Gia đình tôi có truyền thống làm trà, chuyên trị những kiểu đàn ông "trà xanh" và những cô nàng "em gái mưa".

Bạn trai đưa tôi đi dự tiệc cùng bạn bè, cô em kết nghĩa của anh ta bắt đầu giọng điệu mỉa mai:

"Vẫn là chị dâu tinh tế thật đấy~ Không như em, ngày nào cũng để mặt mộc mà ra đường."

Tôi không tin, phản đò/n bằng cách lấy ngay miếng bông tẩy trang quệt mạnh lên mặt cô ta:

"Mặt mộc á? Phấn nền còn dày hơn cả lớp trang điểm của tôi nữa."

"Nhưng so với độ dày của da mặt cô, thì hình như vẫn còn kém xa đấy."

Khi đồ uống được mang lên, bạn trai ân cần giúp tôi mở nắp nước ngọt.

Cô em kết nghĩa lại bắt đầu giở trò:

"Ôi dào, phụ nữ đúng là đỏng đảnh, chứ em đây phút mốt là mở được mười chai bia nhé!"

Thấy vậy, tôi gọi phục vụ mang thêm hai mươi thùng bia nữa:

"Đã giỏi thế thì nhờ cả vào cô mở giúp nhé!"

Mặt cô ta tái mét, lặng lẽ ngồi mở bia suốt nửa tiếng đồng hồ.

Sau đó, cả nhóm chơi trò Thật hay Thách.

Bạn trai sợ tôi bị hớ hênh nên khoác áo khoác của anh ta lên người tôi.

Cô em kết nghĩa không nhịn được mà tặc lưỡi:

"Đã mặc rồi còn che, anh em với nhau thì cứ phải thoải mái chứ."

Tôi chộp lấy vạt áo trên của cô ta, chớp chớp mắt hỏi:

"Thật không? Để tôi xem cô 'thoải mái' đến mức nào nhé!"

Ngay lập tức, cả không gian im bặt.

1

Chiếc áo Iót ren họa tiết da báo của Lưu Kiều lộ ra dưới không khí.

Trông vô cùng chướng mắt.

Tôi nghiêm túc ghé sát lại gần, dùng ngón tay ướm thử:

"Chà, không nhìn ra đấy, cô cũng 'ch/áy' phết nhỉ~"

"To thì chẳng to mấy, toàn là độn ép ra thôi, ít nhất cũng phải năm phân chứ nhỉ?"

Nói xong, tôi còn huýt sáo một cách đầy khiêu khích.

Lúc này Lưu Kiều mới bừng tỉnh, hét lên rồi kéo áo xuống:

"Cô! Cô vô liêm sỉ, cô giở trò l/ưu ma/nh!"

"Quý Mộc Dương, anh không quản bạn gái mình à? Ý gì đây?"

"Cố tình làm tôi mất mặt trước mặt mọi người đúng không!"

Gương mặt cô ta đầy vẻ phẫn nộ, h/ận không thể ăn tươi nuốt sống tôi.

Còn Quý Mộc Dương cũng khẽ cau mày:

"Tiêu Tiêu, em quá đáng rồi đấy, còn không mau xin lỗi đi."

May thay, tôi là người từ nhỏ đã biết co biết duỗi.

Lập tức cúi đầu, lấy ngón tay chọc chọc vào nhau, vẻ mặt vô tội:

"Xin lỗi nhé chị Lưu Kiều, em nói sai chỗ nào à?"

"Chị không độn năm phân, thì ít nhất cũng ba bốn phân, nhìn thế nào cũng chỉ như cup A thôi mà."

"Hay là vì em vén áo chị nên chị gi/ận?"

"Em cứ tưởng mọi người là anh em với nhau, mà anh em thì chẳng phải nên thoải mái sao?"

"Lần sau nếu chị không chơi nổi thì nói trước với em một tiếng nhé."

Bị tôi kích động như vậy, sắc mặt Lưu Kiều càng thêm khó coi.

Xét cho cùng, cô ta luôn tự nhận mình là người hào sảng, coi thường những đứa "tiểu thư" như chúng tôi.

Giờ bị tôi làm cho mất mặt, cô ta chỉ biết cứng cổ lên cãi chày cãi cối:

"Ai nói tôi gi/ận? Cô dám coi thường tôi à!"

"Tôi chỉ là thấy quá đột ngột, chưa phát huy được thôi!"

"Biết thế hôm nay cởi áo, tôi đã mặc bộ nào gợi cảm hơn rồi."

Vừa nói, Lưu Kiều vừa cố tình áp sát vào người Quý Mộc Dương.

Cả cơ thể dán ch/ặt lấy anh ta:

"Dù sao anh em chúng tôi, cái gì cần thấy cũng đã thấy hết từ lâu rồi."

"Nhất là Quý Mộc Dương, còn sờ nhiều lần rồi ấy chứ."

"Hồi tôi đang tuổi dậy thì, ngày nào anh ấy cũng sờ, bảo là xem có lớn thêm chút nào không."

"Tính ra, tôi còn là người thầy khai sáng cuộc đời anh ấy đấy!"

Quý Mộc Dương có chút không tự nhiên liếc nhìn tôi, nhưng không hề né tránh cô ta.

Thấy vậy, sắc mặt tôi lập tức tối sầm lại.

2

Lưu Kiều tưởng tôi gh/en, liền ra vẻ "đúng là như thế" mà nói:

"Ôi chao, phụ nữ đúng là nhỏ nhen."

"Đều là anh em cả, tuổi dậy thì tò mò cũng là chuyện bình thường, cô sẽ không vì chuyện này mà để bụng chứ?"

Tôi bĩu môi nhìn Quý Mộc Dương:

"Sao có thể không để bụng? Tất nhiên là em để bụng rồi."

Trên mặt Quý Mộc Dương hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn:

"Đều là chuyện quá khứ rồi, mọi người đều là bạn bè, em đừng có vô lý gây sự nữa."

Chưa đợi anh ta nói hết câu, tôi đã tiếp lời:

"Em để bụng là vì anh quá đáng thương."

"Mộc Dương, không ngờ anh chưa từng được ăn món ngon, chỉ có thể sờ loại hàng này."

"Nhưng không sao, sau này có em rồi, anh không cần phải ủy khuất bản thân nữa."

Nói xong, tôi nghiêm túc ưỡn ngựk về phía trước.

Những người bạn khác thấy vậy đều cười ồ lên, bắt đầu bàn tán về cup ngựk của Lưu Kiều.

Lưu Kiều cắn ch/ặt môi dưới, cúi đầu nhìn xuống bản thân.

Chỉ cảm thấy nhân cách bị s/ỉ nh/ục.

"Cô mỉa mai tôi đấy à? Tôi không phải là đàn bà, mới không cần dựa vào vóc dáng để lấy lòng đàn ông."

"Ngựk to thì có ích gì? Ngựk to mà n/ão phẳng!"

Tôi vội cúi đầu, vẻ mặt tủi thân nắm lấy vạt áo:

"Sao lại gọi là mỉa mai? Em chỉ nói sự thật thôi mà."

"Hơn nữa ngoài vóc dáng ra, những điểm khác của chị hình như cũng chẳng lấy lòng được đàn ông đâu."

"Nhan sắc bình thường, chiều cao thì thấp, da dẻ thô ráp, tính cách thì..."

Thấy tôi phân tích một cách nghiêm túc, Lưu Kiều hoàn toàn sụp đổ:

"Đủ rồi! C/âm miệng cho tôi! Cô rốt cuộc đến đây để làm gì?"

"Cố tình chạy đến để s/ỉ nh/ục tôi à?"

Lúc này tôi mới hậm hực ngậm miệng, trong hốc mắt ngân ngấn nước:

"Mộc Dương, có phải em làm bạn anh không vui rồi không?"

"Vậy em đi đây."

Nói rồi, tôi làm bộ đứng dậy.

Nhưng bị Quý Mộc Dương kéo mạnh vào lòng, ôm ch/ặt lấy:

"Đi đâu? Không ai có tư cách bắt em đi cả."

"Em đấy, chỉ là tính tình thẳng thắn quá thôi, nhưng mà ngốc nghếch đến đáng yêu."

Tôi làm nũng, thuận thế rúc vào lòng anh ta:

"Ngốc thì ngốc, dù sao có anh cưng chiều em là được rồi~"

Quý Mộc Dương thích nhất kiểu này, tôi càng nhỏ bé yếu đuối, anh ta càng cảm thấy có thành tựu.

Nhìn thấy chúng tôi thân mật, mặt Lưu Kiều đen hơn cả đáy nồi.

Cô ta vỗ vỗ vai Quý Mộc Dương, ra vẻ khuyên bảo:

"Quý Mộc Dương, đừng trách anh em đây không nhắc nhở cậu."

"Bạn gái mới của cậu không phải loại hoa trắng ngây thơ gì đâu, chính là một con trà xanh đấy!"

"Cẩn thận kẻo mắc bẫy của cô ta!"

Nhưng Quý Mộc Dương liếc nhìn tôi, không hề để tâm:

"Tiêu Tiêu ngoan thế này, cô ấy có phải trà xanh hay không lẽ nào tôi không biết à?"

"Được rồi, cô lo chuyện của cô đi là được."

Dưới gầm bàn, tôi nhìn rõ Lưu Kiều đang siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Còn nụ cười của tôi càng lúc càng đậm.

3

Để trả th/ù tôi, Lưu Kiều chủ động đề nghị chơi Thật hay Thách.

Còn cố tình rào trước đón sau với tôi:

"Hội anh em chúng tôi chơi rất phóng khoáng."

"Chị dâu nếu không chấp nhận được kiểu chơi bạo thì tốt nhất nên rút lui sớm đi!"

"Tôi sợ đến lúc đó chị chơi không nổi."

Tôi nheo mắt nhìn cô ta, không những không lùi bước.

Mà ngược lại còn đầy mong đợi xoa xoa tay.

Trước khi yêu Quý Mộc Dương, tôi đã điều tra cô ta rồi.

Những trò lố lăng của cô ta đúng là đã dọa chạy không ít bạn gái cũ của anh ta.

Nhưng tôi thì khác.

Những người phụ nữ đó đến vì Quý Mộc Dương.

Còn tôi, là nhắm vào Lưu Kiều!

"Thế thì tốt quá! Thật ra tôi cũng là người rất phóng khoáng, chỉ là không có ai chơi cùng thôi."

"Xem ra chúng ta rất hợp nhau đó~"

Lưu Kiều cười khẩy, chẳng hề để tâm đến lời nói của tôi.

Rất nhanh, mọi người bắt đầu rút bài.

Lưu Kiều rút trúng Thách, yêu cầu là phải chạm ngẫu nhiên vào bộ phận nh.ạy cả.m của một người khác giới.

Cô ta làm bộ quét mắt nhìn xung quanh.

Ánh mắt lập tức khóa ch/ặt vào Quý Mộc Dương, còn khiêu khích vung vung lá bài về phía tôi:

"Chị dâu, ngại quá nhé~"

"Chỉ là trò chơi thôi, chắc chị hiểu được chứ?"

Vừa nói, cô ta vừa chộp lấy phần dưới của Quý Mộc Dương, nhanh gọn và chuẩn x/ác.

Quý Mộc Dương cau mày, né tránh theo phản xạ nhưng không thoát được.

Bị cô ta nắm ch/ặt lấy "mệnh mạch".

"Cậu em à, mấy ngày không gặp lại lớn thêm rồi."

"Để tôi kiểm tra xem nào, cậu sẽ không vì tôi mà có phản ứng đấy chứ?"

Lưu Kiều cười đắc ý, bàn tay âm thầm dùng lực.

Quý Mộc Dương lập tức rên khẽ một tiếng, biểu cảm trở nên nhẫn nhịn.

Lúc này nếu có một chiếc giường lớn, hai người họ chắc chắn đã quên cả trời đất rồi.

Nhưng tôi không hề gi/ận, chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm họ:

"Sao nào? Sướng không?"

"Trước đây là bao nhiêu? Giờ là bao nhiêu? Chẳng lẽ hai người đã thử qua rồi?"

4

Quý Mộc Dương bị tôi hỏi đến mức lúng túng, vội vàng hất tay Lưu Kiều ra.

"Cái gì mà trước với chả sau, chúng tôi không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu!"

"Chỉ là một trò chơi thôi."

"Nếu em cảm thấy tôi và cô ấy có vấn đề, thì tốt nhất đừng chơi nữa!"

Nhìn vẻ chối bay chối biến của Quý Mộc Dương.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ dịch sang bên cạnh.

Người đàn ông đã bị người phụ nữ khác chạm vào, bẩn.

Còn Lưu Kiều vẫn chưa thỏa mãn, ngửi ngửi bàn tay rồi tặc lưỡi:

"Ai da, có phụ nữ ở đây đúng là chán ngắt!"

"Đều là người trưởng thành cả rồi, không chơi trò kí/ch th/ích thì còn ý nghĩa gì nữa?"

"Anh em chúng tôi bình thường toàn sờ qua sờ lại mà."

"Nếu không thì thôi, chị dâu chị cứ đi chơi đồ hàng đi."

Tôi bật cười, nghiêng đầu lộ ra lá bài trong tay:

"Ai bảo tôi không thích chơi, tôi thích lắm chứ!"

"Thật ra tôi cũng rút trúng Thách đây này."

"Đã là anh em thì ai cũng có thể sờ, vậy các anh em ngồi đây tôi xin nhận hết nhé!"

Nói xong, tôi dùng ánh mắt đầy mong đợi quét về phía đám anh em của Quý Mộc Dương.

Tất cả mọi người đều cứng đờ người, vội vàng lấy tay che lại phần dưới.

Còn sắc mặt của Quý Mộc Dương và Lưu Kiều lập tức đen lại.

Thấy tôi sắp sửa động tay động chân với người bên cạnh, Quý Mộc Dương vội vàng ngăn tôi lại.

Cảm xúc đặc biệt kích động:

"Không được! Em không được chơi!"

"Em là bạn gái của anh, sờ đàn ông khác thì ra thể thống gì nữa?"

Lưu Kiều cũng nhìn tôi đầy ghẻ lạnh:

"Đúng vậy, chị dâu chị cũng dễ dãi quá rồi đấy."

"Thay vì là tôi có đối tượng, tôi tuyệt đối sẽ không để ý đến đàn ông khác."

Tôi nhếch môi, lần này không hề xuống nước:

"Nhưng chẳng phải vừa nãy các người nói, chỉ là trò chơi thôi sao?"

"Hai người, một người bị phụ nữ khác sờ, một người sờ bạn trai người khác."

"Tại sao đến lượt tôi lại thành không biết liêm sỉ?"

"Hay là, các người cũng thừa nhận mình là kẻ mặt dày?"

Tôi càng nói, sắc mặt Quý Mộc Dương càng khó coi.

5

Lưu Kiều đuối lý, nhưng vẫn cứng cổ cãi:

"Thế sao giống nhau được! Tôi với Quý Mộc Dương qu/an h/ệ gì? Chúng tôi là anh em đấy!"

"Anh em với nhau không câu nệ tiểu tiết."

Tôi thuận nước đẩy thuyền:

"Vậy tôi với các người cũng là anh em mà."

"Tôi không cần biết! Các người chơi được thì tôi cũng phải chơi, nếu không thì không công bằng!"

Thấy tôi cố chấp như vậy, Quý Mộc Dương đành hạ giọng dỗ dành.

"Tiêu Tiêu ngoan, trò này không vui đâu."

"Sau này anh cũng không chơi nữa được không? Như vậy là công bằng rồi."

Lúc này tôi mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Lưu Kiều còn muốn nói gì đó, nhưng bị Quý Mộc Dương lườm một cái:

"C/âm miệng đi! Nhìn xem cô đã làm cái trò gì, Tiêu Tiêu đều bị cô làm hư rồi!"

Nói xong, Quý Mộc Dương nắm tay tôi rời khỏi phòng riêng.

Bữa tiệc cũng tan rã trong không vui.

Trước khi đi, tôi còn cố tình quay đầu nhìn lại.

Lưu Kiều cắn môi dưới, tức gi/ận dậm chân tại chỗ.

Trên đường về nhà, Quý Mộc Dương sợ tôi hiểu lầm mối qu/an h/ệ của hai người, nên vội vàng giải thích.

"Anh với Lưu Kiều thật sự không có gì, chỉ là bạn chơi với nhau từ bé thôi."

"Hôm nay cô ấy uống say nên hơi quá giới hạn, em không gi/ận chứ?"

Tôi cười lắc đầu, hiểu chuyện nói:

"Không đâu, em còn sợ tính em thẳng quá làm bạn anh không vui ấy chứ."

Quý Mộc Dương thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa tóc tôi.

"Không sao, em cứ coi cô ấy như đàn ông là được."

"Anh chỉ sợ em để bụng, gh/en t/uông với cô ấy, may mà em đủ hiểu chuyện."

"Sau này anh nhất định sẽ giữ khoảng cách với cô ấy!"

Tôi cười không nói gì, chỉ né tránh bàn tay anh ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm