"Bớt nói nhảm!" Bà nội gầm lên, "Lập tức dọn vào đó! Không thì ta đá/nh g/ãy cái chân còn lại của ngươi!"
Thế là, trong cái ngày đông lạnh giá ấy, đại thiếu gia nhà họ Thẩm và cô nhân tình đang mang th/ai của hắn thực sự phải dọn vào ở trong chuồng chó.
6
Cuộc sống trong chuồng chó chẳng hề dễ chịu chút nào.
Tôi c/ắt đ/ứt mọi khoản chi tiêu không cần thiết của tòa nhà cũ.
Ngoài nguyên liệu thực phẩm đặc biệt dành cho tôi và bà nội, nhà bếp không nấu thêm bất cứ món gì khác.
Thẩm Vọng và Lâm Sở Sở đói đến mức bụng dán vào lưng, muốn gọi đồ ăn bên ngoài nhưng lại phát hiện điện thoại không có sóng, vì tôi đã lắp máy gây nhiễu tín hiệu.
Chưa đầy hai ngày, Thẩm Vọng đã không chịu nổi nữa.
Đêm đó, tôi đang cùng Tần Tiêu và những người khác chơi game trong phòng khách, Thẩm Vọng lết cái chân g/ãy bò đến trước cửa kính sát đất, bộ dạng thê thảm vô cùng.
"An Ninh... An Ninh, anh sai rồi."
Cách lớp kính, hắn nhìn chằm chằm vào miếng dưa lưới Tần Tiêu đang c/ắt sẵn đưa cho tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ gh/en tị.
"Anh không nên bị m/a xui q/uỷ khiến, không nên đưa Lâm Sở Sở về. Chúng ta tái hôn được không? Anh sẽ đuổi cô ta đi, sau này chỉ đối xử tốt với một mình em thôi."
Tôi nhìn người đàn ông từng kiêu ngạo một thời ngoài cửa sổ, lúc này đang c/ầu x/in sự tha thứ của tôi như một con chó rơi xuống nước.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng.
Dù sao tình cảm năm năm, đâu phải nói dứt là dứt được ngay.
Nhưng bây giờ, nhìn Tần Tiêu dịu dàng chu đáo bên cạnh, nhìn cuộc sống tự do tự tại mấy ngày nay, tôi chỉ thấy buồn nôn.
"Tần Tiêu," tôi không thèm quay đầu lại, "Kéo rèm lại đi, chướng mắt."
Tần Tiêu mỉm cười bước tới, ngay trước mặt Thẩm Vọng, chậm rãi kéo tấm rèm che nắng dày cộp lại.
"Phu nhân," Tần Tiêu ngồi xổm bên cạnh tôi, nhẹ nhàng mát-xa vai cho tôi, "Loại người này, không đáng để bà tức gi/ận."
Tôi nhìn khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của anh, lòng hơi xao động.
"Tần Tiêu, tại sao anh lại đối tốt với tôi như vậy? Là vì tiền sao?"
Tay Tần Tiêu khựng lại, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo và kiên định: "Ban đầu là vì công việc. Nhưng bây giờ... là vì xót xa."
"Xót xa?"
"Xót xa vì bà rõ ràng tốt như vậy, lại bị người ta chà đạp đến thế." Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay tôi, "Phu nhân, bà xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này."
Hóa ra, được người khác thực lòng trân trọng lại là cảm giác như thế này.
Thẩm Vọng nhìn tấm rèm đóng ch/ặt, nghe tiếng cười nói vui vẻ truyền ra từ bên trong, cuối cùng cũng hiểu ra, hắn đã hoàn toàn mất đi người phụ nữ từng coi hắn là cả thế giới.
Thâm tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cỏ rác.
Thẩm Vọng tất nhiên sẽ không bỏ cuộc.
Chó cùng rứt giậu, huống chi là con người.
Một tuần sau, Thẩm Vọng liên kết với vài người họ hàng bên nhà họ Thẩm vốn luôn bất mãn với tôi, không biết lấy đâu ra một bản "giám định t/âm th/ần", cố gắng chứng minh bà nội bị lú lẫn tuổi già, từ đó đòi hủy bỏ mọi thỏa thuận tặng cho trước đó.
Không chỉ vậy, Lâm Sở Sở còn livestream trên mạng, khóc lóc kể lể rằng tôi ng/ược đ/ãi phụ nữ mang th/ai, giam cầm chồng, thậm chí còn ám chỉ tôi có qu/an h/ệ bất chính với "nam vệ sĩ" kia.
Dư luận lập tức xôn xao.
Giá cổ phiếu của Tập đoàn Thẩm thị bắt đầu biến động.
Sáng hôm đó, tôi còn chưa kịp ngủ dậy đã bị tiếng ồn ào ngoài cửa đá/nh thức.
"Mở cửa! Chúng tôi muốn gặp lão phu nhân! Chúng tôi muốn giải c/ứu Thẩm thiếu gia!"
Một đám phóng viên và vài người họ hàng chặn trước cửa nhà cũ, Thẩm Vọng và Lâm Sở Sở đang diễn xuất rất nhiệt tình trước ống kính.
"Mọi người xem này! Đây là nơi tôi ở!" Thẩm Vọng chỉ vào cái chuồng chó sang trọng kia, nước mắt lưng tròng, "Cố An Ninh vì muốn chiếm đoạt gia sản mà bắt tôi phải ở nơi thế này!"
"Cô ta còn hạ đ/ộc bà nội! Bà nội bây giờ thần trí không tỉnh táo, cái gì cũng nghe theo cô ta!"
Đèn flash của các phóng viên nháy liên hồi.
Tôi lạnh lùng nhìn cảnh này.
"Phu nhân, có cần bảo vệ đuổi họ đi không?" Tần Tiêu đứng sau lưng tôi, mày nhíu ch/ặt.
"Không cần." Tôi nhếch môi, "Đã họ muốn livestream, vậy thì giúp họ một tay."
Tôi xoay người lấy điện thoại, mở quyền livestream cho tài khoản chính thức của Tập đoàn Thẩm thị.
"Kết nối tất cả camera giám sát trong nhà cũ, bao gồm cả cái trong phòng Lâm Sở Sở."
Năm phút sau, website của Tập đoàn Thẩm thị bắt đầu livestream, tiêu đề đơn giản mà trực diện: [Phản hồi về sự thật đằng sau vụ "ng/ược đ/ãi " nhà họ Thẩm].
7
Hàng triệu cư dân mạng tràn vào phòng livestream.
Phòng livestream kết nối với đoạn ghi hình giám sát tối qua khi Lâm Sở Sở ở trong chuồng chó.
Trong hình, Thẩm Vọng đã mệt đến mức ngủ thiếp đi bên cạnh.
Mà Lâm Sở Sở, người đáng lẽ phải "động th/ai khí", lại đang ngồi xếp bằng trên giường với vẻ mặt tỉnh táo, hạ giọng gọi video call.
Tuy tiếng không lớn nhưng dưới thiết bị thu âm độ phân giải cao, từng chữ đều nghe rõ mồn một.
"Ôi Vương tổng, anh đừng giục nữa." Lâm Sở Sở nũng nịu với màn hình, "Em cũng đâu còn cách nào khác. Thằng đần Thẩm Vọng đó giờ cái gì cũng nghe lời em, đợi em lấy cái bụng này bước chân vào cửa nhà họ Thẩm, lấy được một nửa gia sản, đến lúc đó ba người chúng ta chẳng phải được đoàn tụ rồi sao?"
Phòng livestream lập tức tràn ngập dấu [?].
Đầu dây bên kia hình như hỏi gì đó, Lâm Sở Sở cười lạnh, liếc nhìn Thẩm Vọng, giọng điệu đầy vẻ kh/inh bỉ:
"Anh ta á? Cho dù đứa bé sinh ra không giống anh ta, anh ta cũng không nghi ngờ đến anh đâu."
"Dù sao thì cái chứng t*** t**** ch*t của anh ta, cả đời này cũng không sinh nổi con. Ngoài em ra, còn ai chịu làm "người đổ vỏ" cho anh ta chứ? Anh ta còn phải cảm ơn em vì đã cho anh ta làm cha đấy!"
Video đến đây là kết thúc.
Phòng livestream hoàn toàn bùng n/ổ.
[Vãi thật! Dưa bở kinh thiên động địa!]
[T*** t**** ch*t? Người đổ vỏ? Cái sừng này cắm vững quá nhỉ!]
[Cầu diện tích bóng m/a tâm lý của Thẩm Vọng lúc này!]
Cùng lúc đó, trước cửa nhà cũ.
Thẩm Vọng đang khóc lóc kể lể với phóng viên rằng mình "bị ng/ược đ/ãi ", đòi lại công bằng vì "cốt nhục nhà họ Thẩm", thì điện thoại rung liên hồi.
Một phóng viên bên cạnh đang xem livestream, sắc mặt trở nên vô cùng kỳ quặc, không nhịn được đưa màn hình điện thoại dí sát vào mặt Thẩm Vọng: "Thẩm thiếu gia, anh... anh xem cái này đi..."
Thẩm Vọng nhíu mày nhìn màn hình.
Cả người như bị sét đá/nh.
Lâm Sở Sở bên cạnh vẫn chưa phản ứng kịp, còn đang lau nước mắt trước ống kính: "Chỉ cần vì đứa bé trong bụng, em chịu chút uất ức cũng không sao..."
"Chát!"
Một tiếng t/át giòn tan ngắt quãng màn kịch của cô ta.
Thẩm Vọng mắt đỏ ngầu, toàn thân r/un r/ẩy, đi/ên cuồ/ng bóp ch/ặt cổ Lâm Sở Sở:
"Con khốn! Mày nói đứa bé là của ai?! Tao là người đổ vỏ à?!"
Lâm Sở Sở bị t/át choáng váng, k/inh h/oàng nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Thẩm Vọng: "A... A Vọng, anh sao vậy?"
"Mọi người đều thấy rồi! Trong camera chính miệng mày nói đấy!" Thẩm Vọng gầm lên, ném mạnh điện thoại vào mặt Lâm Sở Sở, "Tao bảo sao lần nào đi khám mày cũng tìm người quen! Hóa ra tao là thằng tuyệt tự! Mày dám lừa tao?!"
Hiện trường lập tức hỗn lo/ạn, đèn flash của phóng viên nháy liên hồi, ghi lại cảnh tượng hoang đường nhất của giới hào môn.
Đúng lúc tình hình hỗn lo/ạn mất kiểm soát, cánh cổng mở ra.
Bà cụ Thẩm ngồi trên xe lăn đi ra.
Bà trông tinh thần minh mẫn, đâu có chút gì là bị trúng đ/ộc?
"Hạ đ/ộc?" Bà nội cười lạnh, lấy từ trong ngựk ra một lọ th/uốc, "Ngươi nói cái này à? Xin lỗi nhé, ta sớm đã cho người tráo thành vitamin rồi."
Thẩm Vọng k/inh h/oàng nhìn bà nội: "Bà nội... bà không uống?"
"Ta mà uống thì làm sao xem được vở kịch hay này?" Ánh mắt bà nội lạnh lùng.
Tuy có sự ép buộc của hệ thống, nhưng đến tận giây phút này, nhìn đứa cháu ruột thực sự muốn lấy mạng mình, lòng bà cụ đã hoàn toàn nguội lạnh.
"Vốn dĩ ta còn niệm chút tình m/áu mủ, muốn để lại cho ngươi một con đường sống."
Bà nội thở dài, rồi lấy từ phía sau ra một tập tài liệu, đó là bản giám định ADN.
