Là một nữ sinh được mệnh danh là hoa khôi của trường, tôi đã hoán đổi linh h/ồn với cô gái b/éo nhất và nghèo nhất trường.

Chúng tôi chia sẻ những bí mật, cùng nhau trải qua cuộc sống, cố gắng tìm cách để trở về vị trí cũ.

Cho đến một ngày, cô ấy biến mất.

Giáo viên nói rằng cả gia đình cô ấy đã chuyển ra nước ngoài.

Mười năm sau, tôi gặp lại cô ấy.

Cô ấy đứng cạnh người bạn thanh mai trúc mã của tôi, trở thành phu nhân tổng tài của chúng tôi.

1.

Đây là ngày thứ 15 tôi trở thành Liễu Thanh Thanh. Mỗi khi soi gương, tôi vẫn bị chính vẻ ngoài x/ấu xí của mình làm cho gi/ật mình.

Thân hình b/éo m/ập, khuôn mặt đầy mỡ, làn da đen nhẻm bóng loáng vì dầu, mái tóc mái xéo bết dính thành từng lọn che khuất mắt trái.

Còn con mắt phải lộ ra thì bị th!t trên mặt che lấp.

Dường như phải vạch lớp mỡ ra mới thấy được một khe hẹp.

Tôi cố nén cảm giác khó chịu, dùng nước lã rửa mặt qua loa rồi chạy về phía trạm xe buýt.

"Này con, ăn sáng đi!"

Mẹ Liễu Thanh Thanh khập khiễng chạy theo, lo lắng muốn đưa túi đồ ăn sáng lớn trên tay cho tôi.

Tôi phanh gấp lại, nhận lấy túi nilon từ tay bà, bỏ vào cặp sách rồi tiếp tục chạy về phía trạm xe buýt.

Nói là chạy, thực ra cũng chẳng khác đi bộ là bao.

Liễu Thanh Thanh cao tầm 1m67, nhưng nặng gần 200 cân.

Tôi dùng hết sức bình sinh cũng chỉ làm cho đôi chân di chuyển nhanh hơn trước một chút.

Chỉ là một cử động rất đơn giản, tim tôi đã bắt đầu đ/ập lo/ạn xạ, lồng ngựk cũng cảm thấy bí bách, không thở nổi.

Không biết trước đây Liễu Thanh Thanh đã vượt qua các tiết thể dục như thế nào.

Khi tôi khó khăn chen được lên xe buýt, chiếc áo phông mỏng manh trên người đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

"Xin lỗi, tránh đường chút ạ."

Tôi ngồi phịch xuống hàng ghế cuối cùng, nam sinh ngồi cạnh cửa sổ lập tức gh/ét bỏ bịt mũi lại.

Tôi biết nam sinh này, là một trong những người theo đuổi tôi, ngày nào cũng kiên trì gửi đồ ăn sáng cho tôi, đã ba tháng nay rồi.

Nhưng lúc này, cậu ta cố gắng co người sang một bên, như thể trên người tôi dính phải loại virus đ/áng s/ợ nào đó.

2.

"Chậc, hôi quá, gh/ê ch*t đi được."

Liễu Thanh Thanh thân hình b/éo m/ập, lại đang là mùa hè, cơ thể này đã đổ đầy mồ hôi.

Cổ áo và nách chiếc áo phông màu vàng có những vệt nước rất rõ.

Tôi x/ấu hổ co vai lại, cố gắng không để tay mình chạm vào nam sinh bên cạnh.

Thảo nào trước đây Liễu Thanh Thanh mùa hè cũng mặc áo khoác.

Nhớ lại những lời chế giễu của đám nam sinh sau lưng, tôi không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Tôi nhất định phải nỗ lực gi/ảm c/ân, trước khi trở lại cơ thể của chính mình, tôi sẽ giúp Liễu Thanh Thanh giảm bớt mỡ thừa.

Trải qua khoảng thời gian đ/au khổ, mông lung và bất an ban đầu, bây giờ tôi đã thích nghi được phần nào với cơ thể của Liễu Thanh Thanh.

