Tim tôi thắt lại, vội vàng gọi mấy tiếng nhưng đáp lại vẫn là sự tĩnh lặng. Chiếc ổ chó yêu quý, phòng ngủ của tôi, cho đến mọi ngóc ngách trong nhà đều không thấy bóng dáng nó đâu. Tôi như phát đi/ên, định lao ra khỏi nhà để tìm ki/ếm thì phát hiện một tờ giấy ngay cửa.
“Náo Náo tớ đưa đi rồi, đợi khi nào cậu đồng ý cho tớ mượn nhà, tớ sẽ trả nó về.”
Tôi nhận ra ngay nét chữ của Từ Loan Loan. Tôi đã có lòng tốt cho cô ấy mật mã cửa, vậy mà chỉ vì tôi từ chối yêu cầu của cô ấy, cô ấy lại nhân lúc tôi không có nhà mà bắt tr/ộm chó của tôi đi sao?!
Tôi tức gi/ận cầm điện thoại gọi cho cô ấy, nhưng gọi mười mấy cuộc liên tiếp đều chỉ nghe thấy tiếng tút tút bận máy. Tôi vừa gọi vừa lao ra khỏi cửa, vội vàng đến mức quên cả khoác áo ngoài. Bên ngoài trời đã trở gió, cơn gió lạnh buốt thấu xươ/ng len lỏi vào tận tủy, nhưng cũng chẳng lạnh bằng lòng tôi lúc này.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải cúi đầu trước cô ấy.
“Được, tớ đồng ý cho cậu mượn nhà, cậu mau trả Náo Náo về đây đi!”
Giây tiếp theo, Từ Loan Loan gọi lại ngay.
“Được thôi! Nhưng phải đợi tớ kết hôn xong đã! Không thì sẽ làm Lư Canh Hâm bị dị ứng mất!”
“Nhưng tớ đã đưa nó đến lò mổ chó rồi, nếu không đón về kịp, có lẽ nó sẽ trở thành một món ăn trong đám cưới của tớ đấy.”
Một câu nói khiến m/áu toàn thân tôi như đông cứng lại. Tôi chưa bao giờ thấy giọng điệu ngọt xớt của Từ Loan Loan lại khó nghe đến thế.
“Cậu nói cái gì?!”
“Cậu rốt cuộc muốn thế nào?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẽ.
“Tớ đã nói với bố mẹ là căn nhà đó là Lư Canh Hâm m/ua tặng tớ, nhưng họ có vẻ không tin lắm.”
“Cho nên muốn cậu tạm thời sang tên căn nhà cho tớ để làm đám cưới.”
“Nơi Náo Náo đang ở bẩn thỉu hôi hám lắm, khắp nơi toàn m/áu và x/ác chó, chắc nó ở đó sợ lắm nhỉ. Vì vậy Lệnh Nghi à, để Náo Náo đỡ phải chịu khổ, cậu hãy đồng ý với yêu cầu nhỏ này của tớ đi.”
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, bàng hoàng nhận ra. Hóa ra Từ Loan Loan không chỉ đơn thuần muốn mượn nhà tôi để kết hôn, mục đích thực sự của cô ta là muốn chiếm đoạt căn nhà của tôi! Chỉ là không ngờ tôi cứ mãi không chịu đồng ý yêu cầu đầu tiên, nên cô ta quyết định lật bài ngửa đe dọa tôi!
“Được, được, được lắm!”
“Từ Loan Loan, cuối cùng cậu cũng không giả vờ được nữa rồi đúng không!”
Giọng điệu ngây thơ của cô ta vang lên:
“Cái gì mà giả vờ? Những năm qua chẳng phải tớ luôn là bạn thân tốt nhất của cậu sao? Không có tớ, cậu vẫn chỉ là kẻ lập dị chẳng ai thèm ngó ngàng tới thôi!”
“Vả lại, chẳng phải cái gì cậu cũng m/ua cho tớ một phần sao? Nhà đương nhiên cũng phải tặng tớ một căn chứ!”
“Trước buổi tiệc đ/ộc thân ngày mai, chuyển tên sang cho tớ ngay, nếu không thì cậu cứ đợi ăn th!t Náo Náo đi!”
Nói xong, cô ta cúp máy. Tôi nắm ch/ặt chiếc điện thoại lạnh lẽo, run lên vì gi/ận. Tôi vội vàng gọi cho bố mẹ, giải thích sơ qua tình hình. Từ Loan Loan chỉ biết nhà tôi có chút tiền, nhưng không hề biết rằng tiền bạc là thứ ít đáng nói nhất trong nhà tôi. Tìm nơi Náo Náo bị nh/ốt chỉ là chuyện trong một câu nói. Nhưng Từ Loan Loan à, đường lui của cậu đã bị chính tay cậu ch/ặt đ/ứt rồi!
5
Chiều hôm sau, Từ Loan Loan tưởng rằng đã đe dọa được tôi, trực tiếp dẫn một đám bạn học xông vào nhà tôi. Tuy nhiên, tôi đã giấu camera siêu nhỏ trong nhà từ trước, mọi hành động của họ đều được truyền thẳng về điện thoại của tôi.
Cô ta cười như một bà chủ, để mặc cho bạn bè tùy ý giẫm lên tấm thảm dệt thủ công mà bố tôi mang từ nước ngoài về. Cô ta quay người lấy ra vài chai rư/ợu vang trong tủ rư/ợu mà ngay cả tôi cũng chưa nỡ uống.
“Oa! Loan Loan, cậu giàu quá đi mất! Tớ nghe nói tấm thảm này là vô giá, người biết cách dệt như thế này đã qu/a đ/ời rồi, vậy mà cậu nỡ lòng dùng nó làm thảm trải sàn cho tụi mình giẫm lên sao?!”
“Rư/ợu vang này cũng đắt tiền lắm đúng không! Tớ từng thấy nó trên tạp chí rồi!”
“Cách trang trí này cũng đ/ộc đáo thật, không hổ là Loan Loan, đúng là có gu!”
Cô ta che miệng cười e thẹn, nép vào lòng Lư Canh Hâm.
“Có gì đâu, mọi người cứ tự nhiên, coi như nhà mình là được, chẳng qua chỉ là mấy món đồ không đáng giá thôi.”
Sau đó, từng thùng rư/ợu và đồ ăn được chuyển đến nhà tôi. Cuối cùng, cả nhóm người uống đến bến, bắt đầu phá hoại nhà tôi một cách đi/ên cuồ/ng. Chiếc bồn rửa mặt trị giá hàng trăm nghìn tệ bị một gã b/éo nặng trăm cân ngồi vỡ nát, chiếc bình cổ đặt ở lối vào bị Từ Loan Loan ném thẳng ra ngoài cửa sổ.
“Cái thứ gu thẩm mỹ gì thế này, thật x/ấu xí!”
Tôi nhìn video truyền về từ điện thoại mà không hề vội vàng quay về. Ngược lại, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười. Sau đó, tôi tắt video, toàn tâm toàn ý đưa Náo Náo vừa tìm lại được đi kiểm tra sức khỏe toàn diện.
“Bác sĩ, tôi không vội, hãy làm thêm cả liệu trình trị liệu tâm lý cho Náo Náo nhà tôi nữa nhé.”
Đợi đến khi họ đã chơi chán chê, tôi mới đẩy cửa bước vào nhà.
“Lệnh Nghi? Sao giờ cậu mới tới?”
Từ Loan Loan và bạn trai đang dựa vào nhau với đôi mắt lờ đờ vì say, hoàn toàn không nhớ rằng chúng tôi chỉ mới lật mặt với nhau ngày hôm qua. Những người khác nghe thấy vậy, đồng loạt quay đầu lại, lộ ra vẻ mặt gh/ét bỏ.
“Ối, đây chẳng phải là bạn thân của Loan Loan sao?”
“Lần trước đăng ảnh sổ đỏ đã qua chỉnh sửa lên nhóm, giờ vẫn còn mặt mũi đến đây à?”
