Vì độ tương thích pheromone lên tới 96%, tôi trở thành đối tượng kết hôn của Thượng tướng Alpha Liên bang - Lê Túc.
Lời đồn nói rằng Thượng tướng lạnh lùng, kiêu ngạo, không gần nhân tình.
Tôi đành phải đ/è nén tâm tư ngưỡng m/ộ trong lòng.
Nhưng kỳ phát tình ập đến quá dữ dội.
Trong cơn mê muội, tôi trốn vào phòng của Lê Túc, vùi mình vào chăn của anh, chắt chiu chút pheromone linh sam ít ỏi, sắp tan biến.
Có người đẩy cửa bước vào.
Tôi theo bản năng trốn đi.
Người đó lại bóp ch/ặt gáy tôi, ép tôi phải ngồi dậy.
Tuyến thể sưng đỏ bị ngh/iền n/át không thương tiếc, cả người tôi r/un r/ẩy.
“Sao lại khóc?”
Câu chất vấn của đối phương tựa như đôi ủng quân đội lạnh cứng giẫm lên người tôi.
Tôi không dám nói.
Vì nó quá dễ chịu.
1
Rõ ràng đã tính toán kỹ thời gian, nhưng kỳ phát tình tháng này lại đến vô cùng gấp gáp và mãnh liệt.
Mà tôi đã dùng hết ống th/uốc ức chế cuối cùng của tháng này rồi.
Tôi nằm trên giường thở dốc yếu ớt, Wise - robot thông minh trong biệt thự gõ cửa bước vào:
“Phát hiện ngài đang trong giai đoạn đầu của kỳ phát tình Omega, có cần gọi cho Thượng tướng không ạ?”
Tôi lắc đầu.
Lê Túc là Thượng tướng Liên bang nên dạo này rất bận, tuy tôi và anh là vợ chồng nhưng không thân thiết, tôi không muốn làm phiền anh.
“Wise, làm ơn m/ua cho tôi 1 ống th/uốc ức chế ngay bây giờ.”
Wise không rời đi như thường lệ mà nắm lấy cổ tay tôi.
Làn da nóng bỏng bị bàn tay máy lạnh lẽo chạm vào, giam cầm.
Ánh nhìn vô cơ của đối phương đang kiểm tra tôi, ánh sáng đỏ xanh lướt qua.
“Phương Chấp, trong vòng năm ngày qua ngài đã sử dụng th/uốc ức chế, Wise không khuyến nghị sử dụng thêm để tránh các tác dụng phụ như rối lo/ạn pheromone, quá tải cảm quan tuyến thể.”
Ba ngày trước quả thực tôi đã dùng một ống th/uốc ức chế mạnh, vì Lê Túc hiếm khi ở nhà một lát, hình như là để lấy tài liệu gì đó.
Lúc đi, anh nhìn tôi một cái rồi hỏi: “Dạo này ở nhà có ngoan không?”
Pheromone linh sam lạnh lẽo, sắc bén của Alpha cấp cao dù cách qua vòng điều tiết vẫn kí/ch th/ích cơ thể khô hạn của tôi, tuyến thể bắt đầu nóng lên.
Tôi nắm ch/ặt tay, đáp: “Tôi ngoan ạ.”
“Đứa trẻ ngoan.”
Khóe miệng đối phương như có ý cười, rồi xoay người rời đi.
Đêm đó, tôi bị ép phải tiêm hết một ống th/uốc ức chế.
Tác dụng phụ của việc sử dụng th/uốc ức chế liên tục trong thời gian ngắn là cơn á/c mộng đối với bất kỳ Omega nào.
Tôi rũ mắt: “2 ống th/uốc ức chế, mười phút sau giao đến, Wise.”
Một lát sau, Wise lịch sự cúi người: “Theo ý ngài.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ còn mười phút nữa thôi.
Tôi ngước nhìn cánh cửa mà Wise chưa đóng ch/ặt sau khi dọn dẹp xong.
Tôi chậm rãi bước vào – đây là phòng của Lê Túc.
Lần đầu tiên tôi vào đây.
Căn phòng ngăn nắp, tỏa ra mùi vị lạnh lẽo, cứng nhắc, ga giường chăn gối không một nếp nhăn.
Pheromone cũng gần như không thể cảm nhận được.
Có lẽ nơi gần anh nhất sẽ còn sót lại pheromone.
Tôi lặng lẽ chui vào giường của vị Thượng tướng Liên bang.
Chút hơi lạnh thanh khiết của linh sam gột rửa bộ n/ão đang choáng váng vì sốt của tôi, hơi thở bắt đầu nặng nề, khuôn mặt ửng hồng.
Cảm nhận được phản ứng của cơ thể, tôi nắm ch/ặt chăn, cổ họng khô khốc, nức nở không kìm được muốn đòi hỏi nhiều hơn.
【Dễ chịu quá, thích quá, có thể cho tôi thêm chút pheromone của Thượng tướng không?】
Đột nhiên, tay nắm cửa xoay nhẹ.
Có người vào rồi.
2
Là Wise sao?
Tại sao mười phút lại trôi qua nhanh như vậy.
Tôi không muốn bị Wise nhìn thấy bộ dạng si mê trong kỳ phát tình, dù nó chỉ là một con robot.
Tôi trốn vào trong chăn.
Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập như sôi, tiếng m/áu chảy qua màng nhĩ.
“Thình, thình, thình.”
Trùng khớp với tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài.
Không, Wise di chuyển bằng cách trượt, căn bản không có tiếng bước chân.
Đó rõ ràng là tiếng ủng quân đội lạnh cứng giẫm trên sàn gỗ!
Trong khoảnh khắc, nhịp tim đạt đến cực điểm.
【Chỉ là bạn đời trên danh nghĩa gặp nhau một lần, kỳ phát tình lại không biết x/ấu hổ trốn vào giường của Alpha, thật sự nghĩ thôi đã...】
Đối phương càng lúc càng gần.
Pheromone linh sam lạnh lẽo xuyên qua lớp chăn, những dây th/ần ki/nh đang d/ao động càng thêm hưng phấn – tôi ngửi thấy pheromone tươi mới rồi.
Chăn bị hất tung.
Quả nhiên là Lê Túc.
Giống như loài trai mất đi lớp vỏ bảo vệ, chỉ còn lại phần th!t mềm yếu, bất lực bên trong.
Linh sam bao vây lấy tôi không một kẽ hở.
Tôi co quắp thành một cục, nhắm ch/ặt mắt, cầu nguyện không bị Lê Túc phát hiện ra sự khác thường.
“Chậc.”
Tôi như nghe thấy tiếng của Lê Túc.
Đầu ngón tay chai sạn vì quanh năm sử dụng vũ khí của đối phương lướt qua tuyến thể nh.ạy cả.m của tôi.
Tôi không thể kìm lòng mà r/un r/ẩy toàn thân, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.
Đột nhiên, toàn bộ phần gáy bị bàn tay to lớn kiểm soát, một lực đạo ép tôi phải ngồi thẳng dậy.
“Kỳ phát tình không nói cho tôi, còn tự ý sử dụng th/uốc ức chế?”
“Phương Chấp, cậu coi tôi là gì?”
Giọng điệu đối phương cao lên, ẩn chứa sự khó chịu.
Làn sóng mãnh liệt của kỳ phát tình dập tắt lý trí của tôi, tôi không nói nên lời, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ:
【Dễ chịu quá.】
Tôi tự cho là mình kín đáo nghiêng người về phía sau, cố gắng cọ thêm một chút.
Lê Túc đột ngột rút tay lại, ra lệnh:
“Phương Chấp, mở mắt ra.”
Tôi run lên, nhìn thấy Lê Túc đang mặc bộ quân phục đen chỉnh tề không chút sơ hở trước mắt.
Anh mày ki/ếm mắt lạnh, như lưỡi d/ao vừa rút khỏi vỏ.
Tôi nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn xuống, là bờ vai rộng eo hẹp được phác họa rõ nét, quyến rũ quá.
Anh nhíu mày, tay vẫn không buông, còn hỏi tôi: “Trả lời tôi, sao lại khóc?”
Tôi không dám nói, chỉ trả lời trong lòng:
【Vì quá dễ chịu.】
Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc thực sự với Lê Túc.
Có pheromone vỗ về, cùng với sự tiếp xúc cơ thể trực tiếp, bản năng Omega thúc giục tôi tiến lại gần anh, phục tùng anh.
【Muốn thêm nữa... chạm vào tôi nữa đi. Hoặc là, đá/nh dấu tôi ngay đi!】
Lê Túc cúi người, đột nhiên từ phía cửa truyền đến lời nhắc của Wise:
“Thưa Thượng tướng, đây là 2 ống th/uốc ức chế ngài Phương m/ua ạ.”
Lê Túc nhận lấy th/uốc ức chế, một tay khác bóp ch/ặt cằm tôi.
Anh khẽ lắc ống chất lỏng màu xanh lục, khóe miệng nhếch lên:
“Muốn tôi?”
