Tôi muốn mỉm cười để nói với anh rằng mình không sao, nhưng giây tiếp theo, bóng tối bao trùm lấy tôi. Đoạn ký ức bị mất đi ùa về.

Năm đó tôi mười lăm tuổi, bà ngoại đi chợ huyện, thứ trở về là một cái x/ác và bốn vạn tệ tiền bồi thường. Số tiền ấy bị một người thân lấy mất, nói là giữ hộ tôi, mỗi tháng sẽ đưa cho tôi một chút.

Đám tang do hàng xóm giúp đỡ tổ chức, bà ngoại được ch/ôn cất trên mảnh đất mà bà đã làm việc cả đời.

Tôi mượn điện thoại bàn của hàng xóm gọi cho mẹ, bà bảo tôi đợi bà đến đón.

Đợi chờ này kéo dài nửa năm, tôi không đợi được cha mẹ, mà lại đợi được Tưởng Nghiễn.

Khi tôi định tìm hàng xóm báo cảnh sát, Tưởng Nghiễn tỉnh dậy đã ngăn tôi lại. Có lẽ vì ở một mình quá lâu, không muốn đêm nào cũng phải trải qua trong sợ hãi, tôi đã đưa anh về nhà.

Rồi tôi phát hiện ra người này có vấn đề về đầu óc.

Cảm xúc của anh rất cực đoan, sẽ nổi gi/ận vô cớ, ban đêm đột ngột tỉnh giấc rồi nhìn tôi chằm chằm đầy hung dữ, đôi khi còn tự lẩm bẩm nói chuyện với không khí, thường xuyên khiến tôi sợ đến rợn tóc gáy.

Những lúc bình thường, anh sẽ lặng lẽ ở bên cạnh tôi, cùng tôi làm việc, làm ruộng, cho gà ăn.

Đại Hoàng, con chó đã giúp tôi tìm thấy Tưởng Nghiễn, chủ cũ của nó chuyển nhà lên thị trấn, không mang nó theo. May mà Đại Hoàng tính tình dễ mến, lớn lên nhờ cơm trăm nhà, hầu như ngày nào cũng đến nhà tôi dạo chơi.

Hai tháng sau, nó bị người ta đá/nh ch*t, kẻ thủ á/c không giải thích, không lý do.

Tôi khóc một ngày, Tưởng Nghiễn cũng đỏ hoe mắt.

Sau khi ở lại nhà tôi, anh không đi nữa. Tôi nhìn thấy những vết s/ẹo mới chồng lên vết s/ẹo cũ trên người anh, anh nói là do người nhà đá/nh, còn muốn đưa anh vào b/ệnh viện t/âm th/ần, trên đường đi anh trốn thoát, lạc đường chạy đến làng chúng tôi và bị tôi phát hiện.

Tôi xót xa thay cho anh, đồng thời cũng thầm vui mừng vì có người bầu bạn.

Đó là những ngày tháng bình lặng mà hạnh phúc, hai thiếu niên bị bỏ rơi nương tựa vào nhau, khiến sự sống bắt đầu luân chuyển trở lại.

Cho đến khi một chiếc xe đen xuất hiện trước cửa, vài người mặc vest đen trước mắt tôi bắt Tưởng Nghiễn đi.

Không giao tiếp, không giải thích, đối xử với anh như một món đồ không có tư tưởng, cầm lên rồi đi thẳng.

Câu cuối cùng Tưởng Nghiễn để lại là:

"Tôi sẽ quay lại tìm em!"

Sau khi Tưởng Nghiễn đi, tôi phát hiện mình không thể chịu đựng nổi sự cô đ/ộc, đêm nào cũng gặp á/c mộng, thường mở mắt đến tận sáng, thậm chí đến mức không thể xuống giường đi học.

Vì ngày nào tôi cũng muốn khóc, cảm giác xung quanh đâu đâu cũng là quái vật.

Khi sắp sụp đổ, tôi chạy đến đồn cảnh sát thị trấn, c/ầu x/in họ đưa tôi về nhà.

Lục Phong và Lý Nhan cuối cùng cũng đón tôi về, nhưng môi trường xa lạ và sự bài xích của mọi người không khiến tình trạng của tôi khá hơn.

Một trận sốt cao đột ngột kéo dài không dứt khiến tôi nằm mê man trong b/ệnh viện suốt nửa tháng, từ đó đoạn ký ức ấy biến mất khỏi tâm trí tôi.

Lợi ích lớn nhất sau khi mất trí nhớ là b/ệnh của tôi cũng khỏi được một nửa, không cần uống th/uốc cũng có thể tự ngủ một mình.

——

7

Mở mắt ra, tôi nhìn thấy Tưởng Nghiễn tiều tụy như một con búp bê không còn sức sống, anh thấy tôi tỉnh lại mới thở phào:

"Em làm tôi sợ ch*t khiếp."

Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, được anh ôm vào lòng dỗ dành: "Sao đột nhiên lại buồn thế?"

"Tôi nhớ ra rồi."

Tưởng Nghiễn cứng đờ người trong giây lát: "Nhớ ra bao nhiêu?"

Tôi vừa khóc vừa ôm lấy anh:

"Lúc sau này anh đến tìm tôi, tôi đã mất trí nhớ rồi. Không phải vì nhìn thấy anh nên tôi mới chạy, mà là vì sau lưng anh có quá nhiều người mặc đồ đen, trông rất đ/áng s/ợ nên tôi mới chạy."

Theo thời gian tính toán, lúc đó Tưởng Nghiễn hẳn là vừa ra khỏi b/ệnh viện t/âm th/ần, chạy đến gặp tôi một lần rồi bị gia đình đưa ra nước ngoài.

Còn tôi chỉ nhớ rằng vào một ngày bình thường, một thanh niên khôi ngô với ánh mắt rực ch/áy chạy về phía tôi, theo sau là đám người mặc áo đen hung thần á/c sát, vì sợ hãi nên tôi chọn cách bỏ chạy.

Tưởng Nghiễn thả lỏng cơ thể, xoa đầu tôi: "Vậy tôi tha lỗi cho em."

"Vậy b/ệnh của anh khỏi chưa?"

"Không còn ảnh hưởng nữa."

——

B/ệnh tình của tôi có chuyển biến rõ rệt.

Tưởng Nghiễn bắt đầu cho phép tôi ra ngoài, với điều kiện là phải có anh đi cùng.

Anh đưa tôi tham dự một buổi tiệc thương mại, mặc kệ những ánh mắt dò xét của mọi người, suốt buổi không rời nửa bước.

Nhà họ Lục chưa bao giờ chính thức giới thiệu tôi với bên ngoài, nên rất nhiều người đầy tò mò về thân phận của tôi.

Chỉ có vài người biết nội tình, nhìn cảnh tượng thê thảm gần đây của nhà họ Lục rồi lại nhìn tôi được chăm sóc tận tình mà không khỏi thấy khó hiểu.

Tôi cũng nhìn thấy những người nhà họ Lục tiều tụy.

Lý Nhan nhìn tôi, lại nhìn Tưởng Nghiễn, vẻ mặt lộ rõ sự bi thương, muốn nói lại thôi.

Trên người Lục Minh Vũ tỏa ra sự không cam tâm và h/ận th/ù mãnh liệt.

Lục Phong nở nụ cười hiền hậu nhất trong nhiều năm qua với tôi: "Tiểu Giản, có thể nói chuyện riêng một chút không?"

Tưởng Nghiễn nắm ch/ặt tay tôi, chân mày khẽ nhíu lại: "Có chuyện gì mà tôi không nghe được sao?"

Tôi bóp nhẹ lòng bàn tay anh: "Không sao đâu, chúng ta vào căn phòng kia nói chuyện, anh đứng ở cửa canh chừng giúp tôi."

Tưởng Nghiễn lặng đi một lát rồi cũng đồng ý.

Tôi cùng ba người có qu/an h/ệ huyết thống gần gũi nhất với mình bước vào phòng họp, ba người ngồi đối diện tôi, thần sắc mỗi người một vẻ, không một chút thân thiết.

"Tiểu Giản." Lục Phong lên tiếng trước: "Cha biết những năm qua chúng ta không quan tâm đến con, khiến con chịu ấm ức, nhưng dù sao chúng ta cũng là người thân của con, m/áu mủ tình thâm, tại sao con lại để một người ngoài làm tổn thương gia đình mình?"

"Gia đình?" Tôi thản nhiên nói: "Tôi đã tìm thấy gia đình thực sự của mình rồi."

Lục Minh Vũ phẫn nộ nói: "Lục Giản, dù thế nào thì nhà họ Lục cũng là nơi sinh thành dưỡng dục con, con cũng mang họ Lục, chẳng phải quá m/áu lạnh sao?"

Tôi cười mỉa mai:

"Vậy cái năm các người bỏ rơi tôi ở làng quê, có bao giờ nghĩ rằng khi tôi cô đ/ộc không nơi nương tựa, không có bất kỳ khả năng sinh tồn nào, liệu tôi có ch*t đi hay không? Các người chưa từng thừa nhận tôi là người nhà họ Lục, tôi cũng chẳng muốn làm người nhà họ Lục."

"Nếu không thì ngày mai tôi đi đổi họ, theo họ bà ngoại là được."

"Được rồi." Lý Nhan ngắt lời Lục Minh Vũ, người kia phẫn nộ bỏ đi.

Ánh mắt Lý Nhan lướt trên người tôi:

"Tiểu Giản, trông con thay đổi nhiều quá - m/ập lên, thần sắc tốt hơn, tính cách cũng khác trước... Là mẹ có lỗi với con, đã bỏ bê sự trưởng thành của con, đem sự áy náy đó bù đắp cho Tiểu Vũ..."

Tôi đưa tay ra hiệu bà dừng diễn kịch: "Bà Lý, đã đến nước này rồi, đừng diễn cái tình mẫu tử đến muộn đó nữa, tôi không cần."

Biểu cảm của Lý Nhan khựng lại, bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa.

"Tiểu Giản..."

"Đừng nói nhảm nữa."

Lục Phong đứng phắt dậy, chỉ tay vào tôi m/ắng: "Đủ rồi! Làm gì có đứa con nào th/ù gh/ét cha mẹ mình? Hèn gì con có thể đi cùng Tưởng Nghiễn, đúng là kẻ tám lạng người nửa cân! Loại người không có lương tâm như các người sớm muộn gì cũng gặp quả báo!"

Lý Nhan vội vàng kéo Lục Phong ngồi xuống, xin lỗi tôi:

"Xin lỗi Tiểu Giản, cha con không có ý đó, con đi nói với Tưởng Nghiễn đi, chúng ta quả thật có lỗi với con, nay cũng đã trả giá rồi, nhà họ Lục sắp phá sản rồi, con bảo ông Tưởng tha cho chúng ta được không?"

"Tôi không định làm gì các người cả." Cảm xúc của tôi hiện tại sẽ không vì họ mà d/ao động, tôi nhìn đôi mắt đầy mong đợi của họ, chậm rãi nói:

"Là Tưởng Nghiễn không muốn tha cho các người, không phải tôi quyết định."

Lý Nhan không hiểu: "Nhưng anh ta làm vậy là vì con..."

"Vì anh ấy đang phẫn nộ." Tôi nở một nụ cười.

"Các người làm tổn thương người yêu của anh ấy, nên anh ấy rất phẫn nộ, muốn trả th/ù các người. Tôi sẽ không ngăn cản, vì tôi không muốn anh ấy vì tôi mà phải nhẫn nhịn kìm nén cảm xúc của mình."

Tôi dựa lưng vào ghế, cười một cách tự do và sảng khoái:

"Các người chẳng phải từng nói sao? Đừng giảng đạo lý với kẻ t/âm th/ần, không may là bây giờ hai kẻ t/âm th/ần tụ lại một chỗ rồi, các người không đấu lại được thì chỉ đành chịu khổ thôi."

Lục Phong hoàn toàn bị thái độ của tôi chọc gi/ận, đ/ấm mạnh xuống bàn, trừng mắt: "Đồ súc vật! Cha và mẹ con lúc đó không nên sinh ra con, cái đồ q/uỷ phá gia chi tử đến đòi n/ợ này..."

Tôi thưởng thức biểu cảm của ông ta, cảm thấy cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ở cửa có động tĩnh nhỏ, tôi như cảm nhận được gì đó liền đi tới mở cửa.

Tưởng Nghiễn mặt mày sa sầm, gân xanh trên cổ nổi lên, tay bóp ch/ặt cổ một người đ/è vào tường, trong mắt tràn đầy đi/ên cuồ/ng và bạo ngược.

Khiến người ta không mảy may nghi ngờ rằng anh sẽ thực sự gi*t người.

Lý Nhan kêu lên một tiếng rồi lao tới đẩy Tưởng Nghiễn, bị tôi gạt ra.

Tôi nắm lấy cổ tay anh, hạ giọng dỗ dành: "Tưởng Nghiễn, được rồi, buông anh ta ra đi."

Sắc mặt Lục Minh Vũ bắt đầu tím tái, nhãn cầu lộn ngược.

Tôi xoay mặt Tưởng Nghiễn về phía mình, giọng nhấn mạnh: "Nếu anh thực sự bóp ch*t anh ta, chúng ta sẽ lại phải chia lìa, đợi lần tới gặp mặt anh chỉ có thể tìm thấy m/ộ của tôi thôi."

Bịch một tiếng, cơ thể Lục Minh Vũ đổ xuống đất, được Lý Nhan và Lục Phong ôm lấy kiểm tra thương tích.

Tôi vuốt ve mặt Tưởng Nghiễn, ôm lấy anh đồng thời vuốt lưng anh từng cái một: "Chúng ta đi thôi."

Tưởng Nghiễn nắm lấy cổ tay tôi hơi đ/au, tôi bị dẫn đi từng bước xa rời người nhà họ Lục.

Cho đến khi ra khỏi tòa nhà, cơn gió mát lạnh thổi vào mặt tôi mới lên tiếng: "Sao thế?"

Tưởng Nghiễn ôm lấy tôi, giọng trầm xuống: "Miệng anh ta không sạch sẽ."

Tôi bật cười: "Chuyện có gì to tẹo chuyện thôi, không sao đâu, tôi không còn quan tâm đến họ nữa rồi."

"Chúng ta đi tuần trăng mật đi." Tưởng Nghiễn đột nhiên nói, "Bác sĩ khuyên chúng ta nên ra ngoài ngắm cảnh, tiếp xúc với môi trường và con người khác nhau."

"Được thôi, chúng ta đi đâu?"

——

8

Tôi và Tưởng Nghiễn đi chơi bên ngoài hai tháng, sau khi về thì kết hôn.

Công khai, nhưng không tổ chức đám cưới, vì cả hai chúng tôi đều không có gia đình thực sự, cũng không thích những hình thức này.

Có thời gian đó thà nằm trên giường thêm hai ngày còn hơn.

Tôi cũng bắt đầu gây dựng sự nghiệp của riêng mình, tuy không lớn, nhưng cứ nghĩ đến việc có một nhóm người mỗi ngày đều mong ngóng tôi phát lương phát thưởng lại thấy rất thú vị.

Những ngày tháng êm đềm trôi qua, sau khi nhà họ Lục phá sản, tôi không bao giờ nghe thấy tin tức gì về họ nữa.

Tiểu Hoàng đã lớn thành Đại Hoàng, trông rất giống con chó trong ký ức, nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt, con này đê tiện hơn nhiều, mỗi ngày mắt cứ đảo liên hồi, trong đầu toàn là mưu mô.

Hai năm trôi qua, một lần liên hoan công ty, tôi bị dụ uống chút rư/ợu, đến khi tỉnh lại thì đã chín giờ rưỡi tối.

Tim tôi thắt lại, m/áu lạnh ngắt, mặc kệ mọi người ngăn cản, vơ lấy áo khoác rồi lao ra ngoài.

Lệnh giới nghiêm ở nhà là chín giờ, nếu có trường hợp đặc biệt cần thông báo trước và giữ liên lạc.

Nhưng hôm nay tôi không những quá giờ mà còn quên báo cáo.

Tôi lao lên xe hối thúc tài xế nhanh chóng xuất phát, đồng thời gọi cho Tưởng Nghiễn.

Không bắt máy.

Tôi hoảng lo/ạn, theo bản năng sờ lên cổ, lập tức cứng đờ người.

Sợi dây chuyền biến mất rồi.

Tôi bảo tài xế quay lại, trở về phòng bao tìm dây chuyền, phòng bao đã trống trơn, họ đã hẹn đi tăng hai sau khi tôi đi, hiện tại chỉ còn hai nhân viên phục vụ đang dọn dẹp.

Tôi túm lấy một người hỏi: "Anh có thấy sợi dây chuyền nào không, mặt dây chuyền hình tròn, trên đó có họa tiết?"

Người phục vụ thấy sắc mặt tôi khó coi, lắc đầu cũng trở nên nghiêm túc: "Đợi chút, tôi đi hỏi quầy lễ tân xem sao."

Tôi tìm trong phòng bao mấy lần cũng không thấy, người phục vụ đi hỏi quay lại lắc đầu xin lỗi tôi.

Tim tôi càng lúc càng lạnh, một nỗi sợ hãi không tên dâng trào.

Tôi thẫn thờ bước ra khỏi nhà hàng, người quen thuộc đang đứng dưới bóng cây bên cửa, nhìn chằm chằm vào tôi không nói một lời.

Xong đời rồi.

Tôi bước tới, nở một nụ cười lấy lòng: "Thật ra đây là t/ai n/ạn thôi..."

Tưởng Nghiễn không nói gì, mặt không cảm xúc giơ một tay lên, sợi dây chuyền đó hiện ra.

Anh lặng lẽ đeo lại sợi dây chuyền vào cổ tôi, rồi kéo tôi lên xe.

Tôi cảm thấy cổ mình mát lạnh, có chút ẩm ướt, đưa tay sờ thử, nhìn qua thì thấy là m/áu.

Tim tôi thắt lại, kéo tay Tưởng Nghiễn kiểm tra kỹ lưỡng, không có vết thương.

"Của người khác à?" Tôi thở phào hỏi.

Ánh mắt Tưởng Nghiễn trầm xuống, bên trong cuộn trào những cảm xúc bị kìm nén.

Tôi không dám nói gì nữa, bắt đầu lo lắng cho cái mông của mình.

Tuy chúng tôi ở bên nhau gần ba năm rồi, nhưng đôi khi tôi vẫn sợ anh.

B/ệnh của anh chưa khỏi hẳn, không thể bị kí/ch th/ích quá đà, tôi cũng vậy.

Hai kẻ t/âm th/ần với một đống vùng cấm, cẩn thận tránh né và bao dung lẫn nhau.

Rõ ràng lần này tôi đã giẫm phải kíp n/ổ rồi.

9

Vừa về đến nhà, tôi đã bị anh đ/è vào cánh cửa.

Cơn đ/au nhói lan tỏa, mối đe dọa về cái ch*t bao trùm lấy trái tim tôi.

Tôi đẩy anh ra, giọng r/un r/ẩy: "Đừng... anh bình tĩnh chút đi..."

Tưởng Nghiễn bóp mặt tôi, biểu cảm hung á/c:

"Đừng hòng thử thách giới hạn của tôi."

Tôi vừa khóc vừa nhìn anh, bị nỗi đ/au và sự đi/ên cuồ/ng trong mắt anh làm cho bỏng rát.

Lực kháng cự giảm bớt.

Được thôi, tôi thừa nhận.

Tôi yêu ch*t cái bộ dạng này của anh.

Xin hãy gi*t ch*t tôi, chiếm hữu tôi, hòa tan tôi vào m/áu th!t của anh, cùng nhau th/ối r/ữa rồi nảy mầm...

——Hết——

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm