Hơn nữa, mặc bộ đồ ngủ xuyên thấu, con trai còn ở trong phòng, bà ta cứ gào thét rồi ngứa ngáy vặn vẹo như vậy, hình ảnh đó thực sự là chướng mắt vô cùng.

Đồng nghiệp bên cạnh tôi, Vương Xuân, người được đặt biệt danh là "cái loa phường". Chỉ cần chuyện gì qua miệng cô ta, đảm bảo chỉ trong một buổi sáng cả tòa nhà đều sẽ biết hết.

Quả nhiên, chưa đầy 4 giờ chiều, lãnh đạo đã đi ngang qua tôi với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Đến lần thứ ba ông ấy đi qua, tôi đã gọi ông ấy lại.

Ông ấy nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ đồng cảm: "Lệ Lệ à, nghe nói mẹ chồng cô mắc b/ệnh bẩn... cô về nhà sớm đi... dạo này công ty cũng không có việc gì, nhân viên có chuyện gia đình thì công ty đều hiểu, cô... không dễ dàng gì, lại vớ phải cái gia đình như thế."

Cuối cùng, tôi được đặc cách rời khỏi chỗ làm sớm hai tiếng.

Đương nhiên, tôi rời đi dưới ánh mắt đồng cảm của các đồng nghiệp.

Tôi sớm đã ngồi xổm dưới chân chung cư, bắt đầu tán gẫu với mấy ông bà già ở đó.

Nhìn thấy tình nhân cũ của mẹ chồng đang đá/nh cờ tướng, tôi kéo lão già đó dậy, vẻ mặt đầy kích động: "Chú Lương! Sao chú còn ở đây đá/nh cờ tướng! Chú mau đi khám... à không, không có gì, không có gì."

Vẻ mặt "muốn nói lại thôi" của tôi khiến nhiều ông bà già rất không hài lòng, họ giữ tôi lại không cho đi.

Lão Lương cũng tức đi/ên lên: "Cô nói năng kiểu gì mà không nói hết câu thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"

Tôi cụp mắt, cắn môi, định nói ra nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong, nhìn xung quanh đầy sợ hãi.

Cuối cùng tôi chọn cách không nói gì cả.

Tôi "sợ hãi" bỏ chạy về nhà.

Tôi biết, nói chuyện mà để lại một cái móc, mới là cách khiến người ta suy diễn nhiều nhất.

Tôi về đến nhà, mẹ chồng đã tự nh/ốt mình trong phòng cả buổi chiều.

Cái vẻ "emo" này không giống bà ta chút nào, phải biết rằng lịch trình mỗi ngày của mẹ chồng giống như một con bướm hoa, cơ bản đều dành thời gian ở nhà các ông già khác nhau, sao có thể yên tĩnh ở nhà như vậy được.

Trừ khi! Bà ta đã biết mình mắc b/ệnh AIDS!

Tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh, nhìn thấy chiếc bàn chải đá/nh răng dính m/áu đó, tôi mỉm cười.

Mụ phù thủy già này đang đến kỳ kinh nguyệt, tưởng tôi ng/u à, không biết m/áu này từ đâu ra sao?

Hê hê, đã dám làm chuyện kinh t/ởm như vậy, thì đương nhiên tôi phải ăn miếng trả miếng!

Tôi lấy bàn chải của mình chà xát mạnh vào bàn chải của cả gia đình bọn họ.

Đừng ai sống nổi nữa!

Trong nhà vệ sinh luôn có một cái chậu, bên trong chứa đầy đồ Iót của mẹ chồng, từ họa tiết da báo, tai mèo cho đến đồ y tá.

Cứ tích một tuần hơn, mỗi lần đều đợi đến cuối tuần tôi tổng vệ sinh mới giặt một thể.

Trời nóng thế này, mùi rất nồng, những bộ quần áo đó mặc đi ra ngoài lăn lộn với đủ loại ông già, đầy vết tích trên quần áo, mà cũng thật là mặt dày, lại còn không chịu giặt!

Được được được, đây cũng coi như là kỳ phùng địch thủ, vừa hay, Trương Chí Minh! Con trai ruột của bà ta cũng thích tích đống quần l/ót tất thối cả giỏ, chỉ chờ tôi - người giúp việc không công này đến giặt giúp.

Cái gia đình này đúng là "nồi nào úp vung nấy", bảo sao mà đầy b/ệnh!

Tôi phản tay ném tất cả những thứ hôi hám đó vào máy giặt.

B/ệnh AIDS trên người mẹ chồng "vua đ/ộc" của tôi có lẽ không lây cho các người được, nhưng! Bà ta còn những b/ệnh truyền nhiễm khác nữa! Những thứ này lây nhiễm chéo, tôi không tin Trương Chí Minh còn có thể may mắn như thế!

Nơi này không thể ở được nữa, mẹ chồng "vua đ/ộc" muốn kéo tôi ch*t cùng đây mà, tôi phải đi!

Nhưng muốn đi, tôi cũng phải đi một cách quang minh chính đại.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

5

Hóa ra là lão Lương ở tòa nhà bên cạnh!

Màn trình diễn của tôi dưới lầu chiều nay cuối cùng đã khiến lão ta h/oảng s/ợ, thế là lão ta trực tiếp xông đến tận cửa nhà.

Lão già họ Lương đã đến, mẹ chồng cuối cùng cũng phải lủi thủi bước ra từ trong phòng.

Vừa nhìn thấy mẹ chồng, tôi lập tức quan tâm hỏi: "Mẹ, hôm nay mẹ đi b/ệnh viện không sao chứ? Bác sĩ nói gì thế ạ?"

Nếu tôi không nhắc đến chuyện này thì không sao, Trương Chí Minh và Trương Mẫn hai đứa con bất hiếu cũng sẽ không quan tâm đến bà ta, mọi chuyện đều tùy thuộc vào việc bà ta có muốn nói hay không.

Tôi vừa nói như vậy, Trương Chí Minh và Trương Mẫn cũng bắt đầu truy hỏi.

Lão già Lương càng tỏ vẻ lo lắng: "Cô đi b/ệnh viện làm gì? Bác sĩ nói thế nào?"

Đúng lúc này, một lão già khác cũng nghe tin mà đến, hóa ra là lão Vương ở tòa bên?

"Bác... bác sĩ nói tôi không sao, chỉ là thiếu ngủ, nghỉ ngơi nhiều là ổn thôi!" Mẹ chồng bị đặt lên bếp lửa nướng, ấp úng mãi mới thốt ra được câu đó.

"Không đúng, tôi nhớ hôm nay trên lưng cô có rất nhiều nốt đỏ và s/ẹo, đều cào rướm m/áu rồi mà? Chẳng lẽ... là mắc b/ệnh da liễu gì đó?"

Cô em chồng cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, cũng kéo mẹ mình ra, đòi xem lưng bà.

Lão Lương và lão Vương chắc cũng nhận ra điều gì đó, tức gi/ận xông vào gi/ật áo ngoài của mẹ chồng.

Chao ôi! Một mảng vết cào đỏ tím đan xen.

"Á---"

"Con đàn bà đê tiện, ngậm cái miệng chó của mày lại! Mày nói nhảm cái gì thế!"

Bà ta vội vàng kéo áo xuống, đáy mắt như chứa th/uốc đ/ộc trừng mắt nhìn tôi, cứ như thể tôi mới là kẻ vừa ra tay.

Mẹ chồng chưa kịp động thủ, tôi đã tận dụng góc độ, "bạch" một cái nằm lăn ra đất.

"Ái chà, mẹ đừng đẩy con, con biết lỗi rồi, con không nên nói mẹ bị b/ệnh."

Tiếng mắ/ng ch/ửi của bà ta vang vọng cả tòa nhà, cửa lại đang mở, không ít người hóng chuyện dừng lại trước cửa xem kịch.

"Mẹ, có phải mẹ mắc b/ệnh phụ khoa gì không, chuyện này cũng không có gì phải giấu giếm cả, thời buổi này, người phụ nữ nào mà chẳng có." Tôi cố tình gào to.

"Trời ơi! Nhà này đúng là có bà mẹ chồng á/c đ/ộc, con dâu bị đá/nh nằm bò ra đất kìa?"

"Nghe nói Vương Phượng bị b/ệnh đấy, người ta hỏi một câu là n/ổ tung ngay, không lẽ... là b/ệnh bẩn gì đó!?"

"Chắc chắn là thế rồi, hôm nay con dâu bà ta không dám nói, tối đến lão Lương đã đến tận cửa, ai mà chẳng biết hai người bọn họ có tư tình... Nếu là tôi, tôi sẽ đi b/ệnh viện kiểm tra ngay lập tức!"

Trương Chí Minh thấy trước cửa đông người xem kịch, h/oảng s/ợ thấy rõ: "Vợ tôi chỉ đùa thôi, Lệ Lệ à, cô đừng làm lo/ạn nữa, nằm bò ra đất làm gì, chẳng phải khiến người ta hiểu lầm mẹ tôi sao?"

Mẹ chồng lao đến túm lấy cánh tay tôi, tôi lập tức bật dậy, sợ bà ta chạm vào mình.

"Mẹ, mẹ đừng đá/nh con---"

"Mẹ kiếp, con khốn nạn, tao chạm vào mày hồi nào, tao muốn gi*t mày---"

Bà ta bị vu oan nên gào thét ch/ửi bới tôi bằng âm lượng cực cao.

Phản ứng thái quá của tôi cũng khiến nhiều người nghi ngờ, tiếng bàn tán của hàng xóm vang lên không ngớt.

Lão Vương thấy không hỏi ra được gì, liền xông thẳng vào phòng mẹ chồng lục tìm b/ệnh án.

Ở đây, lão ta quen thuộc lắm, dù sao cũng đã đến bao nhiêu lần rồi.

Rất nhanh, b/ệnh án của mẹ chồng đã bị lật ra.

Chao ôi, lão Vương lập tức ngất xỉu, dưới đất phát ra tiếng "bộp".

Là ngất thật đấy!

Lão Lương gi/ật mình, cũng ghé mắt nhìn b/ệnh án.

Mẹ chồng còn muốn tranh giành lại.

Người tình ngày xưa đã biến thành kẻ th/ù, lão Lương thẳng tay giáng cho mẹ chồng một cái t/át khiến bà ta ngã nhào xuống đất.

"Đồ đàn bà khốn nạn! Mày bị AIDS à! Mẹ kiếp! Ông đây bị mày hại ch*t rồi!"

6

Lão Lương ch/ửi bới om sòm, vẻ h/oảng s/ợ hiện rõ trên mặt, chẳng buồn đôi co, lão ta vội vã chuồn đi b/ệnh viện kiểm tra.

Chuyện đã đến nước này, hàng xóm đều là những kẻ thích xem kịch vui, lập tức chỉ trỏ bàn tán.

Chồng và cô em chồng x/ấu hổ đỏ mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

Người vây xem ngoài cửa ngày càng đông, mẹ chồng vớ lấy cái chổi đuổi hàng xóm: "Lũ khốn nạn thích lo chuyện bao đồng, chuyện của tao không cần bọn mày quản!"

Hành vi vô văn hóa của bà ta nhanh chóng gây ra phản ứng ngược.

"Bọn họ không quản được thì tao quản, đồ khốn nạn, mày cố ý đúng không, bị b/ệnh mà còn đi ngủ với đàn ông khắp nơi, tao mà bị b/ệnh tao kiện mày! Bắt mày đi tù!"

"Chồng nhà tao cũng bị con yêu tinh già này quyến rũ, tao đá/nh ch*t mày, đồ khốn nạn! Tao liều mạng với mày!"

Xung quanh đột nhiên lao ra bốn năm bà cô, tôi còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã có người đ/è lên bà ta t/át, người thì nắm tay, còn lại thì người cào tóc, người x/é áo.

"Đó là do các người vô dụng! Không quản được chồng mình, tao nhổ vào! Nhìn xem da dẻ các người nhăn nheo như quả nho khô, có thằng đàn ông nào muốn chạm vào không!"

Mẹ chồng vẫn không chịu thua, tiếp tục cái miệng đ/ộc địa.

Tôi nhìn kỹ lại, mấy bà cô đó chẳng phải là vợ của đám lão già kia sao?

"Trời gi*t, Trương Chí Minh, Trương Mẫn! Hai đứa ch*t rồi à!? Không mau qua giúp mẹ mày!"

Bốn năm bà cô cùng xông vào, mặt mẹ chồng nhanh chóng sưng vù, tóc tai rũ rượi, quần áo rá/ch rưới. Trương Chí Minh nhìn đến ngây người, còn lao vào giúp gỡ ra.

Kết quả, đương nhiên là bị đá/nh cho bầm dập cả lũ.

Đúng là một trận chiến đá/nh tiểu tam vô cùng sảng khoái.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất là... Trương Mẫn, tức cô em chồng của tôi, lại hoàn toàn không có ý định giúp mẹ mình, ngược lại còn đ/è lên ng/ười bà ta mà đá/nh như thể đang trút gi/ận.

Tôi hơi kinh ngạc, chuyện gì thế này? Phải biết rằng Trương Mẫn tuy ích kỷ, nhưng bình thường cũng không thấy nó gh/ét mẹ mình đến thế.

Trừ khi.

Trong này có gì đó mà tôi không biết!

Cuối cùng cả gia đình mẹ chồng bị đá/nh ngất... cùng với lão Vương ngất xỉu trước đó bị người ta đóng gói đưa lên xe cấp c/ứu.

Chao ôi, cơ hội của tôi đến rồi.

Mẹ chồng thích dây chuyền vàng, mấy năm nay bà ta cặp kè với đàn ông chắc cũng phải vài trăm người, tuy chất lượng không cao, nhưng cũng có vài lão già có tiền, họ cũng tặng cho mẹ chồng mấy sợi dây chuyền vàng to tướng.

Tôi quyết đoán quay lại phòng mẹ chồng, mật khẩu tủ tôi đã biết từ lâu qua camera rồi.

Tôi dễ dàng lấy đi mấy sợi dây chuyền vàng to tướng đó.

Những năm này, thu nhập của tôi đi làm đều bù đắp cho gia đình bọn họ, tiêu hết lại bắt tôi về nhà ngoại đòi.

Số tiền này, sớm đã vượt quá giá trị của mấy sợi dây chuyền vàng này rồi.

Những thứ này, xem như trả n/ợ cho tôi!

Rời khỏi khu chung cư, tôi nhận được sự đồng cảm từ các hàng xóm: "Con bé này không dễ dàng gì, nhà chồng đúng là cái ổ đ/ộc."

"Đi mau đi, sau này đừng bao giờ quay lại cái nhà đó nữa, em gái à, nếu em ra tòa ly hôn, anh sẵn sàng làm nhân chứng cho em!"

Đương nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Chuyện của gia đình mẹ chồng nhanh chóng lan truyền khắp khu chung cư, ngay trong ngày hôm đó cho đến tận 3 giờ sáng, xe cấp c/ứu của b/ệnh viện đến hết chuyến này đến chuyến khác, gần như một nửa số ông già trong khu đều bị đưa đi kiểm tra...

Chuyện vui đến thế này, tôi đương nhiên sợ những người thích hóng chuyện không biết.

Tôi phản tay đăng bài lên mấy diễn đàn xã hội địa phương, rằng một nửa số đàn ông ở khu chung cư Hạnh Phúc đều bị xe cấp c/ứu chở đi kiểm tra AIDS.

Tin tức gi/ật gân như vậy, dù là giữa đêm khuya, vẫn có không ít blogger đăng lên Weibo ngay lập tức.

"Vãi? Một nửa khu chung cư bị lây nhiễm á?"

"Blogger đừng có tung tin đồn thất thiệt nhé, bây giờ là thời đại mạng rồi, cái gì cũng phải có bằng chứng, dì tôi sống ở khu đó, tôi đi hỏi dì tôi đây!"

Bên dưới không ít người tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng nhịp độ câu chuyện đã được đẩy lên.

Tôi phản tay m/ua không ít lưu lượng truy cập cho các blogger này, tôi chính là muốn gia đình mẹ chồng nổi tiếng hoàn toàn!

Ngày hôm sau, trên mạng đã bắt đầu lan truyền sự việc này.

Mà khả năng điều tra của cư dân mạng không phải dạng vừa, rất nhanh đã lần theo manh mối tìm ra nguồn gốc của tất cả những điều này.

Câu chuyện phía sau vẫn tiếp diễn, tiếp nối việc một nửa số lão già bị đưa đến b/ệnh viện, người nhà của họ, đặc biệt là vợ của họ, cũng lũ lượt kéo đến b/ệnh viện.

Khoa truyền nhiễm của b/ệnh viện gần đó đông nghẹt người, người tràn cả ra ngoài.

Sự việc nhanh chóng lọt top tìm ki/ếm cùng thành phố, không cần tôi phải đẩy lưu lượng, ngày nào cũng có đủ loại người quen ra mặt bóc phốt những sự tích kỳ quặc của mẹ chồng.

Bà ta nhanh chóng trở nên nổi tiếng, người ta đặt cho biệt danh: "Bà già lẳng lơ".

Kiếp này, cuối cùng bà ta cũng đã nếm trải mùi vị bị b/ạo l/ực mạng.

7

Gia đình mẹ chồng vốn đã bị đá/nh đến b/ệnh viện, nhưng quả báo của bà ta còn chưa dừng lại ở đó.

Chưa được mấy ngày, một đám đông lớn đã xông đến b/ệnh viện đá/nh bọn họ...

Vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới.

Hóa ra là kết quả của đám lão già kia đã có, không ngoại lệ, thực sự đều đã bị lây nhiễm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa Xuân Của Gã Nhà Giàu Mới Nổi

Chương 8
Tôi là một gã nhà giàu mới nổi. Sau khi phất lên, việc đầu tiên tôi làm chính là bao nuôi một minh tinh. Cậu ngôi sao xinh trai này cái miệng vừa mềm vừa ngọt, lại còn cực kỳ biết cách chiều người. Đang lúc tôi sướng đến mức chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, thì đột nhiên trước mắt xuất hiện hàng loạt bình luận. [Thằng cha nhà giàu mới nổi đáng thương vẫn đang đắm đuối ở đây cơ đấy, nhóc biến thái Hạ Thiếu Lân sắp sửa cho hắn một đòn chí mạng xé tim xé gan rồi.] [Tên trọc phú này suýt thì làm cho nam chính thụ phá sản, giờ bị nam phụ hành cho ra bã cũng là đáng đời. Mấy nữa biết được sự thật, tiền mất tật mang, đau lòng đến mức tự sát, nghĩ thôi đã thấy đã cái nư!] [Hạ Thiếu Lân công nhận diễn giỏi thật. Vì thù sâu nhớ lâu với nam chính thụ mà trò bẩn nào cũng dám diễn. Lại còn nhẫn nhục chịu đựng vờ như bị bao nuôi lâu đến thế, cái khoản tiền bọ tẹo mỗi tháng tên trọc phú cho còn chẳng đủ cho hắn tiêu một đêm.] Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy. Lập tức kéo Hạ Thiếu Lân đang hăng hái "làm việc" từ trong chăn ra, đá một cú bay xuống giường. "Biến ngay cho ông!"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
699