Sau khi vào trò chơi kinh dị, tôi đã tiêu hết số điểm tích lũy để m/ua bộ dụng cụ trang điểm vô dụng nhất.

Các người chơi khác lần lượt chế giễu tôi.

“Đúng là đồ ngốc ngọt ngào, muốn dùng nhan sắc để chinh phục boss sao?”

Nhưng họ đâu biết rằng.

Vị hoàng tử b/ệnh kiều sớm nắng chiều mưa trong tòa lâu đài kia, chính là gã bạn trai cũ đã bị tôi đơn phương hủy hôn.

Khi các người chơi đẩy tôi vào hầm ngầm nguy hiểm để h/iến t/ế.

Những xúc tu lạnh lẽo quấn ch/ặt lấy cơ thể tôi.

“Vị hôn thê thân mến, em tưởng bôi tí son, dặm chút phấn là ta không nhận ra em sao?”

01

Ba ngày sau khi chia tay, tôi bị kéo vào một trò chơi kinh dị.

Đám người chơi quỳ trước lâu đài, khóc lóc thảm thiết vì tuyệt vọng.

“Tại sao tân thủ mới vào đã gặp ngay boss cấp SSS vậy?”

“Cuối cùng cũng được trải nghiệm cuộc sống như trong tiểu thuyết, nhưng tác giả lại là Stephen King.”

“Tương lai một màu u tối, hì hì, lạnh lẽo quá.”

Khung cảnh hỗn lo/ạn vô cùng, một người đàn ông đeo kính râm đứng giữa đám đông để chủ trì.

Anh ta nói mình tên là Minh Hạo, là người chơi kỳ cựu đã trải qua hơn mười màn chơi.

“Mọi người đừng sợ, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời anh, anh sẽ đưa mọi người vượt ải không thương tích.”

Minh Hạo mở màn chiếu toàn ảnh, hào phóng chia sẻ với mọi người cuốn “Bách khoa toàn thư về boss” mà anh ta đã đổi bằng 1000 điểm tích lũy.

【Boss phó bản: Hoàng tử】

【Sở thích: Làm tiêu bản】

【Gh/ét: Rau mùi】

【Điểm yếu: Chưa rõ】

Người chơi thi nhau lấy sổ tay ra, ghi chép cẩn thận sở thích của boss, sợ rằng sẽ đạp phải mìn trong game.

Chỉ có tôi là dán mắt vào khuôn mặt trên cuốn bách khoa toàn thư, một khuôn mặt giống hệt bạn trai cũ Thẩm Trú Bạch.

Trong lòng hoảng lo/ạn tột độ.

Ôi thôi xong.

Giờ quay lại với nhau còn kịp không nhỉ?

02

Thẩm Trú Bạch là người bị tôi đơn phương chia tay.

Chúng tôi yêu nhau ba năm, đã đi đến bước đính hôn.

Nhưng anh ấy luôn có một bí mật kỳ lạ.

Thường xuyên biến mất vài ngày, điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời.

Sau đó lại đột ngột xuất hiện, chuyển cho tôi một khoản tiền lớn như để bù đắp cho sự lạnh nhạt.

Tôi hỏi anh ấy đi đâu.

Anh ấy nói đi đóng phim cho đoàn làm phim “Vô Hạn Lưu”.

Tôi tin anh ấy mới lạ.

Với nhan sắc này mà đi đóng phim thì đã nổi tiếng từ lâu rồi.

Tuy nhiên, anh ấy thực sự là mẫu người lý tưởng của tôi.

Kỹ thuật tốt, lại rất biết làm nũng.

Mỗi lần đều ủy khuất nằm trên người tôi, giống như một chú cún bự:

“Vợ ơi, thêm lần nữa được không?”

Tôi hoàn toàn không thể từ chối anh ấy.

Tôi luôn nghĩ anh ấy có công việc bí mật không thể tiết lộ, nên mới phải tìm lý do lừa dối tôi.

Cho đến một ngày, tôi phát hiện vết son môi chưa tẩy sạch trên cổ áo sơ mi của anh ấy.

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng ch*t lặng.

Thẩm Trú Bạch ngoại tình.

Vấn đề nguyên tắc tuyệt đối không thể tha thứ. Tôi đơn phương thông báo hủy hôn, sau đó chặn mọi phương thức liên lạc.

Sau khi chia tay, nghe nói Thẩm Trú Bạch đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm tôi.

Rồi sau đó, tôi khó hiểu bị kéo vào trò chơi kinh dị này.

Nhìn thấy khuôn mặt đã hôn tôi vô số lần trên cuốn bách khoa toàn thư, tôi chột dạ cúi đầu.

Nghe các người chơi nói, hoàng tử là kẻ đi/ên gi*t người không chớp mắt.

Nếu bị anh ấy nhận ra, liệu tôi có còn sống sót để ra ngoài không?

03

Minh Hạo cầm tay chỉ việc dạy mọi người mở hệ thống trò chơi.

Mỗi khi vào phó bản mới, hệ thống sẽ tặng 100 điểm, điểm có thể dùng để đổi đạo cụ trong cửa hàng.

Minh Hạo đổi lấy chìa khóa vạn năng.

Những người khác chọn d/ao găm phòng thân hoặc hộp c/ứu thương.

Tôi nhìn hàng loạt đạo cụ hoa mắt chóng mặt, cuối cùng chọn túi trang điểm bình thường.

Giây tiếp theo, một chiếc túi trang điểm căng phồng xuất hiện trong tay.

Bên trong phấn nền, phấn mắt, son môi đủ cả, toàn là hàng hiệu.

Chưa kịp cầm bông phấn lên, tôi đã nghe thấy tiếng cười khẩy của cô gái tóc xoăn bên cạnh.

“Cười ch*t mất, lại đi tiêu số điểm quý giá vào thứ vô dụng thế này, trong phó bản kinh dị mà còn muốn chưng diện, cạn lời, cô tưởng đây là đang chơi nhập vai kịch bản sát nhân à?”

Bạn trai tóc vàng của cô ta cũng hùa theo chế giễu tôi.

“Đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi à, không lẽ thực sự muốn dựa vào nhan sắc để chinh phục boss? Hay là bảo bối nhà tôi vốn dĩ xinh đẹp tự nhiên, để mặt mộc cũng đã hơn người khác gấp trăm lần rồi.”

Hai người ôm nhau quấn quýt, chẳng biết trời đất là gì.

Những người chơi khác dù không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn tôi cũng đầy vẻ kh/inh bỉ.

Tôi chẳng có thời gian quan tâm đến suy nghĩ của người khác, chỉ biết cầm bông phấn dặm liên tục lên mặt.

Trong đầu chỉ nghĩ: Cái tay này, nhanh lên! Bị nhận ra là tiêu đời!

Năm phút sau, tôi cuối cùng cũng thay đổi diện mạo thành công.

Tuy là kiểu trang điểm hot girl rất công nghiệp, nhưng hoàn toàn khác xa với khuôn mặt thật của tôi.

Thẩm Trú Bạch cái tên m/ù mặt này chắc chắn sẽ không nhận ra.

Anh ấy mãi mãi không phân biệt được màu son tôi thích, lần nào cũng m/ua sạch tất cả các màu.

Tôi theo đội ngũ đến trước cửa lâu đài.

Quản gia tóc bạc trắng đứng trên bậc thang, cầm một xấp thẻ thân phận, xáo trộn rồi phát cho từng người chơi.

Minh Hạo là đầu bếp, tóc vàng là người làm vườn, cô gái tóc xoăn là hầu gái.

Những người chơi khác cũng nhận được các vai tạp vụ khác nhau.

Mỗi vai trò đều phải làm tốt công việc của mình.

Cô gái tóc xoăn mất kiên nhẫn thúc giục tôi.

“Này, chị hot girl, cô cũng là hầu gái đúng không, nhanh đi thay đồ cùng tôi đi, hai người đi cùng nhau an toàn hơn.”

Tôi nhướng mày, nghi hoặc nhìn cô ta.

Sau đó giơ tấm thẻ thân phận cao cấp lấp lánh ánh vàng ra trước mặt mọi người.

——Khách quý.

04

Người chơi tại hiện trường đều há hốc mồm.

Cô gái tóc xoăn tức gi/ận: “Tại sao vận may của tân thủ không n/ão này lại tốt thế? Nếu xét về nhan sắc thì cũng phải là tôi làm khách quý chứ?”

Minh Hạo cũng kinh ngạc lẩm bẩm: “Sao tôi chưa từng nghe nói phó bản này có thân phận khách quý? Chẳng lẽ là thẻ ẩn?”

Người đàn ông gai góc bị phân công dọn nhà vệ sinh, tức tối túm lấy cổ tôi: “Nói thật đi, có phải cô gian lận không?”

Giây tiếp theo, không biết từ đâu bay đến một con quạ, lao vào mổ nát mắt anh ta.

Người đàn ông thét lên đ/au đớn, những người chơi khác cũng sợ đến c/âm nín.

“Mạo phạm khách quý, đây là hình ph/ạt nhỏ.”

Quản gia thản nhiên giải thích.

Mọi người không dám nhìn thêm, vội vàng cầm dụng cụ và trang phục, chạy trối ch*t đi làm việc.

Chỉ có Minh Hạo chần chừ ở lại cuối cùng, xem ra là muốn nói chuyện riêng với tôi.

“Người đẹp, nhắc nhở cô một câu, thẻ thân phận khách quý nhìn thì có vẻ tốt, nhưng so với thẻ đầy tớ thấp kém, khách quý có x/ác suất tiếp xúc với boss hoàng tử cao hơn, nguy hiểm hơn nhiều.”

Anh ta lấy thẻ thân phận đầu bếp của mình ra, mong đợi nhìn tôi.

“Có muốn đổi thân phận với anh không? Anh nhường lại cho em 100 điểm, em có thể dùng để m/ua đạo cụ.”

Thẻ thân phận bị tôi nắm ch/ặt trong tay.

Anh ta nói cũng có lý, đối với tôi, tiếp xúc gần với Thẩm Trú Bạch dễ bị lộ thân phận hơn.

Hơn nữa trực giác mách bảo tôi, lý do tôi rút được tấm thẻ đặc biệt này là vì có người cố tình sắp đặt.

Nhưng tôi vẫn dứt khoát từ chối giao dịch.

Minh Hạo nhìn có vẻ tốt bụng, nhưng chắc chắn là vì tư lợi, nếu không đã chẳng dùng 100 điểm làm mồi nhử để đổi với tôi.

Anh ta là người chơi cũ, hiểu rõ lợi hại hơn tôi.

“Hừ, vậy thì tự cầu phúc đi. Ban đầu thấy cô là tân thủ nên mới định dẫn dắt đấy.”

Sau khi bị từ chối, anh ta cuối cùng cũng lộ mặt thật.

“Tôi biết ngay mà, loại phụ nữ vào game kinh dị mà còn bận trang điểm đều là kẻ ng/u ngốc không có mắt nhìn.”

Ừm, người chơi này hoàn toàn mất bình tĩnh rồi.

Không còn cách nào, ai bảo số tôi tốt chứ.

Các người chơi khác đều đang làm việc, chỉ có tôi là nhàn rỗi trong lâu đài, chơi trốn tìm với boss.

Tôi rất để ý đến cuốn “Bách khoa toàn thư về boss” của Minh Hạo.

Trong đó viết sở thích của hoàng tử là làm tiêu bản.

Nhưng tôi đi dạo trong lâu đài nửa ngày mà chẳng thấy một tiêu bản động vật nào.

Cuối cùng, tôi hướng ánh mắt về phía hầm ngầm u ám không mấy nổi bật kia.

Theo kinh nghiệm xem phim kinh dị của tôi, nơi đó chắc chắn giấu kín bí mật không thể cho ai biết.

Tôi kéo lê tà váy vướng víu, từng bước xuống bậc thang, đến trước cửa hầm ngầm.

Nhưng phát hiện cánh cửa bị khóa ch/ặt bằng xích sắt.

Minh Hạo có chìa khóa vạn năng, nhưng anh ta chắc chắn sẽ không cho tôi mượn.

Tôi tiếc nuối thở dài, định quay người lên lầu, thì va phải một lồng ngựk vô cùng vững chãi.

“Tiểu thư khách quý.”

Trong đôi mắt đen láy của hoàng tử phản chiếu sự hoảng lo/ạn của tôi.

Giọng nói mang theo một chút thăm dò đầy thú vị.

“Em… rất hứng thú với bộ sưu tập trong hầm ngầm của ta sao?”

05

Tôi đứng sững tại chỗ, nín thở.

Luồng hơi thở quen thuộc, mê hoặc lại nguy hiểm ập đến.

Tôi hoàn toàn có thể khẳng định.

Hoàng tử đứng trước mặt tôi chính là Thẩm Trú Bạch, người đã quấn quýt với tôi suốt bao đêm ngày.

Bởi vì trên cổ anh ấy vẫn còn vết hôn từ vài ngày trước.

Tôi cúi đầu, cố gắng để chiếc khăn voan đen che đi nửa khuôn mặt trên.

“Không không không, tôi bị m/ù đường nên đi lạc, cảm ơn hoàng tử đích thân đến c/ứu giúp.”

Tôi che giấu giọng nói thật, cố gắng giả giọng nũng nịu.

“Vậy sao?”

Thẩm Trú Bạch không truy c/ứu nữa, “Đến giờ ăn tối rồi, cùng ta dùng bữa đi.”

Đây không phải là lời mời, mà là mệnh lệnh.

Tôi đưa tay ra, được anh ấy dẫn dắt đi về phía phòng ăn.

Khi đi ngang qua một căn phòng, tôi thấy các người chơi khác đang ngồi vây quanh bàn ăn của đầy tớ.

Những món ăn trên bàn trông quái dị như ẩm thực Cthulhu.

Dưới ánh mắt của quản gia, họ vừa ăn vừa nôn.

Trông có vẻ rất “gi/ảm c/ân”.

Tôi quay mặt đi, cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc bàn ăn dài lộng lẫy phía trước.

Hai chỗ ngồi chính nằm ở hai đầu bàn, cách nhau rất xa.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, đi về phía một đầu bàn.

Cách xa như vậy, chắc sẽ không bị lộ đâu.

May mắn là thức ăn ở bàn khách quý đều là những món rất bình thường.

Tôi đã đói từ lâu, cầm d/ao dĩa lên bắt đầu dùng bữa.

Nhưng rất nhanh, từ phía cổ chân truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.

Một xúc tu dính nhớp, kỳ lạ, giống như xúc tu của sinh vật biển, không báo trước mà quấn lấy chân tôi.

Cả người tôi cứng đờ, d/ao dĩa va vào đĩa kêu loảng xoảng.

Cảm giác lạnh lẽo không ngừng lan tỏa, men theo bắp chân tôi, chậm rãi quấn lấy, vươn lên.

Tà váy rộng thùng thình che khuất hoàn toàn nửa thân dưới, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra đó là thứ gì.

Những người hầu cúi đầu liên tục bưng thức ăn lên, chẳng hề hay biết về những gì đang xảy ra dưới gầm bàn.

Tôi cố gắng duy trì biểu cảm, nhưng những xúc tu không nghe lời kia lại càng lúc càng táo bạo.

“Đừng, đừng như vậy…”

Tôi không kìm được mà khẽ kêu lên.

“Sao vậy, thức ăn không hợp khẩu vị sao?”

Thẩm Trú Bạch cong khóe mắt, ánh mắt luôn dán ch/ặt vào tôi.

Tôi lập tức cắn ch/ặt môi, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Sợ rằng sẽ làm tên bi/ến th/ái này thỏa mãn.

Anh ấy từ tốn dùng dĩa quấn từng vòng mì ý, rồi bao phủ đầy nước sốt kem b/éo ngậy.

Sau đó chậm rãi đưa đến bên môi, li/ếm khóe miệng.

Tôi và anh ấy cách nhau chiếc bàn dài, nhưng lại gần trong gang tấc.

Nhịp thở dần trở nên rối lo/ạn.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp và dài đằng đẵng.

Khi món tráng miệng cuối cùng được dọn đi, tôi cuối cùng cũng r/un r/ẩy đặt d/ao dĩa xuống.

“Bữa tối hôm nay rất ngon.”

Thẩm Trú Bạch thong thả dùng khăn ăn lau khóe miệng, nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.

“Vậy thì, tiểu thư khách quý thân mến, chúc em có một giấc mơ đẹp.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm