Căn nhà này, hiện tại đã bị niêm phong rồi.

"Niêm phong?"

Triệu Bằng trợn tròn mắt.

"Lâm Chi, cô muốn dồn chúng tôi vào đường cùng sao? Mẹ tôi còn đang ốm! Tô D/ao còn đang mang th/ai!"

"Đó là chuyện của anh."

Tôi chỉ huy công nhân khiêng chiếc ghế sofa da thật trị giá năm vạn tệ đi. Mẹ chồng chỉ có thể chật vật lăn xuống khỏi ghế, ngồi bệt dưới đất gào khóc.

"Nghiệt chướng mà! Lấy phải thứ sao chổi! Đây là muốn ép ch*t mẹ góa con côi chúng tôi mà!"

Tô D/ao thấy thế, cuối cùng không nhịn được nữa. Cô ta xông đến trước mặt Triệu Bằng, tháo chiếc vòng vàng trên tay xuống, ném mạnh vào người anh ta.

"Triệu Bằng! Không phải anh nói căn nhà này là anh m/ua sao? Không phải anh nói lương năm anh cả triệu sao?"

"Hóa ra anh chỉ là kẻ ăn bám! Tôi không sống với anh nữa! Tôi muốn ph/á th/ai!"

"Chát!"

Triệu Bằng vung tay t/át thẳng vào mặt Tô D/ao.

"Tiện nhân! Lúc đầu là ai quyến rũ tao? Giờ muốn chạy? Muộn rồi!"

Tô D/ao bị đá/nh cho choáng váng, ôm mặt gào thét. Hai người lao vào cấu x/é nhau, còn kịch tính hơn cả màn kịch ngày hôm qua. Tôi đứng một bên, nhìn màn kịch chó cắn chó này. Trong lòng không chút gợn sóng. Chỉ thấy buồn nôn.

"Cho các người một tiếng."

Tôi nhìn đồng hồ.

"Dọn đồ cút đi. Một tiếng sau, tôi sẽ cho người thay khóa. Nếu còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát là có kẻ đột nhập gia cư bất hợp pháp."

Triệu Bằng ngừng tay, nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt từ phẫn nộ chuyển sang tuyệt vọng, cuối cùng biến thành một tia c/ầu x/in kỳ quái.

"Vợ à... Chi Chi..."

Anh ta quỳ phịch xuống. Đầu gối đ/ập xuống sàn nhà phát ra tiếng kêu khô khốc.

"Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi. Anh bị mỡ heo làm mờ mắt, bị con tiện nhân này dụ dỗ!"

"Em tha thứ cho anh một lần có được không? Chúng ta còn tình cảm mà, ba năm qua..."

"Triệu Bằng."

Tôi c/ắt ngang lời anh ta. Ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo đó.

"Ba năm qua, tôi nuôi một con chó, con chó còn biết vẫy đuôi với tôi. Còn anh, chỉ biết cắn người."

"Mang theo chân ái của anh, và cả mẹ anh, cút đi."

7

Gia đình Triệu Bằng bị bảo vệ "mời" ra ngoài. Hàng xóm trong khu chung cư đều ló đầu ra hóng chuyện. Mẹ chồng ngồi bên bồn hoa khóc lóc om sòm, m/ắng tôi bất hiếu, m/ắng tôi đ/ộc á/c. Tô D/ao ôm mặt, xách hai túi nilon, đó là tất cả gia sản của cô ta. Còn Triệu Bằng như cái x/ác không h/ồn, tay vẫn nắm ch/ặt chiếc vòng vàng mà Tô D/ao ném trả lại. Đó là thứ duy nhất có giá trị trên người anh ta lúc này. Đáng tiếc, đó là đồ giả.

Tôi cười lạnh trong lòng. Ngày cưới, cái mà mẹ chồng đưa cho tôi là đồ thật. Nhưng từ nửa năm trước, tôi đã phát hiện chiếc vòng đó bị tráo đổi. Cái thật chắc đã bị Triệu Bằng đem b/án lấy tiền m/ua túi cho Tô D/ao rồi. Cái trên tay Tô D/ao hiện tại là hàng fake cao cấp tôi m/ua trên Pinduoduo, chín tệ chín bao ship. Chuyên dùng để thả câu. Không ngờ, cá cắn câu nhanh như vậy, lại còn cắn ch/ặt đến thế.

Sau khi đuổi họ đi, tôi không hề rảnh rỗi. Tôi quay lại công ty. Với tư cách là Giám đốc tài chính, tôi nắm giữ huyết mạch của rất nhiều người. Bao gồm cả Triệu Bằng. Công ty của Triệu Bằng là nhà cung cấp hạ nguồn của tập đoàn chúng tôi. Lúc đầu vì giữ thể diện cho anh ta, tôi đã đặc biệt phê duyệt cho công ty họ mấy đơn hàng lớn. Đây cũng là lý do anh ta có thể phất lên như diều gặp gió ở công ty. Giờ là lúc thu lưới.

Tôi gọi điện cho Giám đốc bộ phận thu m/ua.

"Giám đốc Vương, kiểm tra sổ sách của Vật liệu xây dựng Hoành Đạt. Tôi nghi ngờ họ lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng tốt trong lô hàng trước."

"Ngoài ra, tạm dừng mọi hợp tác với họ, đá/nh giá lại tư cách."

"Vâng thưa Tổng giám đốc Lâm, làm ngay ạ."

Chưa đầy nửa tiếng, điện thoại của Triệu Bằng gọi đến. Lần này dùng số lạ.

"Lâm Chi! Cô đi/ên rồi à? Tại sao cô lại phá công ty của tôi?"

Anh ta gào thét trong điện thoại.

"Đó là sự nghiệp của tôi! Cô h/ủy ho/ại tôi thì cô được lợi gì?"

"Sự nghiệp?"

Tôi vừa xem báo cáo vừa thờ ơ đáp.

"Triệu Bằng, anh quên rồi sao, thành tích của anh từ đâu mà có?"

"Không có tôi, cái vị trí giám đốc kinh doanh đó anh còn ngồi không vững."

"Bây giờ, tôi chỉ lấy lại nguồn lực thuộc về mình thôi."

"Cô..."

Triệu Bằng tức đến phát đi/ên.

"Lâm Chi, làm người chừa đường lui, sau này dễ gặp lại. Cô đừng ép tôi!"

"Ép anh?"

Tôi cười.

"Triệu Bằng, lúc anh để mẹ anh dùng lý do 'đại hung' để s/ỉ nh/ục tôi, anh có từng nghĩ đến việc chừa đường lui không?"

"Lúc anh cầm tiền của tôi để nuôi nhân tình, anh có từng nghĩ đến việc chừa đường lui không?"

"Giờ nói chuyện làm người với tôi? Anh không xứng."

Cúp điện thoại, tôi chặn số đó ngay lập tức. Không lâu sau, giới kinh doanh lan truyền tin tức Vật liệu xây dựng Hoành Đạt bị loại khỏi chuỗi cung ứng. Triệu Bằng vì nghi ngờ ăn chặn hoa hồng và vấn đề tư cách cá nhân nên bị công ty sa thải. Không chỉ vậy, anh ta còn phải đối mặt với khoản bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ. Đó là cái giá phải trả khi đắc tội với thần tài.

Buổi tối, tôi trở về căn hộ chỉ còn lại mình tôi. Không khí cuối cùng cũng không còn mùi th/uốc lá buồn nôn đó nữa. Tôi gọi người dọn dẹp, khử trùng sạch sẽ từ trong ra ngoài. Thay sofa mới, ga giường mới, rèm cửa mới. Mọi thứ đều mới tinh. Ngay khi tôi chuẩn bị tận hưởng sự yên tĩnh bấy lâu, chuông cửa reo. Trên màn hình chuông cửa xuất hiện một gương mặt không ngờ tới. Là Tô D/ao. Cô ta không trang điểm, mặt vàng vọt, mắt sưng húp như quả óc chó. Tay cầm một tờ đơn, r/un r/ẩy trong gió lạnh.

"Chị Lâm... c/ầu x/in chị, gặp em một chút thôi."

Cô ta khóc lóc với camera.

"Em biết sai rồi, em có thứ quan trọng muốn cho chị xem."

Thứ quan trọng? Tôi nhướng mày. Chẳng lẽ vở kịch này còn có phần ngoại truyện sao? Tôi mở cửa. Tô D/ao quỳ phịch xuống cửa. Gia đình này, sao ai cũng thích quỳ thế nhỉ?

"Chị Lâm, đây là bằng chứng Triệu Bằng tẩu tán tài sản."

Cô ta r/un r/ẩy đưa mấy tờ giấy trong tay cho tôi.

"Anh ta lấy danh nghĩa của mẹ anh ta m/ua hai căn nhà ở quê, còn có một triệu tiền đầu tư."

"Số tiền này đều là lừa của chị mà ra."

Tôi nhận lấy xem qua. Đúng là bằng chứng sắt thép. Có những tài khoản ngay cả tôi cũng không biết.

"Tại sao lại đưa cái này cho tôi?"

Tôi nhìn cô ta từ trên cao.

"Vì anh ta đá/nh em."

Tô D/ao vén tay áo, lộ ra cánh tay đầy vết bầm tím.

"Sau khi bị sa thải, anh ta trút hết gi/ận dữ lên người em. Anh ta nói là do em hại anh ta, ép em đi ph/á th/ai, còn muốn b/án em vào núi để lấy sính lễ..."

Tô D/ao khóc đến r/un r/ẩy cả người.

"Chị Lâm, em biết em không phải con người, em phá hoại gia đình chị. Nhưng em không muốn ch*t... c/ầu x/in chị, giúp em với."

Nhìn bộ dạng thảm hại của cô ta, tôi không có chút thương cảm nào. á/c giả á/c báo. Đây chính là quả báo. Tuy nhiên, kẻ th/ù của kẻ th/ù chính là bạn. Có những bằng chứng này, tôi có thể khiến Triệu Bằng nôn ra từng xu một mà anh ta đã ăn vào. Thậm chí, còn có thể tống anh ta vào tù.

"Đứng lên đi."

Tôi cất bằng chứng vào.

"Cô muốn tôi giúp cô thế nào?"

Tô D/ao ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia tà/n nh/ẫn.

"Em muốn đưa anh ta vào tù."

8

Với bằng chứng Tô D/ao cung cấp, cộng thêm đội ngũ luật sư của tôi, Triệu Bằng sớm nhận được trát hầu tòa. Không chỉ là vụ kiện ly hôn, mà còn là các cáo buộc hình sự về chiếm đoạt chức vụ và l/ừa đ/ảo. Ngày ra tòa, Triệu Bằng bị cảnh sát áp giải vào. Anh ta g/ầy rộc đi, ánh mắt đờ đẫn, nhìn thấy tôi, môi mấp máy, hình như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu. Mẹ chồng ngồi ở hàng ghế khán giả, muốn làm lo/ạn nhưng bị ánh mắt nghiêm khắc của cảnh sát ngăn lại. Bà ta chỉ có thể nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đó như muốn nuốt chửng tôi.

Quá trình xét xử diễn ra suôn sẻ. Bằng chứng rành rành, Triệu Bằng không thể chối cãi. Anh ta dùng tiền của tôi m/ua túi cho Tô D/ao, m/ua nhà cho mẹ, thậm chí còn đem đi đá/nh bạc. Mỗi khoản chi đều rõ ràng. Tô D/ao ra tòa với tư cách nhân chứng. Cô ta kể lại việc Triệu Bằng đã lừa dối cô ta ra sao, tẩu tán tài sản thế nào. Dù cô ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng vào khoảnh khắc này, cô ta là cọng rơm cuối cùng đ/è ch*t Triệu Bằng.

Cuối cùng, tòa án phán quyết. Chấp thuận ly hôn. Triệu Bằng ra đi tay trắng. Không chỉ vậy, anh ta còn phải hoàn trả số tài sản chung vợ chồng đã tẩu tán tổng cộng ba triệu hai trăm nghìn tệ. Vì nghi ngờ chiếm đoạt chức vụ và l/ừa đ/ảo với số tiền lớn, anh ta bị kết án 5 năm tù giam. Khoảnh khắc tuyên án, mẹ chồng cuối cùng cũng sụp đổ.

"Con ơi là con! Sao con lại khổ thế này!"

Bà ta gào khóc định xông lên ghế bị cáo, bị cảnh sát chặn lại.

"Lâm Chi! Đồ đàn bà đ/ộc á/c! Mày không được ch*t tử tế đâu!"

Bà ta quay đầu ch/ửi rủa tôi. Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, mỉm cười nhìn bà ta.

"Dì à, lưới trời lồng lộng, ai làm nấy chịu."

"Không phải con không tha cho anh ta, mà là pháp luật không tha cho anh ta."

"Còn về phía dì, hai căn nhà m/ua bằng tiền bẩn đó, tòa án cũng sẽ đấu giá theo luật."

"Dì vẫn nên nghĩ xem, sau này ở đâu đi."

Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại bước ra khỏi tòa án. Nắng đẹp tuyệt vời. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi vị của tự do, thật tuyệt.

Bước ra khỏi cổng tòa án, Tô D/ao chờ tôi ở ven đường. Cô ta đã bỏ đứa bé, cả người trông yếu ớt và thảm hại.

"Chị Lâm, cảm ơn chị."

Cô ta cúi đầu, không dám nhìn tôi.

"Không cần cảm ơn tôi."

Tôi đeo kính râm lên.

"Chúng ta chỉ là đôi bên cùng có lợi thôi."

"Cô sau này tự lo lấy thân đi."

Tôi không quan tâm đến cô ta nữa, bước về phía chiếc xe thể thao đỗ bên đường. Tô Tô ngồi ở ghế lái, huýt sáo với tôi.

"Chúc mừng Tổng giám đốc Lâm, khôi phục đ/ộc thân, giá trị bản thân tăng vọt!"

"Đi đâu ăn mừng đây?"

"Đi ăn lẩu!"

Tôi cười lên xe.

"Phải loại cay nhất ấy."

Ba năm nay, vì chuẩn bị mang th/ai, vì chăm sóc khẩu vị của cả gia đình Triệu Bằng, tôi đã lâu rồi không ăn cay. Bây giờ, tôi muốn ăn gì thì ăn. Tôi muốn đi đâu thì đi. Không còn ai có thể dùng lý do 'đại hung' nực cười đó để trói buộc tôi nữa.

Chiếc xe lao vào dòng người. Tôi nhìn tòa án dần xa trong gương chiếu hậu, nỗi ám ảnh cuối cùng trong lòng cũng tan biến theo gió. Triệu Bằng, mẹ chồng, Tô D/ao. Họ như một cơn á/c mộng trong cuộc đời tôi. Bây giờ, mộng tỉnh rồi.

9

Năm năm sau.

Tôi đứng trên buổi lễ rung chuông niêm yết của công ty, tay nắm chiếc búa, nhìn ánh đèn flash nhấp nháy dưới khán đài. Năm năm qua, tôi làm việc đi/ên cuồ/ng. Không chỉ đưa công ty lên sàn chứng khoán, mà còn thành lập quỹ từ thiện của riêng mình, chuyên giúp đỡ những phụ nữ bị tổn thương trong hôn nhân. Khoảnh khắc rung chuông, tiếng vỗ tay vang dội.

Tôi mỉm cười vẫy tay với khán đài. Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông. Là một bà già nhặt rác. Bà ta c/òng lưng, tay xách một chiếc túi dệt, đang nhìn chằm chằm vào tôi trên màn hình lớn. Đó là... mẹ chồng cũ. Bà ta già đi quá nhiều, đầy nếp nhăn, ánh mắt đờ đẫn. Nghe nói sau khi nhà bị đấu giá, bà ta về quê, nhưng vì tiếng tăm đã thối nát, người thân đều không muốn nhìn mặt. Sau đó lang thang đầu đường xó chợ, sống bằng nghề nhặt rác. Còn Triệu Bằng, vẫn đang trong tù. Nghe nói anh ta cải tạo không tốt, thường xuyên đá/nh nhau, không có hy vọng giảm án.

Bà già dường như nhận ra ánh mắt của tôi, hoảng lo/ạn cúi đầu, kéo túi dệt vội vã lách vào đám đông. Như một con chuột không dám nhìn ánh sáng. Tôi thu hồi ánh mắt, trong lòng không chút gợn sóng. Thậm chí cả chút h/ận th/ù đó cũng biến mất. Đối với tôi bây giờ, họ chỉ là người qua đường A, B, C. Không đáng để tôi lãng phí một giây cảm xúc.

"Tổng giám đốc Lâm, chúc mừng!"

Bên cạnh vang lên một giọng nói trầm ấm. Là đối tác hiện tại của tôi, cũng là vị hôn phu của tôi, Cố Ngôn. Trong ánh mắt anh nhìn tôi, đầy sự ngưỡng m/ộ và yêu thương.

"Tối nay có tiệc ăn mừng, chuẩn bị xong chưa?"

"Tất nhiên."

Tôi khoác tay anh, nhìn nhau cười.

"Đi thôi."

Đời người còn dài. Bỏ lỡ người sai, mới có thể gặp được người đúng. Còn những quá khứ 'đại hung' đó. Chẳng qua chỉ là những bậc thềm trên con đường trở thành nữ hoàng của tôi mà thôi.

Ngoài cửa sổ, nắng rực rỡ. Mọi thứ, đều vừa vặn hoàn hảo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 RẮN THỊT Chương 11
9 TRƯ NAM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm