Vì đã chán ngấy việc làm NPC trong trò chơi kinh dị, tôi lén lút trốn đến nhân gian để yêu đương.
Một năm sau, thanh mai trúc mã của bạn trai đã kéo cả hai chúng tôi vào trò chơi kinh dị.
Để c/ứu thanh mai của mình, bạn trai đã trở mặt đẩy tôi vào chiếc qu/an t/ài h/iến t/ế.
“Thanh Vũ, Nhu Nhi nhát gan, em cứ thay cô ấy ở đó một lát nhé.”
“Lát nữa anh nhất định sẽ quay lại c/ứu em.”
Chưa đợi tôi kịp đáp lời, từ trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẩy trầm thấp.
“Xì, đây là gã đàn ông mà ngươi tìm ở nhân gian sao? Đúng là một lũ súc vật.”
1.
Thanh mai của Chu Trầm bị trò chơi kinh dị chọn trúng. Cô ta khóc lóc c/ầu x/in bạn trai c/ứu giúp, muốn tôi đưa thẻ phó bản của mình cho cô ta.
“Anh ơi, anh giúp em với, em biết thẻ phó bản của chị có tỉ lệ t/ử vo/ng rất thấp, hu hu hu.”
Cô ta chớp chớp mắt nhìn tôi: “Chị ơi, chị chắc sẽ không trơ mắt nhìn em ch*t đâu nhỉ?”
Chu Trầm xoa xoa huyệt thái dương: “Thanh Vũ, đưa thẻ phó bản cho Nhu Nhi đi, tối nay cô ấy phải vào phó bản rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm Chu Trầm: “Đưa cho cô ta? Vậy lần tới tôi bị chọn trúng thì sao? Tôi chỉ có duy nhất một tấm thẻ này thôi.”
“Phó bản kinh dị nhiều như vậy, làm sao tôi biết mình có bị kéo vào phó bản tử lộ hay không?”
Chu Trầm mất kiên nhẫn kéo cổ áo: “Vậy nếu Nhu Nhi bị kéo vào phó bản tử lộ thì sao?!”
“Lâm Thanh Vũ, sao bây giờ cô lại đ/ộc á/c như vậy?!”
“Cô chính là không nhìn nổi Nhu Nhi dịu dàng đáng yêu hơn cô, nên mong cô ấy ch*t đi đúng không?”
Lý Nhu Nhu lại khóc: “Anh ơi, anh đừng nói chị Thanh Vũ như vậy, chị ấy cũng chỉ là sợ ch*t thôi, Nhu Nhi không sợ ch*t đâu.”
Cô ta cắn môi, sắc mặt tái nhợt như sắp vỡ tan: “Em chỉ là, chỉ là nghĩ đến việc không được gặp anh nữa là thấy khó chịu thôi, hu hu hu.”
Chu Trầm nhíu mày, đ/au lòng muốn ch*t: “Nhu Nhi, yên tâm, anh sẽ không bỏ mặc em đâu.”
Nói xong, anh ta kéo thẳng Lý Nhu Nhu vào phòng ngủ của tôi, rút thẻ phó bản dưới gối ra rồi viết tên Lý Nhu Nhu lên đó.
Cô ta lè lưỡi với tôi đầy á/c ý: “Xin lỗi nhé chị, sau khi ra khỏi phó bản em nhất định sẽ cảm ơn chị thật tốt~”
“Đến lúc đó mời chị đi ăn, khi nào chị vào phó bản, em cũng sẽ cổ vũ cho chị~”
Chu Trầm lườm tôi một cái, giọng dịu lại: “Cô xị mặt ra làm gì, Nhu Nhu đã nói là mời cô đi ăn rồi còn gì.”
“Được rồi, đừng làm lo/ạn nữa, đến lúc đó tôi lấy được thẻ phó bản rồi đưa cho cô là được chứ gì.”
Tôi khoanh tay nhìn hai người họ, cười như không cười. Người bình thường muốn có được thẻ phó bản còn khó hơn trúng số. Tấm này là tôi lấy từ trong phó bản ra đấy.
Tôi lười để ý đến hai người, xách túi quay người bỏ đi. Nhưng chưa kịp ra khỏi khu chung cư, lòng bàn tay đã truyền đến cảm giác nóng rát. Đây là dấu hiệu của việc bị ràng buộc với phó bản!
Một dòng chữ đỏ như m/áu vụt qua:
【Thị trấn cổ tích kinh dị — phó bản 10 người, cấp độ chưa rõ.】
Ch*t ti/ệt, đây chẳng phải là phó bản của tôi sao?!
Tôi lao về nhà, Lý Nhu Nhu đang nép vào lòng Chu Trầm làm nũng. Chu Trầm chột dạ sờ mũi: “Cái đó, Nhu Nhi quá nhát gan, chúng ta cùng đi giúp cô ấy, dù sao cũng là phó bản 10 người.”
“Ràng buộc với người lạ không bằng ràng buộc với người quen.”
“Thanh Vũ, hai người đều là con gái, nên giúp đỡ lẫn nhau, đừng hẹp hòi như vậy.”
Tôi tức đến run người, chỉ muốn lao lên x/é x/ác cặp đôi cẩu nam nữ này. Tôi tuy là NPC của phó bản, nhưng là tôi trốn ra ngoài đấy! Boss chắc phải tức ch*t mất thôi…
Nghĩ đến cảnh Boss tức gi/ận, tôi rùng mình một cái. M/áu nóng dồn lên n/ão, tôi lao tới bóp cổ Lý Nhu Nhu: “Cô bị đi/ên à, viết tên tôi lên đó làm gì?!”
Chu Trầm định lao tới kéo tôi ra, tôi t/át thẳng vào mặt anh ta: “Đồ đàn ông đê tiện! Anh muốn bảo vệ thanh mai của anh thì liên quan gì đến tôi, ràng buộc tôi làm gì?!”
2.
Đêm đó, tôi bị truyền vào phó bản. Tôi nhìn quanh một vòng, bĩu môi. Một năm rồi, phó bản vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi. Boss trước đó còn nói muốn cải tổ phó bản cơ mà.
Đang nghĩ ngợi, phía sau vang lên tiếng kêu đầy kinh ngạc quen thuộc: “Oa! Phó bản cổ tích đúng là khác biệt, đẹp quá~”
“Anh Trầm, sau khi thông quan chúng mình đi du lịch một chuyến rồi hãy về nhé.”
Một gã trọc đầu hừ lạnh: “Cô tưởng đang chơi đồ hàng à mà đòi du lịch, đúng là toàn những kẻ ng/u ngốc.”
Chu Trầm định tiến lên lý luận, nhưng nhìn thấy gã to con đối diện thì lại im bặt. Lý Nhu Nhu giậm chân bất mãn, nhưng cũng chẳng làm gì được. Giây tiếp theo, có thêm hai người nữa được truyền vào. Đó là anh em của Chu Trầm, cũng là những kẻ bảo vệ Lý Nhu Nhu, vỗ ngựk đảm bảo sẽ giúp cô ta thông quan thành công.
【Người chơi đã tập hợp đủ, xin hãy đến thị trấn để nhận nhiệm vụ nha~】
Lúc này mọi người mới chú ý đến tôi. Lý Nhu Nhu chạy lại nắm lấy tay tôi: “Chị ơi, sao chị đi nhanh thế? Yên tâm đi, mấy anh đây đều rất lợi hại~”
“Đến lúc đó chắc chắn sẽ đảm bảo chúng ta thông quan, chị đừng làm lo/ạn nữa.”
Tôi lười để ý đến cô ta. Chu Trầm lại không vui: “Vào đây rồi thì đừng dở tính tiểu thư nữa.”
“Đều là đồng đội, mọi người phải giúp đỡ lẫn nhau.”
Gã trọc đầu chủ động đứng ra: “Được rồi, đừng nói nhảm nữa, tôi đã thông quan ba phó bản rồi.”
“Phó bản này chắc mọi người đều biết rồi nhỉ, tỉ lệ t/ử vo/ng cực thấp, muốn sống thì nghe tôi.”
Có vẻ như không ai có số lần thông quan nhiều hơn hắn. Hắn nhanh chóng trở thành người dẫn đầu. Chu Trầm kéo tay áo tôi: “Đừng làm lo/ạn nữa Thanh Vũ, quan trọng nhất là giúp Nhu Nhi thông quan.”
“Cô quấn khăn kín mít như vậy là có ý gì, sợ mất mặt à?”
3.
Để tránh việc đồng đội trong phó bản nhận ra mình, tôi quấn khăn kín mít, còn đeo cả kính râm. Đến nơi tập trung, thị trấn trưởng nhìn tôi hết lần này đến lần khác, nhìn đến mức tôi nổi hết da gà.
Một lúc lâu sau ông ta mới công bố nhiệm vụ: “Chào mừng người chơi đến với thị trấn cổ tích~”
“Thời gian du lịch là bảy ngày, mọi người cứ yên tâm vui chơi nhé, cư dân ở đây rất hiếu khách~”
“Địa điểm tham quan hôm nay là tòa lâu đài nổi tiếng nhất thị trấn nha~”
Sau khi giới thiệu một hồi, ông ta đặt ngón trỏ lên môi, hạ thấp giọng: “Đêm đến khi ngủ nhất định phải giữ yên lặng, chủ nhân của lâu đài rất gh/ét tiếng nói chuyện.”
Sau khi thị trấn trưởng rời đi, tất cả mọi người đều đứng ch/ôn chân tại chỗ.
“Mẹ kiếp! Chuyện này là sao?!”
Gã trọc đầu ch/ửi thề, muốn nhổ nước bọt xuống đất nhưng lại không dám: “Phó bản thay đổi từ khi nào vậy?!”
Tôi trợn tròn mắt dưới cặp kính râm. Boss nói muốn cải tổ phó bản, hóa ra là làm thật à…
Thảo nào cấp độ lại không rõ. Nhưng suốt một năm qua tôi đâu có nghe nói phó bản có thay đổi gì đâu.
Trước đây phó bản này chỉ có ba ngày, ngày cuối cùng mới ở trong lâu đài. Chỉ cần ở lại một đêm là thông quan. Chỉ cần không phá vỡ quy tắc thì gần như không có ai ch*t.
Vậy mà hôm nay gần như không có quy tắc nào, chỉ có một điều là khi ngủ không được nói chuyện… Lâu đài của ngày cuối cùng cũng biến thành ngày đầu tiên.
Lý Nhu Nhu sợ hãi nắm ch/ặt lấy tay Chu Trầm: “Anh ơi, cái, cái phó bản này không phải đã tăng độ khó rồi chứ?”
“Hu hu hu, Nhu Nhi sợ quá.”
Chu Trầm mặt tái mét như tượng giấy, vẫn cố an ủi: “Đừng sợ Nhu Nhi, có lẽ chỉ là thay đổi địa điểm thôi, thường thì cấp độ sẽ không tự nhiên thay đổi đâu.”
Mọi người nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Lý Nhu Nhu cũng chẳng còn tâm trạng ngắm cảnh nữa, lầm lì túm ch/ặt lấy tay áo Chu Trầm. Tôi lại siết ch/ặt khăn quàng cổ, hy vọng đừng gặp Boss.
Đẩy cửa lâu đài ra, một luồng khí lạnh lẽo ập đến. Lý Nhu Nhu chân mềm nhũn, suýt ngã xuống đất. Gã trọc đầu liếc cô ta đầy kh/inh bỉ: “Được rồi, vì thị trấn trưởng không nói quy tắc gì, vậy thì đi tìm quy tắc đi.”
“Bây giờ chưa đến tối, chắc là an toàn.”
“Tự chia đội đi, đừng tụ tập cả đám.”
Chu Trầm đỡ lấy Lý Nhu Nhu đang khóc lóc, do dự nhìn tôi: “Nhu Nhi nhát gan, để cô ấy chung đội với anh đi.”
“Dù sao cũng có mười người, em chắc chắn sẽ có đội.”
Tôi cười lạnh nhìn anh ta, tuy là mười người, nhưng có một gia đình ba người. Tôi lười để ý đến anh ta, quay người lên lầu. Tôi lục lọi khắp những căn phòng mà trong ký ức có quy tắc, nhưng lại chẳng tìm thấy dòng quy tắc nào.
Nửa tiếng sau, mười người tập trung ở đại sảnh. Mặt ai nấy đều trắng bệch. Không ai tìm thấy quy tắc nào cả.
Chu Trầm hít sâu một hơi, an ủi mọi người: “Ngày đầu tiên khá đơn giản, có lẽ quy tắc chỉ là đừng nói chuyện khi ngủ thôi.”
Gã trọc đầu hừ lạnh: “C/âm miệng, đồ ng/u dốt không biết gì còn tỏ ra hiểu biết, đi an ủi cô bạn gái mít ướt của mày đi.”
Lý Nhu Nhu đỏ mặt, lí nhí giải thích mình không phải bạn gái Chu Trầm, nhưng chẳng ai thèm quan tâm.
Trời ngày càng tối, gã trọc đầu đề nghị mọi người về phòng mình ở, đêm không được ra ngoài.
Nhưng không ai để ý rằng, ở đại sảnh xuất hiện một người phụ nữ. Cô ta trang điểm lòe loẹt, che miệng, giọng nói the thé: “Ối chà chà, có khách đến rồi này.”
“Một, hai, ba, bốn, vừa vặn mười vị khách, ôi chao, thật là trùng hợp nha.”
“Mọi người mau chọn thẻ số của mình đi nào~”
“Đúng rồi, tôi là quản gia của lâu đài, Cố Lâm đây, có gì không hiểu cứ hỏi tôi nhé.”
Nói xong cô ta quay trở về vị trí của mình như một NPC tiêu chuẩn, lặng lẽ chờ người chơi đến lấy số.
Tôi gi/ật gi/ật khóe mắt, cô ta chẳng phải chị ruột của Boss sao, sao lại thành quản gia rồi.
Gã trọc đầu liếc nhìn anh em của Chu Trầm, hất cằm: “Mày, đi lấy thẻ số trước đi, tiện thể thám thính tình hình.”
Hắn không dám phản đối, chỉ đành đi trước. Chẳng có chuyện gì xảy ra, hắn còn trò chuyện rất vui vẻ với Cố Lâm. Lý Nhu Nhu ôm mặt: “Anh Vĩ giỏi thật, đúng là cao thủ tán gái, ngay cả NPC cũng bị anh ấy tán đổ.”
Năm phút sau, hắn quay lại với vẻ mặt rạng rỡ: “Thẻ số không có vấn đề gì, là để bốc thăm vào ngày mai.”
“Chị này rất tốt, hỏi về quy tắc thì chỉ có mỗi điều đêm nay không được nói chuyện.”
Gã trọc đầu hỏi: “Bốc thăm, bốc giải thưởng gì?”
Tống Vĩ gãi đầu: “Không biết, cô ấy không nói.”
Sau khi biết không có nguy hiểm, mọi người lần lượt đi lấy số. Thông tin hỏi được cũng giống như Tống Vĩ nói. Chỉ là bốc thăm, không ai hỏi ra được rốt cuộc là cái gì.
Đến lượt tôi, Cố Lâm thậm chí không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Tôi thở phào nhẹ nhõm, Cố Lâm là người tinh mắt nhất, cô ta còn không nhận ra thì không cần lo người khác sẽ nhận ra.
Có tổng cộng mười căn phòng. Chín căn ở bên tay phải cầu thang, chỉ có một căn ở bên trái. Số phòng số 4 còn bị nhuộm thành màu đỏ m/áu quái dị.
4.
Cố Lâm tựa vào cầu thang, nở nụ cười á/c ý: “Các vị khách quý, phòng khách bắt buộc phải ở đầy người nhé.”
“Chủ nhân lâu đài nếu phát hiện có phòng trống sẽ tức gi/ận đấy, tôi nghĩ mọi người chắc chắn không muốn nhìn thấy chủ nhân lâu đài tức gi/ận đâu.”
“Còn về việc ở thế nào, mọi người tự phân chia đi, đúng rồi, căn phòng bên trái này chỉ được ở một người thôi nha.”
Gã trọc đầu xoa cằm: “Các phòng khác đều ở bên phải, trong phó bản thường thì những thứ bình thường là đường sống, còn bên trái…”
Tất cả đều im lặng, trong lòng hiểu rõ. Người ở căn phòng này khả năng cao là sẽ ch*t. Số phòng màu đỏ m/áu trong phó bản gần như tượng trưng cho cái ch*t.
Hắn vỗ vỗ cơ bắp của mình: “Để công bằng, mọi người bốc thăm đi, ai bốc trúng bên trái thì ở căn phòng đó.”
Chu Trầm không phục: “Chúng tôi, thế còn ông?”
“Ông cũng nên tham gia bốc thăm chứ, nếu không sao thuyết phục được mọi người?”
Gã trọc đầu cười khẩy, lao tới túm cổ áo Chu Trầm: “Thằng nhãi ranh, sao phải thuyết phục, mày nói xem tao phải thuyết phục thế nào?”
Hắn vỗ vỗ cơ ngựk vạm vỡ: “Tao đã vượt qua ba phó bản, lũ ng/u ngốc các người đã vượt qua được phó bản nào chưa?”
“Muốn sống thì nghe tao, nếu không thì cút đi!”
Hắn ném Chu Trầm xuống đất một cách tùy tiện, còn nhổ một bãi nước bọt lên người anh ta: “Còn ai phản đối không?”
Mọi người lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi. Lý Nhu Nhu đỡ bạn trai dậy, trách móc: “Anh ơi, anh ra mặt làm gì cơ chứ, chín chọn một, cũng chưa chắc đã chọn trúng chúng mình đâu.”
“Biết đâu là kẻ xui xẻo nào đó.”
Cô ta liếc nhìn tôi đầy ẩn ý. Chu Trầm lườm tôi: “Lâm Thanh Vũ, cô không đỡ tôi dậy à! Còn chẳng bằng Nhu Nhi.”
“Vừa rồi tôi ra mặt thì sao cô không giúp, tôi là bạn trai cô đấy, cô cứ trơ mắt nhìn tôi bị b/ắt n/ạt thế à?”
Tôi nhún vai: “Tôi đồng ý với đề nghị của anh trọc đầu mà, tại sao phải giúp anh nói?”
Dù sao tôi cũng không tin mình là kẻ xui xẻo đó. Hơn nữa, dù có ở trong đó thì sao, tôi đâu có sợ.
Không sợ mới lạ, tôi nghi ngờ người ở trong phòng chính là Boss.
Bốc thăm bắt đầu, lòng bàn tay ai cũng rịn mồ hôi. Tôi mở tờ giấy của mình ra, thở phào nhẹ nhõm, viết là “phải”. Ngay sau đó, bên tai vang lên tiếng thét chói tai.
Kẻ xui xẻo là Lý Nhu Nhu. Tay cô ta gần như không cầm nổi tờ giấy, nước mắt lã chã rơi xuống đất: “Sao, sao lại là em, hu hu, anh Chu Trầm.”
“Anh ơi, anh sẽ không bỏ mặc Nhu Nhi đúng không?”
Mặt Chu Trầm tái mét, môi r/un r/ẩy, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Gã trọc đầu cười nhạt, quay người bỏ đi, chọn căn phòng bên phải mà hắn cho là tốt nhất. Những người khác cũng lần lượt rời đi.
Lý Nhu Nhu khóc to hơn: “Anh Trầm, Nhu Nhi đêm nay chắc chắn sẽ ch*t, nhất định sẽ ch*t.”
“Mọi người đều nói là người bảo vệ Nhu Nhi, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn em ch*t sao?”
Chu Trầm quay mặt đi chỗ khác. Anh em của anh ta, một người thì nhìn tay, một người thì nhìn tường. Một người trong đó đột nhiên chuyển ánh mắt sang tôi: “Chị dâu, chị vốn dĩ gan dạ, hay là chị đổi với Nhu Nhi đi.”
Tôi nheo mắt cười: “Sao nào, ba gã đàn ông các người còn không gan dạ bằng tôi à? Sao anh không đổi với cô ta?”
Hắn sững người, nói như thể đó là điều hiển nhiên: “Chị cũng biết đêm đến trong lâu đài rất nguy hiểm, chúng tôi đương nhiên phải ở cạnh Nhu Nhi để bảo vệ cô ấy rồi.”
“Anh Trầm, anh khuyên chị dâu đi, ngày đầu tiên sẽ không có chuyện gì đâu.”
Chu Trầm sa sầm mặt, nhìn tôi rồi lại nhìn Lý Nhu Nhu đang khóc lóc, thở dài: “Thanh Vũ, em đổi với Nhu Nhi đi, cô ấy nhát gan, đêm đến cứ khóc là xong đời.”
“Căn phòng đó có vấn đề cũng chỉ là suy đoán thôi, cứ yên tâm mà ở, không sao đâu.”
5.
Tôi tức đến bật cười, nhìn từ trên xuống dưới gã bạn trai đã yêu nhau một năm này: “Chu Trầm, rốt cuộc ai mới là bạn gái anh?”
“Đã là suy đoán thì sao anh không đổi với cô ta? Đồ khốn!”
Chu Trầm không dám nhìn tôi, chột dạ gãi đầu: “Không được, không có anh ở bên cạnh Nhu Nhi sẽ sợ, dọa khóc thì sao?”
“Thanh Vũ, em hiểu chuyện nhất mà, đợi ra ngoài, anh đưa em về ra mắt gia đình, chuyện hôn nhân của chúng ta cũng có thể định đoạt rồi.”
“Chẳng phải em muốn gả cho anh nhất sao?”
Tôi nhếch mép, nhưng đáy mắt không một chút ý cười: “Chu Trầm, bây giờ tôi nói rõ cho anh biết, thứ nhất, tôi sẽ không nhường phòng cho Lý Nhu Nhu.”
“Thứ hai, tôi càng không gả cho anh, tôi muốn chia tay với anh, anh cứ đi mà bảo vệ cái đồ vô dụng chỉ biết khóc trong lòng anh đi.”
Vừa dứt lời, trong đại sảnh vang lên tiếng chuông. Bây giờ đã là tám giờ tối. Đôi môi đỏ của Cố Lâm ngày càng rộng, giọng nói tràn đầy vẻ phấn khích:
“Tám giờ rồi! Chủ nhân lâu đài đã đói rồi đấy, người chơi nào không về phòng trong vòng năm phút sẽ bị lâu đài coi là thức ăn nha~”
Sắc mặt mọi người thay đổi dữ dội. Tôi chạy vụt về phía căn phòng trống bên phải. Ngay lập tức, một lực mạnh mẽ truyền đến từ cánh tay. Trời đất quay cuồ/ng, khi phản ứng lại, tôi đã bị Chu Trầm ấn vào cửa căn phòng bên trái.
“Nhanh, đưa Nhu Nhi về phòng trước đã!”
Giọng anh ta r/un r/ẩy: “Thanh Vũ, đừng làm lo/ạn nữa, anh biết em không muốn chia tay với anh, những gì em nói đều là lời nói dỗi.”
“Anh thề, ra ngoài rồi anh nhất định đưa em về ra mắt bố mẹ.”
“Ngoan nào, chỉ một đêm thôi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Để chứng minh sự chân thành của mình với tôi, anh ta cúi xuống định hôn lên môi tôi.