Tống Trì nắm lấy những đầu ngón tay đang siết ch/ặt của tôi: "Tô Dương nói cho tôi biết."
"Cậu đi làm gia sư đột xuất trước đó là để m/ua điện thoại cho tôi đúng không?"
Tống Trì khẽ hỏi, ngước mắt nhìn tôi, như thể đang c/ầu x/in một lời khẳng định.
"Là..." Tôi thu hồi ánh mắt, không dám nhìn cậu ấy, đầu óc ong lên, x/ấu hổ đến mức nói năng lộn xộn: "Lúc đó... tôi... tôi m/ua chỉ là một chiếc điện thoại rất bình thường... tôi tưởng cậu..."
Tôi không biết phải giải thích thế nào về sự áp đặt chủ quan của mình lúc ban đầu, cũng chẳng biết biện minh sao cho lòng trắc ẩn đầy khiếm nhã của bản thân:
"Tôi... cậu chắc là không dùng đến... một tháng đi làm gia sư tôi cũng chẳng ki/ếm được bao nhiêu, m/ua cũng chỉ là điện thoại rất tầm thường... chắc cậu chê... lúc đó... lúc đó tôi chỉ tưởng... xin lỗi... tôi..."
Tôi chẳng biết mình đang nói gì nữa, chỉ cảm thấy ánh mắt Tống Trì như đèn pha, xuyên qua từng lớp áo, nhìn thấu tôi một cách trần trụi.
"Tôi biết, Tiểu Đình, tôi biết." Tống Trì khẽ thở dài, vươn tay ôm tôi vào lòng: "Là vì xót xa cho tôi đúng không?"
Tôi đỏ hoe mắt, ngẩn ngơ ngước nhìn cậu ấy trong lòng: "Cậu..."
Cậu ấy đưa tay nhẹ nhàng ấn lên mí mắt tôi, đôi mắt cong lại: "Sắp tràn cả ra khỏi mắt cậu rồi kìa."
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi..." Tôi vừa mở miệng đã bị Tống Trì c/ắt lời: "Suỵt, không cần xin lỗi đâu Tiểu Đình, cậu đối xử tốt với tôi tại sao lại phải xin lỗi?"
Trong giọng điệu của Tống Trì không hề có chút trách móc nào, tôi không nhịn được bĩu môi: "Tôi thấy x/ấu hổ quá, cảm giác mình đặc biệt tự đa tình, thật ra cậu hoàn toàn không cần đến những sự chăm sóc gọi là này của tôi..."
Tống Trì ôm tôi khẽ lắc lư: "Sao lại không cần? Tôi cần cậu xót xa cho tôi mà. Cậu sợ tôi sống không thoải mái, không vui vẻ..."
"Thật ra tôi làm thế này rất xúc phạm cậu... tự ý thương hại cậu, cứ như thể mình cao thượng lắm vậy..." Tôi nói mà hốc mắt lại không nhịn được cay xè: "Trước đây tôi không phải cố ý lạnh nhạt với cậu, chỉ là tôi không biết phải đối mặt với cậu thế nào."
Tống Trì lau nước mắt cho tôi, không nói gì, chỉ ôm ch/ặt lấy tôi.
Tôi vùi mặt vào lòng cậu ấy, như thể tìm được một hốc cây cách biệt, cái ôm ch/ặt chẽ và ấm áp khiến tôi không nhịn được trút hết những nỗi niềm khó nói đ/è nén trong lòng.
"Thật ra biết cậu không thiếu thứ gì, tôi đặc biệt vui mừng, trong lòng nhẹ nhõm hẳn đi."
"Nhưng cứ nghĩ đến việc những thứ tôi cho cậu chỉ là thừa thãi, cậu cũng từng từ chối rõ ràng rồi, là tôi tự ý nhét vào tay cậu... tôi lại thấy x/ấu hổ quá đi mất..."
"Rõ ràng chỉ là mấy thứ chẳng đáng là bao..."
Tống Trì khẽ nói: "Cho tôi ngắt lời một chút."
"Tôi có ý kiến về phần 'thừa thãi', 'từ chối rõ ràng' và 'chẳng đáng là bao' này."
Tôi: "..."
Tôi ngước nhìn cậu ấy, sụt sịt mũi: "Được, mời cậu nói."
Tống Trì lấy gói giấy, chậm rãi lau nước mắt cho tôi:
"Lúc đầu tôi từ chối là vì không muốn cậu tốn kém, tôi chuyển tiền cho cậu thì cậu càu nhàu tôi, m/ua đồ cho cậu thì cậu cũng không lấy."
"Nhưng mà, những thứ cậu bảo chúng ta cùng mặc, cùng ăn, có cái nào tôi từ chối đâu?"
"Hơn nữa, dù là thứ cậu cho hay không cho, chỉ cần là cậu, tôi đều thích."
Tống Trì rủ mắt nhìn tôi, lau mũi cho tôi: "Thật ra, tôi cũng có lỗi."
"Tôi thực sự cảm nhận được cậu hiểu lầm..." Tống Trì lặng lẽ nắm lấy tay tôi, siết ch/ặt không buông: "Nhưng tôi muốn cậu thiên vị tôi, thích việc cậu nghĩ về tôi, thương tôi, xót xa cho tôi, nên mới không nói rõ ràng."
Tôi nghe xong ngẩn người một lúc, thấy mắt hơi ngứa, vừa định giơ tay lên đã bị kìm ch/ặt: "Buông tay..."
Tống Trì với vẻ mặt như sắp chịu án tử: "Cậu nghe tôi giải thích xong rồi đá/nh được không?"
Tôi: "..."
"Tôi ngứa mắt!"
Tống Trì: "..."
Đợi tôi dụi mắt xong, hai người nhìn nhau hồi lâu, Tống Trì ngập ngừng: "Vậy tôi tiếp tục nhé?"
Tôi: "...Được."
Cậu ấy lặng lẽ nắm lấy tay tôi lần nữa: "Tôi xin lỗi cậu. Xin lỗi Tiểu Đình."
"Sau khi cậu không thèm đếm xỉa đến tôi, tôi không hiểu tại sao, cho đến khi Tô Dương nhắc nhở..."
"Tôi tìm cậu là muốn xin lỗi, nhưng cậu đến nhìn mắt tôi cũng không dám, tôi còn chưa nói gì cậu đã x/ấu hổ muốn chạy."
"Tôi không nhắc lại nữa, xin lỗi Tiểu Đình."
"Tôi cứ tưởng những chuyện này rồi sẽ qua đi."
Tống Trì cúi đầu, căng thẳng mân mê những ngón tay tôi.
Tôi sụt sịt mũi: "Nếu cậu cũng có lỗi thì tôi thấy dễ chịu hơn nhiều rồi."
Tống Trì ngẩn ra, ngước nhìn tôi: "Thật sao?"
Tôi cười hì hì, vì mũi đang nghẹt nên giọng nghe rất buồn cười: "Ừm~"
21
Tống Trì giặt khăn nóng đến lau mặt cho tôi.
Tôi bị chiếc khăn che kín mặt, đôi mắt vì khóc mà giờ rất mỏi, chiếc khăn nóng hổi đắp lên khiến tôi thấy thoải mái đến mức buồn ngủ.
Tống Trì im lặng một lát rồi lên tiếng: "Thật ra, tôi chưa bao giờ thấy cậu đang thương hại tôi."
"Cậu là xót xa cho tôi."
"Cậu chưa bao giờ đối xử với Tô Dương như thế, cậu ta có lạnh đến ng/u người cậu cũng chỉ cười, nhưng cậu lại m/ua trà sữa làm ấm tay cho tôi."
"Ngay cả lúc cậu lạnh nhạt với tôi, phát hiện ra tôi chẳng thiếu thứ gì cũng vậy, cậu vẫn sợ tôi đói, sợ tôi lạnh, sợ tôi không vui, vẫn lo lắng và chăm sóc tôi."
"Tạ Đình, dù có là hiểu lầm hay không, cậu đều không làm sai điều gì cả."
"Tôi cũng không phải vì cậu đối tốt với tôi lúc đó mới thích cậu, chỉ vì là cậu, tôi mới thích cậu."
Tôi nằm dưới chiếc khăn không hé răng, Tống Trì bật cười: "Cậu thấy bài đăng đó rồi đúng không?"
Tôi gi/ật phắt chiếc khăn ra: "Lại là Tô Dương nói?!!"
Thấy Tống Trì gật đầu, tôi không nhịn được nghiến răng nghiến lợi: "Tô Dương tên phản bội này!"
Tống Trì cười xoa mặt tôi: "Cậu ta sợ chúng ta cãi nhau thôi."
Tôi bị xoa đến nóng bừng cả mặt, gạt tay cậu ấy ra: "Xin cậu đừng có động tay động chân!"
Tống Trì vội "ồ ồ" hai tiếng, thu tay lại tiếp tục: "Tôi thấy, cậu đối xử tốt với tôi là vì thích tôi."
"Cậu nghĩ sao?"
Tôi bị cậu ấy nhìn đến mức bối rối, nhảy cẫng lên chạy sang phòng khách, đóng sầm cửa lại để lại một câu: "Tôi thấy cậu tự luyến quá đấy!"
22
Trở về phòng, tôi lăn lộn trên giường đầy phấn khích, tâm trạng hơi x/ấu hổ nhưng rất vui.
Cảm giác mình hơi trẻ con, chỉ vì chút x/ấu hổ và ngại ngùng trong lòng mà khóc lóc, nhưng nói rõ ra rồi thì tâm trạng thật sảng khoái!
Nhưng sao Tống Trì có thể cố chấp nói tôi thích cậu ấy chứ! Đáng gh/ét thật!!
Tôi trùm chăn kín đầu, chóp mũi thoang thoảng mùi hương của Tống Trì, khiến mặt nóng bừng lên.
Cứ tưởng lời tỏ tình của Tống Trì sẽ khiến tôi mất ngủ cả đêm, không ngờ khoảnh khắc đầu chạm gối tôi đã ngủ thiếp đi.
Hoàn toàn quên mất chuyện điện thoại.
23
Tỉnh dậy đã là buổi trưa hôm sau, tôi mơ màng bị Tống Trì kéo đến phòng ăn ăn cơm.
Ăn xong tôi theo cậu ấy vào bếp: "Này, chúng ta về trường không?"
Tống Trì đặt bát đũa xuống nhìn tôi: "Sao thế?"
Tay tôi cầm điện thoại run bần bật: "Tô Dương vậy mà phản bội tôi đi ôn thi cấp 6 rồi!"
Còn đăng lên vòng bạn bè làm màu tag tôi: 【Phần điền từ tôi đúng 10 câu, tiến bộ nhanh đến mức đ/áng s/ợ!】
"Tôi phải về ôn thi!!"
Tống Trì: "..."
Cậu ấy cười: "Được, vậy chúng ta về thôi."
Lúc đi, cậu ấy lấy đống quần áo đã m/ua ra, nhìn cả đống túi m/ua sắm tôi thấy hơi khó xử: "Tủ của tôi không còn chỗ để nữa..."
Tống Trì "ừ" một tiếng: "Để tủ của tôi đi, tôi không có mấy bộ đồ ở ký túc xá đâu."
Tôi: "..." Có lý thật.
Hai người xách túi lớn túi nhỏ về trường, ký túc xá quả nhiên không có ai.
Tôi vội đến mức chưa kịp cởi áo, đeo ba lô lên là muốn chạy ra thư viện, bị Tống Trì bất lực kéo lại: "Đừng vội, tôi đi cùng cậu."
Tôi gãi mặt: "Không cần đâu."
Tống Trì liếc nhìn tôi: "Cấp 6 tôi được 680 điểm."
Tôi: "...Thì sao?" B/ệnh đỏ mắt của tôi tái phát ngay lập tức.
Tống Trì thở dài, kéo dây ba lô của tôi: "Tôi dạy cậu."
Cậu ấy thản nhiên bồi thêm: "Đảm bảo cậu thi điểm cao hơn Tô Dương."
Tôi ôm lấy cánh tay cậu ấy: "Tôi không có cậu không được! Nghĩa phụ!"
Tống Trì: "..."
Cậu ấy nắm tay tôi, lấy chiếc điện thoại tối qua ra đưa tới: "Trước khi xuất phát, có thể tặng điện thoại cho tôi không?"
Tôi: "..."
Tống Trì rủ mắt nhìn tôi, lắc lắc cổ tay tôi: "Không phải m/ua cho tôi à? Tôi muốn dùng cái cậu tặng."
Nói rồi lấy chiếc điện thoại vỡ màn hình trong túi ra.
Tôi: "..."
Tôi phải nói sao đây khi chiếc điện thoại đó tôi b/án mất rồi?
24
Tôi gãi mặt: "Cái đó, tôi thấy điện thoại đó không tốt lắm, để tôi m/ua cho cậu cái xịn hơn!"
Tôi nhận lấy chiếc điện thoại đời mới từ tay cậu ấy: "Tôi cũng m/ua cho cậu cái này! Chúng ta dùng đồ đôi! Thế nào!"
Tống Trì vui vẻ xoa mặt tôi: "Cái đó rất tốt rồi, là vì nghĩ đến tôi cậu mới đi làm gia sư m/ua về, tôi muốn cái đó."
Tôi chột dạ lau mặt: "Cái đó... cái điện thoại đó, là, tôi b/án mất rồi..."
Nói đến cuối đã lí nhí.
Tống Trì ngẩn người một lúc: "Cậu không thích tôi nữa à?"
Tôi: "..." Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau không hả?!
"Không phải, lúc đó thấy cậu cũng không cần, hơn nữa tôi làm gia sư không ki/ếm được nhiều, m/ua cũng không phải điện thoại tốt... cậu có thể không dùng quen..." Tôi chớp chớp mắt nhìn cậu ấy, cậu hiểu tôi mà!
Tống Trì mím môi cúi đầu: "À, không sao."
Cậu ấy kéo tôi ra ngoài: "Đi thư viện thôi."
Tôi: "..."
25
Ngồi ở vị trí cũ trong thư viện, tôi cúi đầu nhìn bài điền từ, nhưng sự chú ý đều dồn vào Tống Trì bên cạnh.
Tống Trì không nhận được chiếc điện thoại mong đợi, cả người trông không có gì lạ nhưng xung quanh bao trùm nỗi buồn nhàn nhạt.
Tôi đọc dòng đầu tiên của bài điền từ mười lần, không vào nổi một từ.
Ch/ửi thầm bản thân vô dụng, tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho mẹ.
【Tôi: Mẹ ơi~ con muốn m/ua điện thoại~】
【Tôi: Mong chờ.jpg】
Tiền gia sư tích góp quá chậm, Tống Trì không thể cứ buồn mãi được.
【Mẹ: Ờ, nhà có cái điện thoại 'cục gạch' đấy, con về mà lấy dùng.】
【Tôi: ...】
【Tôi: Mẹ ơi, con muốn m/ua tặng người ta!】
【Mẹ: Người yêu à?】
Điện thoại đột nhiên nóng lên, tôi khẽ cắn ngón tay, nghiêng đầu nhìn Tống Trì.
Cậu ấy hơi nhíu mày, tập trung cao độ nhìn máy tính.
Nhận ra ánh mắt của tôi, cậu ấy quay đầu lại, đôi mắt giãn ra, khẽ nhướng mày, nhẹ giọng hỏi: "Sao thế? Câu nào không hiểu à?"
Tôi nghe tiếng tim mình đ/ập, lắc đầu: "Không sao."
Lại cúi đầu nhìn điện thoại, tôi chậm rãi gõ chữ:
【Tôi: ...Vâng.】
【Đối phương đã chuyển cho bạn 30.000】
【Mẹ: M/ua đi, m/ua đời mới nhất, m/ua hai cái làm đồ đôi. Đủ không?】
【Tôi: ...】
Sự thay đổi thái độ nhanh chóng khiến tôi nghi ngờ tại chỗ liệu mình có phải con đẻ không.
Tôi do dự vài giây, gõ rồi xóa:
【Tôi: Mẹ, mẹ không hỏi là ai à?】
【Mẹ: Sự thật chỉ có một.jpg】
【Mẹ: Tiểu Trì đúng không, bình thường gọi điện chẳng bao giờ thấy con nhắc đến tên người khác.】
Tôi: "..."
【Đối phương đã chuyển cho bạn 30.000.】
【Mẹ: Cầm lấy mà yêu đương, không đủ thì đòi tiếp, yêu đương phải hào phóng, m/ua đồ xịn cho người ta, con trai cũng vậy, biết chưa?】
Tôi không nhịn được cay mắt:
【Tôi: Mẹ, bình thường sao không tốt với con thế này?】
【Tôi: Vừa nãy còn bắt con dùng điện thoại cục gạch.】
【Mẹ: ...Con chẳng thừa hưởng chút khiếu hài hước nào của mẹ cả.】
Tôi: "..."
Sau khi bị mẹ đuổi khéo bằng mấy câu, tôi đặt m/ua chiếc điện thoại đời mới nhất màu đen trước.
Cái Tống Trì đưa tôi là màu trắng.
Nhìn dòng chữ "hàng sẽ đến vào ngày mai", tôi không nhịn được mím môi cười, lần này Tống Trì không được phép buồn nữa!
Đang cười thoát khỏi app m/ua sắm thì thấy bài đăng trên diễn đàn cập nhật.
Tôi: "..."
Không vui nổi! Lại chuyện gì nữa đây!
26
Chủ thớt:
【Chúng tôi làm hòa rồi, nhưng cậu ấy b/án chiếc điện thoại định tặng tôi đi rồi, có phải không còn yêu tôi nữa không?】
【ps. Vì điện thoại tôi vỡ, cậu ấy xót tôi nên đi làm gia sư m/ua cho tôi đấy.】
Tôi: "..."
Lúc nãy còn là không thích, mới bao lâu đã nâng cấp lên thành không yêu rồi?
【Vãi, ông vẫn nhớ cái bài đăng này à?!】
【Làm hòa rồi là quên sạch anh em trên diễn đàn luôn... đã gần hai tháng rồi đấy!】
【Đúng thế, không yêu nữa, không thích nữa, chán rồi, ngoại tình rồi, hai người chia tay đi!】
【Tại sao lại b/án? Chẳng phải nói là m/ua riêng cho ông à?】
【Tôi mà còn phân tích cho ông bằng sự chân thành thì tôi là chó! ...Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông đã hỏi tại sao cậu ấy b/án chưa?】
Tôi nghiêng đầu nhìn Tống Trì, cậu ấy đang đặt máy tính trước mặt, vẻ mặt nghiêm túc đến mức không biết còn tưởng đang viết luận văn học thuật!
Chủ thớt:
【Cậu ấy bảo muốn m/ua cho tôi đời mới nhất, hai đứa dùng đồ đôi.】
Đám đông bên dưới nổi gi/ận:
【Bài đăng này biến chất rồi!】
【Tôi nhớ những ngày ông yêu mà không được đáp lại quá!】
【Đây còn là tiếng người không ông anh? Cái gì mà đời mới nhất, cái gì mà đồ đôi!】
【Không, đợi đã, yêu nhau từ bao giờ thế??】
Tống Trì mặc kệ tất cả:
【Tôi không cần đời mới, không cần đồ đắt tiền, không muốn cậu ấy tốn kém, cái tôi muốn là tấm lòng cậu ấy muốn tặng tôi, muốn cậu ấy thích tôi.】
【Chúng tôi chưa yêu nhau, cậu ấy không thừa nhận thích tôi.】
【Rõ ràng là thích tôi mà...】
【...】
Lược bỏ bài luận ba nghìn chữ của Tống Trì ở đây...
Khu bình luận tê liệt hết cả, tôi cũng tê liệt luôn...
Điện thoại đột nhiên rung hai cái có tin nhắn, làm tôi gi/ật mình, lập tức quay đầu nhìn Tống Trì, thấy người này vẫn đang cắm đầu gõ phím.
Tôi: "..." Thật là đủ rồi!
27
Trên điện thoại là tin nhắn của Tô Dương, cậu ta gửi ảnh chụp bài đăng:
【Trì ca xem bài đăng như nhật ký nhỉ?】
Tôi: "..."
【Tô Dương: Không phải, chuyện cậu hôn cậu ấy một cái là xong, hai người đang kéo co cái gì chứ??】
【Hơn một tháng rồi còn chưa kéo co đủ à?!!】
【Tôi: ...Cút đi!!】
【Tô Dương: Ông dỗ dành cậu ấy đi! Xem bài đăng làm ảnh hưởng đến việc ôn thi của tôi rồi!】
Tôi tức đến bật cười: 【Ông ở đâu, tôi qua tận nơi xin lỗi ông.】
【Tô Dương: Không nói nữa, phần điền từ tôi đúng trung bình 13 câu... hi hi!】
Tôi: "..."
Tôi vô cảm tắt WeChat, đóng sập máy tính của Tống Trì: "Không được buồn nữa."
Tống Trì ngẩn ra, nhìn tôi không nói gì.
Tôi lấy tờ giấy note vàng quen thuộc trong ba lô ra bắt đầu viết.
Tống Trì như không chờ nổi nữa mà ghé sát lại xem bên tay tôi.
"Đừng buồn nữa, cậu buồn tôi cũng khó chịu, tôi khó chịu thì không vào đầu được bài, không vào đầu được bài thì tôi thi không tốt! Thế thì tôi làm sao mà làm màu với Tô Dương được!"
"B/án chiếc điện thoại đó chỉ vì thấy mình có vẻ thừa thãi thôi, hôm qua chúng ta nói chuyện rồi mà? Cậu cũng biết tôi vì cậu mới đi làm gia sư, không phải không muốn đưa cho cậu đâu."
"Đừng buồn nữa, tôi m/ua đời mới nhất màu đen rồi, chúng ta dùng đồ đôi được không?"
Tống Trì xem xong khẽ nhíu mày, tôi biết cậu ấy muốn nói gì.
"Tiền mẹ cho, tôi bảo với bà là m/ua điện thoại cho người yêu."
"Bà còn bảo tôi m/ua loại xịn cho cậu."
Tôi đẩy tờ giấy note qua rồi cúi đầu nhìn đề tiếng Anh như thiên thư, tim đ/ập thình thịch không ngừng.
Chỉ có hai dòng chữ, Tống Trì cúi đầu nhìn rất lâu, tôi không nhịn được quay sang nhìn cậu ấy, liền thấy đôi tai đỏ rực.
Tống Trì dán tờ giấy note vào máy tính, kéo tôi đứng dậy rời khỏi thư viện.
Hai người đều lặng lẽ một cách khó hiểu, cúi đầu bước đi, mặt nóng đến mức chẳng cảm thấy gió lạnh đâu.
Tay Tống Trì nắm cổ tay tôi không biết từ lúc nào đã trượt xuống lòng bàn tay, đan vào kẽ tay, mười ngón đan ch/ặt.
"Cậu thích tôi không?" Vừa đi, Tống Trì đột nhiên lên tiếng.
Tôi: "...Thích." Đây không phải câu hỏi thừa à, tôi vừa viết chữ ra đấy thôi?
Tôi khẽ kéo tay cậu ấy, để cậu ấy nhìn mình: "Tống Trì, tôi thích cậu, đừng nghi ngờ."
Nói xong tôi không nhịn được cúi đầu không dám nhìn cậu ấy.
Bị Tống Trì cười ôm vào lòng: "Sao lại đáng yêu thế hả Tiểu Đình."
Cậu ấy khẽ hôn lên mặt tôi: "Đáng yêu."
Hôn thêm cái nữa: "Thích lắm."
Hôn thêm cái nữa: "Thích cậu, bảo bối."
Tôi không nhịn được vùi mặt vào lòng cậu ấy: "Đủ rồi..."
Tống Trì cười ôm ch/ặt tôi, nụ hôn nóng bỏng rơi trên vành tai tôi: "Tôi thích cậu lắm."
Nghe nhịp tim dồn dập trong lồng ngựk cậu ấy dần dần hòa làm một với nhịp tim của mình, tôi ngước lên đặt một nụ hôn sâu lên môi cậu ấy: "Tôi cũng vậy."
(Hết chính văn)
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?