Sắp đến ngày dự sinh, nhà ngoại gửi cho tôi một cái cũi trẻ em, trị giá năm vạn.

Lâm Bằng xuýt xoa khen chất lượng tốt, chuẩn bị đẩy nó vào phòng trẻ em.

Tôi nhìn anh ta rồi nói:

"Đừng chuyển nữa, người hàng xóm tốt bụng của chúng ta lại sắp đến 'mượn' rồi đấy."

Hai năm nay, mỗi lần trong nhà có đồ tốt, hàng xóm đều lập tức sang mượn, đợi đến khi bẩn thỉu hỏng hóc mới trả lại.

Lâm Bằng là một người tốt bụng thái quá, lần nào cũng nói không sao cả, mà không biết rằng người khác đều lén nói anh ta là kẻ khờ khạo.

Tôi đã quá quen với quy trình này rồi.

Nhưng Lâm Bằng không tin, cứ khăng khăng bảo tôi nghĩ nhiều, đẩy cũi định đi vào trong.

Nhưng giây tiếp theo, hàng xóm đã đến gõ cửa, nói muốn mượn cũi trẻ em.

Lâm Bằng cứng đờ người.

Tôi cười lạnh một tiếng:

"Anh nghĩ kỹ đi, lần này còn muốn cho mượn nữa không?"

1.

Tiếng gõ cửa dồn dập, chẳng khác nào bùa đòi mạng, từng tiếng từng tiếng gõ vào tim tôi.

Lâm Bằng đẩy cũi trẻ em đứng khựng lại giữa đường, thần sắc trên mặt thay đổi.

Tôi nhìn anh ta, hỏi lại một lần nữa:

"Anh tự nhìn xem đầy phòng trẻ em toàn là đồ cũ kìa, nghĩ kỹ rồi hãy nói, lần này còn cho mượn nữa không?"

Lâm Bằng ánh mắt né tránh, chần chừ đi ra cửa, lúc mở cửa còn cố tỏ ra bình tĩnh:

"Anh Vương, anh tìm tôi? Nhà tôi không có gì cho anh mượn được đâu."

Hàng xóm Vương Dương trực tiếp chen vào, ánh mắt khóa ch/ặt ngay vào chiếc cũi đặt giữa phòng khách:

"Lâm Bằng, cậu đừng giả vờ nữa, mẹ tôi đứng ở ban công nhìn rõ mồn một, cậu vừa mới vận chuyển từ dưới lầu lên, là cũi mới tinh đúng không?"

Giọng điệu anh ta đương nhiên như thể chuyện hiển nhiên:

"Vừa hay con trai tôi dạo này ngủ hay khóc, chắc chắn là do giường không thoải mái, cái cũi này cậu cho tôi mượn dùng một chút, đợi thằng bé ngủ yên ổn rồi tôi trả lại cậu."

Lâm Bằng cứng đờ cả người, theo bản năng quay đầu nhìn tôi, dùng khẩu hình miệng nói với tôi:

"Đều là hàng xóm cả, hay là cho mượn một chút đi."

Đều là hàng xóm?

Tôi tức đến mức không nhịn được mà cười khẩy thành tiếng.

Năm đó để tránh đám họ hàng thích lợi dụng của Lâm Bằng, chúng tôi đã cố tình chuyển đến khu chung cư cao cấp này.

Không ngờ anh ta vẫn không bỏ được cái tính tốt bụng thái quá đó.

Ngay cả bây giờ tôi đang mang th/ai, anh ta vẫn có thể để con mình chưa chào đời chịu thiệt thòi, đem đồ nhường cho người khác.

Nhưng tôi không thể chịu thiệt được nữa!

Lúc này, Vương Dương đã xông vào, tay đặt lên cũi trẻ em định đẩy ra ngoài.

Tim tôi thắt lại, bất chấp cái bụng bầu chín tháng nặng nề, tôi bước tới một bước dài:

"Tôi sắp sinh rồi, con tôi cũng phải dùng, không cho mượn!"

"Cô đàn bà này bị làm sao thế?"

Sắc mặt Vương Dương tối sầm lại.

Lâm Bằng vội vàng qua kéo tôi, hạ giọng khuyên nhủ:

"Vợ à, đều là hàng xóm cả, em còn nửa tháng nữa mới đến ngày dự sinh, cho người ta mượn dùng vài ngày thì có sao đâu? Đợi con trai người ta không khóc nữa thì trả lại, có mất miếng th!t nào đâu mà."

"Dựa vào cái gì?!"

Cơn gi/ận tích tụ bấy lâu của tôi bùng phát:

"Con trai anh ta dùng giường của con tôi, bẩn rồi hỏng rồi thì con tôi phải dùng thế nào? Lần trước anh ta mặc bộ quần áo trẻ em mẹ tôi m/ua bẩn đến mức chỉ có thể vứt đi, lúc đó sao không nói đều là hàng xóm, đền cho tôi bộ mới đi?"

Lâm Bằng bị tôi vặn lại đến cứng họng.

Vương Dương lại quay sang nói kháy Lâm Bằng:

"Anh Lâm, vợ nhà anh gh/ê g/ớm thật đấy, cưới phải con hổ cái, bình thường ở nhà anh cũng chẳng dễ chịu gì nhỉ?"

Lâm Bằng cười gượng hai tiếng:

"Anh đừng để ý, cô ấy chỉ là mang th/ai nên tính khí nóng nảy thôi."

Lòng tôi chùng xuống.

Vương Dương liếc nhìn Lâm Bằng đầy kh/inh bỉ:

"Con trai tôi mượn dùng đồ nhà anh, cũng là thay con anh thử xem có dùng tốt không, đúng là lòng tốt đặt nhầm chỗ mà."

Sắc mặt Lâm Bằng lúc xanh lúc trắng, quay đầu gầm gừ với tôi:

"Đừng ngăn cản nữa! Người ta cũng có ý tốt, chỉ mượn vài ngày thôi mà, sao em lại trở nên hẹp hòi thế hả?"

Tôi hẹp hòi?

Người khác công khai chiếm lợi của tôi, tôi đấu tranh đòi quyền lợi, lại thành ra lỗi của tôi sao?

Nhìn thấy Vương Dương lại định đưa tay đẩy cũi, tôi giơ tay gạt mạnh tay anh ta ra, ưỡn bụng bầu lao tới:

"Anh còn dám động vào một cái nữa, tôi sẽ báo cảnh sát nói anh xông vào nhà cư/ớp của! Tôi mặc kệ anh là hàng xóm ch*t ti/ệt gì, nhà tôi có lắp camera, tôi mà có mệnh hệ gì, anh xem cảnh sát có bắt anh không thì biết!"

Có lẽ vì dáng vẻ hiện tại của tôi quá đ/áng s/ợ, Vương Dương run lên bần bật.

Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Lúc này, từ nhà bên cạnh truyền đến tiếng hét mất kiên nhẫn của vợ Vương Dương:

"Vương Dương, sao lấy cái cũi mà lâu thế? Con lại khóc rồi, đừng lề mề nữa!"

Tôi suýt chút nữa tức đến bật cười, đây đâu phải là mượn, rõ ràng là chắc mẩm mình sẽ lấy được.

Tôi đi ra cửa, cất cao giọng đáp lại:

"Con trai chị khóc thì liên quan gì đến nhà tôi? Muốn cũi thì tự đi mà m/ua, đồ của bà đây, không cho mượn!"

Âm thanh nhà bên cạnh lập tức im bặt.

Tôi quay đầu, chỉ vào cửa, nói với Vương Dương:

"Còn không cút đi?"

2.

Vương Dương lầm bầm trong miệng rồi đi ra ngoài.

Tôi "bộp" một tiếng đóng sầm cửa lại, cơn gi/ận tích tụ cuối cùng cũng vơi đi một chút.

Lâm Bằng lại lập tức đen mặt, đ/ấm mạnh vào chiếc cũi:

"Em làm căng qu/an h/ệ hàng xóm như vậy, sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, khó xử không? Nhà họ năm miệng ăn, cũng không dễ dàng gì, giúp được thì giúp một chút, sao em lại ích kỷ thế?"

"Tôi ích kỷ?"

Tôi tức đến bật cười:

"Năm miệng ăn nhà họ là do tôi đẻ ra à? Không dễ dàng gì thì liên quan gì đến tôi! Họ mặt dày như vậy, sao không lo làm căng qu/an h/ệ?"

"Tại sao trong lòng anh, tôi luôn là người xếp cuối cùng? Anh luôn nói họ không dễ dàng, chẳng lẽ chúng ta thì dễ dàng chắc?"

Lâm Bằng bị tôi hỏi đến mức nghẹn lời.

Tôi xoay người chạy vào phòng ngủ, lật cuốn sổ ghi chép trong ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Hai năm nay, nhà Vương Dương v/ay mượn hết cả một cuốn sổ!

"Năm đó bố tôi nhờ qu/an h/ệ tìm cho em trai tôi một công việc tốt, anh thì hay rồi, bảo Vương Dương thất nghiệp đáng thương, không bàn bạc với tôi đã nhường cơ hội đó cho anh ta! Đó là công việc em trai tôi mong đợi bao lâu, anh dựa vào cái gì mà tự ý quyết định?"

"Còn nữa, mẹ tôi ốm nằm viện, tôi bảo anh đi cùng tôi thăm bà, anh nói nhà Vương Dương vỡ ống nước, vợ anh ta dắt con không rời đi được, anh phải đi giúp. Kết quả thì sao? Anh sửa ống nước cả buổi chiều, cuối cùng họ còn chê anh sửa không tốt, bắt anh đền hai trăm tệ tiền vật liệu!"

"Một năm trước chuyến du lịch đó, anh tự ý đồng ý đưa cả nhà năm người bọn họ đi cùng chúng ta, đã bàn là chia tiền (AA), họ đi cả chuyến không tốn một xu. Anh nói họ đông người chi phí lớn, để họ có tiền rồi trả sau, nhưng đã qua một năm rồi, nhắc cũng không nhắc đến! Tôi muốn hỏi anh, họ không có tiền thì đi du lịch làm gì? Dựa vào cái gì mà bắt chúng ta trả tiền?"

Tôi chỉ vào hướng phòng trẻ em, giọng điệu cao vút:

"Bây giờ thì hay rồi, ngay cả cũi của con tôi cũng muốn cư/ớp! Anh tự nhìn xem, bên trong có cái gì không phải là bị họ dùng hỏng rồi mới trả lại? Anh muốn con tôi vừa chào đời đã phải dùng những món đồ cũ này sao?"

Lâm Bằng nhìn chằm chằm vào nét chữ trên sổ ghi chép, nửa ngày không nói được một câu.

Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa, cố nén sự nặng nề của cái bụng bầu, tự mình đẩy cũi vào phòng ngủ.

Tôi khóa trái cửa bên trong, nói vọng ra ngoài:

"Từ hôm nay trở đi, đồ đạc nhà tôi, tuyệt đối không cho mượn. Họ muốn thì bỏ tiền ra m/ua, tôi không ngại b/án cho họ đâu!"

Ngoài cửa phòng im lặng như tờ.

Tôi tắt đèn, cuộn tròn trên giường.

Không gian xung quanh yên tĩnh, những ấm ức trong quá khứ từng lớp từng lớp ùa về.

Năm đó lúc mới yêu nhau, tôi bị thu hút bởi sự chăm chỉ của anh ta, đưa đón tận nơi, việc gì cũng chu đáo.

Nhưng sau khi kết hôn mới phát hiện, lòng tốt của anh ta chia đều cho tất cả mọi người.

Ba giờ sáng có thể vì giúp bạn bè đón người mà để tôi ở nhà một mình.

Trong thời gian chuẩn bị cưới, bỏ mặc đám cưới của chúng ta, chạy đi giúp họ hàng sửa sang nhà cửa.

Người ngoài đều khen anh ta cần cù nghĩa hiệp, nói tôi không biết đủ.

Năm đó tôi vốn muốn chia tay, là anh ta khóc lóc đảm bảo sẽ sửa đổi, tôi mới mềm lòng.

Để tránh đám họ hàng thích chiếm lợi của anh ta, tôi cố tình m/ua nhà mới cách nhà anh ta năm tiếng đi xe.

Không ngờ, anh ta không giúp được họ hàng, lại bắt đầu giúp hàng xóm vô điều kiện.

Thật nực cười.

Tôi cũng thật sự chịu đủ rồi!

Đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa dồn dập lại vang lên.

Sau đó là giọng nói chanh chua của mẹ Vương Dương:

"Lâm Bằng, anh mở cửa ra! Anh cưới phải người vợ lòng dạ đen tối gì thế này! Cháu tôi mượn cái cũi thì đã sao? Có phải không trả đâu, cô ta dựa vào cái gì mà không cho mượn! Lòng dạ thật là á/c đ/ộc!"

3.

Lâm Bằng đi đến ngoài cửa phòng tôi, giọng điệu dịu lại vài phần:

"Nhiễm Nhiễm, cứ làm ầm ĩ thế này, hàng xóm láng giềng nhìn chúng ta thế nào? Không thấy mất mặt à? Cho mượn nốt lần này thôi, lần sau anh chắc chắn sẽ không đồng ý với họ nữa, được không?"

Tôi vẫn không hề lay chuyển.

Ngoài cửa, bà lão họ Vương đổi giọng:

"Đã không cho mượn cũi, thì mượn cái khác cũng được! Nhà các người chẳng phải có cái máy tính xách tay mới sao? Mượn cái đó là được chứ gì?"

Tim tôi hẫng một nhịp, lập tức căng thẳng.

Ngoài cửa, Lâm Bằng do dự vài giây, thế mà lại thực sự đồng ý:

"Được, dì Vương, cháu lấy cho dì."

Ngựk tôi như bị đ/è nặng.

Máy tính xách tay mới, là quà tôi tặng Lâm Bằng sinh nhật tháng trước, tốn hết ba vạn!

Vừa m/ua về được vài ngày đã bị cả nhà Vương Dương biết.

Lúc đó họ đã muốn sang mượn, bị tôi kiên quyết ngăn lại, không ngờ họ lại ghi nhớ đến tận bây giờ.

"Không được cho mượn!"

Tôi không thể nhịn được nữa, lao ra mở tung cửa:

"Đó là tôi m/ua cho anh, máy tính cũng muốn mượn, thứ này còn có ngày trả không? Hơn nữa tôi vừa nói rồi, sau này đồ đạc trong nhà, tuyệt đối không cho mượn, muốn dùng thì cầm tiền đến m/ua!"

Bà lão liếc xéo tôi:

"Cô tặng cho Lâm Bằng, thì đó là đồ của nó rồi, cô là vợ mà còn dám quản chuyện của đàn ông à?"

Lâm Bằng nhíu mày, trên mặt cũng lộ vẻ không vui:

"Đúng thế Nhiễm Nhiễm, máy tính này giờ là của anh rồi, cho họ dùng vài ngày thì có sao đâu? Họ chắc chắn sẽ trả mà."

"Phải phải, chúng tôi sao có thể không trả chứ?"

Ánh mắt bà lão họ Vương đảo liên hồi.

Lâm Bằng bất chấp ánh mắt trừng trừng của tôi mà đưa máy qua.

"Lâm Bằng! Anh lại còn giúp người ngoài!"

Tôi tức đến run người.

"Em đừng làm lo/ạn nữa được không? Chuyện bé tẹo, có đáng không?"

Lâm Bằng nhíu mày mất kiên nhẫn.

Tôi đỏ hoe mắt, nhưng không phải vì tủi thân, mà là vì lạnh lòng:

"Tôi làm lo/ạn chỗ nào? Thứ tôi chân thành tặng anh, anh quay đầu đã đem cho người khác, sau này đừng hòng tôi tặng anh bất cứ thứ gì nữa!"

Lâm Bằng cũng nổi cáu:

"Tôi có c/ầu x/in em m/ua cho tôi không? Em không m/ua thì thôi, sau này cứ giữ tiền mà m/ua đồ cho con là được!"

Tôi đột nhiên như bị dội một gáo nước lạnh.

Anh ta lại nói với tôi như vậy?

Những hy sinh dốc hết tâm can trước đây, đều là cho chó ăn hết rồi!

Bà lão họ Vương giọng điệu mỉa mai,

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 TRƯ NAM Chương 10
9 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm