Người phụ nữ này vậy mà vẫn chưa từ bỏ ý định?

Ánh mắt tôi lạnh đi.

Chưa đợi tôi hành động, Tô Hàn Sơn đã đứng phắt dậy, cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi.

"Em đợi ở đây, anh đi xử lý chút chuyện."

Anh xoay người bước ra cửa, bóng lưng mang theo sát khí lạnh lẽo.

Chẳng bao lâu sau, ngoài hành lang truyền đến một trận xôn xao.

Tôi cũng không ngồi yên, lập tức ra lệnh cho hệ thống hack vào hệ thống phát thanh của b/ệnh viện.

Ba phút sau, giọng nói tức gi/ận đến mất kiểm soát của Doãn Tố Tố vang vọng khắp viện.

"Lũ vô dụng các người, bao nhiêu tiền tôi cũng cho, chỉ cần sửa dữ liệu của ba cái nghiệt chủng đó thành dị tật!"

"Tôi muốn Tô Hàn Sơn phải tự tay bỏ chúng!"

"Chỉ cần báo cáo có kết quả, con Giang Miên đó coi như xong đời! Nhà họ Tô không bao giờ cần đứa trẻ dị tật!"

Giọng nói rõ mồn một, vang dội khắp tòa nhà b/ệnh viện.

Những sản phụ đang xếp hàng, người nhà, bác sĩ và y tá đều sững sờ.

Tôi chậm rãi bước ra khỏi phòng siêu âm, vừa vặn nhìn thấy cảnh Doãn Tố Tố bị Tô Hàn Sơn xách cổ như xách gà lôi về.

8

Cô ta mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nghe những lời lẽ đ/ộc địa của chính mình đang được phát đi phát lại trên loa, cả người mềm nhũn ra.

"Đây... đây là chuyện gì thế này? Ai phát thế?"

Tôi tựa vào khung cửa, nở nụ cười ngây thơ vô số tội.

"Cô Doãn, người ta gọi là lưới trời lồng lộng đấy."

"Xem ra nghiệp chướng của cô, ngay cả Phật tổ cũng không nhìn nổi nữa, nên đích thân giúp cô phát thanh một chút."

Tô Hàn Sơn ném cô ta xuống đất, ánh mắt lạnh như hầm băng.

"Doãn Tố Tố, xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ với cô."

"Lần này, tôi muốn cả nhà họ Doãn phải ch/ôn cùng cô."

Nhà họ Doãn sụp đổ rất nhanh.

Tô Hàn Sơn thực sự nổi gi/ận, thậm chí không cần ông cụ phải ra tay.

Anh đích thân thao túng, chỉ trong vòng ba ngày đã khiến cổ phiếu nhà họ Doãn rớt sàn, chuỗi vốn đ/ứt đoạn.

Doãn Tố Tố bị đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần, ngày ngày ở trong đó dập đầu vào tường, miệng lảm nhảm nói có ánh vàng đ/âm cô ta.

Không còn kẻ quấy rối, cuộc sống của tôi trôi qua vô cùng viên mãn.

Cái bụng to dần lên như quả bóng bay, mức độ lo lắng của Tô Hàn Sơn dành cho tôi cũng tăng lên theo từng ngày.

Thói quen hàng ngày của Tô Hàn Sơn bây giờ là thế này:

Sáng: "Vợ à, chân có sưng không? Để anh mát-xa cho."

Trưa: "Vợ à, cá này anh đã lọc sạch xươ/ng rồi, há miệng ra nào."

Tối: "Vợ à, hôm nay con có đạp em không? Để anh nói chuyện với chúng."

Phải, anh ấy thực sự nói chuyện thương lượng với đứa trẻ trong bụng.

Có một đêm, đứa thứ hai có lẽ đang luyện "vô ảnh cước", đạp đến mức xươ/ng sườn tôi đ/au nhói, không sao ngủ được.

Tô Hàn Sơn tỉnh dậy, không nói lời nào liền áp tay lên bụng tôi, nghiêm túc nói:

"Con trai, không được b/ắt n/ạt mẹ, nếu không sau này con ra đời, bố sẽ ph/ạt con chép kinh."

Điều kỳ diệu là, đứa thứ hai vậy mà thực sự không đạp nữa!

Tôi kinh ngạc: "Tô Hàn Sơn, huyết mạch áp chế này cũng quá mạnh rồi chứ?"

Tô Hàn Sơn nhếch môi, đặt một nụ hôn lên trán tôi: "Ngủ đi, có anh đây."

Khoảnh khắc này, tôi nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.

【Ting! Độ hảo cảm của nam chính đạt 90%! Chúc mừng ký chủ, hoàn toàn chinh phục được vị Phật tử cao lãnh!】

Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh, kẻ từng không vướng bụi trần, nay trong mắt chỉ toàn là tôi, lòng cũng có chút chua xót.

Nếu không có hệ thống, nếu không phải vì làm nhiệm vụ, có lẽ tôi cũng sẽ yêu anh ấy thật lòng.

Đáng tiếc, tôi là một kẻ l/ừa đ/ảo tiếp cận anh chỉ để sống sót.

Đợi khi con chào đời, nhiệm vụ hoàn thành, tôi cũng phải rời đi.

Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên thấy buồn.

Dù không nỡ, ngày tháng vẫn cứ trôi qua.

Khi chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày dự sinh.

Tô Hàn Sơn đến công ty họp khẩn, tôi đi dạo trong vườn.

Đột nhiên, một chiếc máy c/ắt cỏ mất kiểm soát lao thẳng về phía tôi!

Đó thực sự là mất lái, tốc độ cực nhanh, tôi căn bản không kịp né tránh.

Người làm xung quanh đều sợ ngây người, hét lên chạy về phía tôi.

Nhìn lưỡi d/ao sắc bén sắp cuốn vào chân mình.

Tôi theo bản năng ôm lấy bụng, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

【Hệ thống! Mở khiên chắn!】

【Cảnh báo! Điểm sinh mệnh không đủ! Mở khiên chắn cần tiêu hao toàn bộ điểm sinh mệnh còn lại!】

【Nếu mở khiên chắn, ký chủ sẽ t/ử vo/ng ngay sau khi sinh! Có x/ác nhận không?】

9

Tôi sững người.

T/ử vo/ng ngay sau khi sinh?

Vậy là tôi không thể nhìn thấy con lớn lên? Cũng không thấy được Tô Hàn Sơn già đi?

"X/ác nhận!"

Không một chút do dự, tôi hét lên.

Chỉ cần con không sao, các con có thể ở bên cạnh Tô Hàn Sơn...

Ầm!

Một tiếng động lớn.

Cơn đ/au dự tính không ập đến.

Nhưng tôi không cảm nhận được khiên chắn của hệ thống mở ra.

Có một người, nhanh hơn cả hệ thống.

Một bóng người từ bụi hoa bên cạnh lao tới, dùng thân mình che chắn cho tôi.

M/áu tươi b/ắn tung tóe.

Chiếc máy c/ắt cỏ đ/âm sầm vào lưng người đó, tiếng động cơ gầm rú khiến người ta kh/iếp s/ợ.

"Tô Hàn Sơn!"

Tôi r/un r/ẩy mở mắt, nhìn người đàn ông đang đ/è lên ng/ười mình, mặt trắng bệch nhưng khóe miệng lại nở nụ cười.

Sao anh lại ở đây?

Chẳng phải anh đi công ty rồi sao?

"May mà... kịp quay về."

Anh yếu ớt đưa tay, lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.

"Vợ à, đừng sợ, có anh đây."

Nói xong, đầu anh nghiêng sang một bên, ngất lịm đi.

Cả khu vườn hỗn lo/ạn.

Tôi ôm lấy anh đầy m/áu, khóc đến x/é lòng.

Hệ thống: 【Ting! Phát hiện nam chính hy sinh vì c/ứu người, kích hoạt cốt truyện ẩn: Sống ch*t có nhau.】

【Phần thưởng: Giới hạn điểm sinh mệnh của ký chủ được giải phóng đến vô hạn!】

Hóa ra sự c/ứu rỗi thực sự của tôi, không phải hệ thống, mà là tình yêu.

Tô Hàn Sơn được đưa vào phòng cấp c/ứu.

Tôi ngồi trên ghế dài, toàn thân đầy m/áu, tay không ngừng r/un r/ẩy.

Sợ anh không tỉnh lại, sợ anh đ/au.

May mắn thay, máy c/ắt cỏ chỉ làm rá/ch cơ lưng, không tổn thương đến cột sống và n/ội tạ/ng.

Nhưng vì mất m/áu quá nhiều, Tô Hàn Sơn hôn mê suốt hai ngày.

Hai ngày đó, tôi túc trực bên cạnh anh không rời nửa bước.

Ông cụ Tô cũng không trách tôi, vừa thở dài vừa cảm thán.

"Thằng bé Hàn Sơn này, lần này là thực sự động lòng phàm rồi. Cũng tốt, cũng tốt."

Ngày thứ ba, Tô Hàn Sơn tỉnh lại.

Câu đầu tiên khi mở mắt ra là: "Vợ à, em không sao chứ? Các con không sao chứ?"

Tôi khóc gật đầu.

"Em không sao, các con cũng rất tốt. Còn anh, làm màu cái gì? Nếu anh ch*t, em sẽ mang theo nghìn tỷ gia sản của anh đi tái giá!"

Tô Hàn Sơn cười, dù rất yếu nhưng khí thế không hề giảm: "Anh không cho phép! Đời này, kiếp sau, em đều là của anh."

Đúng lúc này, cảnh sát đến.

Kết quả điều tra đã có.

Chiếc máy c/ắt cỏ đó đã bị người ta giở trò.

Mà kẻ đứng sau, lại chính là người cha đã phát đi/ên của Doãn Tố Tố!

Lão già đó vì muốn b/áo th/ù cho con gái, đã m/ua chuộc người làm vườn, muốn tôi một x/ác bốn mạng.

Tô Hàn Sơn nghe xong, ánh mắt lập tức trở nên đ/áng s/ợ.

Anh rút kim truyền dịch trên mu bàn tay, định xuống giường.

"Anh làm gì thế?" Tôi giữ anh lại.

"Trời lạnh rồi, để nhà họ Doãn biến mất hoàn toàn đi."

Giọng anh bình thản, nhưng lộ rõ sự tà/n nh/ẫn khiến người ta rùng mình.

Khoảnh khắc đó tôi biết, vị Phật tử từ bi đã hoàn toàn biến mất.

Tô Hàn Sơn bây giờ, là một tên cuồ/ng bảo vệ vợ, là một đế vương thương nghiệp th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc.

Là một con sói dữ có thể hóa thân thành tu la vì vợ con.

10

Ngày dự sinh, tất cả chuyên gia sản phụ khoa hàng đầu kinh thành đều tập hợp lại.

Tô Hàn Sơn nhất quyết đòi vào phòng sinh để đồng hành.

Bác sĩ cản không nổi.

"Tôi là chồng cô ấy, không tự mình trông chừng, tôi không yên tâm."

Anh mặc đồ vô trùng, nắm ch/ặt tay tôi, lòng bàn tay đầy mồ hôi, còn căng thẳng hơn cả tôi.

"Vợ à, hít thở sâu, đừng sợ."

Anh lẩm bẩm niệm kinh, giọng nói r/un r/ẩy.

Tôi đ/au đến mồ hôi đầm đìa, không nhịn được m/ắng anh: "Tô Hàn Sơn anh im miệng đi, ồn ch*t đi được, đ/au ch*t mất!"

"Được được được, anh im miệng, em cắn anh đi, cắn anh sẽ không đ/au nữa."

Anh chìa cánh tay ra.

Tôi cũng không khách sáo, cắn một cái thật mạnh.

Cuối cùng, sau ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng.

Một tiếng khóc lanh lảnh vang vọng phòng sinh.

"Oa... oa... oa!"

"Chúc mừng Tô tổng, là một bé trai!"

Ngay sau đó, lại thêm một tiếng nữa.

"Lại là một bé trai!"

Tôi sắp kiệt sức, trong lòng thầm than: Sao toàn là thằng chống gậy thế này?

Tiếng khóc cuối cùng đến muộn.

"Đây là một tiểu thư! Chúc mừng Tô tổng, tam th/ai long phượng!"

Nghe thấy hai chữ "tiểu thư", mắt Tô Hàn Sơn sáng rực lên.

Y tá bế ba nhóc con đã quấn tã lại.

Đứa cả nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, quả nhiên giống một ông cụ non.

Đứa thứ hai vung vẩy nắm đ/ấm, tiếng khóc vang trời, nhìn là biết một võ phu.

Đứa thứ ba là một cô bé xinh xắn như búp bê, vừa chào đời đã mở đôi mắt to tròn như hạt nho đen, nhìn Tô Hàn Sơn cười toe toét.

Trái tim Tô Hàn Sơn tan chảy hoàn toàn.

Anh r/un r/ẩy bế con gái lên, nước mắt rơi lã chã.

"Anh có con gái rồi, anh có con gái rồi!"

Còn hai cậu con trai kia?

Ồ, đã bị anh sắp xếp xong xuôi, lớn lên sẽ đi làm việc ở công ty, ki/ếm tiền làm của hồi môn cho em gái.

Ông cụ Tô cười híp mắt, nhìn không chớp mắt.

"Miên Miên à, con đúng là công thần lớn của nhà họ Tô! Số tiền thưởng nghìn tỷ ông hứa, đã chuyển hết vào tài khoản của con rồi."

Ba năm sau.

Trang viên nhà họ Tô.

"Tô Võ! Con đứng lại đó cho mẹ! Bỏ bình sữa của em xuống!"

Tôi cầm chổi lông gà, đuổi theo đứa thứ hai trong vườn.

Đứa thứ hai Tô Võ da dày th!t b/éo, chạy nhanh hơn cả thỏ, vừa chạy vừa hét: "Bố c/ứu con! Mẹ biến thành mẹ hổ rồi!"

Đứa cả Tô Văn khoanh chân ngồi trong đình, bình thản lật cuốn kinh thư đầy hình vẽ, thỉnh thoảng lắc đầu.

"A di đà phật, nhị đệ đây là tự làm tự chịu, không thể sống được."

Mà cách đó không xa, Tô Hàn Sơn đang bế cô con gái út Tô Đường, vẻ mặt cưng chiều chỉ vào cảnh hỗn lo/ạn ở đây.

"Đường Đường con nhìn xem, đây chính là niềm vui của hồng trần thế tục."

Tô Đường cười khúc khích, bôi đầy bùn đất lên chiếc áo sơ mi hàng thiết kế cao cấp sáu con số của Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn không những không gi/ận, còn hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con: "Ngoan lắm, Đường Đường đang vẽ tranh cho bố đấy."

Tôi thở hổ/n h/ển chạy đến, túm lấy tai Tô Hàn Sơn.

"Tô Hàn Sơn, anh lại chiều hư chúng rồi!"

Tô Hàn Sơn nhân đà ôm lấy eo tôi, để tôi ngồi lên đùi anh.

"Vợ à, bớt gi/ận đi."

Anh ghé sát vào, tr/ộm một nụ hôn trên môi tôi.

"Nhiệm vụ hệ thống của em xong chưa?"

Tôi sững sờ: "Nhiệm vụ hệ thống gì cơ?"

Tô Hàn Sơn cười như một con cáo già nghìn năm:

"Em nói xem? Sinh một đứa kéo dài tuổi thọ mười năm, sinh một cặp trường sinh bất lão, sinh ba đứa trực tiếp bay lên thành tiên."

"Mấy câu nói mớ của em đêm hôm đó, anh đều nghe thấy hết rồi."

Mặt tôi đỏ bừng trong tích tắc.

Tô Hàn Sơn biết tôi tiếp cận anh là vì nhiệm vụ hệ thống?!

"Vậy mà anh còn..."

"Vẫn phải cảm ơn hệ thống của em."

Tô Hàn Sơn vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói dịu dàng đến mức tan chảy.

"Nếu không phải nó ép em đến trêu chọc anh, anh suýt nữa đã bỏ lỡ phong cảnh đẹp nhất trong cõi hồng trần dài đằng đẵng này rồi."

Tôi cũng cười, ôm ch/ặt lấy anh.

Dưới ánh hoàng hôn, ba đứa con đang lăn lộn trên cỏ, người thương ở ngay bên cạnh.

Đây chính là cuộc đời tuyệt vời nhất mà tôi đã giành lấy được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 TRƯ NAM Chương 10
9 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm