Tôi là một con hổ đực trong vườn thú.
Vì doanh thu vườn thú không tốt, để tăng lưu lượng khách, tôi chỉ còn cách đề nghị với một con hổ đực khác cùng "xào CP" (tạo tin đồn tình cảm).
"Này người anh em! Chỉ cần hai ta thể hiện đủ bi/ến th/ái, đám con gái mê đọc tiểu thuyết kiểu gì cũng đá/nh hơi mà mò tới thôi!"
"Thật sao?"
Anh bạn tôi tỏ ra rất hứng thú.
Ngay ngày hôm đó, trong giờ mở cửa tham quan, nó đã cưỡi lên người tôi.
1
Lăng Tầm là một con hổ hoang dã được c/ứu hộ.
Nó khác với tôi và anh trai tôi, những con hổ được nuôi nh/ốt từ nhỏ, nó hung dữ lắm.
Ngay cả khi chân sau vẫn còn bị thương, nó vẫn có thể tự mình săn hạ một con dê được thả vào chuồng.
Không giống tôi, tôi chỉ biết ăn th!t được c/ắt sẵn trong chậu.
Trong điều kiện thức ăn đầy đủ, Lăng Tầm một mình chiếm cứ phía Tây núi hổ, còn tôi và anh trai thì ôm nhau r/un r/ẩy ở phía Đông, nhìn chung vẫn là nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng không biết từ ngày nào, tôi phát hiện th!t mà vườn thú cung cấp ngày càng ít đi.
Không chỉ ít, mà còn có mùi không được tươi.
"Con dê này có khi còn nhiều tuổi hơn cả tôi đấy nhỉ?" Tôi chán gh/ét dùng móng vuốt khều khều miếng th!t trong chậu.
Nhưng ông anh ngốc nghếch của tôi chỉ biết cắm đầu ăn ngấu nghiến.
"Mày không ăn thì để phần đó cho tao nhé!"
Ăn đi đồ ngốc!
Tôi đảo mắt, sau khi do dự hồi lâu, tôi vẫn nhón chân, lặng lẽ tiến về phía phạm vi núi Tây.
Tôi phải đi xem khẩu phần ăn hôm nay của Lăng Tầm, xem liệu vườn thú có phân biệt đối xử với chúng tôi hay không!
Đã cẩn thận lắm rồi, nhưng tôi vừa mới bước qua điểm đá/nh dấu, đã ngay lập tức bị một con hổ đực khổng lồ vồ lấy đ/è xuống đất.
"Á! Á! Chúng nó sắp đá/nh nhau rồi!"
Tôi nghe thấy tiếng hét đầy kích động của du khách bên ngoài bức tường kính.
đá/nh cái gì mà đá/nh?
Tôi lại đảo mắt.
Với cái thân hình nhỏ bé này của tôi, tôi đá/nh lại được chắc mà bảo tôi đá/nh?
Hãy xem tôi dùng kỹ năng ngoại giao xuất sắc để hóa giải cuộc khủng hoảng lãnh thổ này đây!
Trước khi răng của Lăng Tầm cắn đ/ứt cổ họng tôi, tôi nhanh chân hơn một bước, khéo léo lăn một vòng trên đất, và tự nhiên hết mức có thể phơi cái bụng của mình ra.
Cái đuôi của tôi vẫy vẫy, không cố ý nhưng lại quét qua móng vuốt của nó.
"Anh ơi~ đừng hung dữ thế mà~ anh ơi~"
Lăng Tầm sững sờ.
Là một con hổ hoang dã, rõ ràng nó chưa từng thấy kiểu vừa mới chạm mặt đã không đá/nh mà lại đi làm nũng như thế này.
Nó ngửi ngửi mông tôi.
"Đực."
Ngửi thấy mùi, nó khó chịu nhe răng, đi đến trước mặt tôi, dùng móng vuốt vỗ vỗ vào mặt tôi.
"Mày muốn làm gì? Này, nhìn tao này."
Không thèm!
Dù tôi chưa từng sống ngoài hoang dã, nhưng tôi cũng biết trong họ nhà mèo, nhìn thẳng vào mắt nhau chính là ý khiêu khích.
Tôi mới không cho nó cái cớ để đá/nh tôi!
Thế là tôi quay đầu sang hướng khác.
Nó lại vòng qua, sang phía bên kia vỗ mặt tôi.
"Không nghe tiếng người à? Nhìn tao này. Rốt cuộc mày muốn làm gì?"
"Tôi đã bảo anh rồi mà." Tôi vỗ vỗ cái bụng, "Anh nghe đi."
Bụng tôi vang lên một tràng tiếng "cồn cào" đúng lúc.
"Tôi đói rồi." Tôi nói đầy vô tội.
2
Lăng Tầm đưa tôi đến địa bàn của nó.
Dưới chân núi Tây có một con dê con đã bị mổ bụng ăn dở.
Nó thấy tôi nuốt nước bọt, do dự một lát rồi x/é một cái chân dê ném cho tôi.
"Ăn xong cút ngay!"
He he!
Tôi mặc kệ nó nói gì, há miệng cắn ngập vào cái chân dê.
"Phì! Chưa l/ột da à!"
Tôi nhổ lông dê ra khỏi miệng, vẻ mặt đầy chán gh/ét.
Lăng Tầm nhìn tôi cũng với vẻ mặt chán gh/ét không kém.
Nhưng đã cho rồi, nó làm phúc thì làm cho trót, vẫn miễn cưỡng giúp tôi x/é th!t trên xươ/ng ra khi thấy tôi ngậm miếng th!t tiến lại gần.
"Ăn đi." Nó dùng miệng đẩy phần th!t đã x/é cho tôi.
Tôi ăn sạch phần của mình trong vài miếng, mắt đảo một vòng, lại nằm xuống cạnh nó, phơi cái bụng ra.
"Anh ơi, còn muốn ăn nữa..."
Lần này nó không nhịn nổi nữa, cho tôi một t/át vào đầu.
"Cút!"
...
Tôi bị đuổi đi.
Nhưng không sao, tôi không biết x/ấu hổ. Ngày hôm sau tôi vẫn tìm đến nó.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư...
Sau này nó thậm chí còn quen dần, mỗi lần đến giờ ăn đều gọi một tiếng về phía núi bên này.
Nghe thấy tiếng nó, tôi sẽ lon ton chạy qua, ngồi bên cạnh đợi nó chia th!t cho mình.
Một lần nữa "ăn chực" xong bữa trưa của nó, tôi tiến lại gần Lăng Tầm đang dùng móng vuốt rửa mặt.
"Này anh, anh không phát hiện ra thức ăn dạo này của anh ít đi sao?"
"Chẳng phải vì bị mày ăn hết rồi à?"
Lăng Tầm lườm tôi một cái, quay lưng về phía tôi.
"Tôi không có ý đó."
Tôi hoàn toàn không bị thái độ của nó làm nản lòng, tiếp tục dẫn dắt.
"Anh xem này, ban đầu tiêu chuẩn khẩu phần của anh là một con dê trưởng thành, sau đó thành dê con, rồi lại là hai con gà ba con thỏ... càng lúc càng ít đi!"
"Anh vốn dĩ đang bị thương cần bồi bổ, theo lý mà nói thì c/ắt xén ai chứ không nên c/ắt xén anh mới đúng!"
Nghe tôi nói vậy, Lăng Tầm cũng nhận ra có điều không ổn. Nó quay người nhìn tôi: "Vậy theo mày, nguyên nhân là gì?"
Tôi ra hiệu cho nó nhìn về phía bức tường kính.
"Phát hiện ra chưa, dạo gần đây con người bên ngoài ít đi nhiều rồi."
Nơi vốn dĩ chật kín người vào ngày lễ, giờ đây chỉ còn lác đác vài phụ huynh dắt theo con nhỏ.
"Thế thì liên quan gì đến tao?"
Lăng Tầm không hứng thú.
"Liên quan lớn lắm đấy!" Tôi sốt sắng nói: "Không có người, vườn thú không ki/ếm được tiền, không có tiền, họ lấy gì để m/ua th!t cho chúng ta? Cho chúng ta ăn th!t đồng nghiệp à?"
Tôi nghĩ đến mấy miếng th!t dê như x/ác sống kia, càng thêm phẫn nộ.
"Th!t chế biến sẵn vốn chỉ dành cho người ăn, giờ đều đem cho chúng ta ăn hết, sau này không biết còn quá đáng đến mức nào nữa! Biết đâu họ còn ng/ược đ/ãi chúng ta, ép chúng ta phải làm việc 996, 007 để b/án nghệ ki/ếm tiền đấy!"
Đến đây thì Lăng Tầm cũng nghiêm túc hẳn lên: "Thật sự sẽ như vậy sao?"
Tôi đ/au lòng gật đầu: "Tất nhiên! Dù sao tôi cũng là hổ! Tôi thà b/án thân còn hơn làm trâu làm ngựa đi b/án nghệ!"
"Vậy phải làm sao đây?"
Tôi suy nghĩ một chút, ghé sát tai Lăng Tầm nói: "Hay là hai ta "lên sàn" đi."
Lăng Tầm chỉ vào cái ao nhỏ duy nhất trong vườn: "Ở đó à? Không chứa nổi hai đứa mình đâu?"
"Ôi trời, tôi không có ý đó! Ý tôi là hai ta xào CP!"
"Nghĩa là sao?"
"Tức là, hai ta giả vờ yêu nhau, mỗi ngày diễn cảnh ân ái, như vậy sẽ có nhiệt độ, có nhiệt độ thì vườn thú sẽ có khách thôi!"
"Thật sự có ích à?"
"Tất nhiên!" Tôi rất tự tin vào kế hoạch của mình, "Chỉ cần hai ta thể hiện đủ bi/ến th/ái, đám con gái mê đọc tiểu thuyết kiểu gì cũng đá/nh hơi mà mò tới thôi!"
Lăng Tầm nhìn về phía hòn non bộ, bên đó vẫn còn một con hổ khác.
"Tại sao mày không xào CP với anh trai mày?" Nó hỏi, "Rõ ràng hai đứa mới là những kẻ ở bên nhau mỗi ngày."
"Ôi trời!" Tôi bực vì nó không thông suốt, "Anh em ruột th!t thì qua kiểm duyệt sao nổi!"
3
Tôi đã thuyết phục thành công Lăng Tầm hợp tác với mình.
"Vậy tối nay chúng ta đi dượt kịch bản nhé."
Tôi và nó hẹn giờ, quay người định quay về.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lăng Tầm đã ngoạm lấy đuôi tôi.
"Tại sao phải là tối nay?"
"Anh muốn diễn ngay bây giờ à?" Tôi nhìn ra ngoài bức tường kính, "Giờ đang có người đấy, đến lúc đó diễn giả quá chẳng phải rất ngượng sao?"
"Tại sao phải diễn?"
Nó dùng mũi thúc thúc vào mông tôi: "Trực tiếp làm thật không phải tốt hơn sao?"
Không phải... bro?
Phóng khoáng thế à?
"Được thôi!" Tôi nhảy cẫng tại chỗ, hơi phấn khích vẫy vẫy đuôi.
"Vậy đã là lời mời nhiệt tình thế rồi, thì tôi không khách sáo đâu nhé!"
Tôi dồn lực vào chi sau, dựng đứng thân trên, lập tức đ/è lên lưng Lăng Tầm.
"He he, tôi sẽ nhẹ nhàng thôi——"
Lời còn chưa dứt, tôi đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồ/ng, ngay giây tiếp theo tôi đã bị Lăng Tầm lật ngửa dưới đất.
"Gào——"
Nó nhe răng gầm gừ với tôi.
"Không, đợi, đợi đã..."
Tôi dùng móng vuốt đẩy nó.
"Làm gì thế, chẳng phải chúng ta đã bàn xong rồi sao? Sao nói lật mặt là lật mặt thế?"
Nó lại gầm lên một tiếng với tôi, rồi dùng sức lật tôi lại.
"Ơ?" Tôi ngẩn người.
Không phải muốn tấn công bụng tôi sao? Tại sao lại lật ra để cắn mông tôi?
Nhưng ngay sau đó tôi đã nhận ra có gì đó sai sai, nó không chỉ cắn, nó còn li/ếm một cái!
"Anh! Anh ơi! Không cần thiết phải hy sinh đến mức này đâu!" Giọng tôi run lên: "Chúng ta không cần thiết phải làm gay thật đâu!"
"Chẳng phải mày đồng ý rồi sao?"
"Cái tôi đồng ý không phải chuyện này!"
Nhưng tiếng gào của tôi chẳng có tác dụng gì, nó đã đ/è lên, và ngoạm lấy gáy tôi.
Nó thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc tôi: "Dạo này vỗ b/éo mày cũng khá, cảm giác cũng được đấy!"
"Cút đi!"
Tôi cố gắng vùng vẫy bằng cách lăn lộn, nhưng trọng lượng của Lăng Tầm nặng hơn tôi một nửa, kỹ năng săn mồi lại càng vượt xa tôi.
Nó đ/è ch/ặt tôi xuống đất, dùng cái thứ cứng ngắc của nó dí vào mông tôi...
Cái cúc hoa của tôi! Nguy rồi!
Tôi gào thét, tuyệt vọng nhìn về phía khán giả bên ngoài, hy vọng có ai đó phát hiện ra tình cảnh bi thảm của tôi lúc này, để thông báo cho nhân viên quản lý đến c/ứu tôi.
Bên ngoài bức tường kính quả thực có người nhìn thấy chúng tôi.
Người nhìn thấy cũng không ít.
Du khách bị thu hút bởi động tĩnh bên này, lần lượt lấy điện thoại ra vây quanh.
Nhìn vẻ mặt phấn khích của họ, Lăng Tầm cũng dừng động tác lại.
"Họ cầm cái hộp vuông đó làm gì thế?"
"Quay phim mèo..."
"Thế này là qua kiểm duyệt rồi à?"
"Của người thì không qua được, của mèo thì chắc là—— Mẹ kiếp! đ/au quá!!!"
Lăng Tầm cái tên này căn bản không tò mò về câu trả lời đó, nó chỉ muốn tôi phân tâm để thả lỏng cảnh giác thôi!
3
Bi hoan của thế gian vốn chẳng giống nhau.
Tôi kêu gào trong lồng kính, con người bên ngoài lại nhìn chúng tôi với đôi mắt đầy những bong bóng màu hồng.
"Ôi~ chúng nó yêu nhau quá~"
Yêu cái đầu nhà các người, đây là cưỡng ép đấy!
"Công bá đạo và thụ ngạo kiều, toàn mạng không có món nào thay thế được!"
Làm ơn, mở mắt người ra mà nhìn đi, đây là kẻ cưỡ/ng hi*p và nạn nhân đấy!
"Vừa nãy con bên dưới còn phản kháng, giờ không động đậy gì nữa! Mau nhìn mau nhìn, bắt đầu rên rỉ rồi kìa!"
Đến đây! Mày đến phản kháng thử xem! Cái thứ đó của nó có gai đấy!
Ông anh ngốc nghếch của tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tôi, cũng lon ton chạy tới.
"Hai đứa đang chơi trò chồng cây chuối à? Cho tao tham gia với, cho tao tham gia với!"