Mẹ chồng tôi có duyên với đàn ông cực kỳ, một nửa số ông già trong khu chung cư đều có chút qu/an h/ệ mờ ám với bà.
Nhưng tôi vô tình phát hiện ra, đây không phải là "ái tình" (tình yêu), mà là "AIDS tình"!
Tôi hốt hoảng muốn đưa chồng chạy trốn khỏi ngôi nhà đó!
Nhưng không ngờ mẹ chồng sau khi phát hiện đã sinh lòng th/ù h/ận, bà dùng chung đồ Iót với tôi, bàn chải đá/nh răng xuất hiện vết m/áu một cách khó hiểu, trên giường còn có những cây kim nhỏ.
Bà ta đây là muốn lây b/ệnh AIDS cho tôi đấy!
Kiếp trước, mẹ chồng vừa ăn cư/ớp vừa la làng, vu khống ngược lại tôi. Tôi bị em chồng b/ạo l/ực mạng, chồng đòi ly hôn, sau đó còn cầm d/ao phay xông vào nhà tôi để "đòi lại công bằng" cho mẹ anh ta, cuối cùng cả nhà tôi bị diệt môn!
Sống lại một đời, tôi quyết định không làm người tốt nữa, giữ ch/ặt bí mật này.
Để cả nhà bọn họ sống cùng với "vua đ/ộc" thực thụ!
1
"Dày vò những thứ này để làm gì cơ chứ, người ta có câu, có b/ệnh mới đi khám, b/ệnh tật đều là do khám mà ra! Đây chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao!"
Mẹ chồng Vương Phượng trừng mắt nhìn tôi đầy khó chịu.
"Chí Minh ki/ếm tiền không dễ dàng gì, bình thường cô cứ tiêu xài hoang phí như vậy, tùy ý đ/ốt tiền của con trai tôi."
"Haiz, cái b/ệnh viện rá/ch nát này có làm nên trò trống gì không, chậm chạp quá, nửa tiếng rồi mà chưa đến lượt tôi! Đây chẳng phải là làm lỡ việc tôi đi hẹn hò sao."
Nghe những lời lầm bầm phàn nàn của bà ta, nhìn cái khuôn mặt già nua của mụ phù thủy này, cơn gi/ận trong lòng tôi bùng lên.
Kiếp trước, vì cơ thể mẹ chồng luôn xuất hiện những vết ngứa ngáy khó hiểu, lại còn bắt đầu nổi mẩn đỏ, nhìn những vết cào rướm m/áu do ngứa mà ra, tôi có lòng tốt đưa bà ta đến b/ệnh viện kiểm tra, vậy mà bà ta cứ trách tôi tiêu tiền lung tung của con trai bà ta.
Sau đó, khi có kết quả khám sức khỏe, bà ta lại giấu không cho tôi xem.
May mà tôi là người đi đóng phí, y tá có lòng tốt nói cho tôi biết, tôi mới hay cái lão già này mang trong người bao nhiêu là b/ệnh tật!
Viêm gan B, viêm gan C, giang mai, AIDS, thứ nào cũng dính, đây không phải là "vua đ/ộc" thì là gì!
Ngay tối hôm đó, trên bàn chải đá/nh răng của tôi xuất hiện vết m/áu một cách khó hiểu, liên tưởng đến việc mẹ chồng đang trong kỳ kinh nguyệt, thì m/áu này... tôi rùng mình kinh hãi.
Tôi lao ra khỏi nhà vệ sinh định nói với chồng, nhưng lại nghe thấy mẹ chồng bảo chồng không được ngủ chung với tôi, bảo anh ta tìm một người tốt hơn.
Ngay sau đó, trên gối của tôi xuất hiện những đầu kim nhỏ, bà ta dùng chung đồ Iót với tôi, tôi biết, mẹ chồng đây là muốn dùng mọi th/ủ đo/ạn để lây b/ệnh cho tôi!
Kiếp trước, tôi kể hết mọi chuyện với chồng, còn tiện thể nhắc nhở cả cô em chồng đang sống chung, ai ngờ bị cắn ngược lại, mẹ chồng nói tôi mới là người mắc b/ệnh AIDS.
Cô em chồng và chồng kh/inh bỉ tôi, s/ỉ nh/ục tôi, cuối cùng tôi bị b/ạo l/ực mạng, mắc b/ệnh trầm cảm, nhưng bọn họ vẫn không buông tha cho tôi. Chồng tôi còn cầm d/ao phay xông vào nhà tôi, cuối cùng cả nhà tôi bị diệt môn.
Làm lại một lần nữa, tôi mặc x/ác bọn họ sống ch*t ra sao.
Ngay lập tức, tôi đ/è mẹ chồng lại, lôi ra khỏi b/ệnh viện: "Mẹ, mẹ nói đúng lắm, cái kiểm tra rá/ch nát này có gì mà phải làm, phí thời gian phí tiền bạc phí sinh mạng! Con đưa mẹ về khu chung cư ngay đây, là đến nhà chú Vương phải không?"
Tôi hối hả, mẹ chồng còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã đưa bà ta đến dưới chân tòa chung cư.
Bà ta ngẩn người.
Sau đó, bà ta vuốt ve mái tóc xoăn mới làm hôm qua: "Sao lại là tòa nhà số 5, đưa mẹ sang tòa số 8 đi, hôm nay sang chỗ lão Lương."
"Được thôi!"
Mẹ chồng õng ẹo xuống xe, lão Lương đứng chờ dưới lầu với nụ cười nham hiểm, hai người dắt tay nhau lên lầu.
Mẹ chồng Vương Phượng đã ngoài năm mươi, nhưng vẫn còn mặn mà, bà ta cực kỳ tự hào về cái duyên với đàn ông của mình. Khi tôi ở nhà, bà ta chưa bao giờ yên ổn, toàn là đủ loại đàn ông đến nhà, bảo là đi đá/nh mạt chược, q/uỷ mới biết bọn họ đi làm gì.
Tôi từng bày tỏ với Trương Chí Minh rằng mẹ chồng làm thế dễ xảy ra chuyện, anh ta lại nói tôi đặt điều, hỏi có phải tôi gh/en tị vì mẹ anh ta có duyên với đàn ông không, bộ dạng như thể tôi là mụ đàn bà lắm lời vậy.
Ôi chao, giờ nghĩ lại, đúng là tôi lo xa rồi, chẳng lẽ đây chính là "ái tình" ngọt ngào?
AIDS à không sao, chỉ là nổi mụn thôi, sẽ không sao đâu, x/ác suất lây nhiễm bằng không, tại sao tôi phải lo lắng chứ?
Tôi lấy cồn sát trùng, xịt khắp cốp xe, chắc hẳn cả nửa số ông già trong khu chung cư đều là tình nhân của bà ta, bảo sao mà không lây b/ệnh cho được.
Bà ta đi phong lưu sung sướng rồi, tôi quay đầu về nhà, lấy ra chiếc camera quay lén đã m/ua trên mạng.
Tôi lắp đặt ở mọi góc khuất trong nhà.
Làm xong tất cả, tôi quay lại công ty.
Đồng nghiệp tò mò hỏi tôi đi đâu, tôi như trút bầu tâm sự, kể hết chuyện mẹ chồng ngứa ngáy mà không chịu đi khám, lại còn chạy sang nhà tình nhân.
Đồng nghiệp bên cạnh kinh ngạc nghe tôi kể chuyện, đến giờ nghỉ trưa cũng không muốn làm việc.
Kiếp trước, vì sĩ diện của nhà chồng, tôi luôn không muốn nói ra nỗi uất ức của mình.
Mà chồng tôi, Trương Chí Minh, làm việc ở tòa nhà ngay cạnh, thỉnh thoảng lại đến đón tôi tan làm, cộng thêm cái miệng khéo léo của anh ta, lâu dần không ít đồng nghiệp đều nghĩ anh ta là người chồng tốt nhất thế gian.
Đến nỗi sau này khi mẹ chồng đến công ty tôi làm lo/ạn, mọi người đều tin gia đình họ, cuối cùng tôi mất cả công việc.
Đời này, tôi muốn nhân lúc không để ý mà vạch trần bộ mặt thật của gia đình bọn họ, đến lúc đó, tôi xem ai làm lo/ạn được ai!
2
Buổi tối về nhà, mẹ chồng chưa về, cô em chồng nằm trên ghế sofa, sai bảo tôi nấu cơm, còn người chồng tốt của tôi thì lải nhải bên cạnh.
"Hôm nay tiền đăng ký khám b/ệnh cô trả, mẹ chưa được khám, trời nóng thế này, mẹ đã lớn tuổi rồi mà cô còn bắt bà chạy đôn chạy đáo, Cổ Lệ Lệ, cô nói xem cô có tâm địa gì hả!"
Nhìn cái mặt heo của Trương Chí Minh, tôi thấy phiền, kiếp trước sao tôi không nhận ra anh ta nhiều tâm địa x/ấu xa thế, ngay cả tiền đăng ký khám b/ệnh lây nhiễm của mẹ anh ta cũng bắt tôi gánh.
Chỉ mấy đồng bạc lẻ đó, tôi lười tính toán, cứ để đó đi, để dành sau này mà đi khám b/ệnh!
Trời mưa rồi, mẹ chồng cũng đã chơi bời về.
Bà ta vừa vào cửa đã bắt đầu la lối om sòm là trời mưa, m/ắng tôi không biết làm gì, trời mưa mà không biết thu quần áo.
Tôi liếc nhìn ban công, không dám thu đâu, trên đó toàn treo đồ Iót nóng bỏng của mẹ chồng.
Ai biết được có vi khuẩn hay không!
"Mẹ, con vừa đi chợ m/ua cá về, tay bẩn!"
Trương Chí Minh nghe thấy liền bật dậy khỏi ghế sofa m/ắng tôi lười biếng, sau đó để thể hiện mình, anh ta tự đi thu quần áo vào.
Buồn cười thật! Trương Chí Minh bôn ba bên ngoài cả ngày, tay còn chưa rửa, đống đồ Iót đó đã bị anh ta chạm vào hết lượt, đúng là không biết giữ vệ sinh...
"Vẫn là con trai chu đáo, lấy vợ về mà cuối cùng chẳng được tích sự gì!"
Lời nói của mẹ chồng đầy vẻ mỉa mai, tôi coi như gió thoảng bên tai.
Bà ta thấy tôi dám phớt lờ mình, tức gi/ận đi loanh quanh trước mặt tôi, tôi rửa sạch tay rồi thu quần áo của mình vào.
Bà ta nhìn chằm chằm vào ngựk tôi, đảo đôi mắt nhỏ bé rồi nói: "Lệ Lệ à, không phải mẹ nói con đâu, con là phụ nữ mà không có vốn liếng gì, đừng trách sau này Chí Minh thay lòng đổi dạ nhé! Nói thật lòng nhé, đàn ông là động vật thị giác, nhìn phụ nữ là phải nhìn hai cái đèn pha phía trước mới thu hút được!"
Sau đó bà ta ưỡn ngựk với một tư thế cực kỳ kỳ quặc, khiêu khích nhìn tôi.
Bà ta vừa về nhà đã thay bộ đồ ngủ họa tiết da báo hơi xuyên thấu, cổ áo mở rộng, như thể đang nói "chào mừng ghé thăm" vậy...
"Đúng vậy, vẫn là mẹ có vốn liếng! Làm phụ nữ thì phải được như mẹ! Dựa vào cái này để ki/ếm cơm cũng không thành vấn đề, bảo sao chú Lương chú Vương lại mê mẹ như vậy."
"Chí Minh à, anh hay sờ, anh nói xem mẹ lớn thế này là cỡ bao nhiêu?"
"Cô!" Mẹ chồng nghe xong lời tôi nói, mặt đỏ bừng, chống nạnh bĩu môi, đang định ch/ửi bới đủ kiểu thì.
"Tại con, tại con, con nói không rõ ràng, ý con là Chí Minh hay giúp mẹ thu quần áo, đồ Iót sờ nhiều rồi thì phải nhớ chứ! Dù sao đàn ông cũng chỉ trông chờ vào cái này để sống thôi mà."
Tôi làm bộ mặt nghiêm túc khen ngợi, mẹ chồng bĩu môi, tay chỉ vào không trung hồi lâu, không nói được câu nào, dù sao những gì tôi nói cũng coi như là đang nịnh hót bà ta.
"Chát-"
Bàn trà đột nhiên phát ra tiếng động lớn, Trương Chí Minh gào lên: "Cổ Lệ Lệ, đừng tưởng tôi không biết cô! Cô đây là gh/en tị với mẹ tôi đấy à, cô có thể đừng cái gì cũng gh/en được không, thật kinh t/ởm!"
"Nói cô hai câu là bắt đầu lải nhải, tôi nói cho cô biết, mẹ tôi nuôi tôi lớn lên từ bé, cô còn dám cãi lại bà ấy thử xem?"
"Chị dâu, chị cũng thật là, mẹ lớn tuổi hơn chị, vóc dáng còn đẹp hơn chị, duyên với đàn ông cũng tốt hơn chị, chị có gh/en tị thì cũng không được mỉa mai mẹ như thế chứ, nhìn chị xem, còn ra dáng con dâu không?"
Cô em chồng Trương Mẫn gác chân sơn móng tay, liếc nhìn tình hình hiện tại, nhàn nhạt chê bai tôi. Trương Chí Minh thì đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn tôi, như thể sắp bắt đầu một trận chiến gia đình.
"Cũng tại mẹ nhiều lời, Lệ Lệ à, mẹ coi con như con gái... không ngờ con lại có tâm địa nặng nề như vậy... haiz, được rồi, đi nấu cơm đi, chuyện này chúng ta không nhắc lại nữa!" Mẹ chồng lau nước mắt bắt đầu giả vờ đáng thương, vừa diễn vừa không quên bắt tôi đi nấu cơm.
Buồn cười thật! Ai còn hầu hạ cái gia đình toàn những ông tổ này nữa thì người đó là đồ ng/u!
Tôi trực tiếp hất đổ đống lọ sơn móng tay của cô em chồng trên bàn trà xuống sàn nhà, rồi thản nhiên bỏ đi.
Đương nhiên, tôi không đóng cửa.
Trên sàn nhà đủ loại màu sắc, phía sau là tiếng la hét của bọn họ, nhất là cô em chồng.
Trương Chí Minh định lao ra bắt tôi, cô em chồng túm lấy cổ áo anh ta: "Vợ anh bị đi/ên gì thế, đống sơn móng tay này của em toàn là hàng Nhật đấy, anh đền tiền cho em mau!"
Tôi làm ầm ĩ như vậy, hàng xóm đương nhiên đều ra xem náo nhiệt, mẹ chồng tức không chịu nổi, mặc bộ đồ ngủ xuyên thấu đuổi theo tôi, làm lo/ạn cả lên, trực tiếp để cho người ta xem trò cười!