Cậu ấy bỗng nhiên bật cười.
Tôi hiểu ý cậu ấy, cậu ấy thấy sảng khoái rồi.
Sau đó, như thể vừa mở ra một công tắc nào đó, cậu bé không thể kìm nén được nữa. Lý Nhạc Dự ôm ch/ặt đùi tôi, nước mắt nước mũi dàn dụa:
"Chị ơi, những ngày chị không ở đó em nhớ chị lắm hu hu, em nhắn cho chị bao nhiêu tin trong game mà chị không bao giờ online nữa, nhắn WeChat chị cũng không trả lời, chị không cần anh em thì thôi, sao chị có thể không cần em nữa hu hu hu..."
Tôi vỗ vỗ lưng cậu bé giúp cậu bình tĩnh lại:
"Được rồi, là lỗi của chị, bây giờ chị chơi cùng em được chưa?"
Lý Nhạc Dự thay đổi thái độ trong chớp mắt:
"Egg Party khởi động!"
Chơi cùng cậu bé được mười phút, em trai tôi đang ngủ dở dang mơ màng tỉnh dậy, nó gõ cửa phòng tôi rồi đẩy cửa bước vào.
"Chị, chị có thấy Lý Nhạc Dự đâu không? Đêm hôm khuya khoắt em không biết cậu ta đi đâu..."
Nhìn thấy tôi và Lý Nhạc Dự mỗi người cầm một chiếc máy tính bảng, vai kề vai, chụm đầu vào nhau chơi game, đồng tử em trai tôi giãn ra vì kinh ngạc.
Nó bước nhanh về phía chúng tôi, gi/ật lấy máy tính bảng của Lý Nhạc Dự. Khi nhìn thấy ba chữ "Đang lập đội", tôi dường như nghe thấy tiếng sợi dây mang tên lý trí trong đầu nó đ/ứt đoạn.
Giọng điệu của nó bi thương tựa như Chân Hoàn khi biết mình chỉ là kẻ thế thân:
"Chị! Trước đây em c/ầu x/in chị chơi cùng em thì chị nói thế nào! Chị nói em học lớp 3 rồi không nên chơi mấy trò trẻ con lớp 1 đó! Thế mà bây giờ chị lại đi chơi cùng người! khác!"
Tiếng gầm thét của nó vang vọng khắp phòng.
Lý Nhạc Dự cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, ánh mắt lo lắng đảo qua lại giữa tôi và em trai tôi.
"Mạc Thụ, tớ xin lỗi..."
Đột nhiên, ánh mắt em trai tôi vô tình lướt qua tên nhân vật của tôi.
Tôi thầm m/ắng một tiếng không ổn, hỏng bét rồi.
Cái tài khoản này lúc trước vì chơi cùng Lý Nhạc Dự nên tôi đặt tên tùy ý, cậu ấy tên Nhạc Ngư, tôi liền đặt là Chị của Nhạc Ngư. Sau khi chia tay Lý Nhạc Vinh, Mạc Thụ vẫn cứ quấn lấy tôi đòi chơi cùng, vốn dĩ đã phiền, tôi liền m/ắng cho nó một trận rồi đuổi đi.
Không ngờ Lý Nhạc Dự lại chuyển trường đến đây, cũng không ngờ cậu bé lại có thể làm bạn với Mạc Thụ, càng không ngờ rằng khi cậu bé vừa đến nhà tôi, tôi lại đăng nhập vào tài khoản này.
Em trai tôi đọc từng chữ một, cười lạnh hai tiếng, có một sự tĩnh lặng trước cơn bão.
"Nhạc Ngư này là Lý Nhạc Dự, vậy Chị của Nhạc Ngư chính là chị, Mạc Diệp! Chị giấu em còn có đứa em trai khác đúng không! Còn cả Lý Nhạc Dự nữa, cậu quen chị tớ từ lâu rồi đúng không!"
Lý Nhạc Dự muốn giải thích nhưng bị em trai tôi đóng cửa nh/ốt ngoài, nó chạy về phòng khóa trái cửa, Lý Nhạc Dự đành phải ngủ ngoài ghế sofa.
Đêm đã khuya, bài đăng lại cập nhật.
【Em trai của chị dâu biết em và chị ấy chơi game cùng nhau nên rất tức gi/ận phải làm sao đây? Làm thế nào để làm hòa với cậu ấy bây giờ?】
Cư dân mạng hóng chuyện luôn túc trực ở tuyến đầu.
【Ái chà, đây là tu la trường gì thế này, mau kể cho các anh chị cô dì chú bác nghe xem nào.】
Lý Nhạc Dự kể lại chuyện xin lỗi tôi, làm hòa với tôi, hai chúng tôi cùng chơi game ôn lại chuyện cũ, rồi bị Mạc Thụ mộng du "bắt quả tang", cuối cùng là chuyện Mạc Thụ hoàn toàn tuyệt giao với cậu bé.
Cư dân mạng cười sặc sụa.
【Ha ha ha, đây mới là tâm tư thiếu niên thực thụ.
Tôi không chịu nổi nữa, đây là Chân Hoàn Truyện phiên bản tiểu học à.
Chị dâu của chủ thớt: Dỗ xong đứa này lại dỗ đứa kia, dỗ xong đứa kia lại dỗ đứa này, hai ông con báo đời.】
5.
Sau trận chiến game, mối qu/an h/ệ của hai cậu nhóc tiểu học rơi xuống điểm đóng băng.
Ban đầu Lý Nhạc Dự còn muốn xuống nước làm hòa, nhưng thấy thái độ em trai tôi cứng rắn, cậu cũng chẳng thèm phục vụ nữa.
Để khẳng định chủ quyền, em trai tôi chăm chỉ như thể vừa cài đặt được hệ thống nịnh nọt tôi vậy, dường như nếu phục vụ tôi chậm hơn Lý Nhạc Dự một chút là sẽ bị điện gi/ật.
Lý Nhạc Dự cũng không chịu thua kém, mục tiêu lần này của cậu là lấy lòng tôi, hoàn thành cú chuyển mình mượt mà từ "chị dâu" sang "chị gái", đương nhiên sẽ không để em trai tôi vượt mặt.
Hai người họ tranh cãi chí chóe từ việc ai là người lấy dép cho tôi khi tôi về nhà, đến việc ai là người đ/ấm lưng cho tôi khi tôi nằm trên sofa.
Mạc Thụ gi/ận dữ nói:
"Tớ là nô lệ do mẹ chị tớ sinh ra, tớ đ/ấm là hợp lý nhất!"
Lý Nhạc Dự không chịu thua:
"Chị vì chơi cùng tớ nên mới tải game, trước đây ở nhà tớ, chị còn nấu đồ ngon cho tớ mỗi ngày! Nên tớ đ/ấm mới là hợp lý nhất!"
Mạc Thụ cười khẩy:
"Cậu mới được ăn mấy ngày chứ, biết cái gì? Tớ ăn hơn mười năm rồi! Tránh ra tránh ra!"
Ừm, em trai à, hôm nay em cũng mới mười tuổi thôi, bớt ch/ém gió đi.
Cuối cùng vẫn là tôi ra lệnh:
"Được rồi được rồi, đừng cãi nữa! Mỗi đứa đ/ấm một bên là xong chứ gì."
Từ những người bạn thân nhất trở thành kẻ th/ù không đội trời chung, họ chỉ mất đúng một ngày.
Chậc, tình anh em nhựa.
Tuy nhiên, khi tôi chuẩn bị nguyên liệu vào buổi tối, cả hai cũng sẽ cùng đến giúp. Món Oden phản hồi rất tốt, tôi b/án liên tục mấy ngày liền, không biết vị hảo tâm nào đã đăng lên mạng khiến tôi nổi tiếng một chút, thậm chí còn có người ở khu dân cư khác lặn lội đến m/ua.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Một ngày nọ khi đang ở nhà xem show giải trí, tôi bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Giáo viên đi thẳng vào vấn đề:
"Xin chào, có phải là người giám hộ của Mạc Thụ và Lý Nhạc Dự không ạ?"
Tôi ngơ ngác nhưng vẫn trả lời:
"Vâng, có chuyện gì vậy ạ?"
Giáo viên ở đầu dây bên kia nói ngắn gọn, súc tích:
"Do Mạc Thụ và Lý Nhạc Dự đá/nh nhau ở trường, phiền chị có thể đến trường một chuyến được không?"
Tim tôi chùng xuống, ngày này cuối cùng cũng đến sao.
"Hai đứa nó đá/nh nhau ạ? Tình hình thế nào rồi?"
Giáo viên lại nhận ra tôi có vẻ hiểu lầm, giải thích:
"Ồ không phải hai em ấy đá/nh nhau, mà là hai em ấy đá/nh người khác. Hai em ấy cùng đá/nh một bạn nam, phụ huynh của bạn học đó tôi đã gọi điện rồi, giờ hy vọng chị cũng có thể đến một chuyến."
Hai đứa nó cùng đá/nh người khác?
Tôi mơ màng đến trường, nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo của Lý Nhạc Dự bị bầm tím một mảng, em trai tôi cũng bị thương, giấy ăn nhét trong mũi đỏ một nửa.
Bình thường ngoài tôi ra, không ai có thể đá/nh em trai tôi như vậy.
Lý Nhạc Dự lại càng là đứa trẻ ngoan chưa bao giờ bị đá/nh từ nhỏ đến lớn.
Tôi ôm mỗi đứa một bên, hai đứa trốn sau lưng tôi, r/un r/ẩy nắm ch/ặt vạt áo tôi.
"Chị ơi em xin lỗi..."
"Chị ơi em không cố ý..."
Cảnh tượng này khiến tôi gi/ận sôi người.
Ánh mắt chuyển sang kẻ gây chuyện, tôi hùng hổ xắn tay áo lên, nhưng ngay lập tức khựng lại.
Cậu bé m/ập mạp đó đầu quấn băng gạc, trông có vẻ còn bị thương nặng hơn.
Mẹ của cậu bé m/ập mạp xót xa sờ tới sờ lui, cuối cùng phun mưa đòi công đạo:
"Cô giáo, cô phải đòi lại công bằng cho chúng tôi! Hai đứa trẻ nhà cô cùng b/ắt n/ạt con tôi! Nhìn con tôi bị đá/nh ra nông nỗi này kìa!"
6.
Giáo viên bất lực nhìn tôi:
"Lý Hải Long nói là Lý Nhạc Dự ra tay trước, sau đó Lý Hải Long sức khỏe tốt hơn nên quay lại kh/ống ch/ế Lý Nhạc Dự dưới đất đá/nh cậu bé. Mạc Thụ đi ngang qua thấy Lý Nhạc Dự bị Lý Hải Long đ/è ra đá/nh nên đã cầm bình giữ nhiệt đ/ập vào sau gáy cậu ta. Lúc tôi và giáo viên chủ nhiệm chạy đến thì chứng kiến cảnh đó."
Không ngờ em trai tôi lại ra tay nhanh gọn đến thế.
Cũng khá nghĩa khí.
Nghe vậy, mẹ của Lý Hải Long liền đứng trên đỉnh cao đạo đức:
"Chị dạy dỗ con cái kiểu gì vậy! Một đứa không phân biệt phải trái đã đá/nh người, một đứa không phân biệt phải trái đã giúp đứa kia đá/nh hội đồng, cả nhà toàn lũ lòng dạ đen tối, đồ tiện nhân!"
"Con trai tôi bây giờ bị thương nặng, mau bồi thường tiền th/uốc men cho tôi!"
Tôi biết Lý Nhạc Dự không bao giờ đá/nh người vô cớ, thế là kéo cậu bé từ sau lưng ra:
"Nhạc Dự, tại sao em đá/nh người? Nói cho chị biết được không?"
Lý Nhạc Dự mím môi, sợ nói ra sẽ làm tôi không vui.
Ngược lại, em trai tôi không quen nhìn vẻ ấp úng của cậu liền giành trả lời:
"Là Lý Hải Long ch/ửi chị em trước, nó nói chị em thấp kém, ngày nào cũng b/án đồ ăn vặt ở cổng trường, đồ rẻ tiền đó ăn vào có khi đ/au bụng. Nó còn nói mẹ nó bảo chị em tuổi trẻ không làm ăn đàng hoàng, có khi là để quyến rũ bố của học sinh! Nó còn nói chị em là đĩ! Lý Nhạc Dự nghe nó nhục mạ chị em nên không nhịn được mà đá/nh nhau, bạn học đi ngang qua đều nghe thấy cả!"
Nghe thấy vậy, tôi, giáo viên và cả phụ huynh của Lý Hải Long đều biến sắc.
Ai cũng biết những lời này chắc chắn là do phụ huynh dạy con trẻ, học sinh lớp 3 sao có thể nói ra mấy từ như "quyến rũ", "đĩ" được chứ.
So với sự tan vỡ của mẹ Lý Hải Long và sự kinh ngạc của giáo viên, tâm trạng của tôi vô cùng phức tạp.
Không ngờ Lý Nhạc Dự và Mạc Thụ lại vì tôi mà làm vậy.
Tôi bất ngờ cảm thấy một tia an ủi.
Mẹ Lý Hải Long lập tức lao lên định đá/nh em trai tôi:
"Đứa trẻ này đá/nh người đã là rất tồi tệ rồi, sao còn nói dối! Mồm miệng bẩn thỉu! Con trai tôi không thể nào nói ra những lời như vậy!"
Lý Nhạc Dự bỗng nhiên lên tiếng:
"Những gì Mạc Thụ vừa nói đều là sự thật."
Lúc này, ở góc khuất không ai chú ý, Lý Hải Long cũng chột dạ cúi đầu.
Tôi khẳng định:
"Cả hai đứa em trai tôi đều không thể nói dối, nếu vậy, cô giáo hãy trích xuất camera đi. Nếu Lý Hải Long ch/ửi người trước, tôi hy vọng cậu bé phải xin lỗi em trai tôi trước mặt cả lớp."
Mẹ Lý Hải Long bất chấp sự ngăn cản của con trai, lập tức đồng ý:
"Được thôi! Nếu không phải con tôi ch/ửi trước, cô phải trả toàn bộ tiền th/uốc men!"
Giáo viên vốn định khuyên can, để chúng tôi tự giải quyết, nhưng không cản được tôi và mẹ Lý Hải Long đang đối đầu gay gắt.
Sau khi xem camera, mẹ Lý Hải Long lập tức ch*t lặng. Bà ta không ngờ đứa con trai hiền lành của mình lại thực sự nói ra những lời đó trước mặt bao nhiêu bạn học, hơn nữa còn có nhiều nhân chứng, lần này muốn chối cũng không được.
Sau khi xin lỗi trước mặt cả lớp, dưới ánh mắt kh/inh bỉ của mọi người, Lý Hải Long không nhịn được mà bật khóc.
"Mẹ ơi con muốn chuyển trường..."
Tôi kéo em trai và Lý Nhạc Dự ra hành lang, chân thành nói:
"Các em bảo vệ chị, chị thật sự rất vui và cảm động. Hai đứa rất đoàn kết và thông minh. Nhưng lần sau khi bảo vệ chị, nhất định phải chú ý an toàn của bản thân, có thể cầu c/ứu người lớn, báo cho giáo viên, đừng trực tiếp đá/nh nhau."
"Không nói đâu xa, như hôm nay, Lý Nhạc Dự nếu Mạc Thụ không giúp em, chẳng phải em đã thua thiệt rồi sao?"
"So với danh tiếng hư vô, chị hy vọng các em bảo vệ an toàn của mình hơn. Đúng rồi, hai đứa chiến tranh lạnh lâu như vậy, nên làm hòa đi chứ?"
Hai cậu bé nhìn nhau, cong môi cười, tôi ôm cả hai vào lòng.
Cuộc chiến không khói sú/ng cuối cùng cũng đặt dấu chấm hết hoàn hảo tại đây.
7.
Lý Nhạc Dự ở nhà tôi hơn nửa tháng, anh trai cậu cuối cùng cũng nhận được tin tức này.
Lý Nhạc Vinh nhắn WeChat trước cho tôi, nói muốn đến đón em trai về.
Điện thoại đột nhiên rung lên, thông báo chủ thớt mà tôi theo dõi lại cập nhật.
【Khẩn cấp! Anh trai em sắp đến nhà chị dâu đón em về phải làm sao đây?】
【Em nói với anh trai là em thích em trai chị dâu có tác dụng không ạ?】
Cư dân mạng lại túc trực hóng chuyện.
【Đừng nói, không có tác dụng đâu, có khi còn nhận được combo đò/n roj nam nữ hỗn hợp đấy.
Nhóc ngốc, cậu có nói thẳng là thích chị dâu cũng chẳng có tác dụng gì đâu! Mau về nhà với anh trai cậu đi.
Đã gần một tháng rồi, anh trai cậu cuối cùng cũng nhớ đến cậu ha ha ha, mạng chậm quá.
Phía sau anh trai của chủ thớt chẳng có ai cả.
Chị dâu của chủ thớt: Vở kịch này cuối cùng cũng sắp hạ màn rồi.
Đơn giản thôi, cậu giả vờ không quen anh trai cậu là được, anh ấy mà cứ đòi đưa cậu đi, cậu cứ bảo là phải đón cả chị dâu đi cùng.
Em trai của chị dâu bị bỏ lại một mình: Thế còn em thì sao?】
Chủ thớt không biết lại nghĩ ra cái gì, trả lời:
【Em hiểu rồi, cảm ơn mọi người!】
Tôi vốn định sang phòng bên hỏi cái đầu nhỏ lanh lợi của Lý Nhạc Dự lại hiểu ra cái gì, nhưng nghĩ lại thì Lý Nhạc Vinh không phải là người dễ bị mấy trò bẩn đó lừa.
Tôi và Lý Nhạc Vinh là bạn đại học, quen nhau vì tham gia buổi liên hoan tốt nghiệp do bạn chung tổ chức.
Tôi chủ động xin phương thức liên lạc của anh, sau khi quen thân mới thấy anh thích làm nũng, thích gh/en t/uông, giống hệt đứa trẻ, cũng để lại cho tôi khoảng thời gian ngọt ngào.
Chia tay là vì công ty thăng chức cho anh, điều anh đến công ty tổng ở nơi khác làm giám đốc. Ban đầu anh muốn đưa tôi đi cùng, mà tôi lại thích ở quê, anh lại muốn vì tôi mà từ bỏ lời mời này, tóm lại là không muốn yêu xa.
Bản thân tôi dầm mưa không sao, nhưng nếu có người cứ nhất quyết che ô cho tôi, tôi sẽ không đi nhanh được, mà anh cũng sẽ bị ướt.
Tôi sợ sau này anh sẽ trách tôi sao lúc đó không từ chối thẳng, như vậy anh cũng không cần phải vì tôi mà bị ướt.
Sau khi bị tôi đ/á, anh c/ầu x/in quay lại vài lần, tôi chặn thẳng anh.
Sau này đợi anh đi rồi, tôi lại lặng lẽ bỏ chặn, nhưng anh cũng không tìm tôi nữa.
Trong lúc đợi Lý Nhạc Vinh đến đón Lý Nhạc Dự, tôi lại lướt thấy một bài đăng nổi tiếng trong khu vực:
【Bạn gái cũ đ/á tôi sau khi ở nhà cô ấy một thời gian, bây giờ tôi đến nhà cô ấy đón em trai, có cách nào để quay lại với cô ấy không?】
Cư dân mạng không nhịn được cười:
【Ôi chao, cậu em trai làm bà mối này.】