Cô ấy vuốt ve bụng, tựa vào lòng Thẩm Vọng: "A Vọng, em rất thích chiếc túi này, tuy có hơi đắt một chút nhưng vì đứa bé của chúng ta, anh nên rộng rãi một chút chứ?"
Thẩm Vọng búng nhẹ vào mũi cô ta.
"Tất nhiên rồi, chỉ cần em thích, bao nhiêu tiền anh cũng m/ua. Không giống như một số người, trên người đầy mùi nghèo hèn, nhìn thôi đã thấy buồn nôn."
Nói xong, hắn quay đầu nhìn tôi.
"Cố An Ninh, biết điều thì cút ngay đi. Bà nội chỉ là già rồi lú lẫn nên mới để cô cầm cái thẻ rá/ch đó ra ngoài làm màu."
"Hai ngày nữa đợi bà tỉnh táo lại, xem bà không đuổi cô ra khỏi nhà. Đến lúc đó nếu cái thẻ đó mà quẹt lố tiền, xem cô ch*t như thế nào."
Cô nhân viên b/án hàng trong tiệm rõ ràng biết Thẩm Vọng là khách hàng lớn, cũng đã nghe thấy những lời họ nói.
Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt.
Cô nhân viên trực tiếp chắn trước mặt tôi, thậm chí chẳng thèm nhìn thẳng lấy một cái.
Tôi nhìn bộ dạng của họ, ngọn lửa trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
Lại là như vậy, năm năm qua, dù ở bất cứ đâu, chỉ cần gặp Lâm Sở Sở là tôi đều phải nhường nhịn.
Thẩm Vọng luôn vô điều kiện thiên vị cô ta, còn tôi luôn là người bị s/ỉ nh/ục, bị ngó lơ.
Tôi theo thói quen muốn lùi lại, thôi bỏ đi, không cần chấp nhặt với họ, nhỡ làm lớn chuyện lại gây phiền phức cho bà nội...
Ngay khoảnh khắc tôi xoay người, bà cụ Thẩm đang ở nhà, trong đầu đột nhiên vang lên tiếng chuông báo động!
【Cảnh báo năng lượng cao! Cảnh báo năng lượng cao! Phát hiện cháu dâu Cố An Ninh đang chịu sự s/ỉ nh/ục nghiêm trọng! Chỉ số gi/ận dữ tăng vọt lên 80%!】
【Cảnh báo: Nếu cháu dâu phải chịu bất kỳ uất ức nào, sẽ lập tức kích hoạt trừng ph/ạt "Thiên lôi oanh đỉnh"! Đếm ngược: 10 giây!】
"Phụt!" Bà cụ phun sạch ngụm trà vừa uống.
【Thằng khốn Thẩm Vọng kia! Tao không cấm nó ra ngoài à? Nó lại đi đâu gây họa cho tao rồi?!】
Bà cụ vớ lấy chiếc iPad bên cạnh, mở hệ thống giám sát của trung tâm thương mại, trong màn hình, Thẩm Vọng đang chỉ tay vào mũi tôi mà m/ắng.
【Tít! Đếm ngược 5 giây! Bầu trời đã xuất hiện mây đen...】
"Đừng đá/nh! Đừng đá/nh! Tao quản ngay đây!"
Bà cụ nhìn thấy bầu trời đột nhiên mây đen kéo đến, vớ lấy chiếc micro phát thanh thông suốt ngay bên cạnh.
Trong trung tâm thương mại, tôi vừa định rời đi thì đột nhiên, tiếng nhạc đang phát bỗng dừng bặt.
Ngay giây tiếp theo, một giọng nữ già nua vang dội khắp cả trung tâm!
"Đứa nào không có mắt dám ngăn cản cháu dâu tao?!!"
"Phong tỏa cửa tiệm đó cho tao!!!"
Trung tâm thương mại im phăng phắc, tất cả mọi người đều dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Thẩm Vọng và Lâm Sở Sở ch*t lặng.
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, nghe tiếng nói truyền ra từ loa, đó là... giọng của bà nội sao?
"Thẩm Vọng! Đồ s/úc si/nh! Mày dám b/ắt n/ạt An Ninh, bà đây l/ột da mày!"
"Còn con nhân viên kia nữa! Mày m/ù à? Cháu dâu tao mà mày cũng dám chặn?"
"Gọi quản lý đến đây cho tao! đ/ập nát cái tiệm rá/ch đó đi!"
"Đứa nào dám để An Ninh chịu một chút uất ức, tao sẽ khiến đứa đó không thể sống nổi ở Vân Thành! Nghe rõ chưa!!!"
Tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi nhìn khuôn mặt tái mét của Thẩm Vọng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khoái cảm chưa từng có.
【Cảnh báo: Tâm trạng cháu dâu tuy đã dịu đi nhưng vẫn chưa hoàn toàn hết uất ức. Thiên lôi đang tích tụ năng lượng...】
Bà cụ ở nhà xoay như chong chóng: "Vẫn chưa được à? Thế này vẫn chưa được? Vậy thì tao tự đi! Tao dẫn người đến đó làm chỗ dựa cho nó không được sao?!"
Bà đ/á văng cửa phòng, hét lớn ra ngoài.
"Chuẩn bị xe! Đem tất cả vệ sĩ trong nhà đi theo ta! Cả đội luật sư nữa! Gọi hết cho ta!"
"Lão thái quân, bà định đi đâu vậy?" Quản gia hỏi.
Bà cụ nhìn đám mây đen đang đ/è thấp ngoài cửa sổ, nghiến răng nghiến lợi.
"Đi c/ứu mạng! Đi làm cháu cho cái tiểu tổ tông của tao!"
4
Tầng một trung tâm thương mại Hằng Long.
Thẩm Vọng tuy bị loa phát thanh m/ắng một trận nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại, bà nội xưa nay cưng chiều hắn nhất, sao có thể vì tôi mà m/ắng hắn?
Chắc chắn là hệ thống phát thanh bị hỏng, hoặc là có người chơi khăm!
"Cố An Ninh, cô cũng có th/ủ đo/ạn đấy, dám thuê người hack vào hệ thống phát thanh của trung tâm thương mại?"
Thẩm Vọng cười lạnh: "Cô tưởng thế là hù được tôi sao? Đợi tôi nói với bà nội, hành vi này của cô chính là bôi nhọ nhà họ Thẩm!"
Lâm Sở Sở ôm ngựk: "Chị, chị quá đáng rồi, lại dùng danh nghĩa lão phu nhân để chơi khăm, việc này ảnh hưởng lớn đến danh dự nhà họ Thẩm biết bao nhiêu?"
Những người xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Cô nhân viên b/án hàng cũng được đà lấn tới: "Đúng thế! Suýt nữa bị cô lừa! Bảo vệ đâu? Mau đuổi người đàn bà gây rối này ra ngoài!"
Mấy bảo vệ trung tâm thương mại cầm bộ đàm vây lại, lòng tôi thắt lại, tiếng loa phát thanh thực sự quá vô lý, ngay cả tôi cũng không dám tin.
Ngay khi tay bảo vệ sắp chạm vào người tôi,
"Tao xem đứa nào dám đụng vào!" Một tiếng gầm vang lên từ cửa chính trung tâm thương mại.
Mọi người quay đầu lại, cửa chính bị hai hàng người mặc đồ đen đẩy ra.
Bà cụ Thẩm bước vào trong sự hộ tống của một đám vệ sĩ và luật sư.
Quản lý trung tâm thương mại đi theo sau bà, khom lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Bà... bà nội?" Mắt Thẩm Vọng như muốn lồi ra: "Sao bà lại đích thân đến đây?"
Trên mặt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ.
"Bà nội! Bà đến đúng lúc lắm!"
Thẩm Vọng chỉ vào tôi gào lên: "Cố An Ninh là con đàn bà đi/ên! Cô ta cầm thẻ của bà quẹt bừa bãi, còn thuê người hack hệ thống phát thanh để ch/ửi bới!"
"Cô ta đúng là vô pháp vô thiên! Bà mau cho người bắt cô ta vào đồn cảnh sát đi!"
Lâm Sở Sở chạy lại, nước mắt rơi lã chã.
"Bà nội, chắc là chị nhất thời lầm lỡ, bà đừng trách chị ấy, chỉ là vừa rồi chị ấy làm con sợ quá, bụng con đ/au quá..."
Đám đông hóng hớt xung quanh thi nhau giơ điện thoại lên.
Tôi đứng tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.
Trước mặt bao nhiêu người thế này, vì bảo vệ danh dự nhà họ Thẩm, chắc chắn bà nội sẽ hy sinh tôi.
Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái t/át chắc chắn sẽ giáng xuống.
Tuy nhiên——
Giờ phút này, trong đầu bà cụ Thẩm, chiếc đồng hồ đếm ngược màu đỏ đã biến thành hình đầu lâu chói mắt!
【Cảnh báo cuối cùng! Chỉ số gi/ận dữ của cháu dâu đã đạt 99,9%!】
【Nếu ký chủ không thể làm cho chỉ số gi/ận dữ của cháu dâu về 0 trong vòng 5 giây, sẽ lập tức thực hiện n/ổ tim! Hãy hành động ngay!】
【5, 4, 3......】
Bà cụ đ/au thắt tim.
Ch*t ti/ệt! Thế này thì còn lựa chọn nào nữa chứ?! Vì để sống sót, đừng nói là cháu ruột, đến cả ông trời cũng phải đá/nh!
Thẩm Vọng vẫn lải nhải không ngừng: "Bà nội, loại đàn bà này không xứng vào cửa nhà họ Thẩm, đuổi cô ta đi ngay..."
"Cút mẹ mày đi!!!"
Bà cụ đột nhiên giơ cây gậy đầu rồng lên, giáng mạnh xuống đầu gối Thẩm Vọng!
"Rắc!" Một tiếng vang giòn tan.
"Á——!!!" Thẩm Vọng hét lên một tiếng thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.
Lâm Sở Sở sợ đến mức hét lên một tiếng, ngã bệt xuống đất.
Bà bước nhanh tới trước mặt tôi, cố nặn ra một nụ cười.
"An... An Ninh à..." Giọng bà cụ r/un r/ẩy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị bà nắm ch/ặt lấy bàn tay đẫm mồ hôi.
Bà tháo chiếc nhẫn ngọc đen trên ngón cái xuống rồi đeo vào tay tôi trước mặt mọi người!
"Bà nội? Cái này không được..." Tôi h/oảng s/ợ muốn rút tay lại, đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Thẩm.
"Đeo vào!"
Bà cụ gầm lên: "Cho con thì con cứ đeo vào!"
Bà hít sâu một hơi:
"Ai nói ta muốn bắt nó?!"
"Cố An Ninh là cháu dâu trưởng được cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Thẩm! Là nữ chủ nhân tôn quý nhất của nhà họ Thẩm chúng ta!"
Bà chỉ vào Thẩm Vọng đang nằm dưới đất: "Từ hôm nay trở đi, nhà họ Thẩm không có đứa cháu trai tên Thẩm Vọng này! Chiếc nhẫn này thuộc về cháu dâu! Ba nghìn tỷ tài sản, toàn quyền do nó quyết định!"
"Đứa nào dám bất kính với nó, chính là đối đầu với bà già này! Chính là đối đầu với cả nhà họ Thẩm!"
5
Thẩm Vọng há hốc mồm nhìn bà nội.
Tôi ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn lạnh lẽo trên ngón cái.
Ba nghìn tỷ? Gia chủ? Tôi quyết định?
Đây vẫn là bà cụ Thẩm trọng nam kh/inh nữ đó sao? Đây vẫn là nhà họ Thẩm từng coi tôi là máy đẻ sao?
Ngay khi tôi đang không biết làm sao, bà nội đột nhiên ghé sát vào tai tôi.
Nói bằng giọng chỉ hai người chúng tôi nghe thấy:
"Cháu dâu ngoan... trút được gi/ận chưa? Sướng chưa?"
"Nếu vẫn chưa hả gi/ận, bà nội bây giờ sẽ cho người ném nó từ tầng hai xuống... thật đấy..."
"Coi như bà nội c/ầu x/in con, đừng gi/ận nữa, đừng để bà nội ch*t được không?!"
Tôi: "......"
Trận chiến tại trung tâm thương mại Hằng Long nổi danh khắp nơi.
Thẩm Vọng được đưa vào b/ệnh viện, đầu gối g/ãy xươ/ng vụn, nhưng đó vẫn chưa phải là thảm nhất.
Thảm nhất là khi tỉnh dậy, hắn phát hiện thẻ tín dụng, thẻ phụ của mình đều bị đóng băng, thậm chí tiền viện phí cũng là Lâm Sở Sở phải bù vào.
Còn tôi chính thức tiếp quản Tập đoàn Thẩm thị.
Tuy tôi không biết gì về quản lý công ty, nhưng không sao, đội ngũ luật sư và quản lý chuyên nghiệp mà bà nội trang bị cho tôi đâu phải là bù nhìn.
Tôi ngồi trong văn phòng chủ tịch rộng rãi sáng sủa, nhìn ra cảnh sông ngoài cửa sổ kính sát đất.
"Cộc cộc."
"Vào đi."
Tần Tiêu đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một chén yến sào vừa mới chưng xong. "Phu nhân, lão phu nhân bảo tôi phải giám sát bà uống hết chén yến sào này. Bà ấy nói đây là huyết yến cực phẩm, bổ khí dưỡng nhan, nếu bà không uống, bà ấy..."
Tần Tiêu dừng lại một chút, nhịn cười: "Bà ấy nói tim bà ấy lại sắp đ/au rồi."
Tôi bất lực mỉm cười, nhận lấy chén yến sào uống cạn.
Những ngày này, tôi đã hiểu rõ quy luật "hệ thống" của bà nội.
Chỉ cần tôi biểu hiện ra một chút không vui hoặc chất lượng cuộc sống giảm sút, bà nội sẽ phải chịu đủ loại trừng ph/ạt kỳ quái, từ đ/au thắt ngựk đến chuột rút lòng bàn chân, đủ kiểu.
Vì để giữ mạng, bà nội bây giờ đã trở thành "tay sai" trung thành nhất của tôi.
"Đúng rồi phu nhân," Tần Tiêu thu dọn bát, ánh mắt trở nên lạnh lùng, "Bên phía Thẩm Vọng có động tĩnh rồi."
"Ồ?"
"Hắn đưa Lâm Sở Sở về lại nhà cũ." Tần Tiêu mở máy tính bảng, điều chỉnh một đoạn video giám sát, "Hắn nói nhà cũ có một nửa quyền sở hữu của hắn, dù không có tiền thì hắn cũng không thể đi lang thang ngoài đường. Hơn nữa... Lâm Sở Sở còn lên mạng b/án thảm, nói bà cậy thế hiếp người, muốn dồn ép người mang th/ai là tiểu tam vào đường cùng."
Trong hình ảnh, Thẩm Vọng chống nạng, Lâm Sở Sở chống cái bụng bầu lớn, cả hai đang khóc lóc kể lể với phóng viên trước cửa nhà cũ.
Những bài viết gi/ật tít như "Người vợ hào môn bị bỏ rơi phản công thành chủ mẫu đ/ộc á/c", "Bà bầu quỳ gối c/ầu x/in chỗ ở trong mùa đông lạnh giá" đã treo trên hot search cả ngày.
Tôi cười lạnh.
Trước đây có lẽ tôi sẽ sợ, sẽ vì cái gọi là "danh tiếng" mà nhẫn nhịn.
Nhưng bây giờ thì sao?
"Đi," tôi đứng dậy, "Đã họ muốn ở nhà cũ như vậy, thì chiều lòng họ."
Nửa giờ sau, nhà cũ họ Thẩm.
Thẩm Vọng đang đắc ý chỉ huy người làm chuyển đồ vào tòa nhà chính: "Thấy chưa? Tôi đã bảo bà nội chỉ là nhất thời lú lẫn! Căn nhà này mang họ Thẩm, tôi mới là đứa con trai duy nhất của nhà họ Thẩm!"
Lâm Sở Sở cũng quét sạch vẻ ủ rũ trước đó, vuốt ve bụng: "Đúng thế, chị ta có giỏi đến đâu cũng chỉ là người ngoài. Đợi tôi sinh được cháu đích tôn, xem chị ta còn hống hách thế nào."
"Ai nói tôi muốn đuổi các người đi?"
Tôi dẫn Tần Tiêu và một đám vệ sĩ bước vào sân.
Thẩm Vọng nhìn thấy tôi, theo bản năng che chân lại, ngoài mạnh trong yếu: "Cố An Ninh, cô còn muốn làm gì? Căn nhà này tôi có quyền ở!"
"Tất nhiên, tôi không nói là không cho các người ở."
Tôi mỉm cười, chỉ vào căn nhà chó sang trọng ở góc sân.
Đó là nơi trước đây Thẩm Vọng nuôi chó ngao Tây Tạng, được trang trí còn sang trọng hơn cả phòng ngủ của người bình thường, thậm chí còn lắp cả sưởi sàn.
"Bà nội nói, tòa nhà chính quá ồn ào, sợ làm kinh động đến th/ai khí của... cô Lâm đây." Tôi chậm rãi nói, "Sân sau yên tĩnh, phong thủy cũng tốt, thích hợp nhất để dưỡng th/ai."
"Cô bắt tôi ở nhà chó?!" Lâm Sở Sở hét lên.
"Sao? Chê nhỏ?" Tôi nhướng mày, nhìn Tần Tiêu phía sau.
Tần Tiêu hiểu ý, lập tức lấy ra một văn bản: "Theo điều 18 gia quy nhà họ Thẩm, con ngoài giá thú và người thân không rõ thân phận, không được vào tòa nhà chính. Nếu vi phạm, xử theo gia pháp."
"Gia pháp?" Thẩm Vọng trố mắt.
"Đúng, gia pháp."
Tôi vỗ tay.
Bà nội được đẩy ra trên xe lăn.
Bà nhìn Thẩm Vọng, ánh mắt phức tạp, rồi nghiến răng nghiến lợi gầm lên:
"An Ninh nói đúng! Ở nhà chó! Không ở thì cút!"
Thẩm Vọng tuyệt vọng nhìn bà nội: "Bà nội! Con là cháu ruột của bà mà! Bà lại để người đàn bà này s/ỉ nh/ục con như thế sao?"
Bà nội trong lòng đắng cay, tiếng lòng gào thét đi/ên cuồ/ng:
【Cháu ơi! Đừng trách bà nội tà/n nh/ẫn! Hệ thống nói rồi, nếu mày không ở nhà chó, bà nội sẽ phải đi ngoài ra phân hai mươi lần mỗi ngày đấy! Bà nội già rồi không chịu nổi đâu!】