"Nhưng bây giờ xem ra, không cần thiết nữa."
Bà vứt bản giám định vào mặt Thẩm Vọng: "Ngươi tự xem đi."
Thẩm Vọng r/un r/ẩy nhặt bản giám định lên.
[Kết quả giám định: Loại trừ qu/an h/ệ huyết thống sinh học giữa Thẩm Vọng và Thẩm phụ.]
8
"Cái gì?!" Thẩm Vọng như bị sét đá/nh ngang tai, "Không thể nào! Con là đ/ộc đinh nhà họ Thẩm! Con là..."
"Ngươi không phải." Bà nội lạnh lùng c/ắt ngang, "Năm đó ở b/ệnh viện, ôm nhầm rồi. Đứa cháu trai thực sự của nhà họ Thẩm đã mất từ lâu. Ta nuôi ngươi ba mươi năm, không ngờ lại nuôi phải một con sói mắt trắng."
Thẩm Vọng hoàn toàn sụp đổ.
Hắn không chỉ mất vợ, mất con, mất gia sản, mà ngay cả huyết thống cuối cùng cũng không còn.
"Không... con không tin! Các người lừa con! Các người hợp mưu lừa con!"
Thẩm Vọng gào thét như đi/ên, định lao tới.
Tần Tiêu bước tới, một cú quật ngã đẹp mắt, trực tiếp ấn Thẩm Vọng xuống đất.
Cảnh sát cũng đến nơi vào lúc đó.
"Thẩm Vọng, Lâm Sở Sở, các người bị tình nghi cố ý gi*t người bằng cách đầu đ/ộc, l/ừa đ/ảo, mời đi cùng chúng tôi một chuyến."
Chiếc c/òng tay lạnh lẽo khóa ch/ặt cổ tay Thẩm Vọng. Hắn nằm dưới đất, nhìn tôi và bà nội đang đứng trên cao, cuối cùng cũng rơi những giọt nước mắt hối h/ận.
"Bà nội, An Ninh, c/ứu con với... con sai rồi..."
Tôi nhìn hắn, trong mắt không một chút gợn sóng.
"Thẩm Vọng, ngay khoảnh khắc anh đưa Lâm Sở Sở vào cửa, ngay khoảnh khắc anh muốn hạ đ/ộc bà nội, anh đã phải nghĩ đến cái kết ngày hôm nay rồi."
Xe cảnh sát hú còi rời đi.
Vở kịch này cuối cùng cũng hạ màn.
Nhà họ Thẩm cuối cùng cũng khôi phục sự bình yên.
Không còn Thẩm Vọng và Lâm Sở Sở, không khí cũng trở nên trong lành hơn hẳn.
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một nút thắt.
Đó chính là cái "hệ thống" của bà nội.
Đêm đó, tôi bưng ly sữa nóng bước vào phòng bà nội.
"Bà nội, hệ thống vẫn còn chứ ạ?" Tôi dò hỏi.
Bà nội sững sờ một chút, rồi cười khổ: "Còn. Nhưng nó nói nhiệm vụ hoàn thành rồi."
"Hoàn thành rồi ạ?"
"Ừ." Ánh mắt bà nội có chút cô đơn, "Hệ thống nói, nhiệm vụ của ta là xóa bỏ oán khí của cháu dâu, xây dựng lại gia phong nhà họ Thẩm. Giờ Thẩm Vọng vào tù, ngươi cũng đã trở thành người chủ quản, nhiệm vụ đạt hạng S."
"Vậy từ nay bà không cần phải bị ép chiều chuộng con nữa ạ?" Trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng.
Bà nội nhìn tôi, bỗng vươn tay nắm lấy tay tôi.
"An Ninh à," bà nội dịu dàng nói, "Thực ra ban đầu, ta thực sự bị ép buộc. Cả đời này ta quen mạnh mẽ, không coi trọng dáng vẻ yếu đuối của con, cảm thấy con không gánh vác nổi nhà họ Thẩm."
"Nhưng mấy tháng nay, nhìn con xử lý khủng hoảng của công ty, nhìn con phản kích Thẩm Vọng, ta mới nhận ra, ta đã nhìn lầm rồi."
"Con có th/ủ đo/ạn, có nguyên tắc, và quan trọng hơn là có một tấm lòng nhân hậu. Con giỏi hơn Thẩm Vọng gấp trăm lần."
Bà nội vỗ vỗ mu bàn tay tôi: "Hệ thống tuy đã giải trừ, nhưng bà nội đã thông suốt rồi. Dù không có hệ thống, con vẫn là cháu dâu tốt nhất mà ta công nhận, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm."
Hốc mắt tôi nóng lên, không kìm được mà ôm lấy bà cụ kiêu kỳ này.
"Cảm ơn bà, bà nội."
Ba năm sau.
Tập đoàn Thẩm thị dưới sự dẫn dắt của tôi, không chỉ giữ vững nền tảng, mà còn mở rộng thị trường hải ngoại, giá trị thị trường tăng gấp đôi.
Còn Thẩm Vọng và Lâm Sở Sở, vì tình tiết nghiêm trọng, tội chồng tội, đã bị kết án nặng, đời này e là phải ở tù mọt gông.
Còn về người mẹ chồng giả tạo kia, sau khi biết con trai không phải con ruột lại còn vào tù, bà ta trực tiếp bị đột quỵ liệt nửa người, bị đưa vào viện dưỡng lão, chẳng còn ai đến thăm.
Lại một cái đêm giao thừa nữa.
Nhà cũ họ Thẩm đèn hoa rực rỡ, náo nhiệt vô cùng.
"Phu nhân, sủi cảo gói xong rồi."
Tần Tiêu mặc tạp dề, bưng một đĩa sủi cảo nóng hổi bước ra.
Ba năm trôi qua, anh đã từ vệ sĩ của tôi trở thành trợ lý đặc biệt, và là vị hôn phu của tôi.
Bà nội ngồi trên ghế thái sư, tuy tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần còn tốt hơn trước.
Bà đang cầm máy tính bảng, thành thạo nhấn like cho bài đăng trên Facebook của Tần Tiêu.
"Tần Tiêu à, nhân sủi cảo này có phải loại nhân tôm mà An Ninh thích không?"
"Đúng vậy bà nội, đều là tôm tươi vừa bóc vỏ ạ." Tần Tiêu cười đặt sủi cảo trước mặt tôi, ánh mắt dịu dàng.
"An Ninh, mau nếm thử đi." Bà nội giục.
Tôi cắn một miếng, nước dùng tươi ngon bùng n/ổ trong miệng.
"Ngon không?" Tần Tiêu mong chờ nhìn tôi.
"Ngon." Tôi mỉm cười gật đầu.
Lúc này, ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ b/ắn lên trời.
Tần Tiêu bất ngờ quỳ một gối, lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn.
"An Ninh, ngày này ba năm trước là khởi đầu cho sự tái sinh của em. Ngày này ba năm sau, anh muốn xin làm cộng sự trong cuộc đời tương lai của em."
"Anh sẽ giống như ba năm qua, mãi mãi đứng sau lưng em, che mưa chắn gió cho em."
Tôi nhìn đôi mắt chân thành của anh, rồi lại nhìn bà nội đang cười tươi rói bên cạnh, tay đang đi/ên cuồ/ng chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn.
"Được."
Cuộc đời này, cuối cùng tôi cũng không còn là vật phụ thuộc của ai, không còn là bao cát để người ta trút gi/ận.
Tôi là người nắm quyền nhà họ Thẩm, là niềm tự hào của bà nội, và là người yêu của Tần Tiêu.
Tôi là Cố An Ninh.
Cuộc đời rực rỡ của tôi, chỉ mới bắt đầu.
(Hết)