"Anh, sao anh lại ở đây?"

"Mặt anh bị làm sao thế?"

Anh cười nhạt, dường như đang vô cùng tức gi/ận.

"Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi em mới đúng, sao em lại ở đây."

"Chẳng phải em đang ở châu Phi sao?"

Châu Phi?

Tôi ngẩn người.

Đột nhiên phản ứng lại, rồi như bị sét đá/nh ngang tai.

"Anh đi châu Phi tìm tôi sao?!"

17

Tôi đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với bố mẹ từ lâu.

Phó Tư Yến chỉ quen biết cô bạn thân duy nhất của tôi là Tô Kỳ Kỳ.

Sau khi dọn ra khỏi nhà Phó Tư Yến, tôi đã đổi hết mọi phương thức liên lạc.

Tôi từng đùa với Kỳ Kỳ.

"Dù biết anh ấy không thể nào liên lạc với mình nữa."

"Nhưng lỡ, lỡ anh ấy muốn thông qua cậu để tìm mình, thì cậu không cần nói cho mình biết đâu, cứ bảo với anh ấy là mình đi thảo nguyên châu Phi ngắm sư tử bờm nham thạch rồi, sau này không về nữa."

"Mình sợ nhìn thấy anh ấy, mình lại muốn ở bên anh ấy lần nữa. Mình không muốn làm người thứ ba."

Kỳ Kỳ vỗ ngựk nói, cứ để cô ấy lo.

Lúc này, tôi nhìn Phó Tư Yến với khuôn mặt đen sì trước mặt.

Cảm thấy đầu óc mình ong ong cả lên.

Phó Tư Yến nghiến răng: "Sầm Hy, em nói cho tôi biết."

"Sư tử bờm nham thạch, rốt cuộc là cái thứ gì?"

"Tại sao tôi đi châu Phi tìm suốt một tháng trời, đến cái bóng của nó cũng không thấy?"

Đầu tôi càng đ/au hơn.

Tôi làm sao biết đó là cái thứ gì cơ chứ.

Tôi... mẹ kiếp... là tùy tiện bịa ra đấy mà!

Sao lại có người ngốc đến mức tin cơ chứ!

18

Tiệm cà phê ở góc phố.

Sắc mặt Phó Tư Yến dần dịu lại.

Tôi nhìn những vết thương nhỏ trên trán và cằm anh.

Theo bản năng muốn đưa tay chạm vào, nhưng đột nhiên phản ứng lại điều gì đó, lại vội vàng rụt tay về.

Phó Tư Yến nhìn hành động của tôi, bất mãn nhướng mày nhẹ, nhưng mãi vẫn không lên tiếng.

Dường như đang chờ tôi giải thích.

Im lặng một hồi lâu, cuối cùng tôi không nhịn được mà lên tiếng.

"Anh... anh đến tìm tôi là vì?"

Chưa đợi anh mở lời, tôi lấy hết can đảm, cúi đầu nói tiếp.

"Tôi biết tình cảm trong giới nhà giàu... có lẽ hơi hỗn lo/ạn."

"Nhưng tôi tin anh không phải loại người đó."

"Tôi cũng tuyệt đối không làm người thứ ba."

"Giờ anh đã sắp kết hôn rồi, thì đừng đến tìm tôi nữa."

"Chúng ta đừng liên lạc nữa."

Tôi nói một mạch những lời này, giữa chừng không dám thở lấy một hơi.

Thế nhưng cúi đầu đợi mãi, đối phương vẫn không hề lên tiếng.

Tôi ép mình ngẩng đầu lên, lại vừa vặn bắt gặp ánh mắt mang chút ý cười của Phó Tư Yến.

Anh nhếch khóe môi: "Ừm, em nói đúng, tôi đúng là sắp kết hôn rồi."

Ý cười nơi khóe môi anh thốt nhiên đ/âm đ/au lòng tôi.

Làm gì vậy, vui đến thế sao?

Đặc biệt đến đây để khoe khoang một phen?

Sống mũi tôi cay cay, gi/ận dỗi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc sau, tôi đứng dậy không chút do dự.

"Vậy chúc anh hạnh phúc, Phó tổng."

"Tôi đi trước đây, quầy hàng của tôi không thể thiếu chủ nhân được."

Nói xong, tôi đi thẳng ra ngoài.

Cổ tay lại đột nhiên bị giữ ch/ặt.

Quay đầu lại, bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng của Phó Tư Yến đang nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, ý cười trong ánh mắt càng thêm chướng mắt.

