Mẹ Thẩm hừ lạnh một tiếng: "Dạo chơi ngoài phố cả ngày, giờ mới chịu vác mặt về à? Sao còn chưa vào rửa bát đi, cả ngày chẳng làm được tích sự gì, cứ như tiểu thư đài các trong thành phố vậy!"
"Sao em về muộn thế?" Thẩm Văn Đống tiến lên, vòng tay ôm lấy tôi một cách hời hợt, hạ giọng giải thích:
"Mẹ chỉ muốn em nhanh chóng hòa nhập vào đại gia đình chúng ta thôi."
Tôi sờ cái bụng đói lép kẹp, liếc nhìn đống xươ/ng xẩu bị gặm sạch trơn trên bàn, rồi sải bước vào bếp, lấy bát sườn hầm củ cải trong tủ ra.
Triệu Phán Yến lập tức biến sắc, cười gượng tiến lên ngăn cản: "Em dâu, đây là phần để sáng mai chị ăn đấy. Không phải chị tham ăn đâu, chỉ là trong bụng có đứa nhỏ đang đói thôi."
Tôi nghiêng người né tránh bàn tay ả, nhanh như chớp nuốt chửng miếng th!t trong miệng: "Sáng mai ăn thì sáng mai làm tiếp là được, chứ giờ tôi sắp ch*t đói rồi."
"Nhưng mà——" Sắc mặt Triệu Phán Yến vặn vẹo, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm.
Bữa sáng nhà họ Thẩm toàn là rau dại với khoai lang, làm gì có sườn cho ả ăn.
Nếu ả dám hầm sườn vào sáng sớm, mẹ chồng chẳng l/ột da ả mới lạ.
Bát sườn hầm củ cải này là ả lén giấu trong góc tủ, theo lý mà nói, không thể nào bị phát hiện được mới phải.
"Ăn sườn của chị dâu rồi, vậy sau này lúc chị dâu ở cữ thì nhờ cả vào em nhé. Vừa hay mẹ cũng lớn tuổi, làm việc không được nhanh nhẹn. Các em đều là người trẻ, dễ nói chuyện hơn."
Triệu Phán Yến mắt sáng rực lên: "Chú út nói đúng lắm! Đến lúc đó đành làm phiền em dâu rồi."
"Thế à?"
Đến lúc ở cữ, hy vọng chị ta đừng nhớ đến bát sườn này mà tức đến mức muốn uống m/áu ăn th!t tôi.
4
Về nhà ngoại.
Trên bàn phòng khách bày sẵn lễ vật do mẹ Thẩm chuẩn bị.
Một túi đường phèn cũ kỹ dính bết vào nhau, nửa bao khoai lang và vài cây cải thảo héo úa.
Tôi thấy thật nực cười.
Không th/uốc lá, không rư/ợu, không th!t, vậy mà mẹ Thẩm cũng mặt dày mang ra được.
Tôi nhún vai, tay không bước ra cửa.
"Tuyết Tuyết, đồ chưa cầm kìa!" Thẩm Văn Đống hét lớn phía sau.
Thấy tôi không quay đầu lại, anh ta đành vơ lấy tất cả đống đồ đạc rồi vội vàng đuổi theo.
"Tuyết Tuyết, nhà mình thực sự không còn tiền m/ua rư/ợu th!t. Dù sao em cũng đâu có thích bố mẹ em, đừng gi/ận nữa, để tiền đó lại mình cùng vun vén cuộc sống chẳng tốt sao?"
Tôi cúi đầu cắm cúi đi thẳng về phía nhà ngoại.
Giấy giới thiệu, tôi đến đây!
Nhìn thấy Thẩm Văn Đống xách túi lớn túi nhỏ, mẹ kế Trương Cúc Hoa cười đến run cả người: "Đến thì đến, khách sáo làm gì, mang nhiều đồ thế này!"
Bố tôi, Trình Kiến Quân, giữ lấy Thẩm Văn Đống, vỗ mạnh vào lưng anh ta: "Hai đứa cứ sống tốt là được, lần sau đến không được mang nhiều đồ thế này nữa! Con Trình Tuyết tính tình bướng bỉnh, nó không nghe lời, anh là chồng, cứ việc m/ắng, việc đá/nh, tôi không có ý kiến gì đâu."
Hai người kẻ tung người hứng, thân thiết như bố con ruột th!t.
Tranh thủ lúc họ đang giả vờ khách sáo, tôi lẻn vào phòng ngủ chính.
"Tìm thấy rồi!"
Tôi cẩn thận vuốt ve tờ giấy.
Đây là bức thư mẹ để lại trước khi đi, bà nói là đi tìm người thân, trong thư có ghi địa chỉ của người thân đó.
Kiếp trước, sau khi Trình Kiến Quân ch*t, lúc dọn dẹp di vật của ông ta, tôi mới biết đến sự tồn tại của bức thư này.
Chỉ tiếc là lúc đó bức thư đã bị x/é nát, thông tin không đầy đủ, đến ch*t tôi cũng không biết mẹ rốt cuộc đã đi đâu.
Nhét lá thư vào túi, đang định bước ra khỏi phòng thì tôi khựng lại.
Tôi cạy viên gạch ở góc tường, lấy ra chiếc hộp sắt bên trong, cuỗm sạch toàn bộ số tiền.
Đang ôm lá thư và tiền định chạy thẳng đến ủy ban xã xin giấy giới thiệu thì tiếng quát tháo của Trình Kiến Quân vang lên từ sau lưng:
"Mày làm cái gì đấy?"
Mặt ông ta đen như đít nồi, Trương Cúc Hoa cũng xụ mặt, trợn ngược mắt.
Chắc là mở bao tải ra thấy nông sản không đáng giá nên lật mặt rồi đây mà?
Thật nhanh thật.
Trình Kiến Quân mỉa mai: "Mày giỏi thật, về nhà ngoại mà mang mỗi đống này, là cố tình làm mất mặt tao với mẹ mày đúng không?"
Ông ta bóng gió chê tôi không ra gì, kể lể con gái nhà bên về nhà ngoại mang bao nhiêu lễ vật, làm nở mày nở mặt bố mẹ thế nào.
Tôi cười lạnh: "Người ta cho con gái bao nhiêu của hồi môn, còn ông cho tôi cái gì? So với người ta, ông không biết soi gương xem mình có xứng không à?"
Trình Kiến Quân tức đi/ên người, chỉ tay ra cửa: "Mày cút ngay cho tao, có bị nhà chồng đá/nh ch*t cũng đừng có vác mặt về đây!"
Tôi cắm đầu chạy thẳng đến ủy ban xã.
Bí thư cầm lá thư lật qua lật lại, ánh mắt sắc bén đầy dò xét:
"Mẹ cô có người thân ở Hải Thị sao? Trước đây sao chưa từng nghe bà ấy nhắc đến?"
Tôi lấy cuốn nhật ký của mẹ ra: "Đương nhiên là có, trước đây bà ấy không thích nói mấy chuyện này. Bí thư, ông xem, chữ viết giống hệt nhau, đây đúng là thư mẹ tôi để lại. Giờ tôi kết hôn rồi, dù sao cũng nên đi báo cho bà ấy một tiếng."
Bí thư lúc này mới chịu cấp giấy giới thiệu cho tôi.
Từ ủy ban đi ra, tình cờ gặp Thẩm Văn Đống.
"Cô đi ủy ban tố cáo bố mẹ mình đấy à?" Anh ta chạy đến, "Chuyện x/ấu trong nhà không nên lộ ra ngoài, dù thế nào cô cũng không nên đi nói với cán bộ xã chứ!"
Tôi chỉ muốn về nhà dọn đồ, chẳng buồn để ý đến anh ta.
Anh ta chạy theo sau, lải nhải không ngừng:
"Đó dù sao cũng là người nhà của cô, cô luôn có lúc cần đến họ, sau này làm việc đừng có bốc đồng như thế..."
5
Nhà họ Thẩm.
Tôi lầm lũi dọn hành lý.
Thẩm Văn Đống như một ông chủ, vắt chéo chân chỉ đạo.
Chăn, quần áo mới, bình nước, bút máy... tất cả đều nhét vào túi.
Toàn đồ tốt, tôi rất thích.
Cả nhà đi tiễn Thẩm Văn Đống ra ga tàu.
"Hôm nay em không nên đến tiễn anh, nghỉ làm một ngày, công trường với nhà hàng sẽ trừ lương đấy." Thẩm Văn Đống sầm mặt.
"Sau khi anh đi, em đừng có như hôm nay, chuyện nhỏ cũng nghỉ làm. Kinh thành là thành phố lớn, chi phí đắt đỏ, anh còn nhiều chỗ phải tiêu tiền, em phải chăm chỉ làm việc cho tốt."
Tôi gật đầu cho có lệ.
Anh ta lúc này mới quay sang nói chuyện với mẹ Thẩm và Triệu Phán Yến.
Mẹ Thẩm nắm tay anh ta dặn dò: "Con à, đến trường rồi thì việc học là quan trọng, nhà mình xuất thân nông thôn, càng phải nỗ lực..."
Tôi xách hết hành lý, kiễng chân nhìn đường ray tàu hỏa.
Đến rồi, tàu đến rồi!
Chuyến tàu của tôi sớm hơn chuyến của Thẩm Văn Đống mười phút.
"Mẹ, con biết cả rồi, mẹ đừng lải nhải nữa, tai con sắp mọc kén rồi." Thẩm Văn Đống mất kiên nhẫn.
"Tuyết Tuyết, đưa hành lý cho anh, hai người về trước đi!"
Anh ta quay đầu lại nhìn, kinh hãi: "Trình Tuyết đâu!"
Tôi đứng trên tàu, nhìn cảnh người nhà họ Thẩm cuống cuồ/ng bên ngoài cửa sổ.
Cửa tàu đóng lại, từ từ lăn bánh, Thẩm Văn Đống như có linh tính ngẩng đầu lên, chạm mắt với tôi.
Anh ta chạy theo đoàn tàu, gi/ận đến mức lông mày dựng ngược, ngón tay chỉ thẳng vào tôi, miệng mở ra đóng vào, nước bọt văng tung tóe, trông như một kẻ đi/ên.
Khóe môi tôi khẽ nhếch, vẫy tay chào anh ta.
Tạm biệt.
6
Tàu lắc lư bốn ngày ba đêm, cuối cùng cũng đến Hải Thị.
Bước xuống sân ga, ánh hoàng hôn vàng vọt chiếu cái bóng dài hun hút.
Tôi đói đến mức dán cả bụng vào lưng, nhưng tâm trạng lại tốt chưa từng thấy.
Ngồi xổm bên đường, tôi ngấu nghiến ăn hết hai cái bánh bao, phủi tay đứng dậy, đeo hành lý lên, định tìm một nhà nghỉ ở tạm một đêm.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
Tôi vô thức gọi: "Mẹ!"
Người phụ nữ trung niên đang dắt xe đạp quay đầu lại, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: "Tuyết Tuyết——"
Tôi được ôm ch/ặt lấy.
Vòng tay của mẹ mềm mại, ấm áp, còn mang theo một mùi hương dịu nhẹ.
"Con đến Hải Thị sao không gửi thư báo trước một tiếng để mẹ ra đón!"
"Sao bố con đột nhiên đổi ý, chịu để con đến Hải Thị vậy?"
Lúc này tôi mới biết, mẹ năm xưa ly hôn là muốn mang tôi theo đến Hải Thị, nhưng Trình Kiến Quân không chịu buông tay.
Những năm trước bà có quay về thăm tôi, nhưng lần nào cũng bị Trình Kiến Quân ngăn cản không cho gặp.
Sau này ông ta còn đe dọa không được quay về thăm tôi nữa, nếu không sẽ ng/ược đ/ãi tôi.
Mẹ trong lòng đầy áy náy, hàng năm đều gửi một khoản tiền cấp dưỡng lớn cho tôi, nhưng số tiền đó tôi hoàn toàn không biết, chắc hẳn đều bị Trình Kiến Quân tiêu xài cho Trương Cúc Hoa và con trai ông ta rồi.
"Lão già khốn kiếp này, thật không giữ lấy một chút uy tín!" Mẹ tức đến dậm chân.
"Tại mẹ, lại tin lời q/uỷ quái của ông ta, để con chịu khổ bao nhiêu năm nay."
Nghe tôi nói lần này trốn thoát là vì nhà họ Thẩm bắt tôi làm hai công việc để nuôi Thẩm Văn Đống học đại học, mẹ phải uống liền hai cốc nước mới bình tĩnh lại được.
"Chúng nó đúng là mặt dày không ai bằng!"
Bà ôm lấy tôi, đ/au lòng đến đỏ cả mắt: "May mà Tuyết Tuyết của mẹ thông minh, chạy thoát ra được, cuộc sống khổ cực như vậy, đâu phải là kiếp người."
Đêm đến, nằm trên giường của mẹ, ôm lấy tay bà, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy an tâm đến thế.
Sáng hôm sau, mẹ nhắc đến việc khôi phục thi đại học, hỏi tôi có muốn đi học không, bà có thể gửi tôi vào trường tốt nhất Hải Thị, kiến thức cũ có thể thuê giáo viên bổ túc lại.
Tôi lắc đầu: "Mẹ, con không thích ngồi trong lớp học."
Còn vài tháng nữa là cải cách mở cửa rồi.
Tôi muốn khởi nghiệp, muốn thực tế lăn xả.
Tôi kể cho mẹ nghe ý định của mình, đang lo không biết thuyết phục bà thế nào thì thấy mẹ mắt sáng rực lên, đầy tự hào gắp cho tôi một cái đùi gà.
"Được được được, mẹ biết con gái mẹ có chí khí mà!"
Gió cải cách mở cửa gần đây bà cũng nghe được ít nhiều.
Với tầm nhìn của bà, việc này rất đáng để làm!
Trước đây bà từng thảo luận với bạn bè về việc làm thế nào để làm lớn một phen, nhưng vì quan điểm khác biệt nên cuối cùng tan rã.
Không ngờ rằng, ý tưởng của con gái lại hoàn toàn trùng khớp với bà!
Chẳng lẽ đây chính là thần giao cách cảm giữa mẹ con ruột th!t sao?
"Vậy thời gian này, con cứ làm quen với Hải Thị, tiện thể học thêm kiến thức về luật và đầu tư, thi luôn bằng lái xe, mẹ m/ua xe cho con!" Mẹ hào sảng nói.
"Vâng." Đây chính là những gì tôi cần.
Trước khi đến còn đang nghĩ làm sao để ki/ếm tiền thực hiện, không ngờ có mẹ ở đây, mọi thứ chẳng phải lo!
Có mẹ thật tốt!
7
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Tháng 12, làn gió xuân cải cách mở cửa thổi khắp thần châu đại địa.
Cơ hội đã đến, tôi mang quần áo thời thượng ở Hải Thị đến Kinh thành mở cửa hàng.
Người Kinh thành tiền nhiều, tiêu xài phóng khoáng.
Cửa hàng quần áo của tôi lập tức nổi tiếng.
"Trình Tuyết, sao cô lại ở đây?"
Tôi bị Thẩm Văn Đống nắm ch/ặt cổ tay: "Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi, đi, chúng ta đến đồn công an, tôi không xong với cô đâu!"
Bạn học của Thẩm Văn Đống giữ anh ta lại, hai người thì thầm vào góc tường một lúc.
Khi quay lại, Thẩm Văn Đống mắt sáng rực, hào sảng nói với mấy người bạn đi cùng:
"Tôi và bà chủ có chút việc riêng cần xử lý, các cậu muốn bộ nào thì mai quay lại lấy nhé, tôi tặng các cậu."
Họ đi rồi, Thẩm Văn Đống khoanh tay dựa vào quầy.
"Tuyết Tuyết, tôi có thể tha thứ cho những việc làm bừa bãi trước đây của cô."
"Ồ?"
"Nhưng cô phải đưa cửa hàng này cho tôi. Đầu óc phụ nữ bẩm sinh không thông minh bằng đàn ông, huống chi tôi là sinh viên đại học, hiểu biết rộng. Giao cửa hàng cho tôi, nó sẽ phát triển tốt hơn, cô cứ ngồi đó mà hưởng phúc thôi."
Tôi không nhịn được cười, học đại học rồi mà anh ta vẫn ng/u xuẩn như vậy.
"Cô đồng ý rồi chứ?" Thẩm Văn Đống hớn hở, "Tôi biết ngay em hiểu chuyện nhất mà."
Tôi cười lạnh: "Thẩm Văn Đống, n/ão anh bị chó ăn rồi à? Đưa không cửa hàng cho anh? Lúc ngủ anh kê gối cao lên một chút, biết đâu lại thực hiện được đấy."
Thẩm Văn Đống tức đến nghiến răng ken két, đe dọa đầy thâm đ/ộc: "Rồi cô sẽ phải c/ầu x/in để đưa cửa hàng cho tôi thôi!"
8
"Bà chủ, cửa hàng có chuyện rồi."
Nhân viên cửa hàng chạy b/án sống b/án ch*t đến địa điểm cửa hàng mới, túm lấy tôi đang bận sắp xếp trang trí, rồi đưa thẳng đến cửa hàng cũ.
Thẩm Văn Đống dẫn một đám người đến gây sự, khách hàng trong tiệm đều bị đuổi đi hết.
Một số khách nhìn những bộ quần áo mới trong tủ kính mà mắt sáng rực, nhưng vì đám người kia chặn ngay cửa nên không ai dám vào.
"Trình Tuyết, cuối cùng cô cũng lộ mặt rồi, còn tưởng cô định làm con rùa rụt cổ cả đời chứ!"
Mẹ Thẩm vừa nhìn thấy tôi liền nhảy dựng lên ch/ửi bới: