Tôi là cô bạn thân đoản mệnh của nữ phụ đ/ộc á/c.

Không có những lời mỉa mai sắc bén của tôi, lũ người x/ấu xa nào cũng dám bâu vào b/ắt n/ạt cô ấy.

Ngày qua ngày, bạn thân của tôi hoàn toàn hắc hóa, cuối cùng trở thành một nữ phụ đ/ộc á/c thực thụ.

Ông trời cho tôi lựa chọn:

"Trọng sinh hay luân hồi?"

Tôi không chút do dự chọn trọng sinh, quay lại đúng cái ngày cô bạn thân bị vây đá/nh.

Nhìn cô bạn nhỏ bé đáng thương của mình, tôi giơ con d/ao phay lên, cười lạnh:

"Chính bọn mày muốn b/ắt n/ạt bạn thân tao hả?"

1

Vừa trọng sinh, tôi đã đụng độ Hạ Trĩ.

Cô ấy mặc chiếc váy trắng, đứng bất lực giữa đám nữ bá đạo.

Đứa cầm đầu nói: "Đồ c/âm, tao khuyên mày đừng có lại gần Tống Bắc Giang, anh ấy là của tao."

Hạ Trĩ liên tục lắc đầu, tốc độ ra dấu tay nhanh như kết ấn.

Đám nữ bá đạo không hiểu, nhưng tôi thì hiểu.

Hạ Trĩ đang giải thích rằng cô ấy không hề có ý tiếp cận Tống Bắc Giang.

Đám người kia cười phá lên một cách khó hiểu: "Nó đang làm gì thế nhỉ, trông như đứa thiểu năng vậy."

Nhóm người thiểu năng thực sự xuất hiện rồi đây.

Tôi rẽ vào siêu thị m/ua một con d/ao phay bước ra.

"Này, chán sống à, dám b/ắt n/ạt bạn thân tao."

Hạ Trĩ kinh ngạc, vội vàng ra dấu tay.

Đám người kia tưởng cô ấy đang bảo tôi chạy trốn.

Nhưng chúng đâu biết tôi đá/nh nhau rất gắt, còn Hạ Trĩ là đang bảo chúng nó chạy đi.

Đứa cầm đầu hét lớn: "Xông lên cho tao, tao không tin nó dám ch/ém người!"

Ch/ém người thì không dám, nhưng đá/nh lũ thiểu năng thì tôi thừa sức.

Hạ Trĩ đứng bên cạnh, lo lắng đến toát mồ hôi hột.

Trong chớp mắt, năm đứa nằm sõng soài dưới đất, đ/au đớn kêu gào.

Tôi phủi tay, cười với cô bạn thân lộ cả hai hàm răng: "Xong rồi, chúng ta đi thôi."

Hạ Trĩ đ/ấm tôi một cái, dùng giọng nói khàn đặc không rõ chữ bảo:

"Lần sau... không được lỗ mãng như thế nữa."

Tôi cười không nói.

Bởi vì tôi không thể đảm bảo được, không quá nửa năm nữa, con tiện nhân thực sự sẽ xuất hiện.

2

Tôi và Hạ Trĩ giống như Linh Châu và M/a Hoàn vậy.

Tôi là M/a Hoàn.

Tôi cư/ớp tóc giả của thầy hiệu trưởng, b/án được giá chín đồng chín.

Sau đó chia cho Hạ Trĩ năm đồng, hai đứa m/ua túi quà bánh kẹo ăn ngon lành.

Hạ Trĩ là Linh Châu.

Biết được nguồn gốc của năm đồng đó, cô ấy trợn tròn mắt ra dấu:

【Như vậy có phải không tốt lắm không?】

Tôi xua tay: "Yên tâm đi, ông già đó nhiều tóc giả lắm, không thiếu một cái này đâu."

Hạ Trĩ gật đầu, nhỏ từng chút một cây kem.

Trong mắt tôi, cô ấy hoàn toàn là một nữ chính tiểu thuyết.

Ngũ quan xinh đẹp, tam quan ngay thẳng, lại còn mang thân phận người khiếm thính đầy tổn thương.

Nhưng ông trời lại bảo:

"Cô đoán sai rồi, thực ra nó là một nữ phụ đ/ộc á/c đấy."

Chậc, sao trên thiên đường cũng có mấy ông già phiền phức thế này.

Thấy tôi không tin, ông trời chiếu cho tôi xem nửa đời sau của Hạ Trĩ.

Đấu đ/á, h/ãm h/ại, làm kẻ lụy tình cho nam chính, những chuyện nữ phụ đ/ộc á/c làm thì cô ấy làm hết.

Ông trời đắc ý hỏi: "Thế nào, lần này cô tin chưa?"

Tin cái đầu ông ấy.

Người đến cơm mình còn không ăn mà vẫn phải nuôi mèo hoang chó lạc như thế, sao có thể x/ấu xa đến mức đó.

Hạ Trĩ làm vậy, chắc chắn là phải chịu nỗi oan ức tày trời.

"Trọng sinh, nhất định phải trọng sinh."

Bạn thân của tôi, để tôi tự mình bảo vệ.

3

Tiểu thuyết đúng là tiểu thuyết.

Nữ chính, nữ phụ, Hạ Trĩ và tôi đều học chung một lớp.

Tôi đ/á văng tên con trai b/éo ngậy bên cạnh Hạ Trĩ, thuận lợi ngồi làm bạn cùng bàn với cô ấy.

Hạ Trĩ cười ra dấu: 【Cậu không cần phải căng thẳng vì tớ thế đâu, ở đây không có người x/ấu.】

"Cái đó thì chưa chắc."

Nữ phụ nghịch thiên Thẩm Sương Sương.

Em họ của nữ chính, vì không so bì được với nữ chính nên quay sang trút gi/ận lên Hạ Trĩ, người cũng có độ nổi tiếng cao không kém.

Ba mươi phần trăm tổn thương của Hạ Trĩ đều là do cô ta gây ra.

Đang nghĩ ngợi thì Thẩm Sương Sương đi tới, đ/ập một tờ đơn lên bàn Hạ Trĩ:

"Với tư cách là lớp trưởng, hội thao năm nay cậu bắt buộc phải tham gia."

Tôi nhìn qua, hạng mục còn trống chỉ có chạy tám trăm mét.

Hạ Trĩ thể chất yếu, đừng nói tám trăm mét, năm trăm mét cũng là quá sức.

Tôi dứt khoát ký tên: "Hạng mục này, Chu Lâm tôi nhận."

Thẩm Sương Sương tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thấy tôi không dễ chọc nên đành hậm hực bỏ đi.

Tôi chặn cô ta lại: "Là lớp phó, sao cậu không đăng ký hạng mục nào?"

Bản thân làm không được mà còn muốn gây áp lực cho Hạ Trĩ.

Đúng là được nước lấn tới.

Thấy đuối lý, Thẩm Sương Sương khóc lóc chạy đi.

Tôi cứ tưởng Hạ Trĩ sẽ m/ắng tôi một trận, kết quả cô ấy nắm nhẹ bốn ngón tay, giơ ngón cái lên với tôi.

【Cậu giỏi thật đấy.】

4

Chỉ là tám trăm mét, tôi chạy vèo cái là xong, còn tiện tay giành luôn giải nhất.

Thấy xung quanh không có người, Hạ Trĩ lại lên tiếng: "Chúc mừng cậu nha, tớ mời cậu đi ăn."

Tôi thấy hơi đ/au lòng.

Kể từ khi có người chế giễu giọng nói của Hạ Trĩ, cô ấy không bao giờ dám nói chuyện trước mặt người khác nữa.

Nhưng tôi không phải người khác.

Tôi khoác vai cô ấy, cười nói: "Được, chúng ta đi ăn hoành thánh."

Quán trước cổng trường là ngon nhất.

Hoành thánh vỏ mỏng nhân đầy, còn tỏa ra mùi hương nước dùng đậm đà.

Tôi giơ tay: "Chủ quán, cho hai bát lớn."

"Được rồi."

Hạ Trĩ nhìn tôi, đột nhiên bật cười.

Tôi không hiểu ra sao: "Sao thế, trên mặt tớ có gì à?"

Cô ấy chỉ vào cái ghế, rồi lại chỉ vào tay tôi.

Tôi lập tức hiểu ra, Hạ Trĩ đang nhớ lại cảnh tượng lần đầu chúng tôi gặp nhau.

Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là tôi thấy chuyện bất bình nên dùng ghế đ/ập tên c/ôn đ/ồ chế giễu cô ấy thôi.

Hạ Trĩ không vui, nhanh chóng kết ấn: 【Cảnh tượng quan trọng thế mà, cậu không được nói là "chẳng có gì" đâu đấy.】

Cô ấy luôn biết ơn cơ duyên đó.

Tuy vì không nói được mà bị chế giễu, nhưng cũng chính vì thế, cô ấy mới có thể quen biết tôi.

Tôi cười: "Đồ ngốc, ăn hoành thánh đi, không là nguội mất bây giờ."

Sau này không ai dám chế giễu cô ấy nữa.

Nếu có, tôi sẽ xử tại chỗ.

5

Tác giả cuốn tiểu thuyết này cũng còn chút n/ão.

Hiện tại ngoài con dở hơi Thẩm Sương Sương ra, không ai dám chỉ trỏ Hạ Trĩ.

Tôi bẻ g/ãy cái thước kẻ, quay đầu nở một nụ cười "nhân hậu" với Thẩm Sương Sương.

【Nhìn cái gì, còn bày trò x/ấu nữa là tao đá/nh ch*t đấy.】

Quậy phá vài ngày như vậy, cả lớp đều biết Hạ Trĩ là người tôi bảo kê.

Tôi tâm trạng đại hỉ, cắm đầu làm một bộ đề toán.

Đối chiếu đáp án, được con số đáng kinh ngạc: năm mươi chín điểm.

"Không tệ đấy, cao hơn lần trước chín điểm."

Hạ Trĩ muốn nói lại thôi, suy nghĩ một chút rồi ra dấu:

【Đừng lo, tớ học giỏi, sau này thi đỗ sẽ nuôi cậu.】

Ôi chao ôi, nghe mà ấm lòng.

Tôi đổi tư thế, lập tức vào chế độ phòng thủ.

Vì tương lai của Hạ Trĩ và tôi, tôi phải theo sát Thẩm Sương Sương.

Cô ta vẫn như cũ, lắm mưu nhiều kế.

Không dám đối đầu trực diện, chỉ biết giở trò sau lưng.

Vừa thi xong, Hạ Trĩ giành hạng nhất cả lớp.

Thẩm Sương Sương âm thầm tung tin đồn, nói cô ấy đạt điểm cao là nhờ gian lận.

Hạ Trĩ nhíu mày, không ngừng ra dấu: 【Tớ không gian lận, tớ đã nỗ lực ôn tập mà.】

Thẩm Sương Sương không hiểu, vẻ mặt đầy khó chịu:

"Đồ c/âm thì sao không đi học trường c/âm đi, Chu Lâm, cậu ra dịch lại xem nào."

Ha, lại còn ra lệnh cho tôi cơ đấy.

Tôi đáp trả: "Cậu còn chưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần, sao cô ấy phải đi học trường đặc biệt?"

"Thẩm Sương Sương, cậu ngứa đò/n à?"

Tôi thực sự muốn ra tay.

Thầy chủ nhiệm đá/nh hơi thấy mùi nên tới, gọi thẳng ba đứa lên văn phòng.

Thầy nghiêm giọng hỏi: "Ai mở miệng trước?"

Tôi chỉ thẳng vào Thẩm Sương Sương.

Hạ Trĩ thấy vậy cũng làm theo.

Thẩm Sương Sương vừa khóc vừa làm lo/ạn, cứ như oan ức lắm không bằng.

Kiểm tra camera, đúng là cô ta mở miệng trước.

Thầy chủ nhiệm nhíu mày: "Cậu rảnh rỗi thế, muốn tôi phát thêm vài bộ đề cho cậu không?"

Tôi giơ tay tán thành.

Hạ Trĩ cũng giơ tay tán thành.

"Hai đứa bỏ xuống cho tôi!"

Thầy chủ nhiệm tức đến đ/au tim, ph/ạt xong Thẩm Sương Sương liền đuổi chúng tôi đi.

Hạ Trĩ tâm trạng rất tốt, còn tôi thì không ổn chút nào.

Chuyện tung tin đồn vẫn chưa giải quyết xong đâu.

6

Thẩm Sương Sương rất thông minh, không làm lớn chuyện.

Chỉ nói cho hai người ngồi trước và sau Hạ Trĩ, bảo họ bàn tán ngay trước mặt cô ấy.

Tôi xoay ghế, nhìn sâu vào mắt đứa ngồi trước Hạ Trĩ.

"Nói gì thế, nói cho tớ nghe với."

Thằng ngốc kia sững người, không ngờ tôi mặt dày đến thế.

"Nói gì thì liên quan gì đến cậu?"

"Không liên quan đến tớ mà sao cậu cứ quay xuống nhìn mãi thế, làm sao, thầm yêu bà đây à?"

Tôi nổi tiếng là Trương Phi phiên bản nữ.

Thằng ngốc nghe vậy lập tức vỡ trận: "Ai thèm nhìn cậu chứ, đừng có tung tin đồn nhảm về tao."

Tôi lạnh lùng nhìn nó, có vẻ chột dạ, nó chỉ đành nói:

"Được được được, tao im miệng."

Đứa ngồi sau đang hóng hớt, tôi chỉ cần một ánh mắt sát khí, nó lập tức đầu hàng.

"Tao cũng im miệng."

Chữa b/ệnh phải chữa tận gốc, tôi kéo ghế lại, định giải quyết nguồn gốc tin đồn.

Đang suy nghĩ cách, Hạ Trĩ chọc chọc tôi, vẻ mặt nghiêm túc:

【Cậu rất tốt, là bọn họ không có mắt nhìn thôi.】

Tôi mất một lúc mới phản ứng ra, hóa ra cô ấy đang bận tâm đến lời của thằng ngốc kia.

Tôi thầm sướng: "Không hổ là bạn thân của tớ, có mắt nhìn thật."

Hạ Trĩ cười khẽ, tiếp tục cắm đầu làm đề.

Cô ấy rất ít khi cười nói, bảo muốn nuôi tôi là thực sự liều mạng học tập.

Thế nên lần thi đó, cô ấy lần đầu tiên vượt qua nữ chính, giành hạng nhất.

7

Nhắc đến nữ chính, tôi nảy ra một ý tưởng.

Trong cả lớp này, người duy nhất trị được Thẩm Sương Sương chắc chỉ có cô ấy.

Nhớ lại nửa đời sau của Hạ Trĩ, nhân phẩm nữ chính vẫn khá tốt.

Ít nhất là làm việc quang minh chính đại, không bao giờ ngấm ngầm h/ãm h/ại Hạ Trĩ.

Tôi m/ua hai gói cay, đưa cho nữ chính: "Này, thương lượng với cậu chuyện này nhé."

Nữ chính ngước mắt, đôi mắt trong trẻo lộ ra sự kiên cường.

Nghe xong chuyện, cô ấy khẽ nhíu mày:

"Tớ biết rồi, tớ sẽ dạy dỗ cô ta cẩn thận."

Ôi chao ôi, người này đúng là sảng khoái.

Để báo đáp nữ chính, tôi làm chân chạy vặt cho cô ấy suốt ba ngày.

Đến lúc rảnh rỗi mới nhận ra, biểu cảm của Hạ Trĩ có vẻ không đúng lắm.

Tôi chọc nhẹ cô ấy: "Cậu sao thế?"

Hạ Trĩ im lặng.

Mỗi khi có chuyện trong lòng, cô ấy đều như vậy.

Tôi lập tức thẳng lưng: "Thẩm Sương Sương lại đến làm phiền cậu à?"

【Không phải.】

Hạ Trĩ nhìn nữ chính, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

【Tớ chỉ thấy vui cho cậu thôi, cậu đã có bạn mới rồi.】

Hiểu rồi, gh/en với nữ chính đấy.

Tôi cười vô tư: "Yên tâm đi, cậu mãi mãi là người bạn thân nhất của tớ."

Hạ Trĩ cuống lên: 【Tớ không có ý đó.】

Ý cô ấy là gì, lần nào tôi cũng đoán trúng phóc.

"Tớ biết, cậu không muốn hạn chế quyền kết bạn của tớ."

"Nhưng cậu cũng không cần thấy lạ, gh/en trong tình bạn là chuyện rất bình thường."

"Cho nên tớ mới phải nói, Hạ Trĩ, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của tớ."

8

Kiếp trước, tôi ra đi vì b/ệnh nan y.

Bố mẹ dốc hết tài sản cũng không thể lấp đầy cái lỗ hổng này.

Tôi rất áy náy, thường nhìn vào bình truyền dịch trên đầu mà ngẩn người.

"Cậu nói xem, nếu tớ rút nó ra thì sẽ thế nào?"

Chỉ một câu nói này, Hạ Trĩ đã khóc không thành tiếng.

Cô ấy nhanh chóng ra dấu: 【Cậu yên tâm, tớ sẽ gom tiền c/ứu cậu.】

Một cô bé mười lăm tuổi thì gom tiền bằng cách nào?

Bố mẹ bảo, Hạ Trĩ đã đặt một chiếc thùng từ thiện trước cổng trường, c/ầu x/in mọi người giúp đỡ.

Tôi không thể tin được.

Cô ấy tự trọng cao như vậy, làm sao có thể làm những việc này trước mặt người khác.

Từ lúc quen biết đến khi lìa đời, chúng tôi đã ở bên nhau trọn vẹn bảy năm.

Tình cảm bảy năm này, đã không thể dùng vài ba lời để miêu tả.

Tôi rơi nước mắt, thề rằng nếu có kiếp sau, vẫn muốn làm bạn thân của cô ấy.

Ai dè, lại có thật.

Tôi đạp xe công cộng, hớn hở chạy đến nhà Hạ Trĩ chơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 TRƯ NAM Chương 10
9 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm