn kết hôn rồi chiếm nhà của con gái người ta sao? Thật không biết x/ấu hổ!"
"Đúng thế, nhà trai này đúng là nghèo đến đi/ên rồi, đến nhà của con dâu cũng muốn dòm ngó, chắc tưởng của con dâu là của nhà mình sao? Thời phong kiến, của hồi môn của con gái chỉ thuộc về chính họ thôi, gia đình này đúng là biết tính toán quá."
"Phượng hoàng nam và gia đình anh ta đâu? Mau ra xin lỗi đi!"
...
Đăng bài xong, tôi trực tiếp liên hệ với luật sư.
Tôi phải kiện Phương Viện Viện!
11
Ngày nhận được giấy ly hôn, Phương Viện Viện và mẹ cô ta cũng đến.
Phương Viện Viện quỳ dưới chân tôi, khóc lóc thảm thiết.
"Chị dâu, em biết lỗi rồi, c/ầu x/in chị đừng kiện em, được không?"
"Em sắp thi đại học rồi, nếu chị kiện em, em sẽ không thể thi được, cuộc đời em sẽ h/ủy ho/ại mất."
"Chị dâu, em thật sự biết lỗi rồi, em không nên tranh giành đồ của chị, cũng không nên đăng bài làm hoen ố danh tiếng của chị. Em chỉ là một đứa trẻ, em không biết gì cả, đều là mẹ em dạy em, nếu chị muốn kiện thì hãy kiện mẹ em đi, tất cả đều là chủ ý của bà ấy, đều là lỗi của bà ấy!"
Người mẹ bước theo sau nghe thấy lời con gái, sắc mặt cứng đờ, không thể tin nổi nhìn Phương Viện Viện.
Chỉ là Phương Viện Viện hoàn toàn không nhìn bà ta.
Bà ta chỉ có thể cười khổ, rồi quỳ xuống trước mặt tôi.
"Hi Hi, c/ầu x/in con tha thứ cho chúng ta lần này, Viện Viện vẫn còn là trẻ con, nó chưa hiểu chuyện, con người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, đừng so đo với nó nữa."
Tôi lắc lắc tờ giấy ly hôn trong tay, bình thản nhìn họ.
"Tôi và Phương Ninh Viễn đã ly hôn rồi, đừng gọi tôi là chị dâu nữa, tôi thấy gh/ê t/ởm."
"Còn nữa, 18 tuổi đã là người trưởng thành rồi, nó phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình."
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Nửa tháng sau, vì đăng tải thông tin sai sự thật làm tổn hại danh dự người khác, hơn nữa lượt xem bài đăng vượt quá 100.000, Phương Viện Viện bị kết án một năm tù giam.
Tương lai của cô ta còn chưa bắt đầu đã bị chính tay mình h/ủy ho/ại.
Nửa năm sau, tôi nghe được tin tức về nhà họ Phương từ một người bạn chung với Phương Ninh Viễn.
Vì bài đăng của Phương Viện Viện, Phương Ninh Viễn bị công ty sa thải với lý do gây ảnh hưởng x/ấu.
Đúng lúc mẹ anh ta vì chuyện của Phương Viện Viện mà sinh b/ệnh nhập viện, nên anh ta phải về quê chăm sóc người già.
Ba tháng trước, anh ta được người quen giới thiệu quen một người phụ nữ đã ly hôn có con, rất nhanh đã kết hôn.
Người phụ nữ đó tính tình nóng nảy, cứ ba ngày một bữa lại cãi nhau với mẹ chồng.
Nghe nói đã làm mẹ anh ta tức đến phát b/ệnh mấy lần.
Cả vùng đều đồn ầm lên, mọi người đều đang xem trò cười của nhà anh ta.
"Thế nào, hả gi/ận chưa?"
Bạn tôi hỏi như vậy.
Tôi mỉm cười rồi đổi chủ đề.
Đã không còn để tâm từ lâu rồi, làm gì có chuyện hả gi/ận hay không?
Buổi tối tôi về nhà, trong nhà đèn sáng trưng, bố mẹ đều ngồi trước bàn ăn đợi tôi cùng dùng bữa.
Khoảnh khắc này, tôi chỉ thấy may mắn, tôi vẫn là tôi, những người yêu thương tôi nhất vẫn ở bên cạnh tôi.