Tôi chợt bừng tỉnh: Nó không có 'cái ấy'.

Tôi bắt đầu suy nghĩ xem có nên m/ua linh kiện của búp bê BJD cho tiểu Lăng Vọng Ý không.

Nhưng cuối cùng tôi không m/ua.

Bởi vì tôi đã tháo một cái từ món đồ chơi trang trí hình nam chính trong game otome ở phòng em gái.

Khi nó nghe tôi cần thứ này, thậm chí còn liệt kê ra mấy cái hình th/ù kỳ quái cho tôi chọn.

Tôi nóng mặt chọn một cái màu tím mạ vàng.

Dùng dây cột nó vào.

Sau một hồi loay hoay, tôi lau mồ hôi trên trán.

Ừm, như thế này đầy đủ hơn nhiều.

Tôi mang vài cuộn len nhét vào túi, chuẩn bị ngày mai đi làm sẽ tranh thủ lúc rảnh rỗi để đan quần áo cho nó.

Sự nỗ lực của chính bản thân khiến tôi cũng phải cảm động.

Lần này dù cho chính Lăng Vọng Ý có đến, chắc cũng không thể nói là tôi ng/ược đ/ãi búp bê của cậu ta được nữa.

Tôi đặt tiểu Lăng Vọng Ý lên đầu giường, mỉm cười chìm vào giấc mộng.

10.

Ngày hôm sau Lăng Vọng Ý lại vác quầng thâm đến công ty.

Quầng thâm của cậu ta thậm chí còn nặng hơn.

Cả người toát ra oán khí ngút trời.

Như thể có thể nuôi sống ba tên Tà Ki/ếm Tiên.

Tôi đến thở cũng phải cẩn thận.

Không hiểu là ai lại chọc vào cậu ta nữa.

Giữ vững nguyên tắc quan tâm đến sức khỏe tâm lý của đồng nghiệp, tôi r/un r/ẩy hỏi:

"Cậu có chuyện gì phiền lòng không? Có lẽ tôi có thể giúp cậu."

Cậu ta thở dài một hơi thật sâu, ủ rũ:

"Tối qua tôi không ngủ được." ...Còn suýt nữa thì tinh tẫn nhân vo/ng.

Loay hoay đến nửa đêm, cậu ta thậm chí còn đi rút m/áu xét nghiệm.

Vậy mà không phát hiện ra chút dấu vết nào của th/uốc tráng dương.

Nhưng cơ thể cậu ta thực sự rất hưng phấn!

Chưa kể cậu ta còn cảm thấy có một luồng nhiệt lạ cứ thổi vào cơ thể mình.

Đặc biệt là những vùng trọng điểm.

Cậu ta sắp đi/ên lên rồi.

Chẳng lẽ thế giới này thực sự có m/a?

Cậu ta bị diễm q/uỷ quấn lấy sao?

Nhưng khi cậu ta tự giải quyết, trong lòng lại luôn nghĩ đến Giang Dục Linh.

Chẳng lẽ diễm q/uỷ lại là Giang Dục Linh?

Tôi trầm ngâm dời ánh mắt khỏi mặt cậu ta.

Hóa ra cậu ta còn bị mất ngủ sao?

Xem ra vị thần y này tối nay lại phải xuất giang hồ rồi.

Đúng lúc th/uốc ngủ mẹ tôi uống còn thừa sắp hết hạn.

Không uống nữa thì phí quá.

Giờ nghỉ trưa, tôi lấy mấy cuộn len ra hỏi Lăng Vọng Ý thích quần áo búp bê màu gì.

Dù sao cũng là đồ cho bản sao của cậu ta mặc, phải tôn trọng ý kiến của cậu ta chứ.

Cậu ta không biết nghĩ đến cái gì, mặt đột nhiên trắng bệch.

"Cậu... cậu đã có con rồi sao?"

11.

Tôi vội vàng giải thích:

"Không phải cho con, tôi vẫn đ/ộc thân mà. Hơn nữa tôi là gay, sẽ không kết hôn có con đâu."

Bắt được từ khóa, thần sắc cậu ta thay đổi.

Khóe miệng khẽ cong lên.

"Ồ? Cậu thích nam à. Thật trùng hợp, tôi cũng... Vậy cậu đan quần áo nhỏ là cho ai mặc?"

Tôi đang định nói là cho búp bê voodoo của cậu ta mặc.

Nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tôi khựng lại.

Không thể nói thẳng với cậu ta là tôi có ý đồ bất chính, m/ua một con búp bê giống hệt cậu ta về để ng/ược đ/ãi .

Sau đó lại cải tà quy chính, chuẩn bị đối xử tốt với nó, muốn đan thêm nhiều quần áo cho nó mặc.

Nghĩ đến đống búp bê bông trong phòng em gái.

Tôi nhanh trí đáp:

"Khụ, gần đây không phải có nhiều người thích nuôi búp bê bông sao, tôi cũng nuôi một con, muốn đan quần áo cho nó mặc."

Lăng Vọng Ý nghe vậy vô cùng hứng thú, đẩy ghế ngồi đến bên cạnh tôi, một tay ấn vào khoảng trống trên ghế phía sau lưng tôi.

Thân mật kề vai sát cánh với tôi để chọn màu.

Tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của cậu ta phả vào sau gáy mình, và hơi ấm từ bàn tay phía sau lưng.

Tôi cứng đờ vai, cảm thấy rất không tự nhiên.

Không phải anh bạn à, chọn màu thì chọn màu, lại gần thế làm gì?

Cuối cùng cậu ta chọn màu tím nhạt, nhưng không quay về chỗ ngồi.

Lười biếng chống tay nhìn tôi đan quần áo.

Tôi thậm chí cảm thấy lồng ngựk cậu ta sắp dán vào cánh tay mình rồi.

Nhiều lần, tôi căng thẳng đến mức suýt chút nữa đan sai mũi.

Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta quay về, nhưng mí mắt sắp co rút đến nơi rồi.

Cậu ta vẫn như tôm ngâm muối, không hề nhúc nhích.

May mà điện thoại cậu ta reo lên.

Cậu ta mang theo một chút khó chịu không rõ lý do đứng dậy, đi ra ngoài cửa nghe máy.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bứt rứt gãi đầu.

Sau khi làm thân với thụ chính, cậu ta trở nên dính người quá mức rồi thì phải?

Thảo nào công chính lại thích.

12.

Phía bên này Lăng Vọng Ý bắt máy, giọng cực lạnh:

"Tốt nhất là cậu có việc quan trọng cần nói."

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ:

"Anh, anh đừng vội cúp máy. Em chỉ nói một phút thôi, không làm lỡ việc anh theo đuổi chị dâu đâu."

"Chẳng phải hai đêm nay anh không ổn, cảm thấy bị bóng đ/è sao? Em giới thiệu cho anh một bậc thầy huyền học, lợi hại lắm."

Cúp điện thoại, cậu ta lập tức đến địa chỉ mà em trai gửi.

Nhưng khi đến nơi, cậu ta cảm thấy mình bị em trai lừa rồi.

Làm gì có bậc thầy nào lại ở trong tiệm búp bê?

Cậu ta nén sự bực bội trong lòng, đi đến quầy lễ tân.

Một cô gái phi giới tính đột nhiên xuất hiện như m/a.

"Chào anh, bên chúng tôi cung cấp hai dịch vụ là làm búp bê cảm ứng và búp bê voodoo. Anh cần loại nào?"

Lăng Vọng Ý hạ thấp mày, muốn xoay người bỏ đi.

Cái tiệm nghi vấn b/án đồ chơi tình dục này, trông có giống chỗ của bậc thầy không?

Nhưng cậu ta vô thức nhớ đến những bộ quần áo búp bê trong tay Giang Dục Linh, vẫn bày tỏ ý định:

"Tôi muốn tìm bậc thầy huyền học của tiệm các người, hai ngày nay tôi cứ bị diễm q/uỷ đ/è lên ng/ười."

Cô gái nghe vậy, ngẩng đầu nhìn cậu ta thật sâu, nói đầy ẩn ý:

"Có lẽ vấn đề nằm ở con búp bê của anh đấy."

Giọng Lăng Vọng Ý lạnh lùng:

"Tôi làm gì có búp bê nào?"

Đột nhiên cậu ta nghĩ đến điều gì đó, lông mày ngưng tụ:

"Ý cô là có người làm búp bê cảm ứng của tôi? Là làm ở chỗ các người à? Người đó là ai?"

Cô gái lật bảng trưng bày trên bàn như con mèo linh hoạt, ra hiệu cho cậu ta xem:

"Đây là quyền riêng tư của khách hàng, chúng tôi có quy định không được tự ý tiết lộ."

13.

Buổi chiều không biết tại sao Lăng Vọng Ý nghe điện thoại xong liền đi mất.

Tôi lén lút đan xong một bộ quần áo, thì đã đến giờ tan làm.

Trước khi quản lý đến kiểm tra, tôi giả vờ tăng ca vô cùng nghiêm túc.

Quả nhiên, ông ta đi một vòng, hài lòng nhất với biểu hiện của tôi, vỗ vai tôi rồi bỏ đi.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc hết tăng ca.

Tôi vội vàng tan làm về nhà, trong lòng canh cánh chuyện pha th/uốc ngủ cho tiểu Lăng Vọng Ý.

Trước khi pha, tôi không quên cởi quần áo búp bê của nó ra, thay bằng bộ mới đan.

Tôi ôm tiểu Lăng Vọng Ý ngắm đi ngắm lại, hài lòng vô cùng.

Không hổ danh là tay nghề thủ công tôi làm thay em gái từ nhỏ.

Trông tiểu Lăng Vọng Ý càng thêm đẹp trai đáng yêu.

Tuy nhiên, cần cởi vẫn phải cởi.

Tôi tà/n nh/ẫn l/ột quần áo của nó, ném tiểu Lăng Vọng Ý vào chậu nước th/uốc ngủ.

Để b/ệnh yếu sinh lý của Lăng Vọng Ý sớm khỏi, tôi tiện tay thêm mấy viên Viagra.

Lần này tôi đã có dự kiến trước, m/ua một cái máy sấy khô dùng cho thú cưng.

Sau khi dùng máy sấy sấy khô vùng trọng điểm của búp bê, tôi nhét nó vào trong sấy từ từ.

Ngày hôm sau khi đến chỗ làm, tôi ngạc nhiên phát hiện Lăng Vọng Ý đã đến rồi.

Quầng thâm của cậu ta nhạt đi không ít, tinh thần cũng tốt hơn.

Tôi chào cậu ta: "Hôm qua ngủ ngon không?"

Cậu ta rủ mắt, đẩy bữa sáng trong tay qua, tiện tay bóc trứng cho tôi:

"Khá tốt."

Nhìn hành động ân cần hiền thục của cậu ta.

Tôi bỗng nhiên có chút gh/en tị với công chính.

Thụ chính tốt thế này mà lại rẻ cho hắn.

Ai, khi nào thì bên cạnh mình mới có một người chồng tâm lý như vậy nhỉ?

14.

Dù sao cũng không trông chờ vào Lục Duật được.

Anh ta định sẵn là của Lăng Vọng Ý.

Tôi đ/è nén sự chua xót dâng lên trong lòng.

Nắn nắn cơ bụng của chính mình.

Âm thầm hạ quyết tâm.

Đợi chữa khỏi b/ệnh yếu sinh lý của Lăng Vọng Ý xong sẽ đi tập thể hình.

Phấn đấu sớm ngày có được tình yêu.

Trong mơ, vòng tròn của Lăng Vọng Ý hình như có rất nhiều anh công mạnh mẽ, ai cũng là cực phẩm trong giới gay.

Đến lúc đó có thể nhờ cậu ta giới thiệu cho vài người.

Nghĩ đến đây, tôi càng ân cần với Lăng Vọng Ý hơn, quyết định chủ động giúp cậu ta giải quyết vấn đề.

"Gần đây cơ thể cậu có chỗ nào không thoải mái không?"

Cậu ta vừa định lắc đầu, nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt đột nhiên thay đổi, chuyển sang gật đầu:

"Có, gần đây cánh tay trái của tôi vô tình bị trẹo, vai hơi không nhấc lên được."

Tôi lặng lẽ ghi nhớ.

Đúng tối hôm đó, tôi cho cánh tay trái của tiểu Lăng Vọng Ý một màn mát-xa đả thông kinh mạch.

Sáng hôm sau lúc đến chỗ làm, sắc mặt Lăng Vọng Ý đen đen trắng trắng, thay đổi cực kỳ kỳ dị.

Thấy tôi, cậu ta nở một nụ cười giả tạo.

"Cảm ơn cậu, Giang thần y. Tay tôi đỡ hơn nhiều rồi."

Tôi vui vẻ xua tay.

"Không có gì không có gì, chỉ là việc nhỏ thôi."

Tôi vừa ngân nga vừa mở máy tính.

Suy nghĩ xem xươ/ng hàm của cậu ta có phải cũng không tốt không?

Nếu không sao giọng cậu ta lại có chút nghiến răng nghiến lợi thế kia?

Sau khi tan làm tôi lại nỗ lực tiếp, thề sẽ giữ vững danh hiệu thần y đến cùng.

Nào ngờ vừa ném một hộp Viagra mới toanh vào nước.

Tiếng gõ cửa liền vang lên.

15.

Tôi cứ tưởng là bà dì rủ mẹ tôi đi nhảy quảng trường.

Đầu cũng không ngẩng, trực tiếp cởi đồ búp bê cho tiểu Lăng Vọng Ý rồi ngâm vào nước.

Cho đến khi giọng cười không khép miệng lại được của mẹ tôi truyền đến:

"Tiểu Linh à, đồng nghiệp đẹp trai ngồi cạnh con đến chơi với con này."

Giây tiếp theo, mẹ tôi vặn mở cửa phòng tôi, lộ ra bóng dáng cao lớn của Lăng Vọng Ý ngoài cửa.

"Bùm——"

Tôi hoảng lo/ạn đẩy cửa lại, căng thẳng đến mức giọng sắp vỡ ra:

"Mẹ, phòng con hơi bừa bộn để con dọn chút đã! Mẹ cứ mời đồng nghiệp con ngồi ở phòng khách một lát!"

Tôi chạy quanh phòng như chong chóng.

Cuối cùng nhét búp bê cả chậu cả nước vào tủ quần áo.

Dưới ánh mắt muốn gi*t người của mẹ, tôi mời Lăng Vọng Ý vào phòng.

Vừa vào phòng, tôi đã biết là tiêu rồi.

Lúc giấu búp bê tôi đặt không vững, tủ quần áo rỉ ra một vũng nước.

Khóe miệng cậu ta mỉm cười nhưng không chạm đến đáy mắt:

"Tủ quần áo của cậu bị rò nước rồi, cậu không đi xem sao?"

Tôi đá/nh liều mở tủ quần áo ra.

Quay đầu lại thì k/inh h/oàng thấy Lăng Vọng Ý nhặt vỏ hộp Viagra dưới đất lên.

Cậu ta cầm lấy con búp bê giống mình đến chín phần trong tay tôi, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Cậu ta cười lạnh:

"Giang, Dục, Linh, cậu đúng là giỏi lắm. Lén lút đặt làm búp bê của tôi, còn ngày nào cũng cho nó ngâm Viagra, thảo nào mấy ngày nay tôi đều ngủ không ngon.

"Cậu sợ tôi không làm được đến thế sao?

"Nhưng tôi thấy không cần th/uốc tráng dương cũng đủ sức làm cậu ra trò đấy, cậu nghĩ sao?"

16.

Cậu ta chậm rãi ép sát vào tôi, dồn tôi vào giữa tủ quần áo và bức tường.

Tôi x/ấu hổ co rúm trong góc tường, run cầm cập.

Hóa ra Lăng Vọng Ý mấy ngày nay ngủ không ngon đều là vì tôi sao?

Vậy chẳng phải tôi lại đắc tội với công thụ chính rồi?

Tôi r/un r/ẩy:

"Cậu, cậu đừng nói với Lục Duật được không? Đừng để anh ta..." trả th/ù tôi.

Cậu ta hình như hiểu lầm điều gì đó, trong mắt lóe lên sự gi/ận dữ:

"Đến lúc này rồi mà cậu còn nghĩ đến Lục Duật! Cậu quan tâm đến cảm nhận của anh ta như vậy, còn đặt làm búp bê của tôi làm gì?"

Cậu ta nghiến răng:

"Hôm nay tôi và Lục Duật, cậu bắt buộc phải chọn một người."

Nhưng nói xong, cậu ta trực tiếp ấn tôi lên tường, cúi đầu hôn xuống.

Đầu lưỡi đẩy mở răng tôi, tiến thẳng vào trong.

Khoảnh khắc môi chạm môi, đồng tử tôi chấn động.

Chuyện gì thế này?

Tại sao thụ chính lại bắt tôi chọn giữa cậu ta và công chính?

Sao cậu ta lại bắt đầu hôn tôi?

Cậu ta không phải thích công chính sao?

Hôn tôi làm gì!

Cậu ta nhận ra sự mất tập trung của tôi, không hài lòng cắn nhẹ vào đầu lưỡi tôi:

"Tập trung."

Nụ hôn của cậu ta quấn quýt triền miên, tôi bị cậu ta hôn đến say đắm, quên hết mọi sự phản kháng.

Không kìm lòng được phát ra những ti/ếng r/ên rỉ khó nghe, thậm chí còn trở nên chủ động hơn cả cậu ta.

Một nụ hôn kết thúc, cậu ta khẽ cười.

"Tôi đã nói mà, cậu là có cảm giác với tôi."

17.

Tôi chột dạ không dám nhìn cậu ta.

Cậu ta chậm rãi bế tôi lên, ném lên giường, ánh mắt tối sầm lại:

"Ai châm lửa người đó dập lửa. Hôm nay th/uốc cậu ngâm có hiệu lực bao lâu, chúng ta làm bấy lâu."

Tôi nghe vậy kinh hãi lắc đầu, liều mạng giãy giụa lùi lại.

Cái này không đùa được, trong nước tôi đã đổ cả một hộp rồi đấy.

Cậu ta túm lấy cổ chân tôi kéo lại.

"Chồng chưa ngủ, cậu cũng không được ngủ. Lần này chồng sẽ cho cậu nhớ kỹ bài học."

Giữa chừng mẹ tôi có đến cửa, gõ cửa:

"Tiểu Linh, có cần mẹ sắp xếp phòng khác cho đồng nghiệp của con không? Phòng khách bên cạnh mẹ dọn xong rồi."

Tôi như nhìn thấy c/ứu tinh, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta buông tôi ra.

Cậu ta lại tự tung tự tác không hề dừng lại.

Ngậm lấy vành tai tôi thì thầm: "Nói với bác gái là anh ngủ ở phòng cậu."

Tôi trừng mắt nhìn cậu ta.

Cậu ta làm thế này sao tôi nói chuyện được!

Giọng nói đều bị cậu ta làm cho nát bét không thành tiếng!

Nhưng tôi vẫn cố gắng ổn định giọng nói, để giọng không bị run:

"Mẹ, không cần đâu, đồng nghiệp con... ngủ ở phòng con là được rồi."

...

Cuối cùng toàn thân tôi đ/au nhức, mệt đến mức ngủ thiếp đi, trong mơ vẫn còn cảm giác đ/au đớn không dứt.

May mà hôm sau là thứ Bảy.

Khi ánh sáng rực rỡ, tôi tỉnh dậy với đầy những dấu vết trên người, dở khóc dở cười.

Cậu ta là thụ chính đấy! Thụ đấy!

Hơn nữa còn là thụ bị yếu sinh lý.

Sao lại biến thành công rồi?

Tôi ôm mông, mắt ngấn lệ, bò dần ra xa Lăng Vọng Ý.

18.

Rõ ràng chỉ muốn thay đổi kết cục bi thảm trong mơ, sao lại tự đưa mình vào tròng thế này.

Thế này thì công thụ chính còn có thể ở bên nhau không?

Bị tiếng động của tôi làm cho tỉnh giấc, Lăng Vọng Ý mắt cũng không thèm mở, kéo tôi trở lại trong lòng.

"Còn sớm, ngủ thêm một lát nữa đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm