Tôi là một cục sạc dự phòng, sau một sự cố đã xuyên không thành nữ minh tinh tuyến 18 bị cả mạng tẩy chay.
Trong show thực tế về đời sống, tôi một mình dọn dẹp căn biệt thự sáu trăm mét vuông, thầu luôn ba bữa cho bốn người.
Cư dân mạng bình luận sắc bén: 【Hơi thở của người sống nồng nàn quá...】
Tôi làm việc hăng say, điểm thiếu sót duy nhất là sau lưng luôn có một người đàn ông dặt dẹo bám theo.
Đại gia nổi tiếng thiếu m/áu trong giới:
"Xin cô đấy, nghỉ chút đi, bảy ngày rồi, di chúc tôi viết đến tám bản rồi."
Cư dân mạng: 【Đừng nghỉ nữa Cố thiếu, có thời gian về phòng viết di chúc mà không có thời gian làm việc, rốt cuộc trong phòng có ai vậy!】
1
Đây là ngày đầu tiên tôi bị quản lý ném vào show thực tế đời sống.
Cũng là ngày đầu tiên tôi – một tinh linh sạc dự phòng – xuyên không thành Đường Mãn, nữ minh tinh tuyến 18 đầy rẫy phốt đen.
Nguyên chủ vì làm việc cường độ cao mà đột tử, vừa khéo lúc đó tôi đến.
Ai cũng biết, năng lượng của một cục sạc dự phòng đầy pin là to lớn đến mức nào.
Nghỉ ngơi hai tiếng, tôi có thể bẩy cả trái đất lên.
Trước khi đến, quản lý – chị Lý – dặn dò đủ điều:
"Tiểu Mãn, show này là phát sóng trực tiếp, em tập trung làm đối trọng của Tần Tố, đừng có mà bám lấy Cố Hoài, hiểu chưa?"
"Tần Tố xây dựng hình tượng tiểu bạch hoa yếu đuối, bất kể cô ta làm gì, em cứ làm ngược lại là được!"
"Show này là do nhà họ Tần đầu tư để dỗ dành con gái, mục đích là để Tần Tố được theo đuổi thần tượng ở cự ly gần, trước đây em từng cọ nhiệt của Cố Hoài, lần này nhất định phải tránh xa ra!"
Chuyện này chẳng phải dễ ợt sao?
Cái thân hình của Tần Tố, trên người không có lấy hai lạng th!t, tôi hắt hơi một cái là có thể thổi bay cô ta đi hai dặm.
Tôi làm hai tiếng là xong khối lượng công việc cả năm của cô ta.
Thế là cả ngày hôm nay, cô ta ngồi nghỉ thì tôi lau sàn, cô ta uống nước thì tôi pha trà trái cây cho mọi người, cô ta đói thì tôi làm cả bàn tiệc Mãn Hán toàn tịch cho mọi người.
Từ sáu giờ sáng đến mười giờ tối, tôi không rảnh tay lấy một giây.
"Tiểu Mãn, hay là em nghỉ chút đi?"
"Bảo bối, chúng ta ký hợp đồng lao động chứ không phải khế ước b/án thân, em đã làm việc liên tục 16 tiếng rồi đấy."
Nữ ca sĩ mới nổi Hà Lâm mặt đầy lo lắng nói:
"Tiểu Mãn, em thế này chẳng khác nào miếng bọt biển màu vàng kia đâu."
Tôi một tay cầm một cái đĩa, trên đầu còn đội thêm cái chậu, hùng hổ từ trong bếp chạy ra:
"Em không mệt, đồ ăn đêm xong rồi, mau lại ăn gà rán đi!"
Mọi người đã không còn tâm trí đâu mà quản lý biểu cảm nữa.
Ảnh đế Cố Hoài nhíu mày, thăm dò: "Đường tiểu thư lúc nào cũng... tràn đầy sức sống như vậy sao?"
Bình luận trên màn hình lúc này bị spam liên tục:
【Cô ta bị b/ệnh à? Ý đen đấy, thế này không bình thường!】
【Tôi thấy cô ta bị b/ệnh th/ần ki/nh, vì để quyến rũ Cố Hoài mà không từ th/ủ đo/ạn!】
【Đồng ý với lầu trên, cô ta chỉ muốn gây chú ý với anh trai tôi thôi, đồ tâm cơ!】
Tần Tố ở bên cạnh che miệng cười khẽ:
"Chị Tiểu Mãn vì công việc mà liều mạng quá, không như em, việc gì cũng làm không xong, chỉ cầu tùy duyên thôi."
Tôi nuốt miếng th!t cuối cùng, chân thành nói:
"Mọi người cứ từ từ ăn, bộ bát đũa của em Tần Tố tôi dọn giúp cho."
"Dựa vào đâu chứ!"
Tôi còn chẳng thèm nhìn cô ta, tốc độ nói cực nhanh: "Tự dưng tôi đặc biệt muốn dọn bát đũa của cô, tùy duyên, gặp phải tôi rồi thì cô phải an phận chút đi."
Tôi lờ đi ánh mắt như muốn tóe lửa của quản lý, thầm nghĩ thế này sao không gọi là đối trọng cơ chứ.
Cô ta trà xanh, tôi chân thành.
Chân thành mới là tuyệt kỹ chí mạng.
Khi rửa bát tiện thể liếc nhìn bình luận, lại bùng n/ổ.
【Định nghĩa mới về tùy duyên của Đường Mãn.】
【Cô ấy nói cũng đúng mà, cơm là Đường Mãn nấu, bát là Đường Mãn rửa, Tần Tố ở đó trà xanh cái gì chứ?】
Không phải tôi muốn rửa bát giúp cô ta, mà thật sự là pin của tôi dùng không hết thì tôi không ngủ được.
Nghĩ đến đây, tôi lại dọn dẹp toàn bộ căn bếp một lần nữa.
Phiền thật, pin dùng không hết, đêm nay lại mất ngủ rồi.
2
Ngày hôm sau, tổ đạo diễn chính thức công bố nhiệm vụ.
Tôi và Cố Hoài một nhóm, đi làm shipper một ngày.
Tần Tố và Hà Lâm một nhóm, đi làm shipper giao đồ ăn một ngày.
Đạo diễn hỏi: "Mọi người không có ý kiến gì về việc phân nhóm chứ?"
Tần Tố nũng nịu: "Tất nhiên là em không có ý kiến gì rồi, chỉ là sẽ vất vả cho anh Cố Hoài thôi."
Lúc này bình luận trôi qua:
【Đi theo Đường Mãn, cảm giác Cố Hoài đúng là vất vả thật.】
【Combo Bọt biển vàng và anh Mực, lạ là lại thấy rất cuốn.】
Khi đến trạm lấy hàng, Cố Hoài rất lịch thiệp: "Cô ngồi đi, để tôi đẩy."
Tôi hiểu anh ta muốn duy trì tôn nghiêm đàn ông, nên đợi anh ta hai phút.
Còn chưa đến phút thứ ba, Cố Hoài đã đi ra, ậm ừ nói: "Tiểu Mãn, tôi cần sự giúp đỡ của cô."
Giây tiếp theo, tay phải tôi đẩy xe, tay trái nắm lấy cổ tay Cố Hoài: "Đừng lề mề nữa Cố thiếu gia, anh ngồi trên xe đi, tôi chịu trách nhiệm giao hàng."
Cố Hoài gi/ật mạnh tay ra, mặt đỏ bừng: "Tôi ít nhiều cũng giúp được việc mà."
Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của anh ta, cảm thấy anh ta đặc biệt giống cục sạc dự phòng còn chưa đầy 3% pin.
Một nỗi niềm yêu thương dâng trào, tôi không tự chủ được mà dịu dàng nói: "Đừng cố quá, anh cứ ngoan ngoãn nghỉ đi."
Trên đường đi tôi không dám đạp ga, chỉ sợ làm rung lắc mất chút pin cuối cùng của người bên cạnh.
Đến dưới lầu, Cố Hoài tranh thủ vác một túi hàng nhỏ đi trước, gõ cửa từng nhà.
Tổng cộng tám tầng, tôi leo xong năm vòng rồi mà anh ta vẫn còn đang thở hổ/n h/ển ở tầng ba để đối chiếu thông tin người nhận.
Bình luận spam:
【Trời đất ơi, tôi làm xong chỗ việc này chắc cần nghỉ ba ngày ba đêm.】
【Những người khí huyết đầy đủ như các người đều sống như vậy sao?】
【Nói một câu công bằng, Cố Hoài hơi yếu.】
【Tôi là fan cứng của Cố Hoài, tôi chứng minh anh ấy thực sự thiếu m/áu, loại mà sau này không tìm được bạn gái ấy.】
Tôi cư/ớp lấy số hàng còn lại trong tay Cố Hoài, loáng cái đã phân phát xong.
"Đi thôi, còn cái tủ lạnh, anh đi gọi điện cho người nhận xem có ở nhà không."
"Sao cô không gọi?"
Tôi vỗ tay, mặc kệ tiếng kêu kinh ngạc của anh quay phim, vác tủ lạnh lên rồi đi:
"Tôi gọi, anh vác à?"
Anh ta im lặng.
Công ty chuyển phát nhanh quy định, đồ điện gia dụng lớn phải lắp đặt tận nơi, gọi điện không ai nghe, gõ cửa không ai mở.
"Anh xuống lầu tìm số điện thoại của quản lý trạm đi, hỏi xem trường hợp này phải làm sao."
Đã mười phút rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì, tôi đang lo lắng thì cửa phòng đột nhiên mở ra.
"Gõ cái gì mà gõ! Vội đi đầu th/ai à!"
Người đàn ông mặt mày gian xảo, mở miệng ra là mùi hôi miệng có thể hun ch*t một con lợn rừng.
"Ôi, mỹ nữ tự mình giao hàng à? Có dịch vụ đi kèm khi m/ua tủ lạnh không?"
Tôi giờ đã tin show này không có kịch bản rồi.
"Chào anh, là anh Lý số đuôi 1234 phải không, chiếc tủ lạnh anh m/ua được giao đến tận nơi, để ở đâu cho anh ạ?"
Người đàn ông không biết điều, thậm chí còn định động tay động chân với tôi:
"Mệt rồi hả mỹ nữ, vào giường anh nghỉ ngơi chút đi," người đàn ông nói lời lẽ thô bỉ, "Đừng ngại, vào nhanh đi."
Tôi hắng giọng một tiếng, một cước đ/á đổ tủ lạnh, tiếng "đùng" làm gã đàn ông sững sờ.
"Cái loại đầu trên đầu dưới mọc ngược, không đái được thì nhổ bọt vào mà soi cái mặt rùa của mình đi, đồ điện lớn như cái tủ lạnh này còn chưa rẻ rúng bằng anh đâu, anh mới là món hàng cồng kềnh sắp bị vứt đi ở trạm trung chuyển đấy?"
"Phân loại rác ở khu nhà anh làm không tốt chút nào, cái loại rác thải đ/ộc hại như anh sao còn chưa th/ối r/ữa ở ngoài kia đi?"
Người đàn ông thẹn quá hóa gi/ận, khoảnh khắc hắn giơ tay lên, tôi thậm chí đã nghĩ xong chỗ ch/ôn hắn rồi.
Nhưng lại bị một cước chặn đứng.
Cố Hoài vội vàng chạy đến che chắn trước mặt tôi, anh ta nhìn tôi với vẻ đầy lo lắng: "Không sao chứ?"
Sự tập trung của anh ta quá cao độ, khiến gã đàn ông đê tiện kia tranh thủ sơ hở.
May mà, tôi có thừa sức lực và th/ủ đo/ạn.
Cục diện đảo ngược, tôi tung một chiêu khóa cổ kh/ống ch/ế gã đàn ông, Cố Hoài ôm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
Nhìn thì dặt dẹo, cơ ngựk lại khá cứng.
"Anh là cơ ngựk hay xươ/ng sườn đấy?"
"Hả?"
Cố Hoài lập tức đứng thẳng, nghiêm túc gọi điện báo cảnh sát, sau đó đứng cách tôi tám trăm mét.
Sau khi giao gã đàn ông cho cảnh sát, Cố Hoài đã hiểu sâu sắc cảm giác được người khác bảo vệ là như thế nào.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy vẻ thán phục.
Cư dân mạng nhìn Cố Hoài đang đầy vẻ bứt rứt, thong thả đặt câu hỏi:
【Cố Hoài bây giờ cho người ta cảm giác như đang trong kỳ phát tình mà bị đối phương đá/nh bại vậy.】
【Đồng ý với lầu trên, thằng nhóc này không bình thường.】
【Vậy là cơ ngựk hay xươ/ng sườn, cầu đáp án!】
【Đường Mãn đâu phải là khí huyết đầy đủ, cô ấy là tràn ra ngoài rồi!】
Tôi không thấy sự thay đổi của hướng gió bình luận, chỉ tập trung quét lầu giao hàng, hai tiếng sau, chúng tôi cuối cùng cũng giao xong tất cả hàng trong khu vực.
Khi nhìn đối diện với đạo diễn, ông ấy nói:
"Tiểu Mãn, cô làm xong khối lượng công việc tám tiếng bình thường trong ba tiếng."
Thế là xong rồi à?
Tôi lau mồ hôi, nhảy lên xe điện: "Chị đây mới chỉ khởi động xong thôi, mọi người cứ nghỉ đi, tôi đi giúp nhóm kia đây."
3
Phía Tần Tố và Hà Lâm thì rối tung rối m/ù.
Giao nhầm đồ ăn, không tìm được địa chỉ, làm đổ đồ ăn phải bồi thường.
Nhìn thấy tôi từ xa, Tần Tố ngồi bệt xuống đất bắt đầu khóc.
"Chị Tiểu Mãn, cuối cùng chị cũng đến rồi!"
"Em biết ngay là chị sẽ không bỏ mặc em mà!"
"A a a a chị Tiểu Mãn ơi em không sống nổi nữa rồi!"
Tôi dùng ánh mắt hỏi Hà Lâm tình hình thế nào.
Hà Lâm đ/á đ/á Tần Tố đang ăn vạ dưới đất: "Như em thấy đấy, m/ù đường nên không tìm được lối."
Tôi lấy trà sữa lạnh vừa m/ua cho họ, cầm lấy điện thoại nhận đơn và số đồ ăn còn lại, nói:
"Ngoan ngoãn đợi chị về, dẫn mọi người đi ăn đại tiệc."
Bình luận tĩnh lặng lại bị spam bùng n/ổ:
【Trời ơi đây là chị gái thần tiên gì thế này!】
【Tần Tố buồn cười quá, cô ấy là một trà xanh đáng yêu!】
【Khi nhìn thấy Đường Mãn, mắt Tần Tố sáng rực lên!】
Đạo diễn đọc vài bình luận, bồi thêm một d/ao: "Theo quy tắc, dù có cô giúp đỡ, họ vẫn phải đi theo suốt hành trình."
Để đảm bảo an toàn, tổ đạo diễn cho tôi mượn một chiếc xe.
Điều hòa thổi vào, tôi càng có sức hơn.
Phía sau vận may cũng khá tốt, chỉ có vài đơn cần chạy bộ leo lầu, đến đơn cuối cùng, Tần Tố đã mệt đến mức không đứng thẳng nổi nữa.
Hà Lâm và Cố Hoài đỡ cô ấy, từng chút một di chuyển.
Tôi vừa ra khỏi cửa đơn vị đã thấy ba con ốc sên khổng lồ đang bò.
"Cố Hoài, anh đi lái xe, Lâm Lâm, em đi m/ua chai nước nhiệt độ phòng."
Nói xong, tôi bế Tần Tố chạy như đi/ên về phía bãi đỗ xe.
Hai người phía sau vừa đuổi vừa hét: "Đạo diễn! Cô ta thực sự không có nhân tính!"
Cùng lúc đó, đạo diễn nhìn màn hình bình luận cười đến nở hoa.
【Trời ơi tôi tuyên bố cảm giác couple giữa Tần Tố và Tiểu Mãn còn mạnh hơn! Có thể nói lời tạm biệt với Cố Hoài rồi!】
【Bế kiểu công chúa! Ai mà không muốn cái bế kiểu công chúa của chị gái chứ!】
【Ánh mắt nhỏ bé của Cố Hoài buồn cười ch*t mất, đầy oán h/ận!】
Lên xe xong tôi kiểm tra kỹ cho Tần Tố, không bị cảm nắng, chỉ đơn giản là thiếu rèn luyện.
Đối mặt với sự châm chọc của tôi, Tần Tố vẻ mặt không phục:
"Người khí huyết đầy đủ như chị tất nhiên không hiểu nỗi khổ của nhóm người thiếu m/áu như em và anh Cố Hoài rồi!"
Tôi gật đầu lấy lệ: "Đúng đúng đúng, sau này hai người cứ túm tụm lại, nằm trên giường, có ch*t đói cũng chẳng ai hay biết."
Trên ghế phụ, Cố Hoài ánh mắt oán h/ận: "Tôi sẽ không ch*t đói đâu, tôi có cơ ngựk."
Có đôi khi thật sự muốn một cú đạp ga đưa tất cả mọi người đi.
Trở lại biệt thự đã là sáu giờ tối, tổ chương trình chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho mọi người.
"Bữa tối cần bốn người tự giải quyết, không có đồ ăn mang về, chỉ có thể tự tay làm."
Cố Hoài đứng dậy trước, giọng khàn khàn nói: "Để tôi, tay nghề nấu nướng của tôi cũng khá ổn."
Tần Tố và Hà Lâm phát ra sự nghi ngờ: "Anh đừng nói những lời này trước mặt Tiểu Mãn."
Quả nhiên con gái hiểu con gái.
Cả đời này tôi gh/ét nhất là ai nói tôi không làm được.
Tôi xắn tay áo, trầm giọng nói: "Hai mươi phút, bữa tối đảm bảo mọi người hài lòng, một bữa cơm, một người một vạn tiền phí."
Đạo diễn hô c/ắt:
"Tiểu Mãn, trong hợp đồng của chúng ta không có khoản này!"
Tôi thong thả ngồi xuống:
"Hôm nay ai gọi tôi là tinh linh sạc dự phòng? Tôi là một cục sạc dự phòng phục vụ cho nhiều người thế này, đây gọi là sạc dự phòng chia sẻ."
"Sạc dự phòng chia sẻ, điểm nhấn lớn nhất chính là đắt."
4
Hai mươi phút, tám món một canh, khi dọn lên bàn tôi biết ngay,
Tiền lấy ít rồi.
Chó đói vồ mồi cũng chỉ đến thế là cùng.
"Tôi vừa làm vừa ăn, đã no rồi, mọi người ăn xong thì gọi tôi."
Cố Hoài gắp miếng th!t bò qua, vẻ mặt nịnh nọt: "Cô ăn một miếng đi, không thì chúng tôi không ngại động đũa đâu."
Tôi ăn miếng anh ta gắp, "Nếu ngại thì mỗi người thêm một vạn nữa."
Thế giới yên tĩnh.
Anh quay phim theo tôi vào bếp, mười phút sau, toàn bộ dụng cụ nấu nướng được rửa sạch về vị trí cũ.
Ống kính lắc qua lắc lại, "Tiểu Mãn, có thể về được chưa, tôi cũng đói rồi."
Tôi dọn ra phần cơm canh để dành riêng cho anh ta, cầm lấy máy quay rồi đi:
"Dành riêng cho anh đấy, tôi tự quay tôi."
Lúc này bình luận phủ kín dấu hỏi.
"Sắp xếp lại nhé, chị gái này năm giờ sáng thức dậy một mình quét dọn biệt thự ba tầng, sáu giờ chuẩn bị bữa sáng cho mọi người, bảy giờ bắt đầu rèn luyện, mười giờ đến một giờ đi ship hàng, một giờ rưỡi đến năm giờ ship đồ ăn, sáu giờ bắt đầu nấu cơm tối, bây giờ lại bắt đầu dọn dẹp vệ sinh rồi?"
"Chị ơi đừng lau nữa, gạch men bị chị lau thành da nh.ạy cả.m mất rồi!"
Tôi chọn vài bình luận để trả lời, câu "cảm giác cô ấy thậm chí muốn tự tay làm hậu kỳ" đã gợi cảm hứng cho tôi.