20/07/2026 14:43
“Người mà cháu nói thích tối hôm qua, chính là cậu ta?”
9
Tôi vội vàng lắc đầu.
“Không phải, không phải, cậu ấy là đồng nghiệp của con, chúng con chỉ là qu/an h/ệ đồng nghiệp bình thường thôi.”
Chử Hoài An gật đầu.
“Là chú hiểu lầm rồi, người cháu nói rõ ràng là bạn cùng phòng của cháu, đúng không? Tiểu Thanh.”
Tôi coi như đã hiểu, tại sao con người ta không được phép nói dối.
Dùng một lời nói dối để che đậy một sự thật, thì phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy lời nói dối ban đầu.
Tôi đành đá/nh liều gật đầu.
“Dạ đúng.”
-
Chử Hoài An trở nên có chút không bình thường.
Chú về nhà mỗi ngày.
Ngoại trừ những lúc đi công tác.
Hơn nữa tối nào cũng phải ăn cơm cùng tôi.
Để không bỏ lỡ bữa cơm nào với chú.
Tôi đã từ chối không ít lần lời mời đi ăn của đồng nghiệp.
Nhưng tôi cũng chẳng thấy có gì cả.
Dù sao tôi cũng chỉ là thực tập sinh tại công ty này, sau này phần lớn cũng sẽ không ở lại đây.
So với việc tạo dựng mối qu/an h/ệ tốt với những đồng nghiệp này.
Tôi vẫn muốn ăn cơm cùng Chử Hoài An hơn.
Dù sao, tôi cũng đã quyết định rồi.
Sau khi tốt nghiệp.
Tôi sẽ dọn ra khỏi nhà họ Chử.
Những người đó nói đúng.
Nếu chỉ là để báo đáp ân tình của mẹ tôi.
Thì Chử Hoài An nuôi tôi đến mười tám tuổi đã là quá đủ rồi.
Nhưng chú vẫn chu cấp cho tôi học đại học, đưa tôi rất nhiều tiền sinh hoạt phí.
Cũng không hề đề cập đến việc bảo tôi dọn ra ngoài.
Nhưng tôi không thể như vậy được.
Hơn nữa, nếu sự bất thường của Chử Hoài An mấy năm trước.
Thực sự giống như những gì họ nói, là vì không muốn nhìn thấy gương mặt ngày càng giống mẹ tôi này.
Vậy thì tôi càng không thể ở lại.
Cho nên, tốt nghiệp xong tôi sẽ dọn đi.
Trả lại ngôi nhà của Chử Hoài An cho chú.
“Hôm nay khẩu vị không tốt sao? Sao ăn ít thế?”
Chử Hoài An gắp món tôi thích vào bát.
Khi hỏi câu này, lông mày chú khẽ nhíu lại.
10
“Không, không có, chỉ là cảm thấy… dạo này chú không bận lắm sao?”
Chử Hoài An nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái.
“Ừ,” chú cầm đũa lên lần nữa, “công ty không bận lắm, Tiểu Thanh thấy chú thường xuyên ở nhà làm ảnh hưởng đến cháu sao? Cũng phải, tối nào chú cũng bắt cháu ăn cơm cùng, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc cháu đi ăn với người mình thích, nếu là vậy thì Tiểu Thanh không muốn về ăn cũng không sao đâu.”
Ơ?
Tôi đâu có nghĩ vậy.
【Chậc chậc chậc, rõ ràng là đột nhiên sợ vợ mình chạy mất nên mới ngày nào cũng về trông chừng, ông chú già ngoài lạnh trong nóng này.
Có vẻ như muốn xem cốt truyện bé thụ bỏ trốn gh/ê, chỉ thích xem ông chú già ăn quả đắng.
Bé thụ đừng nghe chú ấy, đừng thấy ngại, đã nói vậy rồi thì ngày mai đi hẹn người khác ăn cơm đi!】
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Không nhìn những dòng đạn mạc đó nữa.
Tôi không tin họ đâu.
Kể từ đêm đó, những gì họ nói đối với tôi đều không còn đáng tin nữa.
“Không có, chỉ là quan tâm chú một chút, dù sao chú cũng lớn tuổi rồi, mệt quá cũng không tốt, nghỉ ngơi một chút cũng rất tốt.”
Dứt lời.
Phòng ăn rơi vào một khoảng lặng ch*t chóc.
Tôi chợt nhận ra mình hình như nói sai rồi.
Chử Hoài An tính đi tính lại năm nay mới chỉ ba mươi sáu.
Thế nào cũng không thể coi là lớn tuổi.
Chú nhìn tôi hồi lâu, như thể bị tức đến bật cười.
“Cảm ơn Tiểu Thanh đã quan tâm, nhưng chú đây, cũng chưa đến mức già đến mức đó đâu.”
Tôi lặng lẽ ăn cơm, không dám nói gì nữa.
-
Khi thời gian tốt nghiệp ngày càng gần, tôi bắt đầu suy nghĩ về việc thuê nhà.
Tôi không có kinh nghiệm thuê nhà.
Chỉ đành nhờ bạn bè tìm giúp những căn nhà phù hợp.
Bạn tôi rất nhanh đã đồng ý, còn tìm cho tôi không ít căn nhà.
11
Tôi chọn vài căn, chuẩn bị thời gian tới sẽ đi xem.
Quan trọng nhất là.
Tôi vẫn chưa nghĩ ra khi nào sẽ ngả bài với Chử Hoài An.
Cũng không biết chú nghe tin này sẽ có biểu cảm gì.
Là vui vẻ.
Hay là tức gi/ận?
Nếu là vế trước.
Tôi nghĩ người không vui sẽ là tôi.
Cứ như vậy, kéo dài đến ngày tôi kết thúc kỳ thực tập ở công ty.
Các đồng nghiệp còn tổ chức cho tôi một bữa tiệc chia tay.
Lần này tôi không tiện từ chối nữa.
Đành phải đi ăn cùng mọi người.
Khi ăn cơm, còn bị mời rư/ợu rất nhiều.
Đến lúc tan tiệc, người tôi đã lâng lâng rồi.
Không nhớ tới việc nhắn tin cho Chử Hoài An để chú đến đón mình.
Một đồng nghiệp lại chủ động muốn đưa tôi về nhà.
Trên đường về, đối phương rất im lặng.
Tôi cũng dần tỉnh táo lại.
Không muốn để Chử Hoài An nhìn thấy đồng nghiệp này, nên tôi dứt khoát dừng lại ở đoạn đường cách nhà một khoảng.
“Tiểu Thanh, anh có vài lời muốn nói với em.”
Tuy sắp sang hè rồi.
Nhưng gió đêm vẫn hơi lạnh.
Thổi vào khiến đầu tôi bắt đầu đ/au nhức.
“Chuyện gì thế ạ? Anh nói nhanh đi, nhà em có giờ giới nghiêm, lát nữa là không kịp đâu.”
“Được, chính là… cái đó… anh thích em, em sắp rời công ty rồi, anh nghĩ nếu mình không dũng cảm một chút, nói cho em biết suy nghĩ của anh thì sau này chắc không còn cơ hội nữa, nên dù em có đồng ý hay không, anh vẫn muốn nói cho em biết.”
“Cho nên, Tiểu Thanh, em có thể ở bên anh không?”
Lời tỏ tình bất ngờ khiến đầu óc tôi tỉnh táo hẳn ra.
Sao cơ.
Sao lại tỏ tình thế này.
Chưa kịp để tôi từ chối, từ xa đã vang lên tiếng bước chân.
Quay đầu nhìn lại, tôi lập tức cứng đờ tại chỗ.
12
Là Chử Hoài An.
Chú không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để mở miệng, trực tiếp kéo tôi về phía mình.
“Xin lỗi, đứa nhỏ nhà tôi chưa vội yêu đương, dù nó có đồng ý thì tôi cũng không đồng ý, tối nay cảm ơn cậu đã đưa Tiểu Thanh về nhà.”
Nói xong.
Tôi liền bị Chử Hoài An kéo về nhà.
Nhưng trên đường, tôi lại càng cảm thấy bực bội.
Bản thân không thích tôi.
Mà cũng không cho người khác thích tôi sao?
Hơn nữa người ta có lòng tốt đưa tôi về.
Chú nói chuyện với người ta như vậy.
Có phù hợp không?
“Chú không nên nói chuyện với anh ấy như vậy, là anh ấy có lòng tốt đưa con về nhà.”
Vừa vào cửa, tôi không nhịn được mà lên tiếng.
Giây tiếp theo lại bị Chử Hoài An trực tiếp áp sát vào cửa.
“Vậy chú nên nói chuyện với cậu ta thế nào? Cảm ơn cậu ta vì đã thích cháu sao? Rồi nói rằng chú yên tâm để hai người qua lại?”
Sự thay đổi cảm xúc bất ngờ của Chử Hoài An khiến tôi nhất thời không phản ứng kịp.
“Cậu ta không hợp với cháu.”
“Vậy ai hợp với con? Chuyện khác chú có thể quyết định, nhưng chuyện tình cảm, chẳng lẽ còn có ai hiểu rõ hơn chính bản thân con sao?”
Có lẽ là sự kìm nén tình cảm suốt mấy năm qua.
Cũng có thể là men rư/ợu đêm nay đã cho tôi dũng khí.
Tôi cãi nhau với Chử Hoài An.
Nhưng lại không tính đến chuyện người môi giới nhà đất ham làm việc lại gọi điện cho tôi vào giờ này.
Mà tôi chưa kịp cúp máy đã bị Chử Hoài An nghe máy.
“A lô, anh Từ đây, nếu anh muốn xem nhà thì ngày mai chúng ta có thể hẹn một chút, nếu thấy căn nào phù hợp thì chúng ta chốt luôn nhé, dù sao cũng là mùa tốt nghiệp, nhà cũng không dễ tìm, anh thấy…”
Lời của đối phương chưa nói xong đã bị Chử Hoài An mặt đen như đít nồi cúp máy.
Đối diện với ánh mắt lạnh như băng của chú.
Tôi theo bản năng muốn chạy lên lầu.
Chưa chạy được hai bước đã bị người đuổi theo áp sát vào ghế sofa.
“Tại sao phải dọn ra ngoài?”
“Tại sao không? Con đã là người trưởng thành rồi!”
“Hừ, vậy là thấy mình lớn rồi, không cần chú quản nữa, cánh cứng rồi chuẩn bị bay đi đúng không?”
Chử Hoài An dễ dàng giữ ch/ặt đôi tay đang vùng vẫy của tôi.
Giọng nói lạnh lùng đ/ập vào tim tôi.
“Hay là, dọn ra ngoài là để đi quậy phá với người vừa nãy?”
“Cũng phải, tối nay nếu chú không xuất hiện, có phải cháu đã chuẩn bị chấp nhận lời tỏ tình của cậu ta, rồi trực tiếp dẫn người về nhà rồi không?”
“Xin lỗi nhé, làm hỏng chuyện tốt của hai người rồi.”
13
Nghe những lời của chú, tôi sững sờ tại chỗ.
Chú có ý gì?
Tôi là loại người tùy tiện như vậy sao?
Hay là, chú thấy tôi là loại người có thể tùy tiện dẫn người về nhà làm chuyện đó?
“Chử Hoài An! Chú nói cái gì vậy?!”
Những năm này bên cạnh tôi chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Cả nam lẫn nữ đều có.
Nếu tôi thực sự có ý nghĩ đó.
Thì mấy năm trước khi chú không ở nhà, căn biệt thự này chỉ có mình tôi ở, tôi hoàn toàn có thể làm như vậy.
Nhưng tôi không làm.
Thậm chí những năm này tôi chưa từng yêu đương một lần nào.
Tại sao?
Chẳng phải vì tôi thích chú sao?!
Kết quả bây giờ chú còn nói tôi như vậy.
Chú còn đ/è tôi không cho tôi đi.
Chú không biết sức lực của mình thực sự rất lớn sao?
Tôi không nhịn được mà bật khóc.
Ban đầu chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Sau đó bắt đầu nức nở nhỏ, rồi phát triển thành khóc lớn.
Thú thật, một người đàn ông hai mươi hai tuổi mà còn khóc như trẻ con.
Thật sự rất mất mặt.
Nhưng tôi không kìm được.
“Trước đây chú không quản con, bây giờ lại chạy đến quản con làm gì?! Chú coi con là thú cưng chú nuôi sao? Lúc buồn chán thì về trêu chọc, lúc không chán thì tùy tiện ném con ở đâu cũng được.”
14
“Chú còn thấy con là loại người tùy tiện, chú quá đáng lắm! Con gh/ét chú, người con gh/ét nhất bây giờ chính là chú! Nếu chú không thích con thì ném con ra ngoài đi, dù sao bây giờ con cũng trưởng thành rồi, có thể tự nuôi sống bản thân, chú muốn báo ân thì đã sớm báo xong rồi.”
Vừa khóc tôi vừa m/ắng Chử Hoài An.
Nói hết những điều mình muốn nói.
“Rốt cuộc chú muốn làm gì, nói thẳng với con được không? Con đâu phải giun trong bụng chú, chú không thích con thì con dọn ra ngoài, trả lại tất cả số tiền chú đã bỏ ra cho con những năm qua.”
Gh/ét con thì nói thẳng đi.
Trước khi trưởng thành đối xử với con tốt như vậy, sau khi trưởng thành lại đột nhiên lạnh lùng b/ạo l/ực với con.
Làm gì có người như vậy chứ.
Tôi thực sự cảm thấy rất tủi thân.
Tôi biết bây giờ mình khóc rất x/ấu.
Nhưng đến mức này rồi, còn ai quan tâm mình khóc x/ấu hay không nữa.
“Không phải, Tiểu Thanh, chú không có ý đó, vừa rồi chú nói chuyện bốc đồng, là chú sai, cháu đừng khóc nữa.”
Chử Hoài An như thể mới hoàn h/ồn từ lời cáo buộc của tôi.
Có lẽ đã rất lâu rồi không thấy tôi khóc như thế này.
Cả người trở nên luống cuống.
Cũng không dám đ/è tôi nữa.
Càng không dám nói những lời như vậy với tôi nữa.
Vội vàng kéo tôi từ trên ghế sofa dậy, ôm vào lòng.
Giống như hồi nhỏ mỗi khi tôi buồn vì nhớ bố mẹ, ngồi đối diện trên người chú, được chú ôm ch/ặt vào lòng.
Nhẹ nhàng an ủi.
“Là chú sai, vừa rồi chỉ là nhất thời quá gi/ận, chú không nên nói như vậy, Tiểu Thanh của chúng ta sao có thể là đứa trẻ như thế, Tiểu Thanh của chúng ta ngoan như vậy.”
15
“Tất cả đều là vấn đề của chú, không liên quan đến Tiểu Thanh, đều là lỗi của chú, Tiểu Thanh không có lỗi, đừng khóc nữa được không?”
Tôi hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Muốn dừng lại nhưng không thể dừng.
Cho đến khi tôi khóc mệt.
Cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Chuyện sau đó tôi không nhớ rõ lắm.
Chỉ biết là Chử Hoài An đã thay quần áo, rửa mặt cho tôi, đưa tôi lên giường.
Chú chắc còn chườm đ/á lên mắt cho tôi, sáng hôm sau dậy mắt không bị sưng quá nhiều.
Chỉ là khóc quá lâu, mắt vẫn còn rất đ/au.
Điều bực bội hơn nữa là.
Tôi nghĩ đến chuyện tồi tệ mình làm tối qua.
Liền không nhịn được mà hối h/ận.
Sao lại không nhịn được mà nói ra hết những lời đó chứ.
Chử Hoài An đối với tôi đã đủ tốt rồi.
Hồi nhỏ, chú ăn không ngon cũng không để tôi ăn không ngon.
Mười đồng cũng có thể tiêu cho tôi.
Những năm này có tiền rồi, đối với tôi cũng là cầu được ước thấy, dù mấy năm nay chú không quản tôi, nhưng tiền cũng không thiếu một xu.
Chuyện tình cảm.
Sao có thể trách chú được.
Chú chỉ là không thích tôi mà thôi.
Tất cả đều là tôi đơn phương tình nguyện.
Từ Chu Thanh, cậu đã làm chuyện ng/u ngốc gì thế này.
Tôi nằm trên giường một hồi lâu mới vực dậy tinh thần để dậy.
Nhưng khi đá/nh răng rửa mặt, cứ cảm thấy mình hình như đã quên mất điều gì.
Là gì nhỉ?
Thôi bỏ đi, chắc cũng không phải chuyện gì quan trọng đâu.
Điều khiến tôi bất ngờ là.
Đã chiều rồi.
Chử Hoài An vậy mà không đi làm.
Vẫn ngồi ở nhà.
Tôi hít sâu một hơi.
Chủ động đi đến trước mặt chú.
Ảo n/ão nói: “Xin lỗi chú, tối qua con uống nhiều quá, có lẽ lời nói hơi quá đáng, chú đừng để trong lòng.”
16
“Con cũng không phải tủi thân đến thế, chỉ là… nhất thời chưa chấp nhận được thôi.”
Chử Hoài An không hề trả lời câu hỏi của tôi.
Ngược lại còn hỏi tôi một câu.
“Tối qua, chuyện xảy ra sau đó, cháu đều không nhớ gì sao? Chỉ là… những lời chú nói với cháu sau đó.”
Tôi gãi đầu.
“Lời sau đó? Con hình như thật sự không nhớ, con ngủ mất rồi, chú còn nói gì sao?”
Tôi chỉ nhớ chú nói xin lỗi, là lỗi của chú.
Cũng không nói mình sai ở chỗ nào.
Thật là đáng tiếc.
Biết thế đã không ngủ.
Hiếm khi nghe chú thừa nhận sai lầm của mình.
Vậy mà lại cứ thế ngủ quên mất.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, cứ cảm thấy ánh mắt Chử Hoài An nhìn tôi bây giờ rất oán trách.
Hơn nữa rất tủi thân.
“Là lời gì quan trọng sao? Bây giờ chú có thể nói cho con biết, con hiện tại rất tỉnh táo.”
Chử Hoài An dời ánh mắt đi.
“Thôi, cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là muốn nói với cháu, mấy năm cháu học đại học, không phải vì gh/ét cháu mới dọn ra ngoài ở, là vì chuyện công ty quá bận, về muộn chỉ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cháu thôi.”
“Đâu có.”
Chử Hoài An liếc nhìn tôi một cái nhàn nhạt.
Với vẻ rất hiểu tôi mà nói: “Cháu dám đảm bảo mình không đợi chú về nhà mới ngủ không?”
Được rồi.
Thật sự không dám đảm bảo.
“Hơn nữa cháu học đại học, cứ nhất quyết ở ký túc xá, vậy chú ở đây với ở ngoài có gì khác biệt sao? Chẳng phải đều ở một mình sao?”
Chú nói rất có lý.
Nhưng tôi lại cảm thấy vẫn có chỗ nào đó không ổn.
Chuyện dọn ra ngoài ở có thể giải thích.
Nhưng thái độ xa lánh của chú đối với tôi thì sao?
17
Nhưng tôi biết.
Dù tôi có hỏi.
Chú cũng không thể trả lời tôi.
Bây giờ như vậy đã rất tốt rồi.
Không cần thiết phải đào sâu mọi chuyện.
Như vậy chỉ làm cho cả hai khó xử.
“Đã nói rõ ràng rồi, chuyện dọn ra ngoài ở hủy bỏ đi, chú đã giúp cháu từ chối việc xem nhà của người môi giới đó rồi.”
“Ồ, con biết rồi.”
Dọn ra ngoài ở vốn dĩ là vì không muốn ảnh hưởng đến chú, vì chú thấy không vấn đề gì.
Vậy tôi cũng không cần phải dọn đi nữa.
Dù sao thì tìm đâu ra căn nhà tốt như vậy chứ.
Cho dù có tìm được, tôi cũng không thuê nổi.
Hơn nữa tôi đã nghĩ kỹ rồi.
Bây giờ như vậy, có lẽ là kết quả tốt nhất giữa tôi và Chử Hoài An.
Chú làm chú của tôi, tôi an phận làm một đứa trẻ ngoan.
Không nảy sinh những ý nghĩ không cần thiết.
Có thể ở bên cạnh chú đã là rất tốt rồi.
Cũng không nhất thiết phải ở bên người mình thích, đúng không?
Hơn nữa biết đâu đấy.
Một thời gian nữa, tôi không còn thích chú nữa thì sao.
-
Trong lòng tôi nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?