Tôi hoảng hốt nhìn quanh những ánh mắt đang đổ dồn về phía chúng tôi.

"Phó Tư Yến, buông tay ra!"

Anh đã là người của công chúng sắp kết hôn rồi, không sợ dính scandal sao?

Thế nhưng anh chỉ cười nhìn tôi, ánh mắt rực rỡ.

Chợt ghé sát tai tôi, khẽ cười.

"Em đi rồi, tôi kết hôn với ai?"

Tôi ngẩn người.

Cái gì?

19

Phó Tư Yến kể cho tôi nghe những chuyện xảy ra suốt hai tháng qua.

Thực ra từ đầu năm nay, bề trên nhà họ Phó đã định sẵn cuộc hôn nhân với tiểu thư tập đoàn Giang thị cho anh.

Tuy nhiên, anh kiên quyết không đồng ý.

Hai tháng trước, đúng vào cái ngày tôi đ/ập bàn đòi danh phận với anh.

Ông nội Phó đã dùng th/ủ đo/ạn, muốn dùng số cổ phần trong tay và vị trí người thừa kế tương lai của tập đoàn Phó thị để ép cháu trai phải đồng ý liên hôn.

Phó Tư Yến quyết định dùng phương thức nhanh và trực diện hơn để giải quyết triệt để chuyện này.

Đêm đó, sau khi tôi gi/ận dỗi bỏ đi, anh liền bay sang châu Âu ngay trong đêm.

Chưa đầy một tháng, anh đã thu gom toàn bộ cổ phần của các cổ đông tập đoàn Phó thị ở nước ngoài về tên mình.

Cộng với số cổ phần vốn có trong tay, anh đã vượt qua ông nội Phó, trở thành cổ đông lớn nhất tuyệt đối của tập đoàn Phó thị.

Sau đó, anh bay ngay về nước để ngả bài với tất cả bề trên nhà họ Phó.

Anh muốn kết hôn với tôi.

Ai phản đối cũng vô ích.

Ai dám tỏ thái độ với tôi sau khi cưới, anh sẽ khiến người đó không có tiền mà tiêu.

Cả căn phòng đầy những con cáo già, không ai dám lên tiếng nữa.

Còn về tin đồn liên hôn kia, là do ông nội Phó và ông nội Giang cố tình để người tung ra.

Phó Tư Yến khi đó đang ở châu Âu, ngày đêm bận rộn thu m/ua cổ phần, tuy có nghe thư ký nhắc qua chuyện này nhưng cũng không để tâm lắm.

Dù sao hào môn thế gia, luôn có mấy tin đồn thất thiệt, không ai lại đi tin là thật.

Không ngờ, tôi lại tin là thật.

Còn dọn đi ngay trong đêm.

Thậm chí, chạy thẳng đến thảo nguyên châu Phi để đuổi theo cái con sư tử bờm nham thạch gì đó.

Sau khi ngả bài xong với bề trên, anh không quản ngại khó khăn, mang theo viên kim cương hồng đặt làm riêng về nhà.

Nhưng khi thấy trong nhà không một bóng người, anh cảm thấy trời đất như sụp đổ.

Sau khi liên lạc với Kỳ Kỳ, anh lại vội vã chạy đến châu Phi.

Suốt cả tháng trời, anh chạy không biết bao nhiêu thảo nguyên, tìm không biết bao nhiêu hướng dẫn viên.

Thậm chí chiếc xe việt dã hỏng giữa thảo nguyên, suýt chút nữa trở thành bữa tối của mấy con sư tử.

Đều không tìm thấy cái con "sư tử bờm nham thạch" nào cả.

Đúng lúc anh rơi vào tuyệt vọng, thư ký gửi tin nhắn cho anh.

"Phó tổng, hình như tôi thấy... cô Sầm ở Kinh Thị."

"Cô ấy dường như đang mở quầy hàng, b/án... xúc xích bột?"

Phó Tư Yến với cơ thể đầy vết thương, ngửa mặt ngã thẳng xuống đám cỏ khô trên thảo nguyên.

Tức đến bật cười.

20

Nghe xong những chuyện này, tôi choáng váng cả người.

Anh, làm tất cả những chuyện này vì tôi?

Tại sao?

Tôi chỉ là chim hoàng yến được anh bao nuôi thôi mà.

Và khi tôi ngây ngốc hỏi tại sao.

Phó Tư Yến còn chưa kịp nói gì, phía sau đột nhiên truyền đến vài tiếng nức nở.

"Đồ ngốc, vì anh ấy yêu chị đấy!"

Quay đầu lại, một hàng đèn giao thông đang khóc lóc.

Tôi: ?

Phó Tư Yến: "Là các cậu?"

Đám đèn giao thông sụt sùi: "Trùng hợp quá anh rể, lại gặp nhau rồi!"

"Sau khi kết hôn, nếu anh dám đối xử tệ với chị Hy của bọn em, ba đứa bọn em sẽ không tha cho anh đâu hu hu hu hu hu."

"Còn đợi gì nữa, mau cầu hôn chị Hy của bọn em đi hu hu!"

Phó Tư Yến với đầy dấu hỏi trên trán, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung tinh xảo.

Bên trong, nằm yên lặng một chiếc nhẫn kim cương hồng.

Quả nhiên giống như cư dân mạng nói, vô song, rực rỡ chói lòa.

"Vậy nên, Sầm Hy."

"Em biết tâm ý của tôi rồi đấy."

Phó Tư Yến quỳ một chân xuống đất, giọng run run không thể nhận ra: "Em đồng ý, gả cho tôi chứ?"

Trái tim tôi mềm nhũn, nước mắt không ngừng rơi.

Trong tiếng nức nở ngày càng lớn của ba cái đèn giao thông, tôi đưa tay trái cho Phó Tư Yến.

Chiếc nhẫn từ từ lồng vào ngón áp út của tôi.

Tôi đột nhiên gi/ật mình, lại rụt tay về.

Phó Tư Yến: ...?

Đèn giao thông: ...???

Tôi chột dạ nhìn Phó Tư Yến, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Ừm... cái đó, tôi còn hai chuyện, phải ngả bài với anh trước khi cưới."

Phó Tư Yến cứng đờ.

"Trong lòng em không lẽ có ánh trăng sáng nào đấy chứ?"

"Hay là có người yêu cũ không quên được?"

"Hoặc là thanh mai trúc mã gì đó?"

"Sầm Hy, trong lòng em không phải không có tôi chứ?!"

Anh như b/ắn liên thanh, mỗi câu mỗi chữ đều đầy ấm ức.

"Không phải không phải."

Tôi vội vàng ngắt lời anh, lại bổ sung một câu.

"Trong lòng tôi chỉ có anh thôi."

Anh trút được gánh nặng, lại nở nụ cười.

"Ồ, vậy thì không sao rồi."

"Ngoan, em đeo nhẫn vào trước đã, rồi nói từ từ."

Nói xong, anh nhanh tay lẹ mắt lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, cứ như sợ giây tiếp theo tôi sẽ chạy mất vậy.

Tôi: "..."

Đừng nói, kích thước chiếc nhẫn này, vừa khít.

Không to một phân, không nhỏ một phân.

Tôi hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng nói với anh.

"Thực ra ba năm trước lần đầu gặp nhau."

"Hoàn toàn không phải là cảnh anh hùng c/ứu mỹ nhân như anh nghĩ đâu, mà là tôi đã đ/á bay cả ba tên đó đấy."

"Cho nên, tôi hoàn toàn không phải là tiểu bạch hoa yếu đuối, đáng thương như anh tưởng tượng đâu."

"Tôi là đai đen Taekwondo đấy, một cú đ/á có thể làm g/ãy ba tầng ván gỗ dày."

Ba cái đèn giao thông sững sờ một lúc, che mông lại.

"Bảo sao lúc đó đ/au thế... ưm."

Phó Tư Yến cũng sững sờ.

Anh nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.

Tôi không dám nhìn anh: "Cho nên, mấy năm nay tôi cứ giả vờ làm tiểu bạch hoa... một người như tôi, anh còn muốn kết hôn không?"

Phó Tư Yến: "..."

Sau đó, đột nhiên bật cười phì một tiếng.

"A Hy, em... sẽ không nghĩ là tôi tưởng em là tiểu bạch hoa nên mới thích em đấy chứ?"

"Lúc đó là thư ký của tôi báo cảnh sát, toàn bộ đoạn video giám sát tôi đã xem từ đầu rồi."

"Cú đ/á đó của em rất ngầu, đ/á thẳng vào tim tôi rồi."

"Cho nên, tôi chưa bao giờ coi em là tiểu bạch hoa, tôi chỉ coi em là chính em, dù em thế nào cũng tốt."