Cũng nhờ Liễu Thanh Thanh luôn ở bên an ủi và khích lệ tôi ngay từ đầu.

Cô ấy nói đúng, chỉ cần chúng tôi cùng nỗ lực, rất nhanh sẽ có thể quay về cơ thể của mình.

Nghĩ đến Liễu Thanh Thanh, lòng tôi thấy ấm áp.

Trước đây cô ấy trầm lặng và cô đ/ộc, tôi gần như chưa bao giờ thấy cô ấy nói chuyện với ai.

Cô ấy luôn đến một mình, đi một mình, đi ăn một mình, đi vệ sinh một mình.

Các bạn trong lớp đều không ưa gì cô ấy, nữ sinh gh/ét bỏ, nam sinh chán gh/ét.

Nếu ví tôi là vầng trăng sáng treo trên bầu trời trường trung học Giang Nam, thì Liễu Thanh Thanh chính là bùn lầy tối tăm mục nát dưới đất, ai cũng có thể bước tới giẫm lên một cái.

Thế nhưng, một người vẻ ngoài không mấy ưa nhìn như cô ấy lại có một trái tim ấm áp và lương thiện.

Chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi, những trải nghiệm giống nhau đã khiến chúng tôi trở thành những người bạn thân nhất.

3.

Tôi thở hổ/n h/ển cuối cùng cũng đến lớp trước khi tiếng chuông vang lên, rồi nằm gục xuống hàng ghế cuối cùng bắt đầu hít thở sâu.

Lục Tu Tề nhướng mi mắt nhìn tôi một cái, rồi rất nhanh lại quay người nằm xuống bàn bắt đầu ngủ.

Người trong lớp đều không mấy thích Liễu Thanh Thanh, nên giáo viên chủ nhiệm đã xếp chỗ cho cô ấy ở cạnh thùng rác, hàng cuối cùng của lớp.

Trung học Giang Nam là trường trung học tốt nhất thành phố chúng tôi, học sinh không giàu thì cũng sang.

Mà Lục Tu Tề là học sinh được tuyển thẳng nhờ năng khiếu thể thao, gia cảnh nghèo khó giống hệt Liễu Thanh Thanh.

Vì vậy, vị trí tệ nhất lớp này đương nhiên dành cho hai người họ.

Ngày thường một người ngủ, một người ngẩn ngơ, cũng coi như nước sông không phạm nước giếng.

Nhưng sự xuất hiện của tôi rõ ràng đã phá vỡ sự bình lặng giữa hai người họ.

"Lục Tu Tề, ăn trứng không?"

Tôi lấy hai quả trứng từ trong túi áo nhét cho Lục Tu Tề, tiện thể đặt một hộp sữa lên bàn cậu ta.

Đã quyết định gi/ảm c/ân thì phải bắt đầu từ việc ăn uống.

Điều kiện nhà Liễu Thanh Thanh không tốt, nhưng bố mẹ lại rất cưng chiều cô ấy, thắt lưng buộc bụng, dành hết tiền bạc cho cô ấy.

Liễu Thanh Thanh lại có sức ăn lớn, chỉ riêng bữa sáng đã phải ăn năm sáu quả trứng, hai hộp sữa, thêm bốn năm cái bánh bao.

Lục Tu Tề quay người lại quan sát tôi một lúc lâu, phát ra một tiếng cười nhạt: "Liễu Thanh Thanh, cậu không thích tôi đấy chứ?"

Tôi cạn lời nhìn cậu ta.

Lục Tu Tề và Thẩm Bắc Thần được các nữ sinh trong trường gọi là "Song tử tinh của trường Giang Nam", mọi người thường tranh cãi ỏm tỏi xem rốt cuộc ai đẹp trai hơn.

Khác với vẻ thanh tú dịu dàng của Thẩm Bắc Thần, Lục Tu Tề toát lên vẻ bất cần đời, đôi mày bay bổng, mũi cao thẳng tắp cùng làn da màu lúa mạch.

Cậu ta không nghi ngờ gì là rất đẹp trai, nhưng vẻ đẹp trai này, dưới khí chất ngang tàng ngạo nghễ, khiến cả người cậu ta trông có chút l/ưu ma/nh.

4.

"Cậu yên tâm đi, tôi không thích đàn ông."

Tôi vừa uống sữa vừa lục trong cặp sách lấy bánh bao ném cho cậu ta.

"Tôi bắt đầu gi/ảm c/ân rồi, không ăn hết thì phí lắm, hạt gạo nào cũng đáng quý, dù sao chúng ta cũng làm bạn cùng bàn lâu như vậy rồi, đành để cậu hưởng lợi vậy."

Bố mẹ Lục Tu Tề mất trong một vụ t/ai n/ạn giao thông năm cậu học cấp hai, cậu sống cùng ông bà nội.

Nghe các bạn trong lớp nói, ông bà cậu tuổi đã cao, sức khỏe lại không tốt, phải đi nhặt ve chai để nuôi cậu đi học.

Thiếu niên đang tuổi lớn là lúc ăn khỏe nhất, cậu lại là dân thể thao, ngày nào cũng phải tập luyện.

Đôi khi đang trong giờ học, tôi thường nghe thấy tiếng bụng Lục Tu Tề kêu òng ọc.

Lục Tu Tề thu lại vẻ mặt bất cần, nhìn tôi rất nghiêm túc: "Được thôi, vậy tôi đành miễn cưỡng ăn giúp cậu vậy."

Tôi uống xong sữa, liếc nhìn về phía chỗ ngồi của mình.

Lạ thật, sắp vào học rồi, sao Liễu Thanh Thanh vẫn chưa đến?

Chúng tôi hoán đổi cơ thể lâu như vậy rồi, cô ấy chưa bao giờ đi muộn, không lẽ là bị ốm rồi?

Tôi gửi tin nhắn cho điện thoại của mình, không ai trả lời, gọi điện cũng không ai nghe máy.

Lục Tu Tề khẽ đ/á vào chân tôi.

Nhà trường không cho phép học sinh mang điện thoại, trước khi giáo viên chủ nhiệm đi tới, tôi vội vàng giấu điện thoại vào trong cặp.

Tiết tự học buổi sáng trôi qua trong sự thấp thỏm, hôm qua Liễu Thanh Thanh còn trò chuyện với tôi đến rất muộn, cô ấy thề thốt nói đã tìm được cách rồi, tuần này chúng tôi có thể đổi lại cho nhau.

Ngay khi đến giờ ra chơi, tôi đứng dậy từ chỗ ngồi, chạy bộ về phía giáo viên chủ nhiệm.

"Thầy ơi, Trần Nghiên Hạ đâu rồi ạ, sao bạn ấy không đến lớp?"

Giáo viên chủ nhiệm hói đầu nhìn tôi đầy ngạc nhiên, dường như không ngờ Liễu Thanh Thanh lại có liên quan đến "thiên chi kiêu tử" Trần Nghiên Hạ.

"Bạn ấy chuyển trường rồi."

Nắng giữa hè chiếu lên người tôi, nhưng tôi lại cảm thấy như rơi xuống hầm băng.

"Chuyển... chuyển trường ạ?"

Giáo viên chủ nhiệm đẩy chiếc kính đang trượt xuống sống mũi: "Cả nhà Trần Nghiên Hạ đều đã chuyển đến Mỹ rồi, bạn ấy đã làm xong thủ tục thôi học từ tuần trước, mấy bạn thân trong lớp còn tổ chức tiệc chia tay cho bạn ấy, em không biết à?"

Những âm thanh tiếp theo tôi đã không còn nghe thấy gì nữa, vì tôi đã ngất đi.

Trước khi nhắm mắt lại, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng Lục Tu Tề đang chạy thật nhanh về phía mình.

5.

"Bạn học ơi, tỉnh chưa?"

Tôi khó khăn mở mắt, đ/ập vào mắt là một mảng trắng xóa, tường trắng, rèm trắng, và cả ga trải giường trắng.

Thầy Lưu, giáo viên y tế của trường, đang ngồi cạnh tôi, dịu dàng nhìn tôi: "Thời tiết nóng quá, bị cảm nắng rồi, em nghỉ ngơi thêm một chút đi, uống chút th/uốc Hoắc Hương Chính Khí đi."

Tôi ngồi dậy, cảm thấy đầu vẫn còn hơi choáng váng.

Ngồi ngẩn người một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra tại sao mình lại ngất đi!

Liễu Thanh Thanh!

Liễu Thanh Thanh đã mang cơ thể của tôi đến Mỹ rồi!

Tôi đứng dậy chạy ra cửa, vì đứng dậy quá nhanh, trước mắt lại bắt đầu trắng xóa.

"Ôi chao, em vội cái gì chứ? Thầy đã xin nghỉ giúp em rồi, nhìn xem, lại chóng mặt rồi đúng không? Tình trạng này của em có đi học cũng không nghe vào được đâu, chi bằng nằm đây nghỉ ngơi một lát đi."

Thầy Lưu đỡ tôi ngồi lại giường, tôi sốt ruột đến mức nước mắt sắp trào ra.

Không được, tôi phải đi tìm Liễu Thanh Thanh, tìm cô ấy nói cho rõ ràng!

Tôi không màng đến sự khó chịu của cơ thể, xỏ giày rồi đi ra ngoài.

Thầy Lưu kéo tôi hai cái không giữ được, lầm bầm vài câu đầy vẻ thất vọng: "Trẻ con bây giờ, haiz, đều bị áp lực học tập ép đến mức nào rồi!"

Ra khỏi phòng y tế, tôi đi thẳng về phía cổng trường, khuôn mặt vàng vọt và đôi môi trắng bệch của tôi làm bảo vệ sợ hãi, ông ấy nói:

"Bạn học, bố mẹ không đến đón em à? Trông em không ổn lắm, để em tự đi ra ngoài ta không yên tâm."

"Chú ơi, bố mẹ cháu đang ở cổng rồi ạ."

Tôi tùy tiện nói dối một câu, chạy bộ ra khỏi cổng trường, bắt một chiếc taxi.

6.

Nhà tôi ở khu biệt thự trung tâm thành phố, khi taxi đến cổng khu nhà, tôi mới phát hiện tiền tiêu vặt trên người mình tổng cộng chỉ có 30 tệ, không đủ tiền trả taxi.

Chú tài xế thấy tôi là học sinh, vung tay lên, rất hào sảng xóa bỏ vài đồng lẻ còn lại.

Khi tôi chạy đến trước cửa nhà, mới phát hiện cửa lớn khóa ch/ặt, tôi căn bản không vào được.

Tôi leo vào vườn hoa, ghé vào cửa sổ nhìn vào trong, chỉ thấy tất cả đồ đạc đều được phủ một lớp vải, bao gồm cả sofa, bàn ăn, và cả món đồ trang trí chú gấu khổng lồ mà tôi thích nhất.

Trong căn biệt thự rộng rãi không một bóng người.

Bây giờ là khoảng 9 giờ sáng, đáng lẽ giờ này dì Trương nên dọn dẹp vệ sinh, dì Lý nên bận rộn trong bếp, chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho tôi.

Họ chuyển đi rồi, họ thực sự chuyển đi rồi!

Tôi ngồi trên bậc thềm trước cửa biệt thự, đầu óc trống rỗng.

Bố mẹ tôi đều là những kẻ cuồ/ng công việc, từ nhỏ tôi đều do bảo mẫu nuôi lớn, ngay cả họp phụ huynh cũng là bảo mẫu đi thay.

Số lần tôi gặp họ trong một năm rất ít, rất ít, so với tôi, có lẽ bố mẹ tôi còn quen thuộc với nhân viên dưới quyền họ hơn.

Điện thoại! Đúng rồi, tôi còn có thể gọi điện thoại!

Tôi hào hứng bấm số điện thoại của bố mà mình vẫn nhớ.

"Số điện thoại quý khách vừa gọi là số không có thực..."

Số không có thực?

Tôi không cam tâm bấm lại một lần nữa, vẫn là số không có thực.

Số điện thoại cũ của tôi là số không có thực, số điện thoại của bố là số không có thực, số của mẹ gọi qua thì luôn trong tình trạng tắt máy.

Còn ai nữa, tôi còn có thể tìm ai?

7.

Nhà ông nội vốn định cư ở Mỹ, quê mẹ thì ở Bắc Kinh, cả hai người họ đều là con một, nên ở thành phố này tôi không còn người thân nào khác.

Tôi lo lắng bóp ch/ặt ngón tay, không được, tôi nhất định phải tìm thấy Liễu Thanh Thanh, tôi không thể để Liễu Thanh Thanh cứ thế lấy đi cuộc đời của tôi.

Tôi vỗ mạnh vào đầu mình, ng/u ngốc quá, tôi còn có thể đi tìm Thẩm Bắc Thần!

Tôi và Thẩm Bắc Thần sống cùng một khu, từ tiểu học đã học cùng lớp.

Có thể coi là thanh mai trúc mã, không chút nghi ngờ.

Hai người lúc nhỏ chơi trò gia đình thường xuyên chơi trò bái thiên địa, bố mẹ Thẩm Bắc Thần đặc biệt thích tôi.

Mẹ cậu ấy thường nửa đùa nửa thật nói với mẹ tôi rằng, chi bằng đính hôn cho hai đứa trẻ đi.

Tôi đứng dậy lau nước mắt, chạy nhanh về phía nhà Thẩm Bắc Thần.

Nhà Thẩm Bắc Thần mở rộng cửa, mấy người giúp việc đang bận rộn trong nhà, nhìn thấy tôi, họ rõ ràng rất ngạc nhiên.

"Bạn học này, em tìm ai?"

Một người phụ nữ trung niên đang lau sofa đi tới, trong tay còn cầm một chiếc khăn.

"Cháu... cháu tìm Thẩm Bắc Thần."

Nói xong tôi lại thấy mình thật ngốc.

Thẩm Bắc Thần giờ này đáng lẽ phải ở trường học, sao tôi lại chạy đến nhà cậu ấy.

"Thiếu gia Bắc Thần đã chuyển trường đi Mỹ từ tuần trước rồi, em là bạn học của cậu ấy à?"

Trời đất quay cuồ/ng, tôi ngồi phịch xuống đất, Thẩm Bắc Thần cũng đi Mỹ rồi?

"Ôi, bạn học, em không sao chứ?"

8.

Tôi lờ đờ bước ra khỏi cổng nhà họ Thẩm, ôm tia hy vọng cuối cùng bấm số điện thoại của Thẩm Bắc Thần.

"Alo, ai đó?"

"Thẩm Bắc Thần! Là tôi đây! Tôi là Trần Nghiên Hạ!"

Tôi hào hứng đến mức suýt nhảy lên, Thẩm Bắc Thần là một trong những người bạn tốt nhất của tôi, cậu ấy chắc chắn có thể nhận ra tôi!

"Liễu Thanh Thanh?"

Liễu Thanh Thanh tuy người b/éo và đen, nhưng giọng nói đặc biệt hay.

Giọng cô ấy trong trẻo và mềm mại, như dòng suối chảy róc rá/ch trong tháng sáu, cũng tựa như tiếng chuông gió leng keng trong núi.

"Bây giờ tôi là Liễu Thanh Thanh, nhưng thực ra tôi là Trần Nghiên Hạ, tôi và Liễu Thanh Thanh đã hoán đổi linh h/ồn, giống như những gì diễn ra trên tivi vậy, thật đấy, tôi..."

"Liễu Thanh Thanh," Thẩm Bắc Thần thở dài c/ắt ngang lời tôi, "Tôi biết cậu sống không hạnh phúc, nhưng b/ệnh ảo tưởng là b/ệnh, phải đi chữa đi."

"Hạ Hạ đã kể hết cho tôi rồi, cậu thường tưởng tượng mình là cô ấy, khao khát mình có thể sống cuộc sống của cô ấy."

"Đây cũng là lý do cô ấy thay đổi ý định và đồng ý cùng tôi sang Mỹ học."

"Tôi không biết cậu lấy số của tôi bằng cách nào, tôi sẽ đổi số."

"Hy vọng sau này cậu đừng đi làm phiền Hạ Hạ nữa, bảo trọng."

"Tút tút tút..."

Điện thoại bị cúp máy, tôi đứng ngẩn ngơ dưới ánh mặt trời, chỉ cảm thấy một luồng điện chạy từ lòng bàn chân lên tim, nửa người tê liệt.

Lúc mới phát hiện hoán đổi linh h/ồn, tôi muốn nói cho bố mẹ biết ngay lập tức, chính Liễu Thanh Thanh đã ngăn tôi lại.

Cô ấy nói bố mẹ chắc chắn sẽ tưởng chúng tôi nói bậy, chúng tôi nên tự nghĩ cách đổi lại.

Cô ấy hỏi tôi có muốn trải nghiệm cuộc sống của người khác không.

Cô ấy nói chuyện này rất kí/ch th/ích, chúng tôi nên coi đây là bí mật của riêng mình.

Cô ấy nói cô ấy có cách đổi lại, chúng tôi rất nhanh sẽ có thể đổi lại được.

Tôi thật ng/u ngốc quá!

Từ bây giờ trở đi, tôi chỉ có thể là Liễu Thanh Thanh thôi.

Một Liễu Thanh Thanh gia cảnh nghèo khó, thành tích trung bình, cân nặng vượt chuẩn, cô đ/ộc trầm lặng, sống như một bóng m/a.

9.

Tôi đội nắng đi trên đường, mặc dù mặc quần thể thao mỏng, nhưng mặt trong đùi đã sớm bị m/a sát đến trầy da.

Cơ thể này quá b/éo, lúc đi bộ th!t ở đùi cọ xát vào nhau, thảo nào Liễu Thanh Thanh rất ít đi bộ, giờ ra chơi cũng ngồi im trên chỗ của mình.

Trên người rất đ/au, nhưng tôi vẫn như tự hànhz hạz mình mà đi trên đường, mồ hôi rơi như mưa.

Tôi không nên tin Liễu Thanh Thanh như vậy, phó thác toàn bộ bí mật của mình.

Bây giờ hối h/ận cũng không kịp nữa, tôi nên suy nghĩ kỹ về cuộc đời sau này.

Cho dù rơi vào bùn lầy, tôi cũng phải nở ra bông hoa rực rỡ nhất.

Khi đi bộ về đến cổng trường, đã là buổi trưa rồi.

Quần áo của tôi ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt, tỏa ra một mùi mồ hôi khó chịu.

Bây giờ vừa đúng là giờ ăn trưa, trong lớp lác đác ngồi vài người, phần lớn các bạn đều đã đến căng tin ăn cơm.

Lục Tu Tề nhìn thấy tôi mắt sáng lên: "Cậu đi đâu thế? Tôi tan học đến phòng y tế xem, không tìm thấy cậu."

Tôi cầm cốc nước ừng ực uống cạn nửa bình.

"Tôi về nhà một chuyến."

"Cậu sao thế? Sắc mặt tệ vậy?"

Vì bữa sáng gần đây, Lục Tu Tề và tôi đã quen thuộc hơn nhiều.

Cậu ta thu lại vẻ mặt bất cần, lo lắng nhìn tôi.

Tôi lấy sách giáo khoa từ trong ngăn bàn ra đặt lên bàn, nở một nụ cười khổ với cậu ta: "Không có gì, chỉ là phát hiện mình rất ng/u ngốc thôi."

"Lạ lùng."

Lục Tu Tề gãi gãi sau đầu, quay người đi không thèm để ý đến tôi nữa.

10.

Hơn 5 giờ sáng, trời vừa hửng sáng, tôi đã dậy rồi.

Trong sân nhỏ không lớn chỉ còn lại mình tôi.

Bố mẹ Liễu Thanh Thanh mở một tiệm ăn sáng rất nhỏ, mỗi ngày 2-3 giờ sáng hai người đã dậy làm việc, 4 giờ hơn đã ra hàng.

Tôi rửa mặt, thay quần áo, đẩy cửa sân, bắt đầu chạy bộ chậm dọc theo con đường.

Cơ thể này quá b/éo, căn bản không chạy nổi, chỉ riêng đi bộ nhanh thôi đã lấy đi nửa cái mạng của tôi rồi.

Thở hổ/n h/ển đi bộ nửa tiếng, tôi lại trở về sân bắt đầu tập luyện thể lực.

Nói là tập luyện thể lực, thực ra chỉ là làm mấy động tác nâng cao đùi, giơ tay, rồi tập luyện trên bậc thềm một lúc.

Cơ thể Liễu Thanh Thanh quá yếu, hơi giơ tay lên một chút là cơ bắp đã r/un r/ẩy đ/au nhức, chứ đừng nói đến hít đất.

Tập luyện nghiêm túc nửa tiếng, quần áo của tôi toàn bộ đều ướt đẫm mồ hôi, màu xám nhạt cũng biến thành màu xám đậm.

Nhìn đồng hồ, đã 6 giờ sáng rồi, tôi trở về phòng, tắm rửa, thay quần áo, đeo cặp sách chuẩn bị bắt xe buýt đến trường.

Trong nồi hâm nóng bữa sáng mẹ Liễu Thanh Thanh chuẩn bị, trên bàn còn để lại 30 tệ tiền tiêu vặt.

Một bát trứng luộc, năm cái bánh bao th!t to, hai hộp sữa.

Bố mẹ Liễu Thanh Thanh rất cưng chiều cô ấy, mỗi ngày sáng ra dù mệt thế nào cũng sẽ chuẩn bị bữa sáng cho cô ấy.

Cuối tuần sẽ đi chợ m/ua th!t bò và tôm cho cô ấy bổ sung dinh dưỡng.

Cô ấy thực ra cũng có hạnh phúc thuộc về riêng mình.

Thời gian tôi và bố mẹ ngồi ăn cơm cùng nhau rất ít, càng chưa bao giờ được ăn cơm bố mẹ làm.

Tôi bỏ bữa sáng vào cặp sách, nghĩ nghĩ, tôi lại chạy ra sân hái hai quả dưa chuột xanh mướt và vài quả cà chua đỏ tươi.

Mẹ Liễu rất chăm chỉ, sân vườn được dọn dẹp rất sạch sẽ, bà còn xây một vườn rau nhỏ ở phía nam của sân, rau củ ăn hàng ngày đều là hái từ vườn rau nhỏ đó.

11.

Đến lớp, tôi theo lệ thường lấy bữa sáng từ trong cặp sách đưa cho Lục Tu Tề.

Cậu ta từ sự kháng cự ban đầu đến bây giờ thản nhiên nhận lấy, sau khi nhận xong còn rất nghiêm túc nói với tôi:

"Anh nhận cái tình này của em, sau này có ai b/ắt n/ạt em, cứ báo danh hiệu của tôi."

"Không cần, không ai b/ắt n/ạt được tôi đâu."

Tôi trải sách vở ra, dồn hết sự chú ý vào bài vở.

Liễu Thanh Thanh luôn nói với tôi, đường nào cũng đến được La Mã, mà tôi sinh ra đã ở La Mã rồi.

Cô ấy nói mình rất ngưỡng m/ộ tôi, ngưỡng m/ộ đến mức sắp ch*t đi được.

Cô ấy nói tôi biết chơi piano, biết múa ballet, tiếng Anh nói nghe như người nước ngoài vậy.

Tôi mặc quần áo đẹp, sống trong biệt thự sang trọng, sống cuộc sống mơ mộng như công chúa.

Nhưng cô ấy không biết, công chúa mỗi ngày 5 giờ hơn đã thức dậy bắt đầu học, cuối tuần và kỳ nghỉ đông hè người khác đều đi chơi, mà tôi không phải tập múa thì cũng là tập đàn.

Từ năm sáu tuổi đến bây giờ, tôi chưa từng chơi một ngày nào.

Cuộc đời tôi, ngoài học tập, vẫn là học tập.

Bố mẹ tin vào giáo dục tinh anh, họ tin vào tài năng, nhưng càng tin vào mồ hôi.

Lúc nhỏ chỉ khi tôi nỗ lực hết mình, giành được cúp của các cuộc thi, bố mẹ mới nở nụ cười với tôi, mới ban cho tôi một bữa cơm đoàn viên.

Trong vòng tròn của chúng tôi, tôi là tấm gương được mọi bậc phụ huynh ca tụng, là cơn á/c mộng trong mắt những đứa trẻ khác.

Liễu Thanh Thanh tưởng rằng ưu tú là do xuất thân gia đình, nhưng cô ấy không biết, ưu tú là một thói quen.

Linh h/ồn nỗ lực, sẽ không bị bất kỳ cơ thể nào trói buộc.

12.

Lục Tu Tề bắt đầu nhìn tôi thường xuyên, và cố gắng không ngừng tìm tôi trò chuyện.

"Liễu Thanh Thanh, sao cậu như thay đổi thành người khác vậy?"

"Lên lớp cũng không ngẩn ngơ nữa, tư thế nghiêm túc này, cứ như sắp thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại vậy, thật đ/áng s/ợ."

Phản hồi của tôi là một cái liếc mắt thật to.

Còn hai tháng nữa là thi cuối kỳ, trường trung học Giang Nam là trường tư thục tốt nhất thành phố, để cạnh tranh tỷ lệ đỗ đạt với các trường công lập, học bổng đưa ra cực kỳ hào phóng.

Trường có giải thưởng "Tiến bộ nhất", mỗi lần thi cuối kỳ, học sinh tiến bộ nhất trường, không những năm sau được miễn học phí, mà còn nhận được phần thưởng hai vạn tệ.

Tiền thưởng là chuyện nhỏ, tôi chủ yếu là nhắm vào việc miễn học phí.

Người chị họ bằng tuổi Liễu Thanh Thanh đã vào trường trung học công lập tốt nhất thành phố, chị ta cảm thấy mình không thể thua, ở nhà làm ầm ĩ lên nhất định phải vào trường trung học Giang Nam.

Cũng khéo là, một người bạn của bố Liễu vừa đúng là ở phòng giáo vụ trường trung học Giang Nam, n/ợ bố Liễu một ân tình, nên Liễu Thanh Thanh mới có cơ hội vào trường này.

Chỉ là học phí trường Giang Nam không hề rẻ, học phí một năm gần như vét sạch thu nhập cả một năm của gia đình họ Liễu.

Bố Liễu mẹ Liễu thắt lưng buộc bụng, dành hết tiền bạc cho một mình Liễu Thanh Thanh.

Tôi không phải Liễu Thanh Thanh, không thể an tâm hưởng thụ sự hy sinh của họ như vậy được.

"Lấy bài thi phát hôm qua ra đây, ai quên mang bài thi, quy tắc cũ, bưng ghế đứng ra phía sau lớp."

Giáo viên toán bước vào lớp đẩy đẩy kính, lạnh lùng nhìn chúng tôi, cũng c/ắt ngang câu hỏi của Lục Tu Tề.

Vì phương pháp giảng dạy nghiêm khắc và khuôn mặt đen nhẻm, chúng tôi đều gọi thầy là "Diêm Vương mặt đen".

Bài thi hôm qua đặc biệt khó, tôi làm đến gần rạng sáng mới xong.

Vì chuyện này mẹ Liễu Thanh Thanh còn đặc biệt hâm nóng sữa cho tôi, vừa nhìn tôi làm bài tập, vừa đ/au lòng lau nước mắt bên cạnh.

Tôi lục cặp sách một lượt, không thấy.

Tôi lại bình tĩnh lục một lượt nữa, vẫn không có.

Ừm?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 RẮN THỊT Chương 11
9 TRƯ NAM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm