Vừa vào nhóm cư dân, tôi đã chứng kiến màn oanh tạc thông tin của người hàng xóm sát vách:
【Mẻ mướp đắng mới nhà tôi đã chín, mỗi hộ trong tòa nhà này phải m/ua ít nhất mười cân.】
【Ngỗng thả vườn nhà tôi cũng sắp xuất chuồng, mỗi hộ trong tòa nhà này phải m/ua ít nhất một con.】
【Quy tắc cũ, mướp đắng hữu cơ 20 tệ một cân, ngỗng thả vườn 800 tệ một con.】
【Ai không chủ động thanh toán trước ngày mùng 9, tôi sẽ đích thân đến tận nhà thu tiền.】
1
Mẹ tôi nhặt được món hời, m/ua cho tôi một căn hộ trong khu vực trường điểm. Trước khi đi, bà dặn dò tôi phải biết điều, sống hòa thuận với hàng xóm ở nhà mới.
Lần này tôi rất nghe lời, ngoan ngoãn vào nhóm cư dân.
Ai mà ngờ vừa vào nhóm, tin nhắn đã nhảy liên tục như chạy chữ trên màn hình, mà tất cả đều đến từ một người — 1102 Lưu Kiến Quốc.
【Các cư dân lưu ý! Cấm không được nhắn tin trong nhóm trước khi tôi gửi xong thông báo.】
【Trước hết, mướp đắng vụ mới nhà tôi đã chín. Lần này được mùa lớn, mỗi hộ trong tòa nhà phải m/ua ít nhất mười cân, m/ua mười lăm cân giảm 1%, m/ua hai mươi cân giảm 2%.】
【Tiếp theo, ngỗng thả vườn nhà tôi cũng sắp xuất chuồng, con nào con nấy thân hình tiêu chuẩn. Mỗi hộ trong tòa nhà phải m/ua ít nhất một con, m/ua năm con giảm 1%, m/ua mười con giảm 2%.】
【Quy tắc cũ, mướp đắng hữu cơ 20 tệ một cân, ngỗng thả vườn 800 tệ một con.】
【Cuối cùng, lần này vẫn là b/án trước, các cư dân vui lòng thanh toán sớm. Ai không chủ động thanh toán trước ngày mùng 9, tôi sẽ đích thân đến tận nhà thu tiền.】
【Đã nhận được tin thì trả lời!】
Điều bất ngờ là trong nhóm thực sự có người lần lượt trả lời【Đã nhận】, thậm chí có người còn đính kèm biểu tượng mặt cười ở phía sau.
Thế giới bên ngoài đã đi/ên rồ đến mức này rồi sao?
Tuy trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi vẫn nhớ kỹ lời dặn của Viện trưởng, chỉ cần không chọc vào tôi, tôi sẽ coi như không thấy.
Ngay khi tôi định đặt điện thoại xuống, lòng bàn tay truyền đến cảm giác rung.
Là 1102 đang tag tôi trong nhóm cư dân.
【Cô là người mới chuyển đến đúng không? Người mới nào cũng vậy, quà ra mắt là phải m/ua gấp đôi nông sản nhà tôi, nên cô phải m/ua đủ hai mươi cân mướp đắng và hai con ngỗng.】
Cuối cùng, hắn ta không quên tag tôi lần nữa:【Đã nhận được tin thì trả lời!】
Chà, dám cưỡng ép m/ua b/án lên đầu tôi à.
Tôi "xì" một tiếng, gõ phím đáp trả:【Được thôi, ngỗng 1 tệ một con, mướp đắng coi như đồ ăn kèm tặng tôi, thì tôi miễn cưỡng m/ua.】
Lưu Kiến Quốc nhanh chóng gửi một đoạn ghi âm dài 60 giây, nghe giọng thì tuổi cũng không còn trẻ:
"Đồ nghèo kiết x/ác, không có tiền mà cũng dám chuyển đến khu chung cư của chúng tôi à? Sao lúc ra đường không bị xe đ/âm ch*t đi? Tôi mặc kệ, cô có b/án nồi b/án chảo cũng phải m/ua đủ số hàng đó với giá gốc cho ông đây. Đây là quy tắc, quy tắc không được phá..."
Đúng là loại mặt dày vô sỉ.
Những lời rác rưởi phía sau tôi không nghe, cũng gửi một đoạn ghi âm lại: "Không m/ua đấy, thì sao nào? Tức ch*t ông già nhà ông đi."
2
Nói xong, không muốn lãng phí thời gian với lão già khốn nạn này nữa, tôi cất điện thoại, làm xong thủ tục nhập cư rồi đi thẳng vào khu chung cư.
Vừa nhìn thấy cảnh quan cây xanh trong khuôn viên, tôi đã ngẩn người, không biết còn tưởng mình đang đi dạo trong vườn rau nhà ai!
Chỉ thấy trên các bồn hoa lớn nhỏ, trên bãi cỏ, đâu đâu cũng dựng đầy giàn.
Trên giàn quấn đầy những dây leo xanh mướt, treo lủng lẳng trên đó chẳng phải là mướp đắng sao?
Trong không khí thỉnh thoảng lại thoang thoảng mùi hôi thối của phân bón nông nghiệp.
Chuông báo động trong lòng tôi vang lên, m/áu dồn thẳng lên n/ão.
Làm sao đây, phấn khích quá.
Nhớ lại lời dạy của Viện trưởng, tôi thầm niệm trong lòng "Khẩu quyết cười":
"Sáng sớm cười một cái, vui vẻ rộn ràng; gặp khó khăn cười một cái, vạn sự tiêu tan; buồn bực cười một cái, ưu sầu vứt bỏ..."
Từ từ bình ổn lại cảm xúc, tôi mới bước lên lầu.
Ai ngờ vừa ra khỏi cửa thang máy, đã bị ai đó đẩy mạnh một cái.
Tôi bị đẩy loạng choạng, nếu không bám vào cửa thang máy thì suýt nữa đã ngã nhào.
Tôi nhíu mày ngẩng đầu lên, thấy một ông lão mặc áo Iót trắng, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi ch/ửi bới:
"Chính là con nhãi ranh này ch/ửi ông đây trong nhóm đúng không? Dám không m/ua đồ của ông, mày còn muốn sống yên ổn trong cái khu này không hả?"
À, sự bình tĩnh tôi dày công duy trì cuối cùng cũng tan vỡ.
Tôi đặt vali xuống, chỉnh lại cặp kính bị lệch, sau tròng kính lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Tôi gằn từng chữ: "Tôi nghe không rõ, nói lại lần nữa xem?"
Lưu Kiến Quốc tưởng tôi sợ hắn, đắc thắng tiến thêm một bước: "Tao nói mày là con nhãi ranh— á—"
Tôi túm lấy cổ áo hắn, kéo sát vào người, phản tay t/át thẳng một cái vào mặt hắn.
"Nói tiếp đi."
Lưu Kiến Quốc ôm lấy má trái sững sờ một lúc, rồi bắt đầu ăn vạ: "Con đàn bà ch*t ti/ệt, mày dám đá/nh ông đây, ông đây phải đá/nh cho mẹ mày cũng không nhận ra mày."
Nói rồi định giơ tay phản kích.
Tôi cao một mét bảy, trẻ trung khỏe mạnh, còn hắn là một lão già khọm người cao chưa đầy một mét sáu, làm sao là đối thủ của tôi.
Tôi kh/ống ch/ế đôi tay đang quơ quào của hắn, kẹp ch/ặt đôi chân đang đ/á lo/ạn xạ, rồi t/át thêm một cái vào má phải, vừa vặn tạo thành sự đối xứng trái phải cho hắn.
"Để tôi xem hôm nay ai đá/nh ai đến mức mẹ cũng không nhận ra!"
3
Lưu Kiến Quốc thấy đá/nh không lại tôi, liền thay đổi chiến thuật.
Hắn nằm lăn ra đất, như một con rùa già bị lật ngửa, miệng gào thét hung hăng:
"đá/nh đi, đá/nh đi, mày đá/nh mạnh lên, ông đây mang trong người đủ thứ b/ệnh, mày hoặc là đá/nh ch*t ông đây, hoặc là sau này phải nuôi ông đây cả đời!"
Tôi là kẻ đi/ên, chứ không phải kẻ ng/u, tôi xách vali bước qua đầu hắn.
Hắn định vươn tay túm lấy tôi, tôi không cho hắn cơ hội, mở cửa, khóa chốt, mọi việc diễn ra trong chớp mắt.
Nghe tiếng ch/ửi bới không dứt bên ngoài, tôi thảnh thơi nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi.
Đang định lướt video một lát thì thấy tin nhắn WeChat hiện 99+.
Tôi mở ra xem, hầu hết đều là tin nhắn thoại Lưu Kiến Quốc ch/ửi bới tôi trong nhóm cư dân, kèm theo một lời mời kết bạn.
Là chủ căn hộ 1201 ở tầng trên.
Lời nhắn ghi là: 【Em gái à, chị nghe thấy em cãi nhau với Lưu Kiến Quốc, em m/ua nhà này cũng là để cho con đi học đúng không? Tuyệt đối đừng đối đầu với lão, lão có đủ cách để trả th/ù em, loại mà báo cảnh sát cũng không giải quyết được đâu.】
Ồ, hóa ra lão ta cũng là loại cảnh sát không quản được giống tôi, tôi bắt đầu thấy hứng thú rồi.
Vừa chấp nhận lời mời kết bạn, phía bên kia đã gửi tin nhắn đến:
【Lưu Kiến Quốc cậy già lên mặt không phải ngày một ngày hai, người sống trong tòa nhà này đều khổ không nói nên lời, nhưng biết làm sao được, con cái phải đi học, chúng tôi đều nhịn được thì nhịn.】
Tôi:【Tại sao báo cảnh sát lại không có tác dụng?】
1201:【Haiz, ông già đó hơn bảy mươi tuổi rồi, cao huyết áp, tiểu đường, b/ệnh tim mạch vành, còn từng bị đột quỵ n/ão. Đừng nói đồn cảnh sát không dám làm gì lão, đến trại tạm giam còn từ chối tiếp nhận vì sợ lão ch*t ở trong đó.】
Chậc chậc, đúng là hội tụ đủ mọi yếu tố, bảo sao lão biến cảnh quan khu chung cư thành vườn rau tư gia mà ban quản lý cũng không dám quản.
Tôi:【Vậy mướp đắng với ngỗng lão b/án cũng quá vô lý, các người cứ mặc kệ lão cưỡng ép m/ua b/án thế sao?】
1201:【Em ở thêm vài ngày nữa là biết, chút tiền này tính là gì? Không chiều theo ý lão, lão trượt vỏ chuối ngã thì là do em vứt, lão lên cơn đ/au tim thì là do con em dọa, đến cả tay đ/au chân đ/au của lão cũng là do em đi thang máy chèn ép lão. Cái tội danh nào mà chẳng phải đền nhiều tiền hơn là m/ua mướp đắng với ngỗng.】
Phía 1201 vẫn đang than thở với tôi thì chuông cửa nhà tôi vang lên.
"Chủ căn hộ 1101 có nhà không? Tôi là người của đồn cảnh sát phố Hoa Diệp."
4
Tôi thản nhiên mở cửa chống tr/ộm, thấy hai cảnh sát mặc đồng phục đứng cùng Lưu Kiến Quốc với vẻ mặt "mày ch*t chắc rồi".
Viên cảnh sát lớn tuổi chắc đã xử lý không biết bao nhiêu vụ báo án của Lưu Kiến Quốc, nên rất quen thuộc, nói với tôi:
"Chủ căn hộ 1102 hàng xóm của cô báo án nói cô đá/nh lão, yêu cầu cô bồi thường 10.000 tệ. Chúng tôi đã trích xuất camera an ninh, đúng là có việc đó, nhưng lão ch/ửi bới cô trước, cả hai bên đều có lỗi. Chúng tôi đã thương lượng với lão, cô bồi thường cho lão 3.000 tệ, chuyện này coi như xong."
"3.000 tệ? Coi như xong?" Tôi hỏi lại.
Cảnh sát tưởng tôi không tin việc giải quyết nhanh như vậy, giọng điệu đầy mệt mỏi an ủi:
"Hai người là hàng xóm đối cửa, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, làm căng mối qu/an h/ệ không có lợi cho sự đoàn kết hàng xóm. Lần này mất tiền m/ua bài học, lần sau đừng chọc vào lão nữa."
Ánh mắt quét qua Lưu Kiến Quốc, tôi cố tình nói lớn: "Tiền thì tôi không đền đâu, ngược lại tôi còn muốn đòi phí tổn thất tinh thần đây."
Nói xong, tôi lấy điện thoại ra, mở WeChat bật đoạn ghi âm Lưu Kiến Quốc ch/ửi bới tôi.
Vì điện thoại tôi có kết nối loa, tiếng Lưu Kiến Quốc ch/ửi bới tổ tông mười tám đời nhà tôi vang lên rõ mồn một.
"Lưu Kiến Quốc cậy già lên mặt, cưỡng ép m/ua b/án trong nhóm cư dân. Tôi không m/ua đồ của lão, lão liền ch/ửi bới cả nhà tôi. Tôi vừa ra khỏi thang máy, lão đã định đẩy ngã tôi, tôi đá/nh lão hoàn toàn là tự vệ."
Vừa nói tôi vừa vén tay áo lên, trên đó đầy vết cào do Lưu Kiến Quốc gây ra.
Cảnh sát không ngờ tôi lại lý lẽ như vậy, nhất thời cứng họng.
Ngược lại là Lưu Kiến Quốc, thẹn quá hóa gi/ận, lại định xông lên cào mặt tôi: "Đồ nghèo kiết x/ác, mày dám không đền tiền cho tao."
Cảnh sát ngăn lão lại, lão liền đe dọa cảnh sát: "Hai người đứng đó ăn không ngồi rồi à? Nếu nó không đền tiền cho tôi, tối nay tôi ch*t ngay trước cửa đồn cảnh sát cho các người xem!"
Hai viên cảnh sát khó xử nhìn tôi: "Cô thấy đấy, lão già như vậy rồi, lại đầy b/ệnh trong người, cô mà làm lão tức gi/ận đến mức có chuyện gì xảy ra thì số tiền đền không chỉ là 3.000 tệ đâu, chi bằng c/ắt lỗ sớm đi."
Lưu Kiến Quốc thấy cảnh sát bênh vực mình, càng thêm vô pháp vô thiên: "Nghe thấy chưa, cảnh sát cũng không làm gì được tao. Mày ngoan ngoãn đền tao 3.000 tệ, m/ua thêm 20 cân mướp đắng và hai con ngỗng, cuối cùng quỳ xuống dập đầu ba cái cho tao, tao sẽ coi như không có chuyện gì. Nếu không, coi chừng có ngày đẹp trời cho mày!"
Khuôn mặt hai cảnh sát lúc xanh lúc trắng, liên tục nháy mắt với tôi.
Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ, giọng điệu nũng nịu:
"Chú cảnh sát ơi, lão già lão có b/ệnh, con còn trẻ con cũng có b/ệnh mà..."
Nói rồi tôi từ từ giơ con d/ao làm bếp giấu sau lưng lên, trên mặt lộ ra nụ cười khát m/áu.
5
Vừa nhìn thấy con d/ao trong tay tôi, sắc mặt chú cảnh sát lập tức biến đổi như đèn neon,
Đủ màu sắc, nhấp nháy liên hồi, thật đặc sắc.
Đôi tay vừa ngăn Lưu Kiến Quốc giờ chuyển sang ngăn tôi.
Một người ôm lấy tôi, một người tìm cách gi/ật con d/ao.
Tiếc rằng sau khi tôi phát b/ệnh, sức mạnh vô song.
Chỉ cảm thấy n/ão bộ đang r/un r/ẩy, r/un r/ẩy, r/un r/ẩy.
Tôi mặc kệ sự ngăn cản của cảnh sát, tay giơ cao con d/ao, miệng gào to: "Bảo đ/ao xuất vỏ, tất phải thấy m/áu!"
Thấy mũi d/ao sắp chọc vào giữa trán Lưu Kiến Quốc, lão sợ đến mức ngã bệt xuống đất, hoảng lo/ạn lùi lại.
"C/ứu mạng! Gi*t người rồi!"
"Bảo đ/ao xuất vỏ, tất phải thấy m/áu!"
"Mau bắt con đi/ên ch*t ti/ệt này lại, bắt nó lại!"
"Bảo đ/ao xuất vỏ, tất phải thấy m/áu!"
...
Cuối cùng, trong tiếng ch/ửi bới của Lưu Kiến Quốc và tiếng gào thét của tôi, cả hai chúng tôi đều vào đồn.
Vừa vào cửa, hai cảnh sát trực ban liền đứng dậy lo lắng.
"Ông Lưu, ông đến đồn cảnh sát làm gì? Khu chung cư của các ông dạo này chẳng phải rất thái bình sao?"
"Đúng đấy, ông Lưu, ông sức khỏe không tốt thì đừng chạy lung tung, nếu có mệnh hệ gì ở đồn chúng tôi, tiền lương của chúng tôi cũng không đủ đền tiền viện phí cho ông đâu."
Lưu Kiến Quốc rất tận hưởng cảm giác người khác sợ mình, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nghênh ngang ngồi xuống ghế, trông chẳng khác nào một lão c/ôn đ/ồ hống hách.
Lão chỉ tay vào tôi ch/ửi bới:
"Các người tận mắt chứng kiến rồi đấy, con đĩ này vừa nãy muốn ch/ém ch*t tôi, hai tội cộng lại, nó phải đền tôi một trăm nghìn, nếu không, hôm nay đừng hòng tôi bước ra khỏi cửa đồn cảnh sát!"
Cảnh sát trực ban nhìn theo tay lão thấy tôi, rồi nhìn theo tôi thấy con d/ao trong tay đồng nghiệp.
Tôi li/ếm răng, nhìn Lưu Kiến Quốc cười đầy tà mị: "Vậy thì ông tốt nhất đừng chạy nhé, bảo đ/ao của tôi phải thấy m/áu mới nâng cấp thành pháp bảo hộ mệnh được."
Khí thế hung hăng của Lưu Kiến Quốc lập tức giảm đi vài phần, vừa ch/ửi bới vừa đe dọa cảnh sát trông chừng tôi.
Hai cảnh sát trực ban thì kinh ngạc đến mức miệng có thể nhét vừa hai quả trứng vịt.
Cũng phải thôi, họ chỉ thấy Lưu Kiến Quốc đe dọa người khác, chưa bao giờ thấy ai dám đe dọa lão.
Sự xuất hiện của tôi, chắc chắn sẽ tạo nên một cơn mưa m/áu gió tanh tại khu chung cư Liên Hoa!
6
Tiếp theo là lấy lời khai, tôi thành thật khai báo mình có b/ệnh t/âm th/ần, vừa mới từ b/ệnh viện t/âm th/ần ra.
Hôm nay bị Lưu Kiến Quốc kích động nên mới tái phát.
Hai cảnh sát nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ.
Thế là họ gọi điện cho mẹ tôi đang đi du lịch nước ngoài ngay trước mặt tôi.
"Cái gì? Con gái tôi bị lão già khốn nạn kia chọc cho phát b/ệnh rồi! Bắt lão đền tiền!"
"Đồng chí cảnh sát, các anh nhất định phải làm chủ cho chúng tôi, phí điều trị một tháng của con gái tôi ở b/ệnh viện đã mấy chục nghìn rồi, mãi mới đạt tiêu chuẩn xuất viện, giờ b/ệnh tình lại nặng thêm thế này, tôi là mẹ đơn thân sao gánh nổi phí điều trị đắt đỏ như vậy!"
Thế là, trong tiếng khóc lóc của mẹ tôi, cảnh sát đã ghép lại được một câu chuyện bi thảm về một sinh viên xuất sắc tốt nghiệp trường top 985 vì theo đuổi chân lý vũ trụ mà tẩu hỏa nhập m/a, cuối cùng bất hạnh trở thành người bị t/âm th/ần.
Đương nhiên, để chứng minh tính x/ác thực, cảnh sát cũng đã điều tra hồ sơ chi tiết của tôi thông qua hệ thống công an.