"Hơn nữa nói thật, tôi yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay từ khi nghe em gọi ông xã trong b/ệnh viện, tôi đã biết mình tiêu đời rồi."

"Tôi cũng chưa bao giờ coi em là chim hoàng yến gì cả. Ngay từ đầu, tôi đã hướng tới việc kết hôn với em rồi."

"Em tưởng thu hồi cổ phần nước ngoài, thật sự chỉ cần một tháng là xong sao?"

"Đồ ngốc, tôi đã bắt đầu lập kế hoạch từ ba năm trước khi mới ở bên em rồi, tôi biết tính khí bướng bỉnh của mấy người bề trên nhà tôi mà."

"Chỉ là sau khi em đề nghị muốn kết hôn ngay, tôi phát hiện ra mình cũng không đợi được nữa, nên mới ép buộc đẩy nhanh tiến độ thu m/ua dự kiến cuối năm nay hoàn thành vào trong vòng một tháng."

"Sầm Hy, tôi yêu em, em còn chưa hiểu sao?"

21

Tôi vùi đầu vào lòng Phó Tư Yến, khóc ướt cả áo sơ mi của anh.

Mới sụt sùi nói chuyện thứ hai.

"Thực ra lúc đó tôi nổi nóng với anh, là học theo cư dân mạng, muốn huấn luyện anh đấy."

"Chính là cái gọi là... thuật huấn chó của Pavlov đấy."

Tôi nhìn anh đầy mong đợi: "Anh thông minh thế này, chắc chuyện này anh cũng biết từ lâu rồi nhỉ?"

Phó Tư Yến: "..."

"Cái này thì tôi thực sự không biết."

Anh nhai đi nhai lại một lúc, nhảy dựng lên.

"Sầm Hy, em em em, em coi chồng mình là chó để huấn luyện!"

Tôi: "..."

Biết thế đã không nhắc đến chuyện này!

22

Hôn lễ của chúng tôi diễn ra một tháng sau đó.

Tại khách sạn xa hoa nhất Kinh Thị.

Tất cả bề trên nhà họ Phó đều có mặt đông đủ, nở nụ cười tươi rói khen nhà họ Phó thật có phúc, lấy được cô con dâu tốt như vậy.

Còn nhét cho tôi những chiếc phong bao lì xì khổng lồ.

Ừm, Phó Tư Yến thật sự rất ngầu.

Kỳ Kỳ ngồi ở bàn thứ nhất bên phải sân khấu.

Cùng bàn với cô ấy, còn có mấy cư dân mạng từng trò chuyện sôi nổi với tôi.

Ví dụ như quý cô Cưỡi_bà_cụ_vượt_đèn_đỏ.

Quý ông Đừng_có_kêu_oa_oa.

Quý cô Trong_đám_khỉ_mông_tôi_đỏ_nhất.

Cũng như quý cô Thiếu_nữ_thuần_khiết_Gao_De_Gang.

Phó Tư Yến nói, đây đều là những người hỗ trợ, không có họ, tôi cũng không thể chủ động đề nghị kết hôn với anh.

Tuy nhiên, khi Phó Tư Yến mời rư/ợu đến bàn này, răng hàm của anh đã nghiến ch/ặt lại.

"Cảm ơn cậu nhé Kỳ Kỳ, tặng tôi chuyến du lịch sâu thảo nguyên châu Phi một tháng."

"Cũng cảm ơn các người nhé, đặc biệt là quý cô Cưỡi_bà_cụ_vượt_đèn_đỏ, đã dạy vợ tôi huấn luyện tôi thành chó."

Kỳ Kỳ và thầy Cưỡi nâng ly rư/ợu, nhìn trái nhìn phải nhìn lên nhìn xuống, nhất quyết không nhìn Phó Tư Yến.

Đương nhiên, bàn này còn có ba chàng trai.

Họ đã nhuộm lại tóc thành màu đen, mặc những bộ quần áo công sở chỉnh tề.

Đúng vậy, chính là ba tên tóc vàng năm đó.

Phó Tư Yến nói họ là người mai mối, còn ở bên tôi trong suốt thời gian tôi thất tình.

Anh đã sắp xếp cho họ những công việc phù hợp và tử tế tại tập đoàn Phó thị.

Bây giờ thu nhập của họ, đã không chỉ đủ để nuôi sống bản thân nữa rồi.

Pháo hoa vang lên.

Những dải ruy băng vàng óng ánh từ từ rơi xuống.

Phó Tư Yến đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.

"Anh yêu em."

"Sầm Hy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm