Trước khi họ tống tôi đến vùng biên giới phía Bắc, tôi phải nộp đơn báo cáo nhiệm vụ thất bại và tìm đối tượng công lược mới.

Tiếng chuông điện thoại c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Khi cuộc gọi video của Tống Từ hiện lên, trong lúc luống cuống tay chân, tôi đã nhấn nhầm vào nút xóa bạn bè.

Ôi thôi xong.

Thế là tiêu đời.

Tôi vội vàng tìm xem chương trình tạp kỹ trực tiếp tối nay của Tống Từ.

6

Chương trình đang đến phần trò chơi của khách mời, đạo diễn yêu cầu mỗi khách mời thua cuộc phải gọi điện cho người đứng đầu danh sách liên lạc.

Trong khung hình trực tiếp lúc này, Tống Từ nhìn điện thoại, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Anh ta gượng cười nhìn về phía ống kính giải thích:

“Tự động ngắt kết nối rồi... có lẽ cô ấy đang bận.”

Một nghệ sĩ trẻ ngồi cạnh anh ta không biết nhìn sắc mặt, thò đầu qua, giọng điệu ngây thơ:

“Không phải đâu anh Tống Từ. Tin nhắn anh gửi đi có dấu chấm than đỏ kìa, đối phương hình như xóa anh rồi thì phải?”

Cả hội trường lặng ngắt như tờ vì câu nói này của cậu ta.

Tống Từ mặt đen như đít nồi, lật úp điện thoại lại.

Trước khi màn hình tắt, dấu chấm than đỏ chói mắt cùng cái tên Tống Từ đặt cho tôi vừa vặn lướt qua ống kính.

Buổi phát sóng trực tiếp nhanh chóng bị c/ắt, đạo diễn giải thích cứng nhắc rằng thiết bị gặp sự cố và tạm dừng việc ghi hình tối hôm đó.

Chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, các từ khóa “Tống Từ bị chặn và xóa bạn bè”, “Bạn gái ngoài ngành của Tống Từ” nhanh chóng bị đẩy lên hot search.

“Tống Từ hẹn hò là thật rồi, anh ta lưu tên đối phương là 'Bảo bối' đấy! Tôi có ảnh chụp làm bằng chứng!”

“Tôi nghe tin nội bộ nói Tống Từ đã yêu đương bí mật với bạn gái rất lâu rồi, vốn định hôm nay công khai tỏ tình trên chương trình luôn. Không ngờ lại bị xóa bạn bè, drama quá...”

Sau đó, chuyện còn drama hơn xảy ra.

Có người nhận ra tôi.

“Khoan đã, ảnh đại diện của cô gái này nhìn quen thế... Tôi nhớ trước đây Tống Từ từng vạch trần bạn gái hám tiền của một người anh em của anh ta, hình như cũng là ảnh đại diện này thì phải?”

“Cái con trà xanh bị cả mạng ch/ửi bới đó á? Không thể nào, chẳng phải trước đây Tống Từ c/ăm gh/ét cô ta lắm sao?”

“Vãi thật không đấy? Tôi có dự cảm tối nay có biến lớn rồi...”

Hot search chỉ treo được hơn mười phút đã bị gỡ xuống, làm mới lại thì chỉ còn một khoảng trắng.

Người có quyền lực và tài chính để gỡ hot search trong thời gian ngắn như vậy, tôi chỉ nghĩ đến một người.

Ngay sau đó, một số lạ gọi đến.

“Mười phút nữa đến nơi, tôi cần một lời giải thích.”

Thẩm Tư Lâm nói lạnh lùng rồi cúp máy.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên như đòi mạng, hai số khác cùng gọi đến.

Một là Tống Từ, người kia là Chu Bắc Luật.

Độ hảo cảm của Chu Bắc Luật lúc thì tăng lên 99, lúc lại tụt xuống giá trị âm, nhanh chóng không thể hiển thị vì biến động quá lớn.

Hệ thống hú còi báo động hết cỡ.

Mười phút sau, tiếng chuông cửa vang lên đúng giờ.

Tôi đứng trước màn hình khóa cửa nhà mình, nhìn thấy ba người đàn ông đang đứng ngoài cửa.

7

Chu Bắc Luật, Tống Từ và Thẩm Tư Lâm nhìn nhau, sắc mặt khó coi đồng loạt một cách kỳ lạ.

Trên đạn mạc toàn là những lời chế giễu tôi.

“Con trà xanh ch*t ti/ệt, cho chừa cái thói bắt cá ba tay, giờ thì chơi ng/u rồi nhé?”

“Nhìn cái thế trận tu la trường này, nữ phụ sắp bị loại sớm rồi à? Hóng quá!”

“Thái tử gia thế giới ngầm không phải dạng vừa đâu, ngồi chờ nữ phụ bị tống sang biên giới tự sinh tự diệt!”

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa có nhịp điệu vang lên, tiếp theo là giọng nói kìm nén cơn gi/ận của Chu Bắc Luật.

“Giang Hi Âm, mở cửa.”

Ngoài cửa, Thẩm Tư Lâm lạnh lùng nhìn tôi không nói lời nào, sắc mặt trầm xuống như sắp nhỏ ra nước.

Biểu cảm này của anh ta, trước đây tôi chỉ thấy khi anh ta chuẩn bị tiễn ai đó đi chầu trời.

Chu Bắc Luật cũng trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt u ám, lồng ngựk phập phồng vì tức gi/ận, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Vừa chia tay xong đã nối tiếp mối qu/an h/ệ mới ngay à? Giang Hi Âm, cô được lắm.”

Tống Từ vẫn mặc nguyên bộ quần áo và tạo hình khi ghi hình chương trình.

Anh ta khoanh tay tựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn tôi không phân biệt được vui buồn, giọng điệu mỉa mai:

“Sao nào, gặp câu hỏi khó trả lời thì c/âm nín rồi à?”

“Cô không có gì để giải thích sao?”

Tôi cầu c/ứu hệ thống:

【Giờ phải làm sao đây?】

Hệ thống im lặng vài giây:

【Còn một cách cuối cùng.】

“Đây là tầng 15, chúng ta t/ự s*t rồi reset lại thôi.”

Tôi liếc mắt nhìn ra phía sau.

Cửa ban công đang mở.

Nhìn tình trạng của ba người họ lúc này, kết cục của tôi chắc chắn không chỉ đơn giản là bị tống sang biên giới phía Bắc nữa.

Quyết định chỉ là chuyện trong một khoảnh khắc.

Khi tôi lao ra ban công trèo qua lan can, vừa vặn nhìn thấy ba người đàn ông lao tới trong hoảng lo/ạn.

“Giang Hi Âm!”

Lẫn trong tiếng gió còn có tiếng càm ràm của hệ thống.

“Đi theo loại ký chủ như cô, tôi đúng là xui xẻo tám đời rồi--”

Khi tỉnh lại lần nữa, thứ tôi nhìn thấy không phải là màn hình kết toán nhiệm vụ thất bại, mà là ánh đèn trần của phòng b/ệnh VIP b/ệnh viện.

Hệ thống bắt đầu lần lượt thông báo độ hảo cảm của ba người.

Giọng nói hào hứng của nó làm tôi đ/au đầu.

“Ký chủ, tôi rút lại lời vừa nói. Tôi biết ngay đi theo cô là đúng người rồi, hai ta sắp giàu to rồi!”

Tôi khó khăn ngẩng đầu nhìn quanh.

Đầu tiên đ/ập vào mắt vẫn là màn hình đạn mạc dày đặc.

“Nữ phụ tỉnh rồi, tiếp theo chắc là đến màn thanh toán n/ợ nần nhỉ.”

“Cô ta đúng là mạng lớn, tầng cao như thế mà rơi đúng xuống chăn đang phơi bên dưới, không sứt mẻ tí da nào.

“Cốt truyện lệch rồi à? Cái mùi th/uốc sú/ng giữa ba nam chính này... sao tôi càng nhìn càng thấy sai sai thế nhỉ?”

“Đừng nói nữa, tôi cũng thấy hơi cuốn là sao nhỉ...”

Đôi mắt vừa mở lại an nhiên nhắm nghiền.

Tống Từ là người đầu tiên phát hiện tôi tỉnh lại, anh ta lo lắng bước tới hỏi:

“Em tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào?”

8

Tống Từ tuy là người khó công lược nhất trong ba người, nhưng độ hảo cảm của anh ta lại tăng nhanh nhất.

Lúc mới bắt đầu, độ hảo cảm của anh ta dành cho tôi thậm chí là số âm.

Anh ta lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, giải Ảnh đế không phải tự nhiên mà có.

Ngày Chu Bắc Luật giới thiệu tôi với họ, Tống Từ đã nhìn thấu diễn xuất vụng về của tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trong ba đối tượng công lược, anh ta là người có mức độ chán gh/ét tôi cao nhất.

Để trút gi/ận cho Thích Nguyệt, anh ta công khai thông tin của tôi, nhiều lần dẫn dắt fan mạng tấn công tôi.

Suốt một thời gian dài, tôi không phút nào là không nhận được những tin nhắn nhục mạ và cuộc gọi quấy rối.

Mỗi ngày phải trang bị kín mít mới dám ra ngoài, mở cửa nhà ra là nhận được những món quà đe dọa không món nào giống món nào.

Có lần suýt chút nữa bị fan cuồ/ng lái xe đ/âm ch*t.

Những điều này tôi đều âm thầm chịu đựng, chờ đợi một thời cơ bùng n/ổ.

Chẳng bao lâu sau, thời cơ đó đã đến.

Chu Bắc Luật tận mắt chứng kiến tôi suýt bị fan đẩy từ tầng thượng xuống.

Anh ta lao tới c/ứu tôi, chất vấn: “Cô muốn ch*t à! Cô ta đẩy cô mà sao cô không né ra?”

Tôi giả vờ ngẩn người, không trả lời.

Anh ta hít sâu một hơi, nén cơn bực bội, kéo cổ tay tôi, giọng lạnh lùng:

“Tôi đưa cô về!”

Khi đưa tôi về đến nhà, nhìn thấy cửa nhà đầy rác và những dòng chữ nguyền rủa bằng sơn đỏ, anh ta đứng lặng hồi lâu không nói gì.

Tống Từ khi mới vào nghề từng chịu đựng nhiều năm bị b/ạo l/ực mạng, từng có thời gian trầm cảm.

Bộ phim giúp anh ta giành được danh hiệu Ảnh đế cũng là bộ phim kể về việc nam chính đã trải qua nhiều bất hạnh và được c/ứu rỗi như thế nào.

Phương án công lược nhắm vào anh ta chính là khiến anh ta nảy sinh tâm lý thương hại và muốn c/ứu rỗi.

Chỉ khi để anh ta tận mắt nhìn thấy tôi trải qua những gì anh ta từng chịu, mới khiến anh ta nhớ lại xem mình đang làm những trò khốn nạn gì.

Quả nhiên, cảm giác tội lỗi đã khiến độ hảo cảm của anh ta vọt từ âm 50 lên con số 0 kinh ngạc.

Sau đó mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.

Tôi kể về nỗi đ/au gia đình nguyên bản, độ hảo cảm của Tống Từ lại tăng thêm một bậc.

Tôi vô tình để lộ th/uốc chống trầm cảm mà bác sĩ tâm lý kê cho mình, độ hảo cảm của anh ta lại tăng thêm một bậc nữa.

Tôi nhẫn nhịn mối qu/an h/ệ không bình thường giữa Chu Bắc Luật và Thích Nguyệt, độ hảo cảm của anh ta lại tăng thêm...

Độ hảo cảm của Tống Từ tăng rất nhanh.

Khi tôi lại một lần nữa giả vờ không nhìn thấy Chu Bắc Luật m/ập mờ với Thích Nguyệt ngay trước mặt mình, Tống Từ cuối cùng không nhịn nổi nữa.

Anh ta kéo tôi ra ngoài phòng VIP, chất vấn tôi:

“Anh ta đã trơ trẽn đến mức đó rồi, cô bị m/ù à?”

Sự im lặng của tôi càng khiến anh ta bốc hỏa:

“Nhất định phải là anh ta sao?”

“Cô thích tiền thì tôi cũng có, cô yêu tôi tôi đưa hết cho cô. Cô chia tay với anh ta được không?”

Tôi hỏi: “Anh với Chu Bắc Luật chẳng phải là anh em tốt nhất sao?”

Anh ta nghẹn lời, im lặng hồi lâu:

“...Thực ra qu/an h/ệ của tôi với anh ta cũng bình thường, không thân thiết như cô tưởng đâu.”

Hệ thống thông báo độ hảo cảm của Tống Từ không ngừng tăng lên.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta hồi lâu không nói gì:

“Tôi có cảm tình với anh, nhưng tôi vẫn còn yêu anh ta.”

Khi ngước lên, những giọt nước mắt của tôi vừa vặn lăn dài từ khóe mắt với góc độ hoàn hảo đã được thiết kế sẵn.

“Tôi không thể vì anh mà chia tay anh ta, như vậy là vô đạo đức.”

“Tôi cũng không thể cho anh danh phận, mối qu/an h/ệ như thế này càng sai trái hơn.”

“Xin lỗi... từ nay về sau chúng ta đừng liên lạc nữa.”

Khi tôi quay lưng đi, Tống Từ nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Anh ta hít thở sâu vài nhịp, cuối cùng như đã quyết tâm, đôi mắt đỏ hoe nói:

“...Giang Hi Âm, tôi có thể làm người thứ ba.”

“Tôi c/ầu x/in em, nhận lấy tôi được không?”

Nước mắt đúng là món hồi môn tốt nhất của đàn ông.

Anh ta vừa rơi nước mắt, lý trí của tôi liền tan chảy như bơ.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, những gì nên làm và không nên làm với anh ta, tôi đều đã làm hết.

9

Tôi từng nghĩ độ hảo cảm của Tống Từ sẽ là người đầy thanh đầu tiên trong ba nhiệm vụ.

Nhưng tôi vẫn đá/nh giá cao vị thế của mình, và đá/nh giá thấp mức độ quan trọng của Thích Nguyệt trong lòng họ.

Ngày Thích Nguyệt được đưa vào b/ệnh viện, vài vệ sĩ xông vào nhà tôi bắt trói tôi đến phòng b/ệnh, ép tôi quỳ xuống xin lỗi cô ta.

Ba người đàn ông vây quanh giường b/ệnh của Thích Nguyệt, nhìn tôi từ trên cao xuống.

Độ hảo cảm của Chu Bắc Luật tụt không ít, nhưng độ hảo cảm của Tống Từ và Thẩm Tư Lâm thì chẳng thay đổi gì.

Trong những lời chất vấn dồn dập của họ, tôi mới chắp vá được đại khái sự việc.

Có người đăng một bài viết trên mạng, từng câu từng chữ m/ắng Thích Nguyệt là trà xanh, không chỉ m/ập mờ với bạn trai người khác, mà còn cùng lúc câu dẫn một nam minh tinh hai chữ và một kim chủ bí ẩn thế lực lớn.

Người có tâm chỉ cần tra một chút là có thể đoán ra ba người đàn ông được nhắc đến trong bài là ai.

Bài viết này nhanh chóng lên hot search, nhiều người chạy đến bên dưới tài khoản của Thích Nguyệt ch/ửi bới không thương tiếc.

Thích Nguyệt vì thế mà tái phát b/ệnh trầm cảm, phải nhập viện do uống th/uốc quá liều.

Mà người quen thuộc với nhóm nhỏ của họ như vậy chỉ có mình tôi.

Họ đinh ninh bài viết này là do tôi làm, không nói lời nào đã bắt tôi đến trước mặt Thích Nguyệt, ép tôi phải sám hối và xin lỗi.

Lúc đó tôi không hiểu, tại sao độ hảo cảm của họ đã cao như vậy rồi mà tôi vẫn bị ng/ược đ/ãi thế này.

Cho đến tận bây giờ, tôi mới chợt tỉnh ngộ.

Độ hảo cảm của Chu Bắc Luật tăng giảm là vì anh ta đang đá/nh giá xem tôi còn tư cách tiếp tục chiếm giữ vị trí “bạn gái” của anh ta hay không.

Còn đối với Tống Từ và Thẩm Tư Lâm, tôi thậm chí không được tính là một “con người”.

Họ chỉ coi tôi là một con thú cưng mới mẻ, thú vị, có thể mang lại cảm giác kí/ch th/ích cho cuộc sống của họ.

Độ hảo cảm của họ dành cho tôi dù cao đến đâu cũng có giới hạn, cùng lắm cũng chỉ như trẻ con thích một món đồ chơi.

Mà dù là thú cưng hay đồ chơi, đều không thể so sánh được với con người.

Một khi họ cảm thấy tôi đe dọa đến Thích Nguyệt, dù chỉ là khiến cô ta cảm thấy không vui.

Họ sẽ không chút do dự hy sinh tôi để làm cô ta vui lòng.

Họ cũng chưa bao giờ quan tâm kẻ chủ mưu thực sự có phải là tôi hay không, cũng không quan tâm tôi có bị oan hay không.

Chỉ cần Thích Nguyệt vui là được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm