Đi gay bar để xả stress, tôi vô tình đụng độ phải vị sếp tổng cao lãnh, cấm dục của mình.

Men rư/ợu làm người ta say đắm, chúng tôi hôn nhau đầy nồng nhiệt.

Cả hai ngầm hiểu mà không nhắc đến danh tính.

Cứ ngỡ sẽ cứ thế mà lờ đi mối tình một đêm này.

Nào ngờ hôm sau gặp lại ở công ty.

Anh chặn tôi lại, thản nhiên nói:

「Tô Lạc, chiếc quần cạp trễ cậu mặc tối qua trông lẳng lơ quá, tôi không thích.」

Tôi: 「?」

1

Mẹ kiếp.

Không bao giờ uống rư/ợu nữa.

Tôi tựa vào cánh cửa, nhắm mắt lấy lại bình tĩnh.

Đồng hồ sinh học ch*t ti/ệt đá/nh thức tôi đúng giờ.

Nhắc nhở tôi rằng lại phải đi làm rồi.

Nhưng giờ toàn thân tôi đ/au nhức.

Đầu óc đ/au như muốn n/ổ tung.

Chậc.

Cứ coi như vì năm trăm tệ tiền chuyên cần vậy.

Tôi thở dài, khó khăn đứng dậy.

Tiện tay l/ột chiếc áo lưới đính chỉ bạc trên người xuống.

Ném sang một bên.

Rồi lao thẳng vào phòng tắm.

Tháo hàng loạt khuyên tai ra, phát hiện thiếu mất một cái.

Tôi cũng chẳng để tâm.

Tiếp tục gội sạch keo xịt tóc, rửa trôi mùi rư/ợu trên người.

Tôi đứng trước gương, vô h/ồn đá/nh răng.

Bỗng nhìn thấy vết rá/ch trên môi.

Tôi bực bội đảo mắt.

Đồ khốn.

Cắn mạnh như vậy làm gì?

2

Tăng ca liên tục ba ngày.

Mở điện thoại ra, thấy cậu nam sinh viên đại học mà tôi chắt chiu nuôi dưỡng suốt hai năm qua nói muốn làm ảo thuật cho tôi xem.

Rồi bùm một cái, biến mất không dấu vết.

Nhìn dấu chấm than đỏ trên màn hình.

Tôi bật cười thành tiếng.

Một lúc lâu sau.

Nụ cười dần tắt lịm.

Tôi bắt chuyến xe buýt cuối cùng về nhà.

Quay đầu lại, chỉnh đốn bản thân, bắt xe thẳng đến gay bar.

Ánh đèn neon chiếu lên mặt lúc sáng lúc tối.

Thứ rư/ợu mạnh đầy màu sắc trôi tuột xuống cổ họng.

Tiếng trống dồn dập hòa lẫn với nhịp tim, từng nhịp một đ/ập vào màng nhĩ.

Tôi bị người ta kéo vào sàn nhảy.

Cảm giác choáng váng do men rư/ợu cùng sự phấn khích của adrenaline khiến tôi tạm thời quên đi nỗi phiền muộn.

Chiếc áo khoác da hầm hố bị người ta cố ý cởi ra.

Chiếc áo lưới khoét lỗ đan bằng những sợi chỉ đen dày mỏng khác nhau lộ ra hoàn toàn.

Tôi đắm chìm trong điệu nhảy.

Sợi dây bạc treo bên hông kêu leng keng.

Tôi nghe thấy có người huýt sáo về phía mình.

Nhìn theo hướng âm thanh.

Không phải gu của tôi.

Anh ta nhướng mày, bước về phía tôi.

Tôi lịch sự từ chối: 「Xin lỗi nhé, anh trông x/ấu quá.」

Thực ra anh ta trông cũng được.

Nhưng mà đàn ông ấy mà... không từ chối một cách triệt để thì họ sẽ không bỏ cuộc.

Quả nhiên.

Người kia vô cùng tự tin: 「X/ấu hay không, thử mới biết được.」

Tôi lập tức đảo mắt.

「Tôi thích bật đèn, loại x/ấu quá thì không thử nổi.」

「Phải đẹp trai thế nào mới lọt được vào mắt cậu?」

Tôi khẽ cười, ánh mắt vô tình liếc thấy một anh chàng ở bàn gần đó.

Anh ta dường như đã nhìn tôi rất lâu.

Bốn mắt nhìn nhau cũng không hề dời mắt.

Tôi nhếch môi.

「Thấy không? Cần loại như thế kia.」

Anh chàng kia đứng dậy, người đàn ông trước mặt thức thời bỏ đi.

Tôi tiến lên, chủ động nhón chân.

Phải nói là.

Nụ hôn của Cố Trình Húc rất có cảm giác.

Sự chiếm hữu ập đến cư/ớp đi toàn bộ hơi thở của tôi.

Hơi thở nóng bỏng phả vào mặt.

Trong lúc tôi tách ra để lấy hơi, Cố Trình Húc không dừng lại mà đuổi theo hôn tiếp.

Giống như chú cún nhỏ nếm được vị ngọt, đ/âm nghiện.

Hôn... rất sướng.

Tôi li/ếm li/ếm môi.

Có chút dư vị.

Cuối cùng, năm trăm tệ tiền chuyên cần vẫn chiến thắng lý trí.

Tôi mặc lại bộ suit ba mảnh chuyên dùng đi làm.

Chải tóc tai gọn gàng.

Cặp kính gọng đen che khuất hoàn hảo nốt ruồi lệ ở đuôi mắt.

Đôi môi nhợt nhạt, trên mặt còn có một nốt mụn mới mọc.

Rất tốt.

Bình thường đến mức không thể bình thường hơn, trông rất ngoan ngoãn.

Đi làm thôi!

Trên đường ra bến xe buýt, tôi còn không quên tự m/ua cho mình một ly Americano đ/á để giảm sưng.

3

Chín giờ rưỡi.

Chấm công thành công.

Tôi xem qua lịch trình hôm nay.

Báo cáo một cách cứng nhắc:

「Tổng giám đốc Cố, mười giờ rưỡi sáng nay có cuộc họp ở bộ phận sản phẩm, trưa nay Trần tổng của tập đoàn XX hẹn ngài dùng bữa, chiều nay...」

Nhận ra ánh mắt của người đàn ông sau chiếc bàn gỗ đàn hương vẫn luôn đặt trên người mình.

Tôi dừng lại.

Hỏi: 「Có vấn đề gì không ạ?」

Suy nghĩ trong lòng: Dám nói có là tôi xin nghỉ việc ngay.

Cố Trình Húc nhìn chằm chằm vào tôi.

Có lẽ là đang đá/nh giá chiếc kính gọng đen của tôi, cũng có lẽ là đang đá/nh giá chiếc áo khoác suit mà tôi vô tình mặc khiến người ta tưởng là nhân viên b/án hàng.

Một lúc sau.

Anh rũ mắt xuống, nói:

「Không có gì, cậu báo cáo lại một lần nữa đi.」

「Vâng ạ.」

Thế mới đúng chứ.

Ngầm hiểu, không nói ra, im lặng không bàn tới.

Chuyện s/ay rư/ợu, ai mà lại coi là thật?

Tôi không muốn từ bỏ công việc lương cao này.

Anh cũng đâu muốn chuyện mình là gay bị lan truyền khắp ba trăm nhóm chat trong công ty trước khi tôi nghỉ việc chứ!

Tôi thầm mỉa mai trong lòng.

Bắt đầu nói lại từ đầu.

Cuộc họp, ăn uống xã giao, rồi đủ loại ký tên linh tinh.

Công việc buổi sáng tạm thời kết thúc.

Cố Trình Húc đi họp, tôi không cần đi theo.

Cố gắng chớp đôi mắt đang buồn ngủ đến mức sắp díp lại vào nhau.

Tôi đi đến phòng trà.

Pha cà phê cho mình, tiện thể tranh thủ trốn việc.

Bình tĩnh đăng tên gã tra nam sinh viên kia lên tường trường đại học của cậu ta.

Chị Vương thích buôn chuyện chen vào.

「Ôi chà thư ký Tô, trùng hợp quá.」

Tôi mỉm cười đáp lại.

「Chị Vương, trùng hợp thật ạ.」

「Thư ký Tô không nghỉ ngơi tốt à? Quầng thâm mắt nặng quá kìa.」

Tôi vừa định gật đầu.

Ngủ dựa vào cửa thì làm sao mà nghỉ ngơi tốt được?

Chị ấy bỗng ngạc nhiên che miệng.

「Thư ký Tô, môi của cậu...」

Tôi sững người, theo bản năng li/ếm môi.

Cảm giác đ/au nhói nhẹ nhàng nhắc nhở tôi về nụ hôn thái quá ngày hôm qua.

Trái tim tê dại.

Có chút kỳ lạ.

Chị Vương trêu chọc huých vai tôi.

「Thư ký Tô ăn uống ngon miệng nhỉ.」

Tôi khựng lại.

Cũng đúng.

Ở công ty tôi chỉ giấu chuyện giới tính thôi.

Khi có người yêu thì rất ít khi né tránh.

Hơn nữa có đôi khi... có người yêu có thể tránh được rất nhiều chuyện.

Tôi gật đầu, giả vờ ngại ngùng.

「Vâng, người nhà em dữ lắm.」

Tôi và chị ấy đang quay lưng lại với cửa phòng trà để trò chuyện.

Nên không phát hiện Cố Trình Húc sau khi họp xong đã lén lút đến.

Anh đứng ở cửa.

Khẽ nhếch môi.

Chị Vương tiện miệng trêu đùa: 「Thư ký Tô còn sợ vợ sao?」

Tôi buột miệng nói dối.

「Cô bé ấy mà, chỉ có thể dỗ dành thôi, không là làm lo/ạn đấy.」

Khóe miệng Cố Trình Húc ở cửa lại trĩu xuống.

Anh cau mày, gọi tôi.

「Tô Lạc.」

4

Đột nhiên lên tiếng, làm cả tôi và chị Vương đều gi/ật mình.

Chị Vương chuồn lẹ thật đấy.

Tôi thầm m/ắng một tiếng.

Lập tức lôi ra thái độ chuyên nghiệp của một thư ký.

「Tổng giám đốc Cố? Ngài uống cà phê không ạ?」

Tôi biết anh không uống mấy loại hòa tan này.

Chỉ là chuyển chủ đề thôi.

Q/uỷ mới biết anh đã nghe lén được bao nhiêu.

Cố Trình Húc bỏ qua câu hỏi của tôi.

Nhìn chằm chằm vào tôi.

Phát ngôn gây sốc:

「Tô Lạc, chiếc quần cạp trễ cậu mặc tối qua lẳng lơ quá, tôi không thích.」

Tôi: 「?」

?

??

???

Ngài có vấn đề gì à?

Tôi đột nhiên hít một hơi lạnh.

Chạy biến khỏi cửa.

Chị Vương đi xa chưa nhỉ! Nếu nghe thấy thì làm sao!

Chị ta thích buôn chuyện như thế, không quá ba phút là chuyện chiếc quần cạp trễ của tôi sẽ lan truyền khắp công ty mất!

May mà.

Chị ta đi rồi.

Tránh Cố Trình Húc như tránh tà, đi còn nhanh hơn cả chạy.

Thấy ngoài cửa phòng trà không một bóng người.

Trái tim đ/ập thình thịch của tôi mới hạ xuống.

Suýt chút nữa.

Hình tượng học bá ngoan hiền của tôi sắp tiêu đời ở đây rồi.

Tôi hít sâu một hơi.

Ngước mắt nhìn người trước mặt, cố nặn ra một nụ cười.

「Tổng giám đốc Cố, ngài có ý gì ạ?」

「Ý trên mặt chữ thôi.」

Cố Trình Húc tự nhiên như thể đang bàn về thời tiết hôm nay vậy.

Tôi: 「...」

Tôi đang hỏi ngài không thích chiếc quần cạp trễ của tôi là có ý gì cơ mà!

Tôi đi bar xả stress còn phải hỏi trước sở thích của ngài sao?

Làm sếp mà tay ngài có phải hơi dài quá rồi không?

Tôi không hiểu.

Và cảm thấy Cố Trình Húc đang vô lý gây sự.

May mà tôi là một thư ký chuyên nghiệp.

Thứ không nghe hiểu thì không cần nghe nữa.

Tôi cười với anh.

「Vâng thưa sếp, vậy em về vị trí làm việc trước đây ạ.」

「Đợi đã.」

「Tổng giám đốc Cố còn gì dặn dò ạ?」

Anh nhíu mày, rồi mới từ từ lên tiếng.

「Tôi không phải là cô bé.」

Tôi: 「...」

Tôi hôm nay bị anh dọa bao nhiêu lần rồi?

Hết cách rồi.

Tôi đành bất lực giải thích:

「Vâng vâng, em nói thế là để tránh phiền phức thôi, nếu nói em đ/ộc thân, sống một mình thì vết thương này không dễ giải thích lắm.」

Cố Trình Húc mím môi.

Trong mắt có chút khó hiểu.

Như thể đang hỏi tôi có gì mà không dễ giải thích.

Tôi giả vờ không hiểu.

Chuồn cho lẹ.

5

Phản ứng của Cố Trình Húc không giống với dự đoán của tôi.

Tôi tự nhiên thấy hơi hoảng.

Ngồi trên đống lửa chịu đựng đến lúc tan làm.

Khi kim đồng hồ chỉ sáu giờ ba mươi phút, tôi đứng bật dậy.

Cái chân ch*t ti/ệt.

Đi nhanh lên!

Đi không thành.

Khoảnh khắc điện thoại nội bộ vang lên, tôi muốn ch*t luôn cho xong.

Giọng Cố Trình Húc truyền qua ống nghe.

「Tô Lạc, vào đây.」

Tôi thở dài thườn thượt.

Nhấc chân bước vào.

「Tổng giám đốc Cố.」

Anh không ngẩng đầu, mà tiếp tục ký soàn soạt vào tài liệu.

「Cậu nói cậu sống một mình? Vậy có muốn đến nhà tôi không?」

Tôi: 「?」

Cái này đúng không?

Không đúng đâu nhỉ.

Chẳng lẽ là... tối qua cũng khiến anh ấy sướng rồi, nên muốn phát triển thành bạn giường với tôi?

Cũng không phải không được.

Tôi liếc nhìn bộ suit may đo cao cấp của anh.

Dưới những đường nét gọn gàng là những khối cơ bắp săn chắc vô cùng.

Cảm giác bị áp bức khi anh ghì ch/ặt eo tôi vào lòng tối qua như lại ùa về.

Cố Trình Húc thực ra cũng khá có da có th!t đấy.

Tôi thấy khô cả họng.

Thú thật là.

Có thể làm thư ký cho anh lâu như vậy, ngoài việc ít việc nhiều tiền ra, còn một phần lý do là vì anh rất đúng gu tôi.

Nếu không thì cũng chẳng đến mức uống say mà vẫn tìm anh để hôn.

Tôi trầm ngâm một lát.

「Được, nhưng em yêu cầu công tư phân minh, ở công ty vẫn là qu/an h/ệ cấp trên cấp dưới bình thường.」

Động tác ký tên của Cố Trình Húc dừng lại.

Anh nhìn tôi, có chút không hài lòng.

Còn có một chút tủi thân.

「Cậu không muốn công khai? Tôi không thể lộ diện đến thế sao?」

Nói nhảm.

Làm bạn giường với sếp là chuyện gì vẻ vang lắm sao?

Thấy thái độ tôi kiên quyết.

Anh khẽ thở dài.

「Được thôi, nhưng cậu cũng không được để tôi đợi quá lâu.」

Chậc.

Cậu mẹ nó còn khá vội đấy.

6

Cố Trình Húc không muốn đợi, nên ngay hôm đó tôi đã về nhà với anh.

Vừa vào cửa đã đ/è người ta lên cửa hôn.

Khi tay tôi chạm đến cạp quần, anh ngăn tôi lại.

「Như vậy có nhanh quá không?」

Cố Trình Húc bất ngờ khiến tôi cảm nhận được chút ngượng ngùng.

Nhưng nhiều hơn là sự mong đợi.

Tôi thầm mỉa mai: Giả vờ cái gì chứ? Hẹn tôi đến nhà không phải là có ý này sao.

Chu môi hôn tiếp.

「Nói nhảm ít thôi, không thì tôi đi đây, anh cứ từ từ mà đợi đi.」

Đáy mắt Cố Trình Húc đỏ lên.

Ghì cổ tôi phản khách vi chủ.

Tôi lại sướng rồi.

Mùi hương gỗ đặc trưng của Cố Trình Húc hòa lẫn với những mùi vị m/ập mờ khác bao trùm cả căn phòng.

Tôi phát hiện anh chỉ biết hôn thôi.

Những thứ khác... lóng ngóng như một tân binh vậy.

Tôi không nhịn được, hỏi anh: 「Anh lần đầu à?」

Đầu tai Cố Trình Húc đỏ ửng.

Đôi môi mím ch/ặt đầy ngượng ngùng dường như là ngầm thừa nhận.

Tôi đoán đúng rồi.

Một cảm giác sướng khó tả trào dâng trong lòng.

Tôi nín cười, dẫn dắt anh tiếp tục.

Cố Trình Húc học rất nhanh.

Có lẽ vì bị tôi cười nên mất mặt.

Thẹn quá hóa gi/ận rồi.

Nửa sau, sau khi nắm được yếu điểm thì đi/ên cuồ/ng hànhz hạz tôi.

Cho đến khi tôi c/ầu x/in.

Cố Trình Húc mới bế tôi đi tắm.

Sau khi tắm xong.

Tôi từ dưới sàn—trong túi quần áo của mình lấy ra th/uốc lá và bật lửa.

Ngồi trước cửa sổ sát đất khổng lồ trong phòng anh, nhả khói.

Làn khói tan dần trước mắt.

Tôi liếc thấy vẻ ngạc nhiên của Cố Trình Húc.

Chợt nhớ ra, anh không hút th/uốc.

Có chút áy náy: 「Nếu anh thấy phiền thì...」

Anh đứng bên cạnh tôi, nhìn tôi một cách thất thần.

Đôi mắt sáng ngời, như vừa phát hiện ra báu vật hiếm có nào đó.

「Không phiền, chỉ là thấy, cậu khác với lúc ban ngày quá.」

Đúng vậy.

Vì ban ngày tôi là một nhân viên văn phòng bình thường.

Cố Trình Húc nói: 「Nốt ruồi lệ của cậu, rất đẹp.」

「Cảm ơn, nhiều người cũng nói vậy.」

Mặt anh xanh đi: 「Cậu...」

Anh tự điền thêm nửa câu sau trong lòng: Có nhiều người từng thấy rồi sao?

Tôi hoàn toàn không hay biết gì.

Hút th/uốc xong, dập tắt đầu lọc rồi nhét lại vào túi quần.

Mặc quần áo vào.

「Đi đây.」

Anh kéo tôi lại, có chút ngơ ngác: 「Đi đâu?」

「Về nhà dắt chó.」

Cũng là nói dối thôi, nhà tôi không có chó.

Tôi chỉ là không muốn qua đêm ở nhà bạn giường thôi.

7

Tôi nói với Cố Trình Húc phải công tư phân minh.

Nhưng anh có vẻ không hiểu ý tôi.

Sáng hôm sau, nhìn bữa sáng sang trọng trên bàn làm việc của mình.

Tôi có chút ngơ ngác.

Anh giải thích: 「Sau đó tôi tự tìm hiểu rồi, họ nói, cậu tốt nhất nên bồi bổ chút.」

Tôi: 「...」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm