Nghe những lời cảm thán giả vờ ngưỡng m/ộ của tôi, hư vinh của Trình Vi Vi được thỏa mãn tột độ, cô ta khẽ hừ một tiếng.
“Đó là đương nhiên, tôi vừa xinh đẹp, lương thiện lại có số sướng, đâu có giống như cậu, suốt ngày cười đến nát cả mặt trên mạng mà chẳng ki/ếm được mấy đồng!”
Hai cô bạn cùng phòng còn lại nghe thấy màn khoe khoang đắc ý của cô ta đều im lặng không nói gì.
Từ ngày đầu tiên nhập học, Trình Vi Vi đã coi mỗi người trong ký túc xá chúng tôi là kẻ th/ù giả tưởng.
So học lực, so nhan sắc, so gia thế.
Sống ch*t cũng phải là người đứng đầu.
Đến cả trọng tâm ôn tập cuối kỳ thầy cô cho cũng không muốn chia sẻ, sợ người khác vượt mặt mình.
Vì thế, qu/an h/ệ trong ký túc xá từng có lúc rất căng thẳng.
Thấy màn đ/ộc thoại đã xong, Trình Vi Vi vừa hát vừa leo lên giường với vẻ vô cùng mãn nguyện.
Trần Hiểu ở giường bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, nháy mắt với tôi.
Cô ấy hạ thấp giọng nói:
“Đứa nào xui xẻo thế không biết, lại vớ phải kẻ cuồ/ng gh/en như cô ta?”
“Mấy hôm nay cứ thấy cô ta nhìn điện thoại hét lớn cười lớn, như bị đi/ên vậy. Không phải là đang âm mưu gì đó chứ?”
Tôi nở nụ cười đầy ẩn ý.
Chậm rãi đáp:
“Trời muốn cho ai diệt vo/ng, trước hết phải khiến kẻ đó đi/ên cuồ/ng. Cứ chờ xem kịch hay đi.”
9
Trước khi ngủ, tôi nhận được những đoạn chat dài dằng dặc mà Lục Cảnh Niên gửi qua, ghi lại cảnh Trình Vi Vi đòi hỏi tiền bạc từ anh ấy.
Anh ấy giống như một chú cún nhỏ lén lút đến đòi thưởng:
“Tôi đã làm đúng y hệt như em dặn, xin hỏi tôi có thể mời em đi ăn không?”
Nói xong anh ấy chuyển khoản 88.888 tệ, còn chu đáo ghi chú: Tự nguyện tặng.
Vị 'hồng nhan họa thủy' này rất biết việc, đoán được tôi có thể từ chối.
Anh ấy lại gửi một biểu tượng cảm xúc cún con quỳ gối xin tha thứ.
“Tai bay vạ gió lần này của em, ít nhiều cũng là do tôi gây ra. C/ầu x/in em hãy nhận lấy, m/ua chút gì đó ngon ngon tự thưởng cho bản thân đi~”
“Em từng nói, không có nỗi phiền muộn nào mà một bữa ngon không giải quyết được.”
Được thôi, lời xin lỗi của người giàu đúng là mộc mạc chân thành, tôi nhận.
Nhắc đến đồ ăn ngon, Lục Cảnh Niên mở lời là không dừng lại được.
May mà tôi cũng là một tay ăn uống sành sỏi.
Chúng tôi trò chuyện từ "Trên đầu lưỡi Trung Hoa" đến "Tìm vị Thuận Đức".
Từ "Tùy Viên Thực Đơn" của Viên Mai đến "Chuyện ăn uống" và "Hương vị nhân gian" của lão Uông.
Từ "Người sành ăn cô đ/ộc" đến "Quán ăn đêm"…
Cổ kim ngoài nước, đông tây nam bắc, xoay quanh việc ăn uống chuyện trò rất vui vẻ.
Không biết từ lúc nào đã đến rạng sáng.
Lục Cảnh Niên vẫn còn thấy chưa đủ, lại có chút cảm thán.
“Trình Vi Vi, người đàn bà đ/ộc á/c này, công lao duy nhất chính là vô tình thúc đẩy em chủ động tìm đến tôi.”
“Có thể trò chuyện cùng em, thực sự vui lắm~”
Tôi khẽ mỉm cười.
Cô ta làm việc á/c, tôi kết duyên lành.
Sao lại không thể coi là một loại tu hành chứ?
10
Sáng hôm sau, bài đăng của Trình Vi Vi lại cập nhật.
【Hi hi, hôm qua mượn danh con tiện nhân kia mà thu hoạch đầy túi, mọi người còn chiêu gì hay mau tung ra đi, có thưởng có thưởng!】
Cư dân mạng momo lại xuất hiện, không thể chờ đợi được mà bình luận:
【Chị em à, thủy quân mạng chờ lệnh cô đây. Rất nhanh thôi sẽ khiến tài khoản của con ả bạn cùng phòng đó tiêu đời~】
Trình Vi Vi đầy khí thế đáp lại một chữ OK.
Buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ nền tảng.
Nói rằng tài khoản của tôi bị lượng lớn người dùng báo cáo, trong thời gian ngắn bị trừ điểm và hạn chế lưu lượng, cần tự kiểm tra nội dung và kháng cáo.
Mở phần bình luận của video mới nhất, quả nhiên tràn vào một đống tài khoản lạ, toàn bộ đều chỉ trích tôi ăn giả, móc họng, truyền bá thẩm mỹ dị dạng.
Fan của tôi phản bác bên dưới, nhưng âm thanh bị áp đảo hoàn toàn.
Trình Vi Vi từ nhà vệ sinh đi ra, vừa lau tóc vừa hát.
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, cô ta ghé lại gần:
“B/án Hạ, sao thế? Sắc mặt tệ vậy.”
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía cô ta:
“Không biết đứa nào đang cố tình chơi x/ấu mình.”
Cô ta chớp chớp mắt, biểu cảm ngây thơ đầy lo lắng:
“Trời ạ, sao lại thế này? Có phải có người gh/en ăn tức ở với cậu không? Có cần mình giúp cậu ch/ửi lại bọn chúng không?”
“Không cần.” Tôi thu điện thoại lại.
“Cây ngay không sợ ch*t đứng, tà không thắng chính.”
“Mình đâu có đi theo con đường đại thực khách ăn uống vô độ, ăn đều là lượng bình thường, không ăn giả, cũng không móc họng. Mình tin nền tảng và fan sẽ sớm trả lại công bằng cho mình.”
Sắc mặt cô ta cứng đờ, vẻ chế giễu và đắc ý nơi khóe miệng lập tức biến mất.
“Ôi, thế thì hànhz hạz quá nhỉ.”
“Thực ra mình chưa bao giờ đá/nh giá cao việc cậu làm mukbang.”
“Nghề hot girl mạng này, phần lớn mọi người đều là pháo hôi thôi.”
“Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy, cuối cùng sẽ ch*t rất thảm đấy.”
Ồ, vậy sao?
Vậy thì cứ chờ xem nhé.
11
Thấy tôi bình thản như vậy, hoàn toàn không có vẻ hoảng lo/ạn hay đ/au buồn sau khi bị báo cáo.
Cô ta lại bắt đầu mất bình tĩnh.
Nhanh chóng bám riết lấy cư dân mạng momo đã hiến kế trước đó trong bài đăng:
【Chị em à, chiêu cô bày có thực sự hiệu quả không? Tôi thấy con tiện nhân đó, tài khoản bị báo cáo rồi mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra vậy.】
Mom nhanh chóng đưa ra một viên th/uốc an thần:
【Chỉ là con châu chấu cuối mùa cố tỏ ra mạnh mẽ thôi, nó không nhảy nhót được bao lâu đâu, cô yên tâm.】
【Chị em à, tôi nói cho cô tuyệt chiêu cuối cùng đây, hot girl mạng quan trọng nhất là mặt mũi, mặt mũi, mặt mũi. Chuyện quan trọng phải nói ba lần, nói những lời trực diện lộ liễu quá sẽ bị khóa tài khoản đấy~】
Hai người bọn họ qua lại trong bài đăng, trò chuyện vô cùng sôi nổi.
Lòng tôi trầm xuống, nhỡ đâu thực sự bị bọn họ h/ủy ho/ại nhan sắc thì phải làm sao.
Ngay lập tức quyết định lấy đ/ộc trị đ/ộc, ra tay trước.
Tôi gửi một tin nhắn vào nhóm ký túc xá.
【Các nàng ơi, khách hàng hợp tác gửi cho mình một thùng đào mật. Tiếc là mình bị dị ứng lông đào, da cứ chạm vào là đỏ ngứa. Ai muốn ăn đào thì tìm mình nhé, chuyển phát nhanh mai tới nơi rồi~】
Trình Vi Vi quả nhiên mắc câu.
Lần đầu tiên tranh giành tag tôi trong nhóm.
【Mình thích ăn đào nhất, để dành cho mình nhiều chút nhé, cảm ơn bảo bối~】
Tôi cười đầy ẩn ý.
【Được được, để dành hết cho cậu.】
Cô ta gửi lại một nụ hôn gió, rồi chuyển sang bài đăng, bắt đầu đắc ý.
【Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, ông trời cũng đang giúp mình, hi hi~】
【Con tiện nhân bạn cùng phòng kia vậy mà bị dị ứng lông đào, lần này mình chỉ cần ra tay nhẹ nhàng, mặt nó sẽ lở loét chảy mủ, không thể lên mạng làm màu được nữa~】
【Dù crush có gặp nó ngoài đời, cũng không thể nào rung động trước một khuôn mặt sưng vù như đầu lợn được~】
Tôi cũng rất tò mò.
Lúc trước vị crush Lục Cảnh Niên này hứng thú với tôi, có phải chỉ thuần túy nhìn mặt không?
Nếu anh ta chỉ là một gã đàn ông tầm thường, thấy sắc nảy lòng tham, chỉ trọng vẻ bề ngoài.
Tôi chỉ cần giả vờ giả vịt, đóng vai nhân vật mà anh ta yêu thích theo kịch bản trong lòng anh ta là được.
Dù sao vị fan kim chủ này khi chưa từng gặp mặt đã bỏ không ít tiền chạy quảng cáo cho tôi.
Tinh thần nghề nghiệp cần có, tôi vẫn có.
Để x/ác minh giả thuyết này.
Tôi lập tức đưa ra một quyết định.
12
Tôi lấy cớ nhà có việc, xin giáo viên chủ nhiệm nghỉ hai ngày.
Trong thời gian đó, tôi không chủ động liên lạc với Lục Cảnh Niên.
Ngược lại, anh ấy hoạt động tích cực như một kẻ nói nhiều.
Vừa mở khung chat lên, dày đặc toàn là màn đ/ộc thoại của anh ấy.
Một nửa là báo cáo những hành động tác quái của Trình Vi Vi.
Một nửa là gửi các món đặc sản, cố gắng khơi gợi hứng thú của tôi.
Tôi giữ vững tâm lý, cố tình cách vài tiếng mới chậm rãi trả lời có chọn lọc.
Anh ấy gần như trả lời ngay lập tức mọi câu chuyện của tôi.
Giống như cả ngày đều đang chờ đợi tin nhắn của tôi.
Đợi khi anh ấy đang hào hứng nhất, khao khát tâm sự mạnh mẽ nhất, tôi lại đột ngột dừng lại.
Cuộc trò chuyện dang dở mới là thứ làm người ta ngứa ngáy nhất.
Vậy thì cứ để phía bên kia màn hình tự suy đoán đi.
Đương nhiên, tôi luôn nhớ đến nhiệm vụ quan trọng của chuyến đi này.
Trong hai ngày này, tôi cuộn mình trong khách sạn rẻ tiền, cứ cách một tiếng lại mở ứng dụng điện thoại.
Xem lại đoạn ghi hình do camera siêu nhỏ để lại trong ký túc xá truyền về.
Quả nhiên, Trình Vi Vi biết tôi xin nghỉ.
Cô ta không thể chờ đợi được mà hành động.
Trong video mới nhất, cô ta lén lút vén rèm giường mà tôi đã cố tình kéo lại trước khi rời ký túc xá.
Lần lượt mở nắp chai sữa rửa mặt, kem dưỡng da và kem dưỡng ẩm trên bàn tôi.
Sau đó đổ vào thứ "gia vị" cô ta đã chuẩn bị sẵn.
Cuối cùng với vẻ mặt đắc ý khôi phục nguyên trạng.
Buổi tối, Trình Vi Vi còn hiếm hoi gửi lời hỏi thăm:
【Bảo bối, mấy hôm nay cậu không có mặt, cảm giác ký túc xá trống trải quá, mau về đi, mình nhớ cậu rồi~】
Tôi nhướng mày cười.
Ồ, muốn xem tôi sớm gặp xui xẻo à?
Vở kịch này ngày càng đặc sắc rồi đây.
13
Ngày trở lại trường.
Trình Vi Vi đang hăng hái bóc hàng chuyển phát nhanh trong ký túc xá.
Những hộp quà xa xỉ chất đống gần như lấp đầy cửa ra vào.
Thấy tôi xuất hiện, cô ta không ngừng khoe khoang với tôi crush cưng chiều cô ta đến mức nào.
Nói mỏi miệng rồi, còn dặn dò tôi đầy ẩn ý:
“Ôi, cậu nghỉ mấy ngày, sao da mặt khô như vỏ cây thế, mau cấp nước đi.”
“Mặt mũi phụ nữ là quan trọng nhất, cậu phải chăm sóc cho tốt đấy!”
Tôi gật đầu, đặt đồ xuống rồi vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong, tôi bắt đầu quy trình chăm sóc da thông thường, cẩn thận kiểm soát lượng mỹ phẩm.
Rất nhanh, một cảm giác nóng rát và châm chích quen thuộc truyền đến trên má trái.
Tôi hét lên một tiếng.
“Mặt ngứa quá, nóng quá.”
Trình Vi Vi đang bí mật theo dõi tôi từ lâu, nhanh chóng cầm điện thoại, chĩa vào khuôn mặt sưng vù của tôi chụp liên hồi.
“Bỏ tay ra, đừng che, mình giúp cậu hỏi bác sĩ trên mạng.”
“Ôi tội nghiệp quá, sao lại sưng như đầu lợn thế này.”
Lời nói thì lo lắng yêu thương.
Nhưng giọng điệu lại là hả hê.
Cô ta cúi đầu, vẻ mặt đầy ý cười sắp tràn ra, ngón tay không ngừng gõ nhanh trên điện thoại.
Tôi không dây dưa thêm, mang theo những chai lọ vừa dùng, đeo khẩu trang, chuẩn bị bắt taxi đến b/ệnh viện.
Trên đường đi, Lục Cảnh Niên liên tục hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không trả lời tin nhắn của anh ấy.
Đến b/ệnh viện, tôi tháo khẩu trang, thản nhiên lộ ra khuôn mặt sưng đỏ ngứa ngáy của mình, chụp một bức ảnh tự sướng.
Khác với những lần quay video mukbang trang điểm kỹ càng.
Đây là một bức ảnh mặt mộc thảm hại.
Ngay lập tức đăng một dòng trạng thái chỉ mình Lục Cảnh Niên thấy.
Kèm dòng chữ: 【Bị dị ứng rồi, khó chịu quá.】
Tôi đang đá/nh cược.
Cược cái gì?
Tôi cũng không chắc.
14
Sau hơn một tiếng đồng hồ.
Một chàng trai trẻ vừa lạ vừa quen xuất hiện trước mặt tôi với vẻ vội vã.
Anh ấy lo lắng chạm nhẹ vào bàn tay đang truyền dịch của tôi, rồi lại thu tay lại.
Giống như đang cẩn thận nâng niu một con búp bê sứ dễ vỡ.
Sau đó thở hổ/n h/ển tự giới thiệu.
“Chào em, anh là Lục Cảnh Niên, vừa chạy không ở khoa da liễu của hai b/ệnh viện, cuối cùng cũng tìm thấy em rồi.”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy, hình như mình đã cược đúng.
Thấy tôi không nói gì, Lục Cảnh Niên bắt đầu lo lắng.
“Xin lỗi, tha lỗi cho anh vì đã mạo muội đến tận đây.”
“Nếu thực sự không muốn nhìn thấy anh, anh có một người anh họ ở b/ệnh viện này, em có nhu cầu gì có thể trực tiếp tìm anh ấy, anh đã dặn dò xong rồi.”
Tôi chủ động nắm lấy tay anh ấy, một nửa là tự giễu, một nửa là thăm dò.
“Cảm ơn anh đã đến.”
“Lần đầu tiên gặp mặt ngoài đời của chúng ta mà lại để anh thấy bộ dạng thảm hại này của em, thật ngại quá.”
Lục Cảnh Niên thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên an ủi:
“Hạ Hạ, ai mà chẳng có lúc đ/au ốm, em không cần phải có gánh nặng tâm lý lớn như vậy.”
“Anh đâu phải loại người chỉ nhìn vẻ bề ngoài, thấy mặt mộc là lập tức quay lưng.”
Đúng vậy, thái tử gia của tập đoàn mà Trình Vi Vi nhắc đến, còn gì mà chưa từng thấy qua chứ.