Tôi hỏi mẹ: "Mẹ tìm được người này ở đâu vậy?"
Vừa nhắc đến chuyện này, mẹ tôi tràn đầy vẻ tự hào.
"Bà mai tìm cho đấy chứ, bà mai bảo người này kỳ lạ lắm, tiêu chuẩn chọn bạn đời vô cùng khắt khe, chiều cao phải là 1m65, trên trán nhất định phải có nốt ruồi, nhà bắt buộc phải ở tòa 3 khu chung cư Ánh Dương. Con nghĩ xem, người đáp ứng được điều kiện này có được mấy người? Chẳng phải là con sao?"
"Giai Giai, điều này chứng tỏ hai đứa là duyên trời định, con phải biết trân trọng đấy nhé."
Tôi xua tay: "Con biết rồi ạ."
Vào phòng, tôi nhắn tin cho Phó Thần, đi thẳng vào vấn đề:
【Phó Thần, nếu tôi nhớ không nhầm thì mẹ anh từng phản đối anh ở bên tôi mà? Vậy anh tìm tôi đóng giả đối tượng xem mắt không sợ mẹ anh gi/ận sao?】
Phó Thần: 【Yên tâm đi, không đâu, mẹ tôi chỉ muốn tôi kết hôn thôi.】
Tuy hơi lạ, nhưng tôi cũng không hỏi thêm.
Dù sao đó cũng là chuyện riêng tư của anh ấy.
Phó Thần: 【Giai Giai, mấy năm nay em sống thế nào?】
Tôi: 【Sống siêu tốt, cảm ơn.】
Khung chat hiển thị đang nhập, nhưng mãi vẫn không thấy tin nhắn.
Cuộc trò chuyện kết thúc…
Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi đã gọi tôi dậy.
"Giai Giai, nhanh ra ngoài đi, con xem ai đến này?"
Tôi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, bước ra ngoài.
Đang định cáu kỉnh vì bị đá/nh thức, nhưng khi nhìn thấy người trước mắt.
Tôi sững sờ ngay lập tức.
Vì đó chính là Phó Thần.
Phó Thần đang cầm cây lau nhà, ân cần lau sàn giúp mẹ tôi.
Anh mặc chiếc áo khoác dạ dài, quàng một chiếc khăn len màu xám.
Trông đậm chất Hàn Quốc.
Có lẽ là để tạo dáng, hoặc là do quá lóng ngóng.
Dù sao thì với chiều cao 1m92, anh không biết cúi người, cứ đứng thẳng tắp mà nắm lấy đầu cây lau nhà.
Trông rất gượng gạo.
Tôi gi/ật lấy cây lau nhà.
"Phó Thần, anh đang làm gì thế?"
Mẹ tôi cười bảo: "Con đừng trách người ta, là mẹ nói con bị sa thải nên cứ ở nhà suốt, sợ tâm trạng con không tốt nên đặc biệt nhờ Phó Thần sang bầu bạn với con."
Phó Thần lúc này, làm gì còn vẻ lạnh lùng nữa.
Anh nở một nụ cười cực kỳ tỏa nắng:
"Dì ơi, còn việc gì cần con giúp không ạ?"
Mẹ tôi vỗ vai Phó Thần: "Không có đâu, hai đứa trẻ đi ra ngoài chơi đi."
Thế là, tôi và Phó Thần bị mẹ tôi đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà.
Tôi ngập ngừng: "Xin lỗi nhé, mẹ tôi..."
Phó Thần: "Không sao, người lớn ai cũng vậy mà..."
8
Hai chúng tôi lẳng lặng đi dạo trên phố.
Đi được một cây số, Phó Thần lên tiếng trước:
"Giai Giai, có muốn đi trượt tuyết không?"
Trượt tuyết? Hai ngày nay tôi đang mê mẩn mấy video trượt tuyết trên mạng.
Tôi còn vừa đăng một bài viết "muốn đi trượt tuyết" trên Facebook.
Có lẽ Phó Thần đã thấy?
Phó Thần dừng lại, gõ gõ điện thoại: "Anh vừa vặn có hai tấm vé."
"Được."
Đến sân trượt tuyết, tôi đứng trong góc nhìn những cao thủ trượt tuyết với dáng vẻ thanh thoát đầy ngưỡng m/ộ.
Phó Thần thấy tôi mặc đầy đồ bảo hộ trông như chú rùa nhỏ, bật cười thành tiếng:
"Giai Giai, em không biết trượt à?"
Tôi ngượng ngùng gật đầu: "Đây là lần đầu tiên em đến..."
Một bàn tay to lớn chìa ra:
"Anh dạy em."
Tôi nắm lấy tay anh.
Phó Thần tìm một nơi tương đối vắng người để bắt đầu dạy tôi.
"Trước tiên, đầu gối phải khuỵu xuống, giống anh này."
"Đúng rồi, rất tốt, giỏi lắm!"
"Trọng tâm giữ ở giữa, lưng thẳng, hai tay dang tự nhiên 45 độ để giữ thăng bằng."
Tôi làm theo: "Thế này ạ?"
Phó Thần: "Đúng rồi, siêu tốt!"
"Mắt nhìn thẳng về phía trước, đừng cúi đầu, để tránh trọng tâm bị lệch về sau."
......
Một lúc sau, dưới sự dạy dỗ kiểu khích lệ của anh.
Tôi đã thành công trượt được.
Chỉ là Phó Thần sợ tôi ngã nên cứ đi theo sau tôi.
Luôn miệng nhắc nhở:
"Lưng thẳng lên!"
"Đừng cúi đầu!"
Tôi cảm thấy mình như học sinh đang bị giáo viên quản thúc vậy.
Đột nhiên thấy hơi bực bội:
"Em trượt được rồi, anh đừng đi theo em nữa, càng đi theo em càng căng thẳng."
Phó Thần: "Em chắc là em trượt được chứ?"
Tôi gật đầu.
Giây tiếp theo, Phó Thần như một quả tên lửa, vút một cái lướt qua bên cạnh tôi.
......
9
Tôi trượt càng lúc càng thuận tay, càng trượt càng hăng.
Khi tôi đang tự cảm thán về tài năng thiên bẩm của mình.
Không ngờ, phía sau truyền đến một tiếng hét thất thanh:
"Á á á á, tránh đường với! Tôi không kiểm soát được mình nữa!"
Quay đầu lại, một cô gái mặc đồ trượt tuyết đang lao thẳng về phía tôi.
Để tránh bị cô ấy kéo ngã.
Cơ thể tôi theo phản xạ né tránh, nhưng không ngờ lại mất kiểm soát.
Tôi lao thẳng về phía rào chắn ở phía dưới với tốc độ chóng mặt.
Tôi thầm kêu trong lòng:
Thôi xong, năm nay có khi phải đón Tết trong b/ệnh viện rồi.
Cơn đ/au dự tính không hề ập đến.
Tôi được một đôi tay to lớn đỡ lấy.
"Giai Giai, em không sao chứ?"
Mở mắt ra, tôi đang bị Phó Thần chặn lại trong một tư thế cực kỳ kỳ quặc.
Tại sao lại kỳ quặc ư?
Vì tôi trượt vào dưới chân anh ấy.
Nếu anh ấy không kéo tôi lại, có lẽ tôi đã trượt qua dưới chân anh ấy rồi.
May mà tay anh ấy túm được cổ áo tôi.
Tôi thấy hơi x/ấu hổ.
Loay hoay đôi chân muốn đứng dậy.
Nhưng chân trượt, tôi lại không cẩn thận kéo ngã luôn cả Phó Thần.
"Giai Giai, em làm gì thế hả?!"
Phó Thần mím môi.
Sắc mặt cực kỳ mất tự nhiên, còn có chút không thể tin được.
"À, xin lỗi, em không cố ý."
Không khí trở nên hơi m/ập mờ.
Tôi vội vàng bò ra khỏi người anh.
Phó Thần gi/ật gi/ật khóe miệng, cũng vội đứng dậy.
"Đều... đều tại anh, không dạy tốt cho em."
Người vốn luôn bình tĩnh như anh nay lại nói năng lắp bắp.
Anh nói vậy làm tôi thấy ngại thay.
Tôi xua tay: "À không không, anh dạy rất tốt, là do lỗi của em thôi."
Sau vụ này, tôi cũng không dám trượt nữa.
Tôi đứng trong góc tường.
Phó Thần cũng đứng đờ đẫn cạnh tôi.
Giống như một món đồ treo tường hình người vậy.
Tôi hỏi anh: "Anh không trượt nữa à?"
Phó Thần nhìn tôi: "Không, chán lắm, anh cũng sợ có người lao vào đ/âm ch*t mình."
Tôi ngượng ngùng nhìn về phía trước.
Nhiều cô gái xinh đẹp đang chụp ảnh bên bức tường tuyết.
Tôi nhìn đến ngẩn người.
Phó Thần vẫy vẫy tay: "Em cũng muốn chụp à?"
Tôi gật đầu: "Anh biết chụp không?"
Phó Thần đ/ấm ngựk tự tin: "Chuyện nhỏ."
Sau đó, tôi bỏ tiền thuê một người giúp chụp ảnh.
Tôi phụ trách đứng đó, Phó Thần phụ trách hất tuyết tạo bức tường phía sau.
Tôi cứ tưởng chỉ cần một tấm là xong.
Không ngờ, kỹ thuật chụp ảnh của người kia thật không dám khen.
"Cái đó, xin lỗi nhé, tôi chưa chụp kịp, làm lại lần nữa đi."
Thế là, Phó Thần lại hất tuyết lần nữa.
"À, xin lỗi, tôi vẫn chưa chụp kịp, phiền làm lại lần nữa."
Phó Thần lại hất tiếp.
"Thật sự rất xin lỗi, vẫn chưa chụp được, làm lại lần nữa đi."
Phó Thần lại hất tiếp.
"Xin lỗi nhé..."
......
Thế là, Phó Thần hất tuyết 10 lần mới chụp được một bức ảnh để đời.
Phó Thần mệt đến thở không ra hơi.
Tôi cười đến mức nghiêng ngả.
Phó Thần quay đầu nhìn tôi, yết hầu khẽ động, trong mắt là những cảm xúc khó tả:
"Giai Giai, đã lâu lắm rồi mới thấy em cười như vậy."
Tôi quay mặt đi chỗ khác.
9
Về đến nhà, tôi nhắn tin cho Phó Thần:
【Anh ổn chứ?】
Phó Thần: 【Ổn lắm, bức tường tuyết có ưng ý không? Không ưng thì mai anh hất tiếp.】
Tôi: 【Ưng lắm ưng lắm, Facebook được hơn 200 like rồi...】
Sau sự kiện kịch tính hôm nay, tôi và Phó Thần dường như thân thiết hơn nhiều.
Tôi chia sẻ với anh những chuyện kỳ quặc gặp phải ở công ty.
Phó Thần kể cho tôi nghe những chuyện dở khóc dở cười khi anh còn là du học sinh.
Thậm chí anh còn cho tôi xem những video hài hước mà anh quay trên mạng lúc đó.
Tôi cười đến mức nước mắt giàn giụa.
【Vậy Giai Giai, sau khi chia tay, có bao giờ em thoáng nghĩ đến anh không?】
Cuộc trò chuyện đang vui vẻ bị dừng lại bởi câu hỏi này.
Tôi thu lại nụ cười.
Làm sao mà không nghĩ tới chứ?
Nghĩ đến việc mình g/ầy đi 10 cân.
Nghĩ đến những ngày tháng đẫm lệ.
Nhưng tôi biết, tình yêu không môn đăng hộ đối sẽ không nhận được lời chúc phúc.
Nên tôi chỉ có thể giấu nỗi nhớ vào lòng.
Tôi hỏi ngược lại: 【Vậy anh có nhớ em không?】
Phó Thần: 【Có.】
Một chữ duy nhất làm tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Tôi kìm nén sự rung động trong lòng.
Trả lời anh: 【Ngủ sớm đi.】
10
Trong khoảng thời gian này, tôi và Phó Thần vẫn luôn trò chuyện.
Phó Thần đề nghị đưa tôi về ra mắt bố mẹ anh.
Tôi kiên quyết từ chối.
Tôi chỉ đồng ý phối hợp với anh để chụp ảnh.
Ví dụ như đan mười ngón tay vào nhau, thỉnh thoảng để lộ bóng lưng đầy ẩn ý...
Chứng minh rằng anh đã có bạn gái.
Anh gửi những bức ảnh này cho bố mẹ để đối phó.
Còn mẹ tôi vì quá hài lòng với Phó Thần nên cũng không thúc giục tôi nữa.
Thoắt cái Tết đã qua, tôi chuẩn bị tìm việc làm mới.
Phó Thần bảo tôi: 【Giai Giai, có muốn cân nhắc vào công ty của anh không?】
Tôi gửi một biểu tượng "từ chối" để cự tuyệt.
Tôi gửi rất nhiều hồ sơ trên mạng.
Tiếc là phần lớn đều như muối bỏ bể.
Thỉnh thoảng cũng nhận được lời mời làm việc, nhưng lại không đúng ý tôi.
Không còn cách nào khác, chỉ đành liên tục tìm ki/ếm.
Đúng lúc tôi đang rầu rĩ, một tin nhắn chưa đọc thu hút sự chú ý của tôi.
Mở ra xem, là phản hồi cho hồ sơ tôi gửi đến "Công ty Công nghệ Cẩm Chấn".
Đây là một công ty niêm yết lớn trong thành phố chúng tôi.
Phúc lợi tốt, lương cũng cao.
Không ít người muốn vào đó.
Đã có cơ hội, tôi chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.
Có lẽ là vận may đầu năm.
Buổi phỏng vấn của tôi diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ, tôi đã trúng tuyển!
11
Ngồi cạnh tôi là cô đồng nghiệp nói nhiều Lý Mỹ Tinh.
Cô ấy ghé vào tai tôi, thì thầm:
"Cậu biết ở công ty này, điều cậu không cần lo lắng nhất là gì không?"
Tôi: "Là gì?"
Cô ấy: "Quấy rối."
Tôi: "???"
Cô ấy nhìn trước ngó sau, đầy bí ẩn nói:
"Boss của chúng ta nghe nói ở nước ngoài mấy năm, xu hướng tính dục thay đổi rồi."
Tôi: "Hừm?"
Cô ấy: "Đúng vậy, chính là kiểu cậu nghĩ đấy, thích đàn ông rồi."
Tôi: "Kịch tính thế sao?"
"Hai người đang nói chuyện gì đấy? Công việc xong chưa?"
Một giọng nói cao vút c/ắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Lý Mỹ Tinh lập tức ngồi thẳng lưng.
Không cần nhìn, nghe giọng là biết ngay đó là quản lý bộ phận marketing của chúng tôi.
Lúc này, hắn dùng lỗ mũi nhìn chúng tôi, đ/ập mạnh tập tài liệu xuống bàn.
"Lý Mỹ Tinh, đây là phương án cô làm đấy à? Làm lại!"
Lý Mỹ Tinh lẩm bẩm: "Việc này vốn đâu đến lượt tôi làm."
"Cô nói gì?"
Lý Mỹ Tinh thở dài: "Không có gì ạ."
"Còn cô, sắp xếp đống dữ liệu này đi, trước giờ làm ngày mai phải đưa cho tôi."
"Nhớ kỹ, tuyệt đối không được sai sót, nếu không thì chuyện chuyển chính thức..."
Tôi gật đầu.
Quản lý marketing lườm tôi hai cái rồi mới bỏ đi.
Lý Mỹ Tinh nhìn tôi với ánh mắt thương cảm:
"Cậu tiêu rồi, những việc này thực ra là việc của hắn, hắn cậy chức cậy quyền, không ít lần bắt chúng ta làm giúp đâu."
Tôi cười khổ: "Có phải làm không tốt, hắn còn đổ vấy trách nhiệm lên đầu chúng ta không?"
Lý Mỹ Tinh giơ ngón cái lên: "Xem ra cậu là một con trâu ngựa đủ tiêu chuẩn rồi."
Tôi không phủ nhận.
11 giờ đêm, đồng nghiệp trong phòng đã về gần hết.
Phó Thần nhắn tin cho tôi:
【Giai Giai, đang làm gì thế?】
Tôi trút hết nỗi lòng:
【Đừng nhắc nữa, quản lý marketing của công ty mới có vấn đề, bắt tôi làm giúp hắn đống dữ liệu để mai hắn nộp lên cho lãnh đạo.】
【Đây vốn dĩ đâu phải việc của tôi.】
【Tại sao công ty nào cũng có một vị lãnh đạo như thế này, khổ thật...】
Phó Thần hỏi tôi:
【Là công ty Cẩm Chấn à?】
Tôi: 【Đúng rồi, chẳng phải tôi đã nói với anh là tôi vào công ty này rồi sao?】
Phó Thần: 【Biết rồi, em làm xong thì nghỉ sớm đi.】
12
Ngày hôm sau đi làm, tôi nộp đống dữ liệu đã sắp xếp xong cho quản lý.
Quản lý đắc ý bước vào văn phòng của lãnh đạo cấp trên.
Chỉ là lúc bước ra, mặt hắn tái mét.
Tôi còn tưởng dữ liệu bị sai.
Nghĩ bụng chắc hắn sẽ làm khó mình.
Trong lòng căng thẳng tột độ.
Không ngờ, hắn không làm khó tôi, mà lẳng lặng đi ngang qua tôi.
Trông như người mất h/ồn.
Lý Mỹ Tinh chọc vào người tôi:
"Hắn bị sao thế? Ăn quả đắng à?"
Tôi lắc đầu, cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Chỉ là, vài ngày sau sự việc đã có câu trả lời.
Quản lý marketing bị sa thải vì vi phạm quy định công ty!
Một quản lý marketing mới đã được bổ nhiệm.
Quản lý này tuy nghiêm khắc, nhưng không hề chèn ép nhân viên như chúng tôi.