“Hay là th/uốc ức chế?”
Tôi nhắm mắt lại, né tránh ánh nhìn của anh.
Sau đó khó khăn lắc đầu, ngắt quãng nói:
“Muốn... muốn th/uốc ức chế.”
3
Lê Túc buông tay, nhìn tôi từ trên cao xuống.
Tôi nghiến răng, đưa tay đòi th/uốc ức chế từ anh.
Tôi và Lê Túc mới kết hôn được một tuần, trong tình trạng đối phương không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào với tôi, không thể quá vội vàng, phải từ từ mới được.
Tôi tự thuyết phục bản thân trong lòng.
Nhưng mà, dễ chịu quá, muốn anh cho tôi nhiều hơn nữa.
Đối phương lại thong dong nắm lấy cổ tay tôi: “Biết mình nói sai rồi, nên đang xin lỗi chồng mình sao?”
“!”
Đồng tử tôi giãn ra, suýt chút nữa không thở nổi – sao Lê Túc lại hợp ý tôi đến vậy chứ? Sự chiếm hữu vô tình lộ ra khiến m/áu toàn thân tôi đang sôi trào.
Tôi quyết định đổ thêm dầu vào lửa, mắt không chớp nhìn anh: “Không, là đưa tôi th/uốc ức chế.”
“Đứa trẻ ngoan, tôi sẽ dạy cậu khi nào nên nói lời đúng đắn, ví dụ như bây giờ –” giọng anh lạnh đi, nắm ch/ặt cổ tay tôi, “Xòe lòng bàn tay ra, mười cái, nhớ đếm số, và nói cảm ơn.”
“Chát!”
Cái t/át đầu tiên vào lòng bàn tay đến thật nhanh.
Sau đó, động tác của Lê Túc dừng lại, anh đang đợi tôi.
Tôi chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xộc thẳng lên đỉnh đầu, mặt rất nóng, hơi thở không thể kìm nén mà nặng nề hơn, cổ họng khô khốc cực độ: “Một, cảm ơn...”
Lại một cái nữa.
“Hai, cảm ơn.”
...
Cái cuối cùng kết thúc.
Toàn thân tôi gần như ướt đẫm mồ hôi.
Đối phương chạm vào vết đỏ trên tay tôi, lại hỏi lần nữa: “Đứa trẻ ngoan, bây giờ trả lời tôi, muốn tôi, hay th/uốc ức chế?”
Tôi cuối cùng cũng thất bại, trả lời trong sự hưng phấn thầm kín: “...Muốn anh.”
【Người tôi muốn từ trước đến nay chỉ có một mình anh thôi.】
Trong đôi mắt đen láy lạnh nhạt của Lê Túc, in bóng khuôn mặt đỏ ửng đầy vết nước mắt của tôi.
Lê Túc cúi người ôm lấy tôi, anh hôn lên môi tôi: “Há miệng.”
【Môi của Thượng tướng quả nhiên là phù hợp để hôn nhất, vừa nhìn thấy anh lần đầu đã muốn hôn rồi, ưm, có chút sâu quá, sắp không thở nổi rồi...】
“Cậu không tập trung.”
Như thể trừng ph/ạt, nồng độ pheromone Alpha đủ khiến bất kỳ Omega nào cũng rơi vào bể tình, mùi linh sam tràn ngập, hương cỏ cây đắng nghét và linh sam quấn ch/ặt lấy nhau.
【Quá mức rồi. Có chút không chịu nổi.】
Tôi vùng vẫy muốn trốn ra ngoài, nhưng lại bị cắn vào gáy kéo ngược trở lại.
“Không được trốn.”
“Chẳng phải cậu muốn pheromone của tôi sao?”
“Những thứ này đủ chưa? Còn muốn nữa không? Lần sau còn dám mặc kệ cơ thể mình mà tự ý dùng th/uốc ức chế không?”
Tôi tan nát cõi lòng c/ầu x/in, dưới sự ép buộc của Thượng tướng Liên bang, không biết đã nói bao nhiêu câu “Tôi sai rồi”.
Tỉnh lại đã là ngày hôm sau.
Cơ thể không có bất kỳ khó chịu nào, chắc là đã sử dụng máy trị liệu.
Chỉ là bên cạnh trên giường không còn ai nữa.
Tôi có chút tiếc nuối sờ sờ gáy: Hôm qua rõ ràng đã lên kế hoạch đâu ra đấy, tại sao Lê Túc không đá/nh dấu tôi? Chẳng phải nói Alpha thích nhất là kiểu “muốn cự mà lại nghênh” sao?
Lơ đãng vệ sinh cá nhân xong, tôi lau khô tay, trở về phòng mình.
Đáy tủ quần áo có một chiếc két sắt bằng titan.
Sau khi nhập mật mã 32 ký tự, bên trong chứa một vài món đồ lặt vặt, ví dụ như một chiếc áo khoác quân phục, khăn giấy có vết cà phê, nắp bút bi v.v., những thứ này từng thuộc về Lê Túc, nhưng giờ đều là của tôi.
Tôi lấy ra cuốn sổ tay trên cùng trong xấp sổ bên cạnh.
Trong tiếng mưa như trút nước ngoài cửa sổ, tôi trịnh trọng cầm bút lên, viết nhật ký:
“Nhật ký thầm yêu Lê Túc ngày thứ 1475”
“Ngày 10 tháng 4 năm 4025, thứ Tư, thời tiết nắng đẹp, tâm trạng rất sảng khoái”
Nghĩ một chút, tôi lại thêm một chữ “rất” vào trước chữ “sảng khoái”.
4
Thích Lê Túc, nên là chuyện thường tình.
Là vị Thượng tướng trẻ tuổi nhất toàn Liên bang, anh lập vô số chiến công hiển hách, là người hùng trong lòng biết bao nhiêu người.
Trong video tuyên truyền của Liên bang, anh xuất hiện mười giây, một câu nói càng khiến vô số người phát cuồ/ng.
“Tôi nguyện làm thanh ki/ếm sắc bén nhất của Liên bang, nơi ki/ếm chỉ đến chính là hòa bình và Liên bang.”
Trong ống kính, anh mặc bộ quân phục Đại tá màu đen, phác họa bờ vai rộng eo hẹp đôi chân dài, khuôn mặt cực phẩm ấy ẩn dưới vành mũ, đôi mày hơi hạ thấp, trong đôi mắt hẹp dài có ánh nhìn đầy uy áp, đôi môi mỏng mím ch/ặt, trông vừa xa cách vừa mạnh mẽ.
Tôi xem đi xem lại.
Cho đến khi tim đ/ập bất thường, bước chân lâng lâng, như đang dẫm trên mây.
Chỉ một cái nhìn, liền không thể quên được nữa.
Tôi tin chắc mình đã yêu anh rồi.
Chỉ tiếc là đội ngũ Liên bang không mở cửa cho Omega, nên những hoạt động công khai có anh tôi nhất định sẽ tham gia, bình thường thì canh chừng ở những nơi Thượng tướng hay xuất hiện.
Gần Trung tâm Nghị hội Liên bang có một quán cà phê mở cửa hai mươi bốn giờ, Thượng tướng có thói quen trước khi đi làm sẽ m/ua một ly cà phê đen không đường thêm đ/á, uống một hơi hết sạch rồi mới đi làm.
Tôi thuê nhà ở tòa nhà cách đó không xa, mỗi ngày đều tiễn anh đi làm và đón anh tan làm.
【Lại gặp được Thượng tướng rồi, vẫn rạng rỡ như vậy, nhưng quân phục có phải hơi nhỏ không, phần ngựk chắc chắn rất chật nhỉ, để tôi giúp ngài nới lỏng ra đi, tôi nhất định sẽ rất dịu dàng!】
【Sao lại là hắn ta? Thượng tướng đã trò chuyện với hắn lâu như vậy, thế mà còn cười với hắn! Muốn x/é x/ác kẻ đó ra, còn đặt tay lên vai Thượng tướng nữa, bài học xươ/ng g/ãy vẫn chưa đủ sao!】
Ngọt ngào và gh/en t/uông xâu x/é linh h/ồn tôi.
Tôi đang phẫn nộ nghĩ ngợi, đột nhiên Lê Túc ngước mắt lên, dường như nhìn về phía tôi. Anh nheo mắt lại, rồi lại quay đi.
【Phát hiện ra mình rồi sao? Không thể nào, cách xa như vậy, Thượng tướng chắc chắn không thể phát hiện ra mình, không được, nơi này không thể ở lại nữa.】
Tôi dựa vào tường, lồng ngựk phập phồng nhanh chóng.
Thiết bị liên lạc rơi xuống đất, rung lên “u u”.
“Phương Chấp, bây giờ cút về đây cho tao! Nếu không tao sẽ khóa thẻ của mày, mày...” tiếng gầm thét truyền đến từ đầu dây bên kia.
Tôi nhìn thiết bị liên lạc đó, không chút báo trước nắm ch/ặt tay, đ/ấm từng cú từng cú xuống, cho đến khi nó vỡ nát mới thôi.
Thế giới yên tĩnh rồi.
Tôi nở nụ cười.
【Không đúng, không có tiền thì không thể tìm Thượng tướng được.】
Sau đó, thu lại nụ cười, ra cửa, về nhà.
“Ôi chao, sao trên mặt và tay con toàn là m/áu vậy, lại ra ngoài đá/nh nhau à? Con làm vậy thì mặt mũi nhà họ Tiết chúng ta để đâu!” Một Omega nữ tiến lại gần, giọng điệu giả tạo.
Tôi không nói một lời.
Người đối diện mặc vest đi giày da, tóc bạc trắng chính là cha ruột của tôi - Tiết Nhược Minh.
Mẹ tôi - Phương Lam và Tiết Nhược Minh là sự kết hợp giữa tiểu thư nhà giàu và chàng trai nghèo, nhưng sau đó Tiết Nhược Minh ngoại tình, Phương Lam chấp niệm với tình cảm năm xưa, cuối cùng qu/a đ/ời sớm.
Sau đó tôi trưởng thành, rời khỏi nhà họ Phương.
“Con là một Omega, suốt ngày lêu lổng bên ngoài, không làm ăn gì cả, trông ra cái thể thống gì! Sửa soạn lại cho tử tế đi, chiều nay đi gặp Alpha nhà phó quan chấp chính Louis một chút, cha đã lấy ảnh của con cho người ta xem, người ta rất ưng ý đấy.”
“Cha chắc chứ?” tôi rũ mắt, “Muốn hắn ch*t thì cứ nói thẳng.”
Tiết Nhược Minh nghe xong tay run không ngừng, người phụ nữ vội vàng đưa th/uốc cho ông ta: “Thôi bỏ đi, ông đâu phải ngày đầu tiên biết nó có vấn đề ở đây, ông còn trẻ, chúng ta còn có thể...”
Đối phương đang chỉ vào cái đầu.
Bác sĩ nói vùng n/ão cảm nhận tình cảm của tôi phát triển bất thường, dẫn đến tình cảm vô cùng lạnh nhạt.
Tôi không có cảm giác gì đặc biệt, các phương diện khác đều bình thường, trường đại học tôi tốt nghiệp thậm chí còn là ngôi trường hàng đầu toàn Liên bang.
Còn về tình cảm –
Người mẹ trầm cảm qu/a đ/ời sớm, người cha cố chấp và một gia đình tan vỡ, đối với tôi mà nói, giống như cách một lớp kính một chiều dày cộm – tôi nhìn thấy họ, còn việc họ nói gì với tôi, nghĩ gì, truyền đạt điều gì, tôi không quan tâm.
Tôi xoay người, đẩy cửa kính ở lối vào.
Phía sau truyền đến tiếng gầm thét: “Mày dám đi thì chúng ta c/ắt đ/ứt...”
【A, Thượng tướng sắp tan làm rồi. Bây giờ về đúng lúc!】
Tôi nhìn đồng hồ, trên mặt nở nụ cười, bước chân nhẹ nhàng.
Phía bên kia Lê Túc cũng đang chào tạm biệt đồng nghiệp.
Sau khi nhận diện khuôn mặt, cánh cửa kính dày cộp ở đại sảnh chậm rãi mở ra, tiếng máy móc nhắc nhở: “Thượng tướng Lê Túc, tạm biệt.”
5
Ban đầu định về lầu trên canh chừng, nhưng nhớ đến ánh nhìn của Lê Túc sáng nay, bước chân tôi rẽ hướng, đi vào quán cà phê.
Trong quán đang phát bản tin Liên bang về cuộc bầu cử thay đổi nhân sự.
Alpha trong ống kính đang phỏng vấn gay gắt chỉ trích phong cách lạnh lùng của Lê Túc. Cô nhân viên phục vụ tức gi/ận ch/ửi vài câu, đổi kênh.
Tôi nhìn thấy nhãn nhận dạng lướt qua của đối phương: “Phó quan chấp chính - Jill Louis”.
Tôi thu hồi ánh mắt, chỉ vào lựa chọn mà Lê Túc thường m/ua, mắt cô nhân viên sáng rực lên đưa đồ uống qua:
“Cà phê của ngài đây, cái đó, ngài có phải là thần tượng đang hot dạo gần đây không? Chúng ta chụp ảnh chung được không?”
Tôi thầm nghĩ chắc cô ấy bị m/ù mặt, lắc đầu.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?