Anh ta chính là người anh trai tay đua, kẻ trong cốt truyện gốc sẽ cố tình bỏ chất gây dị ứng vào cơm của tôi trong thời gian dài, khiến toàn thân tôi lở loét.
Lúc này, với mái tóc vàng hoe chói mắt, anh ta trông thật phóng túng bất cần.
Liếc nhìn tôi một cái đầy kh/inh bỉ rồi nhếch mép cười lạnh.
"Mày là đứa em gái ruột của tao đấy à? Đúng là vừa bẩn vừa hôi! Đừng có tưởng giả vờ b/ệnh tật là có thể thay thế được vị trí của Minh Châu, làm ra cái vẻ ốm yếu này cho ai xem hả? Xui xẻo!"
Anh ta vừa nói vừa phun nước bọt tung tóe, trên người nồng nặc mùi nước hoa hắc ám.
Thấy người chống lưng cho mình đã đến, mắt Giang Minh Châu sáng rực lên.
"Anh!"
Cô ta còn chưa kịp nói hết câu.
Đã nhận ra ánh mắt tôi dần trở nên đờ đẫn.
Bà Giang nhận ra điều gì đó, sắc mặt thay đổi dữ dội!
Chưa kịp ra lệnh cho người đuổi Giang Trạch Xuyên ra ngoài.
Tôi đã nhếch môi cười.
Được, rất tốt.
Chê tôi bẩn đúng không?
B/ắt n/ạt tôi đúng không?
Ngày tháng tươi đẹp của anh còn ở phía sau đấy!
Thế là tôi trợn ngược mắt, trực tiếp phun!
"Ọe ọe ọe——"
Bãi nôn vạch ra một đường cong tuyệt mỹ trên không trung.
Như một chiếc cầu vồng.
Phun chính x/ác lên đầu Giang Trạch Xuyên.
Giang Trạch Xuyên khựng lại.
Ngay sau đó liền phát ra tiếng gào thét đ/au đớn thảm thiết không giống tiếng người.
Nhưng anh ta vừa há miệng ra.
Bãi nôn lại văng ngược vào trong miệng anh ta!
"Á á á ọe ọe ọe! Kiểu tóc của tao ọe ọe ọe, cái đầu dựng ngược tao mới tạo kiểu ọe ọe ọe..."
Cùng với tiếng kêu khẩn thiết của bác sĩ.
"Không xong rồi! Tiểu thư cô ấy! Cũng dị ứng với nước hoa!"
10.
Tôi tỉnh lại trong phòng b/ệnh.
Lần này trên giường b/ệnh của Giang Minh Châu có thêm một người.
Đến lượt tôi và cô ta nằm cạnh nhau.
Cô ta có lẽ hơi lạnh.
Sắc mặt tái mét kéo chăn về phía mình.
Đối diện với ánh mắt tôi.
Cô ta lập tức che miệng, không nhịn được mà nôn khan.
Giang Trạch Xuyên sau khi bị bãi nôn tưới lên đầu.
Vừa gào thét vừa nhảy cẫng lên.
Tiện thể văng cả vào cái miệng đang há hốc của Giang Minh Châu.
Sắc mặt Giang Minh Châu lập tức tím tái.
Lần này vì phòng ICU ở ngay bên cạnh, tôi hít phải lượng ít và được cấp c/ứu kịp thời.
Thế giới không lặp lại nữa.
Vì thế Giang Minh Châu cũng đã thực sự nuốt trọn bãi nôn đó.
Giang Minh Châu: "......"
Cô ta muốn ch*t quách cho xong.
Bên cạnh bà Giang cũng có thêm một gã tóc vàng mặt mũi bầm tím.
Lúc này phần tóc mái xoăn tít của anh ta rũ rượi trên trán.
Chắc là đã đi tắm, tóc vẫn chưa khô.
Oán trách nhìn tôi.
Thấy tôi tỉnh lại, bà Giang vội vàng nắm lấy tay tôi.
Đôi mắt đẫm lệ.
"Đứa con gái đáng thương của mẹ, cơ địa như thế này trước đây con đã vượt qua thế nào, thật sự khổ cho con rồi."
Như thể giây tiếp theo sẽ bật khóc ngay tại chỗ.
Ông Giang cũng thở dài.
Ông tận mắt chứng kiến tôi bị bãi nôn làm cho nghẹt thở, làm sao treo lơ lửng giữa ranh giới sinh tử rồi lại được c/ứu sống.
Bộ đồ b/ệnh nhân quá rộng khoác trên người cô gái trông thật trống trải, mang theo vẻ g/ầy gò b/ệnh tật.
Không biết đứa trẻ này đã phải chịu bao nhiêu khổ cực trong âm thầm.
Cái cân trong lòng cha mẹ dần nghiêng về phía tôi.
Nhìn thấy vẻ xót xa trong mắt họ.
Tôi biết.
Nước cờ đầu tiên này, tôi đã đi đúng.
Sắc mặt Giang Trạch Xuyên rất khó coi.
Dưới áp lực của cha mẹ, anh ta không tình nguyện xin lỗi tôi.
Bãi nôn đã để lại bóng m/a vĩnh viễn trong cơn á/c mộng của anh ta.
Cuối cùng.
Trò hề trong ngày đầu tiên về nhà kết thúc bằng việc tôi bị đẩy vào ICU cấp c/ứu.
Tôi nổi danh sau một trận chiến.
11.
Từ đó.
Tôi được hưởng đãi ngộ cao cấp nhất cả nhà.
Sau khi trở về nhà họ Giang, tôi chính thức đổi tên thành Giang Tiểu Nặc.
Trong căn biệt thự tám trăm mét vuông không được phép xuất hiện bất cứ thứ gì khiến tôi dị ứng.
Bình hoa thủy tinh đều được thay bằng đồ gốm sứ.
Người giúp việc ngày nào cũng cầm danh sách các chất gây dị ứng dài một mét đi tới đi lui.
Đầu bếp như đang giải đề toán.
Trước mỗi bữa ăn đều lẩm bẩm trong miệng.
"Không được cho ớt, tỏi, ồ... muối cũng phải cho ít thôi, một bữa quá 5g là tiểu thư sẽ ngất xỉu..."
Nghe nói đêm nào anh ta nói mớ cũng là đang cập nhật thực đơn.
Giang Minh Châu thỉnh thoảng lại nhìn tôi bằng ánh mắt đ/ộc á/c, nhưng không dám công khai giở trò.
Vì cô ta phát hiện ra rằng cứ ai dám tỏ thái độ với tôi, người đó sẽ gặp xui xẻo.
Giang Trạch Xuyên không thường xuyên xuất hiện ở nhà.
Trong thời gian trước khi nhập học, gần như ngày nào anh ta cũng ở ngoài đua xe với đám bạn x/ấu.
Ngoài sự th/ù địch ban đầu với tôi.
Sau khi nhìn thấy danh sách chất gây dị ứng dài một mét của tôi.
Sự th/ù địch lập tức biến thành lòng thương hại.
Trước khi ra khỏi cửa, anh ta dùng bàn tay đeo đầy nhẫn punk đẩy tôi một cái.
Thế rồi giây tiếp theo, tôi trợn ngược mắt, khục một tiếng ch*t ngay tại chỗ.
Lần này tôi ch*t rất nhanh, thậm chí không có dấu hiệu báo trước.
Trực tiếp nằm vật xuống đất một cách an nhiên.
Giang Trạch Xuyên chỉ vô tình đi ngang qua: "......"
Giang Minh Châu vừa vặn nhìn thấy: "......"
Trước mắt nhòe đi, quay trở lại thời điểm tôi vừa mở cửa phòng.
Từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng gầm thét tuyệt vọng của ông Giang:
"Các người đang làm cái quái gì vậy, dữ liệu của ta lại phải nhập lại rồi!!"
"Đứa nào làm, tiền tiêu vặt tháng này giảm một nửa!"
Giang Trạch Xuyên nhìn tôi đang chớp chớp mắt đầy ngây thơ, vẻ mặt ngơ ngác không biết chuyện gì đã xảy ra.
Trong sự bi phẫn.
Không đi cầu thang, cũng không đi thang máy.
Trực tiếp nhảy từ tầng hai xuống.
Trong vườn truyền đến tiếng gào thét như ấm nước đang sôi.
"Tao đâu có cố ý hu hu hu!"
12.
Trong thời gian này, tôi còn ch*t không ít lần vì đủ loại chất gây dị ứng kỳ quặc.
Khi tôi bị nghẹt thở do cọ xát với quần áo sợi polyester lúc đi dạo phố.
Giang Trạch Xuyên đang cùng anh em tốt chơi đua xe ở khúc cua quanh núi.
Trước khi đua.
Anh ta cúi người chui vào xe, vuốt tóc một cách đầy phong cách, ném một nụ hôn gió.
Đón nhận sự reo hò phấn khích của đám fan nữ.
Khúc cua thứ nhất, drift hoàn hảo.
Khúc cua thứ hai, hồi hộp kí/ch th/ích.
Khúc cua thứ ba...
Giang Trạch Xuyên tập trung cao độ, đôi mắt tuấn tú nheo lại!
Khúc cua ngay trước mắt!
Anh ta nắm ch/ặt vô lăng, găng tay hơi ẩm mồ hôi.
Vừa chuẩn bị đá/nh lái.
Bỗng nhiên trước mắt nhòe đi, anh ta quay ngược lại đoạn đường thẳng một phút trước!
"Rầm" một tiếng.
Đầu xe của Giang Trạch Xuyên đ/âm sầm vào vách núi.
Trong lúc ngất lịm đi.
Anh ta nghe thấy tiếng thì thầm của đám fan nữ: "Chán thật, mới khúc cua thứ hai thôi đấy..."
"Tao không bao giờ hâm m/ộ anh ta nữa, nói ra ngoài thấy mất mặt quá!"
Nước mắt như hai dòng nước tiểu ngựa tuôn trào từ khóe mắt.
Danh tiếng cả đời của anh ta!
13.
Khi tôi bị nghẹt thở do dị ứng vì bị hất trà sữa lên người khi vô tình xen vào cuộc cãi vã của một cặp đôi.
Bà Giang đang tiêm thẩm mỹ ở viện làm đẹp.
Bà nằm trên bàn phẫu thuật.
Nghe thấy tiếng máy móc vận hành.
Bà sợ hãi run lên.
Không vì lý do nào khác.
Vì kim tiêm thẩm mỹ thực sự quá đ/au!
Ngay cả khi bà là khách quen của viện thẩm mỹ.
Cũng vẫn sẽ run b/ắn người ngay khoảnh khắc mũi kim đ/âm vào má.
Vì vẻ đẹp, bà nhịn!
Thế nên khi bà đ/au đến mức suýt ngất, nghe thấy tiếng nói gần như là âm thanh thiên đường đối với bà...
"Xong rồi" khi ấy.
Bà vừa định đứng dậy.
Trước mắt nhòe đi.
Lại nằm về chiếc bàn phẫu thuật lạnh lẽo.
"Á!"
Chuyên viên thẩm mỹ cau mày khiển trách: "Chúng tôi vẫn chưa làm xong, bà cứ cử động như vậy lại phải làm lại từ đầu đấy."
Bà Giang đ/au đến mức không nói nên lời.
Là ai!
Là ai đã hại con gái bà!
14.
Khi tôi bị ngất xỉu do dị ứng vì tiếng thét chói tai trong toa tàu của lũ trẻ hư.
Giang Minh Châu đang tham gia cuộc thi hát.
Những ngày này, cô ta chẳng có thời gian gây khó dễ cho tôi.
Gần như dành toàn bộ thời gian cho việc luyện tập.
Trước khi lên sân khấu.
Giang Minh Châu hít sâu một hơi.
Rồi nắm ch/ặt micro trong tay, ánh mắt kiên định bước về phía sân khấu.
Đối mặt với ánh mắt của hàng trăm người dưới khán đài.
Cô ta mỉm cười lịch sự.
Giới thiệu bản thân.
Âm nhạc du dương của phần đệm vang lên.
Giang Minh Châu nhắm mắt lại, để mặc mình chìm đắm vào thế giới âm nhạc.
Khi khúc nhạc sắp đến phần cao trào.
Âm điệu của cô ta cũng theo đó mà cao vút lên.
Chính là lúc này!
Giang Minh Châu bùng n/ổ một tràng nốt cao chót vót!
Cô ta nhắm mắt, không nhận ra sự thay đổi của cảnh tượng trước mắt.
Nốt cao vẫn ngân dài.
Giang Minh Châu hát một cách quên mình.
Ban giám khảo và khán giả nhìn nhau.
Đợi đến khi cô ta hát xong đoạn nốt cao này.
Lau nước mắt đầy cảm xúc, cúi chào kết màn.
"Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người!"
Dưới khán đài im phăng phắc, thỉnh thoảng có vài tiếng nén cười.
Bên tai truyền đến bản nhạc quen thuộc và du dương.
Giang Minh Châu lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn.
Phía sau, đạo diễn vẫn đang tận tụy phát nhạc nền.
Giám khảo giơ tay: "Cô Giang Minh Châu."
"Cô hát sớm ít nhất một phút..."
Dưới kia có người hùa theo.
"Bài hát ba phút mà hát sớm một phút? Trình độ này thì về nhà luyện tập thêm đi!"
Giang Minh Châu: ???
Lại là mày, Giang Tiểu Nặc!
Cô ta chỉ muốn chui xuống lỗ nẻ.
Mất mặt quá đi mất!
15.
Khi tôi ch*t nghẹt vì vô tình nuốt phải lông liễu bay theo gió khi đang ngáp.
Ông Giang đang khiển trách cấp dưới trong văn phòng.
Trợ lý thực tập sinh mới đến ng/u ngốc đến mức không thể tin được.
Lại còn là con gái của ân nhân ông.
Cũng không tiện khiển trách quá lời.
Cho đến khi thực tập sinh gây ra tai họa thứ 99.
Không chỉ làm ướt tài liệu họp của ông.
Mà còn gấp báo cáo suy thận của ông thành máy bay giấy, để cả công ty nhìn thấy.
Sợi dây th/ần ki/nh trong đầu ông...
"Phựt" đ/ứt rồi.
Ông Giang với tốc độ rapper năm từ một giây không lặp lại từ nào đã m/ắng cô ta suốt một phút.
Thành công làm thực tập sinh khóc nức nở.
Cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Cảm thấy sảng khoái.
Sau đó trước mắt nhòe đi.
Thực tập sinh chớp chớp đôi mắt ngây thơ.
Ngón tay xoắn xuýt nhìn ông.
"Tổng giám đốc Giang~ người ta có lỗi gì chứ, đừng hung dữ với người ta mà hu hu hu~"
Ông Giang tuyệt vọng.
16.
Trải qua sự tôi luyện ngày qua ngày.
Người nhà họ Giang cuối cùng cũng nắm rõ quy luật luân hồi sau khi tôi ch*t.
Cho dù tôi ở bất cứ đâu.
Chỉ cần tôi ch*t, họ sẽ lập tức quay trở lại thời điểm trước khi tôi ch*t.
Hơn nữa toàn bộ quá trình chỉ có bốn người họ giữ được ký ức.
Còn bản thân tôi thì không hề hay biết.
Sau khi biết được sự thật này, họ lập tức rơi vào hoảng lo/ạn.
Dù sao phản ứng của cơ thể luôn chậm hơn n/ão bộ.
Việc nhỏ thì không sao.
Nhưng nhỡ đâu đang lái xe mà lại gặp cảnh tôi hồi quy.
Khoảng khắc ngẩn người đó, rất có thể sẽ lấy mạng họ!
Dưới nỗi sợ hãi về cái ch*t.
Người nhà họ Giang càng quan tâm đến tôi hơn.
Nói là nâng niu trong lòng bàn tay cũng không quá lời.
Tôi nhìn hệ thống hiển thị mức độ quan tâm của người nhà họ Giang đối với tôi đã đạt một trăm phần trăm trong vòng một tháng.
Hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo.
Lập tức cảm thấy việc mình cố tình ch*t nhiều lần như vậy thật sự rất đáng.
Tôi nhìn dòng giá trị trống ở dưới cùng, mỉm cười.
Vị hôn phu à, anh cứ đợi đấy nhé!
Từng người một thôi.
17.
Sau khi nhập học.
Ông Giang vung tay lên, trực tiếp quyên góp vài tòa nhà cho trường.
Chỉ để thông báo thân phận của tôi, tránh việc tôi bị bạn học b/ắt n/ạt vì là học sinh chuyển trường.
Nhưng Giang Minh Châu với cái n/ão không thông minh lại nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta không nghĩ nhiều như cha mẹ.
Chỉ cảm thấy tôi vừa về nhà đã cư/ớp đi sự chú ý của tất cả mọi người.
Ngay cả người anh trai ban đầu đứng về phía cô ta cũng chăm sóc tôi từng chút một.
Thế là Giang Minh Châu tìm đến cô bạn thân Bạch Liên Liên để kể khổ.
Bạch Liên Liên vừa nghe bạn thân bị b/ắt n/ạt.
Liền nghĩa hiệp vỗ ngựk nói sẽ cho tôi một bài học!
Đáng tiếc cô ta là kẻ không có n/ão.
18.
Buổi trưa.
Cô ta mượn danh nghĩa bạn bè của tôi để lấy đi hộp cơm đặc biệt mà quản gia gửi đến.
Thêm chút gia vị vào bên trong.
Rồi mới đặt vào bàn của tôi.
Thấy tôi ăn xong.
Nụ cười đắc ý trên khóe miệng Bạch Liên Liên còn chưa kịp nhếch lên.
Đã thấy tôi.