Kiếp trước, ngay trước ngày gả cho thiếu gia nhà giàu.

Vì bị cô chị họ xúi giục, tôi bỗng dưng trở nên hống hách, đòi hỏi nhà trai đủ điều, thậm chí còn yêu cầu đứa con thứ hai phải mang họ tôi.

Nhà trai không chịu nổi nên đã hủy hôn.

Tôi bị mọi người kh/inh bỉ, chỉ còn biết tìm chị họ để trút bầu tâm sự.

Nhưng vô tình nghe được chị họ nói: "Đáng đời! Với cái điều kiện của nó, cái gì cũng không bằng tao, dựa vào đâu mà nó được gả cho thiếu gia nhà giàu?"

"Tao cũng có làm gì đâu, chỉ là châm chọc vài câu nhẹ nhàng thôi, nó đã tự phối hợp để đi tìm cái ch*t..."

Biết được sự thật, tôi tức gi/ận đến mức nhảy sông t/ự v*n.

Vừa mở mắt ra, tôi đã trọng sinh về đúng ngày bị chị họ xúi giục.

1

"Hân Hân, em nhất định phải nghe chị, nhà họ vốn dĩ là coi thường em!"

"Bây giờ em không cho họ một bài học, sau này gả vào đó thì em chỉ có khổ thôi!"

"Em yên tâm, chúng ta có nhiều người thân làm chỗ dựa cho em thế này, em sợ cái gì?"

Giọng của chị họ Tôn Tuệ vang lên bên tai tôi.

Tôi lại toát mồ hôi lạnh toàn thân.

Chẳng phải tôi đã ch*t rồi sao?

Tại sao còn nghe thấy giọng nói của chị ta?

Chẳng lẽ, tôi đã trọng sinh?

2

Nhà tôi từ nhỏ đã nghèo.

Bởi vì bố tôi là người hiếu thảo một cách ng/u ngốc.

Ông là con cả trong nhà, lẽ ra năm đó bố tôi phải là người tiếp quản công việc của ông nội, nhưng chú út cứ khóc lóc, làm ầm ĩ rồi đòi thắt cổ, thế là bố tôi nhường công việc đó cho chú.

Lúc nhỏ tôi không thấy có gì lạ.

Chỉ là gh/en tị với chị họ vì từ nhỏ đã có quần áo đẹp mặc không hết, đồ chơi chơi không xuể, còn có đàn piano để tập.

Và thái độ của họ hàng đối với chị họ rõ ràng là nhiệt tình hơn đối với tôi mà thôi.

Nhưng khi lớn lên, sự khác biệt này càng trở nên rõ rệt.

Chị họ học không tốt, vợ chồng chú út liền gửi chị ta ra nước ngoài lấy tấm bằng đại học.

Chị họ vừa du học về nước, nhà chú thím đã m/ua cho chị ta nhà, m/ua xe ngay tại huyện chúng tôi.

Còn nhờ vả qu/an h/ệ để chị ta làm giáo viên dạy nhạc tại một trường tư thục trong huyện.

Thú thật, tôi rất gh/en tị với những điều này.

Bởi vì đến tận bây giờ tôi vẫn sống cùng bố mẹ trong căn nhà tập thể cũ kỹ xây từ mấy chục năm trước.

Còn việc có nhà riêng hay xe riêng thì đó là điều tôi không dám nghĩ tới.

Vì vậy trong lòng tôi, tôi nghĩ dù chị họ có chút kiêu ngạo thì cũng có thể hiểu được, dù sao người ta có nhà có xe, có nền tảng, có tư cách để kiêu ngạo.

Còn tôi, điểm duy nhất mạnh hơn chị ta có lẽ là thi đỗ công chức, có một biên chế.

Ở nơi khác có thể thấy chẳng là gì, nhưng ở Sơn Đông chúng tôi, bất hiếu có ba điều, không có biên chế là điều lớn nhất.

Nói thế này nhé, trong mắt các bậc trưởng bối, dù bạn thu nhập vài chục, vài trăm triệu một năm cũng không bằng mấy đồng lương ch*t của người có biên chế.

Sau khi thi đỗ công chức, vì làm việc chăm chỉ, tính tình lại tốt, tôi lại gặp vận may.

Lãnh đạo đơn vị giới thiệu cho tôi con trai của chiến hữu ông ấy – đối tượng xem mắt Trần Xuyên, một thiếu gia nhà giàu.

Đương nhiên không thể so sánh với những thiếu gia của các doanh nghiệp niêm yết ở thành phố lớn.

Nhưng ở cái huyện nhỏ của chúng tôi, anh ta cũng là nhân vật có mặt mũi.

Bố của Trần Xuyên và lãnh đạo đơn vị tôi là chỗ rất thân thiết.

Còn mẹ anh ta là hiệu trưởng một trường trung học trọng điểm ở đây, nhắc đến tên thì ai cũng biết.

Ông ngoại của Trần Xuyên kinh doanh, làm về mảng sưởi ấm trong mùa đông ở khu vực thành phố, tôi không hiểu rõ lắm, nhưng biết là doanh nghiệp rất lớn và ki/ếm được nhiều tiền.

Còn ông nội anh ta thì mở một b/ệnh viện nha khoa tư nhân tại đây, chuyên niềng răng và khám răng cho trẻ em, là b/ệnh viện nha khoa được các bậc phụ huynh ở đây tin tưởng.

Bản thân Trần Xuyên điều kiện cũng không tệ, là bác sĩ nhi khoa tại b/ệnh viện nhân dân huyện, tính tình ôn hòa, cảm xúc ổn định.

Bố mẹ Trần Xuyên đều là con một, Trần Xuyên lại là đứa con duy nhất của họ, độ cưng chiều thì không cần tôi nói cũng biết.

Có thể nói, tìm được một đối tượng như vậy là phúc đức tám đời của tôi.

Nếu không phải nhờ lãnh đạo đơn vị làm mai, có lẽ tôi còn chẳng có cơ hội quen biết những người như thế này.

Từ khi yêu Trần Xuyên, không chỉ mức sống của tôi tăng vọt, mà thái độ của đồng nghiệp đối với tôi cũng ngày càng hòa nhã.

Vì ai cũng biết tôi yêu một thiếu gia nhà giàu, lại còn do sếp lớn làm mai, không ai rảnh rỗi mà đi gây khó dễ cho tôi.

Khoảng thời gian đó tôi thực sự như đang sống trong nhung lụa.

Nhưng kiếp trước tôi đã không trân trọng.

Có lẽ vì từ nhỏ nhà nghèo nên có chút tự ti, đột nhiên gặp được vận may như vậy, tôi đ/âm ra không tự tin.

Cộng thêm việc lúc đó tôi khá sùng bái chị họ, thấy chị ta hiểu biết rộng, tầm nhìn xa, nên đã kể chuyện yêu đương và những băn khoăn của mình cho chị ta nghe.

Nghe tôi nói xong, vẻ mặt chị họ rõ ràng cứng đờ lại.

Sau đó chị ta nói: "Tiểu Hân, chị cảm thấy hôn nhân vẫn là môn đăng hộ đối thì tốt hơn, điều kiện nhà em kém thế này, đến lúc đó không bị nhà họ coi thường sao?"

"Em nghĩ xem, đến lúc đó hai nhà ngồi lại với nhau, bố mẹ anh ta nói chuyện về quan trường, về thể chế, còn bố mẹ em nói chuyện cơm áo gạo tiền trong xưởng, họ có thể có tiếng nói chung không?"

"Hơn nữa người giàu thường khó ở, đến lúc đó chắc chắn sẽ đủ kiểu coi thường, nhắm vào em, em có muốn cả đời chịu cái cảnh đó không?"

Nghe xong, tim tôi thắt lại.

Vì tôi thực sự có nỗi lo đó.

Dù sao khoảng cách giữa hai nhà quá lớn.

Và từ đó về sau, người chị họ vốn chẳng mấy khi liên lạc với tôi bỗng trở nên nhiệt tình, thỉnh thoảng lại nhắn tin cho tôi.

Hôm nay bảo em đừng hạ thấp tư thế quá, đến nhà họ thì cứ ngồi đó, không được làm gì cả, không thì sau này cưới về có mà làm quần quật!

Ngày mai bảo sao đối tượng lại không đi chơi lễ với em? Ngày lễ quan trọng như thế mà bỏ lỡ thì anh ta không có tâm rồi.

Ngày kia bảo chị cảm thấy nhà họ có phải coi thường em không? Không thì sao chỉ đưa tiền cho em? Cảm giác như đang dùng tiền đ/è người ấy! Đây chẳng phải là nhục mạ người ta sao?

Tôi cũng không biết làm sao nữa, bị chị ta nói dần dần thay đổi tâm lý, trở nên hống hách, bắt đầu cư xử quái đản.

Khi bàn chuyện cưới hỏi với Trần Xuyên, yêu cầu của tôi thay đổi liên tục.

Hôm nay chê ảnh cưới chụp ở Thanh Đảo không đủ đẳng cấp, đòi đi Bắc Kinh, Thượng Hải chụp bù.

Ngày mai yêu cầu nhà họ m/ua cho tôi một chiếc xe BMW, còn phải là dòng 5 series!

Cuối cùng, trước ngày đính hôn, tôi nghĩ lúc đó n/ão mình chắc đã ngập nước biển rồi, lại còn yêu cầu sau này phải có một đứa con mang họ tôi!

Điều này trực tiếp chạm vào giới hạn của các bậc trưởng bối nhà đối phương.

Bố mẹ tôi biết chuyện đều tức gi/ận m/ắng tôi là làm mình làm mẩy, hỏi tôi có bị mỡ lợn che mắt không? Rỗi hơi tìm chuyện?

Bây giờ nghĩ lại thì đúng là vậy, nhà tôi nghèo đến mức này rồi thì con mang họ tôi để làm gì?

Để thừa kế căn nhà cũ nát đó của nhà tôi sao?

Thế nhưng lúc đó tôi như bị m/a ám.

Ai khuyên cũng không nghe!

Cảm thấy anh không đồng ý nghĩa là không yêu tôi, nhà anh coi thường tôi, coi thường nhà tôi!

Bây giờ đã thế này thì sau này còn ra làm sao?

Tôi bắt đầu làm cao, dùng b/ạo l/ực lạnh với Trần Xuyên, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, không gặp mặt.

Sau đó, sự kiên nhẫn của nhà trai đã cạn.

Hôn lễ bị hủy bỏ trực tiếp.

3

Cái huyện nhỏ chỉ có bấy nhiêu, lý do hủy hôn nhanh chóng lan truyền khắp huyện.

Tôi trở thành người nổi tiếng trong huyện, đương nhiên là kiểu nổi tiếng đầy mùi hôi thối.

Hoàn cảnh của tôi ở đơn vị cũng đảo lộn hoàn toàn.

Không chỉ đồng nghiệp bàn tán xôn xao về tôi, ngay cả lãnh đạo vốn hòa nhã với tôi cũng trở nên lạnh lùng, thậm chí trên bàn rư/ợu còn công khai nói tôi không biết điều.

Cấp dưới đương nhiên cũng gió chiều nào xoay chiều đó, bắt đầu gây khó dễ cho tôi đủ kiểu, sự nghiệp thì không cần phải nghĩ tới nữa.

đ/áng s/ợ hơn là từ đó về sau không còn ai giới thiệu đối tượng cho tôi nữa, ai cũng bảo tôi kén chọn, thích làm mình làm mẩy, nói nhà tôi b/án con gái.

Kể cả bố mẹ tôi cũng ngày nào ở nhà cũng m/ắng tôi làm mình làm mẩy.

Bố tôi còn tức gi/ận đến mức bị nhồi m/áu n/ão phải nhập viện.

Lúc đó tôi vô cùng chán nản, lo âu đến mức đêm nào cũng không ngủ được.

Tôi liền tìm chị họ muốn trò chuyện, cảm thấy chỉ có chị ta mới hiểu mình, mới có thể khuyên bảo mình.

Nhưng không ngờ đến nhà chị ta, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy chị ta đang gọi điện thoại với người khác.

"Ha ha, con ngốc đó, thật sự tưởng mình có thể bay lên cành cao làm phượng hoàng sao? Thực ra tao cũng chẳng làm gì, chỉ là xúi giục vài câu là nó hống hách lên ngay, tưởng người ta không có mình là không chịu cưới."

"Nó cũng không nghĩ xem, với cái nhan sắc đó, cái điều kiện gia đình rá/ch nát đó, nếu không nhờ cái mác công chức, người ta có thèm nhìn tới nó không?"

"Hơn nữa dựa vào đâu chứ? Tao xinh hơn nó, điều kiện gia đình tốt hơn nó, dựa vào đâu mà đối tượng tốt như thế tao không tìm được lại để nó tìm được?"

"Nó bây giờ thành con chuột chạy qua đường ai cũng đá/nh rồi! Đáng đời! Ai bảo nó không có mệnh công chúa mà lại mắc b/ệnh công chúa, tâm cao hơn trời mà mệnh mỏng như giấy, nhìn nó thế này tao vui quá! Tối nay nhất định phải ăn mừng thật lớn!"

Tôi đứng ngoài nghe như bị sét đá/nh ngang tai.

Hóa ra, ngay từ đầu cái gọi là tốt với tôi của chị họ chỉ là một cái bẫy!

Hóa ra, ngay từ đầu chị ta đã ôm ý định phá hoại nhân duyên của tôi.

Tôi tức gi/ận đ/á văng cửa muốn đối chất với chị ta.

Nhưng chỉ nhận lại được sự mỉa mai, châm chọc sâu cay hơn của chị ta.

Không ngoài mấy câu đại loại như tôi không có chủ kiến, trèo cao không thành lại đi trách người khác.

Tức gi/ận đến mức tôi nghĩ quẩn rồi nhảy sông t/ự s*t.

4

Tôi không ngờ mình lại trọng sinh.

Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Lúc này chị họ Tôn Tuệ đang phun nước miếng đầy mặt mà tẩy n/ão tôi.

"Điều kiện nhà họ tốt như thế, m/ua cho em một chiếc BMW thì đã sao? Đây mới là sự coi trọng dành cho em."

"3 series không được, đẳng cấp thấp quá, ít nhất cũng phải là 5 series chứ?"

"Hơn nữa không được trả góp, phải trả thẳng!"

Đúng rồi, kiếp trước chính là lúc này tôi đã nghe lời chị họ, làm mình làm mẩy đòi Trần Xuyên m/ua BMW cho tôi.

Ban đầu bố mẹ anh ta ấn tượng với tôi cũng khá tốt, chính từ đây là một bước ngoặt.

Dù cuối cùng nhà họ cũng m/ua cho tôi một chiếc BMW, nhưng thái độ của bố mẹ anh ta đối với tôi đã trở nên xa cách.

Không còn gọi Hân Hân, Hân Hân nữa, mà chuyển sang gọi cả tên.

Theo lời mẹ anh ta thì là chúng tôi có thể cho, nhưng em không được đòi, em chủ động đòi thì tính chất đã khác rồi.

Nghĩ đến đây, tôi cụp mắt xuống, nói: "Yêu cầu này không ổn lắm nhỉ?"

Chị họ tỏ vẻ h/ận sắt không thành thép nói: "Bảo bối, em phải tự tin vào bản thân mình biết không?"

"Em là công chức đấy! Em có biết công chức đáng giá thế nào không? Chị nói cho em biết, cái vị trí của em ít nhất đáng giá năm triệu! Đòi nhà họ một chiếc BMW thì đã sao?"

"Nhà ai cưới vợ mà chẳng phải tốn tiền? Hơn nữa nhà họ đâu phải không có điều kiện này, chị nói nếu nhà trai không có điều kiện này thì chị không nói làm gì, đằng này là có mà? Vậy m/ua hay không chính là vấn đề thái độ rồi!"

"Em nhất định phải kiên trì, không được thỏa hiệp, bây giờ mà thỏa hiệp thì sau này em chỉ có khổ thôi!"

Tôi cười lạnh trong lòng.

Kiếp trước dưới sự tâng bốc của chị ta, tôi thực sự cảm thấy mình rất có giá trị.

Công chức cơ mà!

Oai lắm sao? Hiếm lắm sao?

Nhưng tôi lại quên mất một điều, đó là công chức thì đầy rẫy, còn thiếu gia nhà giàu thì chẳng có mấy ai!

Đặc biệt là ở huyện nhỏ, nam nhiều nữ ít.

Vì con trai thường đi làm ở thành phố lớn.

Con gái thường muốn ở gần nhà, quay về thi công chức.

Vì vậy tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng.

Cộng thêm việc nữ công chức thường chọn chồng là nam công chức, làm trong đơn vị sự nghiệp hoặc là thiếu gia nhà giàu kinh doanh.

Thế nhưng nam công chức, người làm đơn vị sự nghiệp lại bị một bộ phận không nhỏ nữ giáo viên phân chia mất rồi.

Vì vậy lựa chọn của các nữ công chức thực sự không nhiều.

Suy cho cùng, một cái huyện thì có được mấy thiếu gia nhà giàu?

Như điều kiện nhà Trần Xuyên cực kỳ ưu việt, bản thân lại tự phấn đấu, thực sự đếm trên đầu ngón tay.

Vì vậy nếu Trần Xuyên muốn chọn vợ là công chức, thì thực sự là có thể tha hồ lựa chọn!

Tôi là cái thá gì chứ?

Nếu không phải nhờ cái mác lãnh đạo đơn vị là chiến hữu của bố anh ta, thì tôi còn chẳng dám nghĩ tới!

Nhưng đáng tiếc, lúc đó tôi không nghĩ như vậy.

Tôi thực sự bị chị họ xúi giục.

Cảm thấy mình vừa xinh đẹp lại ưu tú, công việc lại tốt, thật sự là quá hời cho nhà họ rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm