Tôi không có kinh nghiệm chăm sóc Alpha trong kỳ nh.ạy cả.m, nghĩ ngợi một hồi, tôi đành gọi điện cho em gái.
"Thì giải phóng tin tức tố để trấn an đi."
"...Lỡ như tại hiện trường chỉ có Beta thì sao?"
"À, vậy thì cứ để cậu ta làm thôi."
Tôi đứng hình, đứa em gái ngây thơ, ngọt ngào của tôi sao lại có thể nói ra những lời thô tục như thế!
Trong lúc tôi đang mất tập trung, đầu dây bên kia đã đổi người.
"Anh Sâm, người anh đang nói đến là Du Yến đúng không?"
Ồ, là cái tên khốn đã biến em gái tôi thành kiểu người có thể bình thản nói ra những lời thô tục như hiện tại.
Tôi hừ lạnh một tiếng, thậm chí muốn cúp máy luôn cho xong.
"Nếu là Du Yến, kỳ nh.ạy cả.m phải nhập viện thôi. Thằng nhóc này bao năm nay không tìm bạn đời, toàn dựa vào th/uốc ức chế, giờ đã lờn th/uốc rồi."
Tôi quay đầu nhìn Du Yến, cậu ta cũng đang nhìn tôi, hàng mi còn ướt, cả người trông vừa mong manh vừa ngơ ngác.
Có lẽ tôi đã trách lầm cậu ta.
Cậu ta không hề tệ hại như tôi nghĩ. Từ lúc ở cạnh nhau đến giờ, nếu cậu ta muốn cưỡng ép, tôi căn bản không thể nào phản kháng.
Tôi gọi mấy cuộc cho trợ lý nhưng không ai bắt máy. Tôi không biết b/ệnh viện cậu ta hay đến là nơi nào, còn bản thân Du Yến thì cứ hỏi đến là im lặng.
Hay là cứ bỏ đi cho xong... Tôi chỉ nghĩ vu vơ vậy thôi, lỡ Du Yến mất kiểm soát mà chạy ra ngoài gây họa cho những Omega vô tội thì sao.
Một cảm giác nóng rực, mềm mại bất chợt truyền đến bên sườn. Tôi cúi đầu, Du Yến đang nhẹ nhàng vuốt ve vết s/ẹo bên sườn tôi.
Áo ngoài bị ướt sũng dính ch/ặt vào người khó chịu, tôi cởi phắt ra. Vết s/ẹo đó trông dữ tợn đ/áng s/ợ, quả thực khá thu hút ánh nhìn.
Du Yến, người vốn im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng: "Năm đó tôi cũng có mặt ở hiện trường."
Tôi sững người.
Năm Lương Tinh gây ra cuộc bạo lo/ạn Alpha quy mô lớn, tôi vẫn chỉ là một học sinh. Đối mặt với đám đông Alpha, tôi chỉ có thể vô vọng che chở em gái dưới thân mình, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Có tên Alpha tức gi/ận đã tung một cú đ/á mạnh vào tôi, làm g/ãy ba cái xươ/ng sườn, xươ/ng g/ãy đ/âm thủng da th!t, m/áu tươi chảy ròng ròng.
Đó là một con đường khá vắng vẻ, nhưng cảnh sát lại đến nhanh đến bất ngờ. Không, không thể nói là nhanh, chỉ có thể nói là đến rất kịp lúc. Nếu chậm hơn một chút nữa, kết cục của tôi và Lương Tinh có lẽ đã thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Lúc đó tôi bị thương đến mức suýt sốc, giờ đây không còn nhớ rõ tình cảnh cụ thể, nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn là cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi khôn cùng.
Chẳng lẽ... giờ tôi đang bảo vệ kẻ từng gây ra nỗi đ/au năm ấy?
Một nỗi c/ăm h/ận trào dâng trong lòng, giọng nói của tôi không kiểm soát được mà r/un r/ẩy: "Ý cậu là, cậu cũng là một trong số bọn chúng?"
Du Yến ngẩn người một lúc rồi lắc đầu.
"Tôi đã bảo tài xế và vệ sĩ giả làm cảnh sát để dọa bọn chúng bỏ chạy. Lúc gửi các người đến b/ệnh viện, anh đã mất ý thức rồi."
Đây là sự thật mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.
Quá đỗi kinh ngạc, tôi thậm chí quên cả việc kiểm soát biểu cảm.
Du Yến thấy tôi đứng hình không nói nên lời, vội vàng giải thích: "Tôi không có ý lấy ơn báo đáp đâu."
Tôi căn bản không nghe lọt tai cậu ta đang nói gì, đầu óc rối bời, tôi hoảng hốt đẩy cậu ta ra rồi đứng dậy.
"Đến b/ệnh viện đi, cậu phải đến b/ệnh viện."
10
Tôi không biết Alpha trong kỳ nh.ạy cả.m mà không được trấn an sẽ thay đổi tính nết đến mức trở thành kẻ bám người, mít ướt như vậy.
Du Yến đã không còn vẻ lịch lãm thường ngày, như một con bạch tuộc bám lấy tôi mà rơi nước mắt.
"Tôi không muốn đi b/ệnh viện, pha loãng tin tức tố thực sự rất đ/au."
"Lương Sâm, tôi thích anh lắm."
"Dáng vẻ khi anh yêu một người thật cảm động."
"Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu anh được yêu thương, thì sẽ trông như thế nào nhỉ?"
"Nhưng tôi đã làm hỏng hết rồi, hu hu."
"Lương Sâm, anh sẽ không rời bỏ tôi chứ?"
"Sau này anh sẽ không lờ tôi đi chứ?"
"Tôi vất vả lắm mới lừa được anh về bên cạnh mình..."
...
Tôi thở dài, day day huyệt thái dương đang đ/au nhức.
"Du Yến, th/uốc hết tác dụng rồi phải không?"
Tôi có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể người đang ôm lấy mình lại đang dần tăng cao.
Cậu ta lại im bặt.
Tôi cố rút một tay ra, lắc lắc hộp th/uốc, nghe tiếng động bên trong chỉ còn lại đúng một ống.
"Này, th/uốc ức chế của cậu sắp hết rồi, m/ua ở đâu?"
Câu này thì cậu ta nghe lọt tai.
"Hàng đặt riêng trong nhà, không có b/án ngoài."
"Vậy cậu liên lạc với người nhà đi, bảo họ gửi đến."
"..."
Thật không thể giao tiếp nổi!
Cái tên trợ lý ch*t ti/ệt kia vẫn không bắt máy, lần tới gặp mặt tôi nhất định phải cho hắn một bài học.
Trên cánh tay trắng trẻo, sạch sẽ của Du Yến, năm sáu vết kim đỏ chót trông thật chói mắt.
Tôi mân mê ống th/uốc cuối cùng, bất chợt hỏi: "Lỡ sau này cậu miễn dịch hoàn toàn thì sao?"
Cậu ta cọ cọ vào ngựk tôi, lí nhí nói: "Tiêm trước đi đã."
Chất lỏng trong veo màu vàng nhạt cuộn trào trong ống nhỏ, tôi nhìn đến ngẩn người.
Có lẽ vì giữ nguyên tư thế quá lâu, Du Yến ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy vẻ bối rối.
Cậu ta nói muốn thấy dáng vẻ tôi khi được yêu thương.
Nhưng ngay cả bản thân tôi cũng chưa từng mơ mộng đến điều đó.
Có thể tin tưởng không? Có thể kỳ vọng không?
Tôi đặt ống th/uốc xuống, nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu nâu nhạt của cậu ta.
11
Nếu biết trước kỳ nh.ạy cả.m của Alpha lại kéo dài đằng đẵng như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không vì m/a xui q/uỷ khiến mà nói ra câu đó.
Giữa chừng tôi đã bắt đầu hối h/ận, nhưng không còn đường lui, chỉ đành tự thôi miên bản thân rằng đây chỉ là một cuộc chạy marathon, chạy xong là kết thúc thôi.
Dù sao Beta cũng không bị đá/nh dấu, cũng không dễ mang th/ai, tôi sẽ không mất mát gì cả.
Cứ coi như tập luyện đi, bài tập kỵ khí đôi khi cũng cần kết hợp với bài tập hiếu khí mà.
Chỉ là ch*t ti/ệt thật, tập hiếu khí làm mất cơ quá!
Tôi nhìn mình trong gương, thấy g/ầy đi một vòng mà muốn suy sụp.
Đó là đống cơ bắp tôi phải khổ luyện từng cú đ/ấm mới có được đấy!
Kẻ đầu sỏ lúc này đang tươi tỉnh, thản nhiên lật xem kịch bản của bộ phim sắp công bố vào tháng sau.
Ánh mắt tôi nhìn xuống, thùng rác đã đầy ứ mà chưa kịp dọn.
"Cậu không phải nói không có bạn đời sao, vậy sao trong nhà lại chuẩn bị nhiều thứ này thế?"
Du Yến đặt kịch bản xuống, cánh tay dài vươn ra ôm lấy tôi vào lòng.
"Thật tốt, giờ trên người anh toàn là mùi của tôi."
Đồ q/uỷ quyệt, sao tự nhiên lại nói mấy lời sến súa này.
Tôi bực bội đẩy cậu ta ra: "Nước hoa đâu? Có th/uốc lá không?"
Cho dù tôi không ngửi thấy, tôi cũng muốn che lấp đi, gh/ét ch*t cậu ta.
Du Yến đưa cho tôi một điếu th/uốc. Tôi vốn không biết hút, nhưng không ngờ cậu ta lại có, còn chu đáo bóp nát viên tinh dầu bên trong cho tôi.
Mùi th/uốc lá hòa quyện với vị bạc hà mát lạnh, một sự kết hợp kỳ lạ nhưng lại hài hòa đến bất ngờ.
"Thích không?"
"Cũng tạm."
Du Yến hài lòng mỉm cười: "Đây chính là mùi tin tức tố của tôi đấy."
Tôi lập tức dập tắt nó không thương tiếc.
Một tuần sau cậu ta mới có thể làm việc bình thường.
Nhìn thấy trợ lý với vẻ mặt bình thản trên phim trường, tôi tức không chịu nổi.
Bị tôi dồn vào góc tường, hắn bất lực... đảo mắt một cái.
"Anh Sâm, em cũng khó xử lắm."
"Khó xử cái gì?"
"Không bắt máy là đã thể hiện thái độ rồi, đều là người trưởng thành cả, sao anh cứ cứng đầu thế, cứ gọi mãi làm em phải giải thích với vợ em nửa ngày."
Tôi tức đến mức ngẩn người, âm lượng đột ngột tăng cao: "Mày cố tình đúng không?"
Ánh mắt trợ lý lướt qua vai tôi nhìn ra sau lưng, hắn ngậm ch/ặt miệng không nói lời nào.
Tôi quay đầu lại, Du Yến đã làm xong tạo hình, khí chất quý tộc, đẹp trai đến mức vô nhân đạo, ánh mắt chứa ý cười liếc nhìn trợ lý, giọng điệu lại rất bình thản:
"Qu/an h/ệ của hai người từ khi nào mà trở nên tốt thế này?"
Nắm cổ áo người ta dồn vào góc tường tra hỏi cũng gọi là qu/an h/ệ tốt sao?
Nội tâm tôi phức tạp, dù rất tức gi/ận, nhưng nhiều hơn cả là sự bực bội.
Bực chính mình.
Rõ ràng có bao nhiêu sơ hở ngớ ngẩn như thế, vậy mà tôi vẫn mềm lòng nghe theo cậu ta.
Loại người như tôi, đáng đời bị đám công tử nhà giàu cao cấp như bọn họ ăn sạch, đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Giờ thì sao cũng được rồi, dù sao loại người này sau khi đạt được mục đích sẽ nhanh chóng thấy chán ngán, rồi vứt bỏ thôi.
Buông tay ra, tôi quay người bước đi.
Công việc này, ch*t ti/ệt... vẫn phải tiếp tục làm thôi.
Ai mà ng/u đến mức đối đầu với tiền bạc chứ, chỉ là từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ mềm lòng nữa.
12
Sau khi bộ phim mới của Du Yến bấm máy, lịch trình cơ bản chỉ là phim trường và khách sạn.
Tôi chỉ gặp cậu ta lúc đưa đón.
Tất nhiên, vô số yêu cầu gọi video cậu ta gửi cho tôi trong giờ nghỉ quay đều bị tôi ngó lơ.
Điều đó không hề dập tắt được sự kiên trì của cậu ta, vừa lên xe là đã sán lại gần tôi.
Tôi biết cậu ta giả vờ mệt mỏi tựa vai, thực chất là đang ngửi xem trên người tôi có mùi của kẻ khác không.
Tôi lười nhắc nhở cậu ta, chỉ là mới làm vài lần thôi mà, cái tính chiếm hữu này trông thật chẳng phù hợp chút nào.
Điện thoại trong túi áo rung lên, tôi lấy ra xem, là mẹ.
Chưa từng nghe điện thoại riêng trong giờ làm việc, tôi do dự một chút, vẫn lo mẹ có chuyện gì gấp nên bấm nghe.
Giọng nói oang oang của bà vang lên từ loa.
"Chú Lý nhà bên giới thiệu cho con một Omega, đã thêm bạn bè rồi đấy, con đồng ý kết bạn đi, mẹ xem ảnh rồi, xinh lắm!"
Cho dù tôi đã đi/ên cuồ/ng nhấn nút giảm âm lượng ngay khi bắt máy, nhưng vẫn không kịp.
Bầu không khí trong xe lạnh đến cực điểm, tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.
Tôi qua loa đáp vài câu rồi vội vàng cúp máy.
Quả nhiên có một lời mời kết bạn.
Ngón tay còn chưa kịp chạm vào khung tin nhắn, điện thoại đã bị rút mất.
Du Yến dùng ngón tay thon dài bấm thẳng vào nút từ chối.
Tôi trợn tròn mắt: "Mẹ kiếp, Du Yến, cậu làm gì đấy?"
Định gi/ật lại điện thoại, cậu ta nắm ch/ặt cứng, căn bản không kéo nổi.
"Cậu dựa vào đâu mà quyết định thay tôi? Cậu chỉ là sếp của tôi, không có quyền can thiệp vào đời tư của tôi đâu nhé?"
"Lương Sâm." Du Yến ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tủi thân, "Anh ngủ với tôi rồi, xong lại muốn đi ngủ với người khác?"
Tôi khựng lại, suýt chút nữa bị cậu ta chọc cho cười: "Ai ngủ với ai hả anh bạn? Người bị ngủ là tôi đấy!"
Tài xế sau khi nghe tôi gào lên câu đó liền nhanh chóng xuống xe, mẹ kiếp, quên chưa nâng tấm chắn ngăn cách lên.
...
Du Yến như không cảm thấy ngại ngùng gì mà vẫn tiếp tục.
"Nhiều lần như thế, lẽ nào anh một chút cảm giác cũng không có..."
Thật muốn kh//âu miệng cậu ta lại.
Du Yến là kẻ nói dối, nhưng tôi thì không.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, thành thật đáp: "Có."
Trong mắt cậu ta lóe lên chút ánh sáng.
"Nhưng tôi đã không còn lòng tin với cậu nữa rồi."
Ánh sáng vụt tắt.
Du Yến hoảng hốt.
"Tình cảm của tôi dành cho anh trước giờ đều là thật."
"Cái bài viết đẩy thuyền là tôi thuê người viết, chỉ muốn tạo bước ngoặt cho mối qu/an h/ệ của chúng ta, thấy không có tác dụng nên đã gỡ xuống rồi."
"Fan cuồ/ng là có thật, chỉ là đã được ban quản lý xử lý từ trước. Vì Phó Mặc thèm khát anh nên tôi mới lấy cớ đưa anh về nhà. Tôi chỉ muốn ngắm anh thôi, không hề muốn làm gì anh cả, kỳ nh.ạy cả.m chỉ là ngoài ý muốn."
"Tôi đã sớm tưởng tượng ra cảnh sống chung với anh rất nhiều lần, nên mới chuẩn bị sẵn những thứ đó..."
Tôi "ồ" một tiếng: "Hết chưa?"
Du Yến khựng lại, do dự mở khóa điện thoại mình rồi đưa qua.
"Còn nữa... hai tháng trước tôi đã soạn xong bài đăng công khai, chỉ đợi x/ác nhận mối qu/an h/ệ là đăng thôi."
Tôi liếc nhìn, nổi cả da gà vì sự sến súa, bắt đầu nghi ngờ những dòng văn tràn ngập "nước th!t" kia có phải do chính cậu ta viết không.
"Cậu thật dám nói đấy... Ơ? Sao trống trơn rồi?"
Tôi lướt màn hình vài cái, bài văn dài dằng dặc đó đã biến mất dưới mắt tôi.
"Cái đó..." Du Yến chậm rãi lên tiếng, "Anh ấn vào nút đăng rồi."
Tôi ngẩn người, điện thoại trong tay bắt đầu rung lên đi/ên cuồ/ng vì thông báo, xóa... hình như cũng vô ích rồi.
Du Yến không còn hoảng hốt nữa.
Cậu ta thong thả cầm lấy điện thoại, nới lỏng cổ áo rồi cúi người đ/è xuống.
"Lương Sâm, tôi muốn ôn lại bài."
"Mẹ kiếp, thứ cậu hỏi không phải là rung động sao?"