Mẹ chồng chê bàn tiệc Mãn Hán toàn tịch tôi đặt quá xa xỉ, lại công khai khen món khoai tây sợi của chị dâu biết vun vén gia đình.

Tôi định giải thích, nhưng chồng lại kéo tay tôi lại.

"Mẹ cả đời tiết kiệm, em hãy thấu hiểu cho bà."

Sau đó, mẹ chồng bóng gió chỉ vào đĩa lạc.

"Hoa còn biết nở, người sao không biết đẻ."

Tôi hiểu rồi.

Bà đang cố tình mượn chuyện này để mỉa mai tôi.

Rõ ràng là con trai bà có vấn đề sức khỏe, vậy mà lại đổ hết lên đầu tôi.

Anh cả, chị dâu trách móc tôi, người thân trong gia đình cũng cười nhạo tôi.

Tôi nhìn chồng, anh lại cúi đầu im lặng.

Tôi không nhịn nữa, gọi quản lý nhà hàng đến.

"Đóng gói tất cả thức ăn, mang ra xe cho tôi."

Mẹ chồng tức gi/ận.

"Cô có ý gì?"

Tôi đáp trả thẳng thừng.

"Ý là, bà cùng chị dâu cả về nhà ăn khoai tây sợi đi."

1.

Trong phòng tiệc, 60 người chen chúc kín ba bàn tròn lớn.

Nhân viên phục vụ lần lượt bưng từng món ăn lên bàn.

"Tôm phỉ thúy, dải ngọc thơm, chim sẻ sợi vàng..."

Người quản lý đứng bên cạnh xướng tên món ăn.

Sắc mặt mẹ chồng lại đen như miếng giẻ lau.

"108 món?"

Bà đ/ập mạnh đôi đũa xuống đĩa.

"A Tuyết, cô định bê cả nhà hàng về nhà đấy à?"

Cả bàn im bặt trong chốc lát.

Tôi mỉm cười.

"Mẹ, dịp Tết mà, hiếm khi tụ họp đông đủ thế này."

Mẹ chồng nhướng mày, quét mắt nhìn một vòng.

"Đông đủ thì có ích gì? Tiền đã tiêu rồi, ăn vào bụng là hết. Những món này vừa khó ăn vừa tốn kém, chẳng bằng món khoai tây sợi chị dâu con làm!"

Tôi quay sang nhìn chị dâu Liễu Mị.

Chị ta đang cúi đầu nhấp trà, khóe miệng khẽ nhếch lên, không nói lời nào.

"Mẹ, A Tuyết cũng là có lòng thôi."

Chồng tôi, Dương Lâm, nhỏ giọng nói đỡ ở bên cạnh, tay chạm vào đầu gối tôi, ra hiệu bảo tôi nhẫn nhịn.

Tôi không né tránh, nhưng cũng không đáp lời.

Thức ăn vẫn đang được mang lên.

Nhưng không ai trên bàn động đũa.

Lũ trẻ muốn đưa tay gắp, liền bị người lớn lườm nguýt ngăn lại.

"Bàn này hết bao nhiêu tiền vậy?"

Tam cô đột nhiên lên tiếng hỏi.

Tôi bình thản đáp.

"18 vạn."

"Hít..."

Nhiều bàn cùng lúc vang lên tiếng hít hà.

Sắc mặt mẹ chồng đen sầm lại hoàn toàn.

"18 vạn!"

Giọng bà cao vút lên.

"Dương Lâm, con nghe xem! Vợ con thật biết cách tiêu tiền!"

Dương Lâm vội vàng giải thích.

"Mẹ, tiền của A Tuyết tự ki/ếm được..."

"Tiền của nó chẳng phải là tiền của nhà họ Dương sao!"

Mẹ chồng ngắt lời anh, đôi đũa chỉ vào món "Chưởng thượng minh châu" vừa được dọn lên.

"Con nhìn xem, hoa mỹ mà không thực tế, ăn một miếng là hết, đủ cho ai ăn?"

Liễu Mị đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng lên tiếng.

"Mẹ, mẹ đừng gi/ận."

"A Tuyết làm chủ công ty, chú trọng thể diện cũng là chuyện bình thường. Người bình thường như chúng ta không hiểu những thứ này, chỉ cảm thấy... thực tế chút vẫn hơn."

Chị ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "thực tế".

Thím nhỏ bên cạnh lập tức tiếp lời.

"Đúng đúng! Ăn cơm ngày Tết, ở nhà ăn là được rồi. Ra ngoài bày vẽ mấy thứ hoa hòe hoa sói này, người không biết lại tưởng nhà mình là trọc phú."

Tôi không muốn nhịn nữa, đặt đũa xuống định đứng dậy, nhưng bị Dương Lâm ấn ngồi xuống.

Anh khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói.

"Mẹ đã quen tiết kiệm rồi, em hãy thấu hiểu, nhẫn nhịn một chút đi."

Tôi hít sâu một hơi.

Nếu không phải bà ấy đặt điều kiện với tôi từ một tháng trước, rằng bữa cơm tất niên năm nay phải tổ chức cho đàng hoàng, thì tôi cũng chẳng muốn nhúng tay vào.

Giờ nghĩ lại, bà ấy không phải muốn tổ chức ở nhà hàng, mà là muốn tôi làm người giúp việc trong bếp, vất vả ngược xuôi để tổ chức.

Tôi phải tỏ ra thấp hèn, làm một nàng dâu khổ hạnh, bà ấy mới vui lòng.

Nhưng tôi vốn dĩ bận rộn tối mắt tối mũi, cơm nước ở nhà đều do bảo mẫu làm, tôi lấy đâu ra thời gian mà lo liệu bữa ăn cho 60 người.

Tôi khẽ cau mày.

Nhưng nghĩ đến dịp Tết nhất, thôi bỏ đi.

Lúc này, quản lý thông báo.

"Đã dọn đủ món."

Tôi nhìn mọi người.

"Mọi người dùng bữa đi."

Mẹ chồng không lên tiếng, không ai dám động đũa.

Tôi nhìn Dương Lâm, dùng ánh mắt ra hiệu, bữa cơm này rốt cuộc là ăn hay không.

Dương Lâm cười đứng dậy.

"Mẹ, mẹ nếm thử món hải sâm này đi..."

Bà cầm đũa gẩy nhẹ.

"Sâm gì đây? Thái mỏng dính, nhét kẽ răng còn không đủ."

"Vi cá? Thật là tội lỗi, nghe nói đều là c/ắt vây cá m/ập..."

"Mấy món tỉa hoa này đẹp thật đấy, có ăn no được không?"

Mỗi một món ăn đều không vừa ý bà.

Bà đá/nh giá ròng rã suốt ba mươi phút, mới khẽ cất lời.

"Thôi, mọi người cứ tự nhiên ăn đi."

Mặc dù mọi người bắt đầu ăn, nhưng không khí u ám đến đ/áng s/ợ.

Tôi cúi đầu, từng thìa từng thìa uống canh.

Đột nhiên, mẹ chồng nhìn về phía tôi.

"A Tuyết, công ty của con năm nay ki/ếm được nhiều chứ?"

Tôi trả lời mơ hồ.

"Cũng tạm ạ."

"Ki/ếm nhiều tiền thì có ích gì?"

Bà thở dài.

"Phụ nữ ấy, quan trọng nhất vẫn là gia đình. Con nhìn chị dâu con xem, dù không đi làm, nhưng quán xuyến gia đình đâu ra đấy, hai đứa con được nuôi dạy tốt biết bao."

Liễu Mị ngoan ngoãn mỉm cười.

"Mẹ, mẹ đừng nói vậy, đây là việc con nên làm..."

"Ta nói là sự thật!"

Mẹ chồng tăng âm lượng.

"Một người phụ nữ, không biết sinh con, thì có ki/ếm được bao nhiêu tiền cũng là công cốc!"

Cả bàn tiệc, ngay lập tức im lặng.

Tôi không kìm được mà nắm ch/ặt đôi đũa.

"Mẹ!"

Dương Lâm đột ngột đứng dậy, cười làm lành nói.

"Mẹ ăn cơm đi, mẹ nói gì thế ạ?"

Mẹ chồng cười lạnh.

"Kết hôn ba năm rồi, bụng dạ chẳng có động tĩnh gì, còn không cho ta nói à?"

"Lúc đầu ta đã nói không nên cưới cái loại phụ nữ mạnh mẽ này, con cứ không nghe! Con bé Tiểu Phân nhà hàng xóm, nó gả sang thành phố bên cạnh, năm ngoái đã sinh con thứ hai rồi, toàn là con trai!"

"Chúng con... đang bận sự nghiệp, hiện tại chưa muốn có con."

Giọng Dương Lâm có chút thiếu tự tin.

"Không muốn?"

Mẹ chồng bật cười thành tiếng.

"Con tưởng ta già lú lẫn rồi sao? Là không sinh được thì có!"

Người trên bàn bắt đầu thì thầm to nhỏ, đều dán mắt vào bụng tôi.

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Hai năm trước, tôi và Dương Lâm đã đi kiểm tra.

Sức khỏe anh ấy không tốt, tỷ lệ t*** t**** sống chưa đến 20%.

Lúc đó bác sĩ nói với chúng tôi, khả năng thụ th/ai tự nhiên là cực kỳ thấp.

Dương Lâm sĩ diện, anh ấy c/ầu x/in tôi giữ bí mật.

"Anh là đàn ông, không mất mặt nổi đâu."

"Mẹ mà thúc giục sinh con, để anh lo."

Tôi đã đồng ý.

Cho nên chúng tôi thống nhất nói với bên ngoài rằng chúng tôi tạm thời chưa muốn có con.

Vậy mà, mẹ chồng lại cho rằng là lỗi của tôi, còn công khai chỉ trích tôi.

Tôi nhìn Dương Lâm, anh lại cúi đầu.

"A Tuyết, nhẫn nhịn đi, mẹ chỉ cằn nhằn đôi chút thôi mà."

Tôi cau mày.

Đây là "để anh lo" mà anh nói sao?

Mẹ chồng gắp một hạt lạc.

"A Tuyết, con ăn hết chỗ lạc này đi."

"Hoa còn biết nở, chỉ có người là không."

"Con nói xem, có phải do đời tư thời trẻ không chú ý, làm chuyện á/c quá nhiều, nên mới không sinh được..."

Ầm!

Mọi người lại im lặng.

Câu nói này, trực tiếp giẫm đạp lòng tự trọng và danh dự của tôi xuống đất.

Tôi hiểu rồi.

Từ lúc bà bảo tôi sắp xếp bữa cơm tất niên, cho đến tận bây giờ cứ bóng gió xa gần.

Bà không phải không hài lòng về món ăn, mà là không hài lòng về tôi.

Tôi đột ngột đứng dậy, nhưng Dương Lâm cũng đứng lên kéo tôi lại.

Anh ghé sát vào tai tôi, giọng đầy cầu khẩn.

"Tính mẹ chỉ thế thôi... ăn xong bữa này, chúng ta về nhà, được không?"

Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm nhìn anh.

Tính cách của anh thật quá nhu nhược.

Tôi vì anh mà nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.

Nhưng tôi không phải là người không có giới hạn.

Sinh nhật mẹ chồng, tôi tặng vòng vàng lớn.

Mẹ chồng ốm, tôi mời bác sĩ giỏi nhất.

Mẹ chồng thích thể diện, tôi bày Mãn Hán toàn tịch.

Kết quả cuối cùng, chỉ vì tôi không sinh được con, bà ta lại làm nh/ục tôi khắp nơi.

Chuyện này đổi lại là ai, ai mà chịu nổi?

Dương Lâm thấy tôi thực sự tức gi/ận, anh vội vàng nhỏ giọng khuyên nhủ.

"Anh biết em chịu ấm ức rồi, năm sau chúng ta không đến đây nữa, về nhà em đón Tết, được không?"

Tôi bình tĩnh lại đôi chút.

Kết hôn ba năm, tôi chưa từng một lần về nhà mẹ đẻ đón Tết.

Ngay cả mùng hai Tết, tôi cũng không được đi.

Mẹ chồng nói.

"Con đi rồi, bao nhiêu họ hàng con cháu cần lì xì, ai đưa?"

"Chúng con đều thành gia lập thất rồi, phải gánh vác gia đình, đi thì ra thể thống gì."

Vì lời hứa của Dương Lâm, tôi tự nhủ với lòng mình.

Nhịn thêm một lần nữa vậy.

Lúc này, anh cả Dương Phong nâng ly rư/ợu lên, loạng choạng đứng dậy.

"Chú em à, không phải anh nói chú, vợ chú là phải dạy bảo!"

"Không sinh được con còn tiêu xài hoang phí, chậc chậc, đây mà là vợ anh, anh đã t/át cho một cái từ lâu rồi!"

Liễu Mị đ/á anh ta một cái dưới gầm bàn, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng.

"Anh uống say rồi, nói bậy bạ gì đấy!"

"Anh không nói bậy!"

Dương Phong xua xua tay.

"Gả vào nhà họ Dương chúng ta, phải giữ quy tắc của nhà họ Dương, một người đàn bà làm chủ công ty, ra ngoài làm ăn, bị cắm sừng lúc nào không hay!"

Người trên bàn bắt đầu cười khúc khích.

Dương Lâm lại cúi đầu, không nói một lời.

Tôi mặt lạnh tanh, nhìn về phía Dương Phong.

"Anh cả, công việc của anh, vẫn là em giới thiệu đấy thôi. Không có em ra ngoài làm ăn, làm gì có anh bây giờ!"

Dương Phong đỏ bừng mặt, anh ta chỉ tay vào tôi.

"Cô!"

"Cô cái gì? Tôi nói sai à?"

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, không hề lùi bước.

Dương Lâm lập tức kéo tôi lại.

"A Tuyết, bớt nói vài câu đi, đó là anh trai anh!"

Khóe mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Khi tôi bị người khác nhục mạ, anh làm kẻ c/âm.

Khi tôi dựa vào chính mình để tranh đấu, anh lại ngăn cản tôi.

Tôi chưa bao giờ sợ đ/ao thương ki/ếm kích bên ngoài, nhưng tôi không thể chấp nhận sự phản bội từ người thân thiết nhất.

Tam cô đột nhiên quay sang hỏi con gái mình.

"Con làm việc ở công ty Mục Tuyết, nó trả con bao nhiêu lương?"

A Lan sững người một lát, trả lời thật thà.

"Ba nghìn, thưởng hiệu suất một nghìn."

"Cái gì?"

Tam cô tức gi/ận đặt đũa xuống.

"Con là cử nhân đại học, nó chỉ trả con ba bốn nghìn? Đây không phải là lừa người nhà mình sao?"

A Lan vội vàng giải thích.

"Mẹ, con mới tốt nghiệp năm nay, thế này đã là tốt lắm rồi ạ."

Tam cô đ/ập bàn.

"A Tuyết, một bữa cơm của con tận 18 vạn, đối với người thân mà lại keo kiệt thế sao? Mẹ không cần biết, con phải tăng lương cho nó, ít nhất là sáu nghìn!"

Đến lúc này, mấy người họ hàng đang làm việc ở công ty tôi đều không ngồi yên được nữa, thi nhau lên tiếng.

"Chị Tuyết, còn em nữa, em vào công ty hai năm rồi, cũng phải tăng lương thôi."

"Đúng đấy, bố em giúp chị làm logistics, đây là việc bẩn và mệt nhất đấy, chị không được thiên vị ai đâu nhé."

Tôi nhìn Dương Lâm, ánh mắt rực lửa.

Mấy người họ hàng này đều là do anh giới thiệu vào.

Lúc đầu tôi vốn không muốn.

"Đều là người thân, có người còn là bậc trưởng bối, họ làm sai việc, em là nên m/ắng hay không m/ắng?"

Dương Lâm khuyên tôi.

"Họ đều không dễ dàng gì, giúp được thì giúp, đều là người một nhà."

Tôi thỏa hiệp.

A Lan năm nay mới tốt nghiệp, đến cả PPT còn không biết làm, tôi vì bồi dưỡng nó, còn đăng ký cho nó một khóa đào tạo phần mềm văn phòng trị giá hai vạn tệ.

Con trai nhị cữu làm kinh doanh ở công ty, thành tích luôn đứng bét, tôi vốn định sa thải nó, vậy mà nó còn muốn tăng lương?

Còn ông Lưu là công nhân nghỉ hưu, đến công ty tôi làm logistics, đến cả thiết bị còn không vác nổi, lại còn phải nhờ đồng nghiệp bộ phận khác giúp đỡ.

Tôi đây là bỏ tiền ra thuê về mấy vị tổ tông.

Tôi cứ tưởng họ sẽ biết ơn, không ngờ họ lại liên kết lại để đòi hỏi.

Tôi đặt đũa xuống, lạnh lùng lên tiếng.

"Nếu các người cảm thấy đãi ngộ của công ty không tốt, có thể tìm nơi khác cao hơn, công ty tôi là công ty nhỏ, không mời nổi những vị Phật lớn như các người."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giam Cầm Nhầm Người Rồi

Chương 9
Tôi đã giam cầm một tên bệnh kiều. Mỗi ngày tôi đều ép hắn làm vài việc. Làm PPT, viết luận văn, soạn bài thuyết trình. Tất cả đều đẩy hết cho hắn. Cho đến khi tên bệnh kiều ấy rốt cuộc cũng không thể chịu đựng thêm được nữa, quyết định vùng lên khởi nghĩa. "Cậu giam cầm tôi, chính là để mỗi ngày bắt tôi làm mấy thứ này sao?" Tôi nhướng mày: "Chứ anh nghĩ sao? Bộ não anh thông minh như thế, không dùng để làm bài tập thì quả thật là quá phí phạm." Tên bệnh kiều chẳng biết đã tháo tung xiềng xích từ lúc nào, hắn chồm người tới áp sát lấy tôi, ánh mắt tối tăm khó đoán: "Những phương diện khác của tôi còn xuất sắc hơn nhiều, cậu có muốn thử một chút không?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
0