Tôi nhướng mày, không ngờ lời giải thích lần trước lại bị cô ta nói thành là ảnh chỉnh sửa.
“Thôi thôi, chắc Triệu Lệnh Nghi thấy áy náy trong lòng nên đến tặng quà cưới cho Loan Loan đấy.”
“Mau lấy ra đi, Loan Loan bảo cậu chuẩn bị quà xịn lắm mà.”
Đám người nhìn tôi như đang xem kịch hay. Tôi liếc nhìn gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý của Từ Loan Loan, bất chợt mỉm cười.
“Loan Loan, món quà này, chắc chắn cậu sẽ thích.”
Vừa nói, luật sư phía sau tôi lấy ra một xấp hóa đơn phát cho mọi người.
“Thảm 200 nghìn, 4 chai rư/ợu vang 1 triệu, bồn rửa mặt đ/á cẩm thạch 500 nghìn, bình cổ 2 triệu...”
Cộng tổng lại, “8 triệu tệ?!”
Từ Loan Loan tỉnh cả rư/ợu, nhưng vẫn ngồi đó trên ghế sofa, bạn trai cô ta nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.
“Cậu có ý gì? Đây là nhà của Loan Loan! Đồ của cô ấy, cô ấy muốn dùng thế nào thì dùng, đến lượt cậu ở đây nhắc nhở sao?”
Tôi hơi ngạc nhiên, xem ra Từ Loan Loan lừa cả hai phía, phía bên kia khiến Lư Canh Hâm tưởng cô ta là tiểu thư nhà giàu mà ch*t mê ch*t mệt, bên này lại muốn lợi dụng lòng trắc ẩn của tôi để hoàn thiện lời nói dối của cô ta.
Tôi nheo mắt lại, nhân viên quản lý tòa nhà ngay lập tức lau mồ hôi trên trán, tiến lên hai bước.
“Chủ sở hữu của căn hộ này chỉ có một mình cô Triệu Lệnh Nghi, tất cả các người đều thuộc diện xâm phạm gia cư bất hợp pháp!”
“Nếu không bồi thường đúng giá, chúng tôi sẽ kiện tất cả những người có mặt ở đây!”
Đám đông im lặng một lúc, rồi bùng n/ổ một tràng cười lớn.
6
“Cười ch*t mất, Triệu Lệnh Nghi đây là bỏ tiền thuê hai diễn viên đến diễn kịch à? Mở miệng ra là 8 triệu, tôi còn bảo cậu n/ợ tôi 80 triệu đây này! Mau trả lại cho tôi, không thì tôi kiện cậu~”
“Không lấy ra được món quà tử tế thì đừng đến đây làm trò cười nữa!”
Tuy nhiên giây tiếp theo, khi những tờ trát tòa có hiệu lực pháp luật được phát đến tay họ, nụ cười trên môi họ cứng đờ lại.
“Sao lại còn đóng dấu nữa? Không lẽ là thật à...”
Có người lẩm bẩm một câu, gương mặt đỏ bừng vì say của Từ Loan Loan bỗng chốc trắng bệch.
“Cậu! Cậu làm thật à?!”
“Đừng quên con chó của cậu vẫn đang ở lò mổ chờ bị gi*t đấy!”
“Cậu không sợ mất nó sao?!”
Tôi búng tay một cái, Náo Náo từ phía sau nhảy vào lòng tôi.
“Tôi sợ chứ, nên tôi đã đón nó về rồi.”
Cô ta rất thông minh, đã đưa Náo Náo đến chỗ một tay đồ tể ở vùng quê, tiếc là vẫn không thoát khỏi cuộc tìm ki/ếm của nhà tôi.
“Loan Loan, mặt cậu sao trắng thế? Đừng sợ cô ta, mau lấy sổ đỏ ra cho cô ta sáng mắt ra đi!”
Tuy nhiên, cô ta vẫn đứng tại chỗ không hề cử động. Đến lúc này, ngay cả Lư Canh Hâm cũng bắt đầu nghi ngờ.
“Chẳng lẽ những gì cô ta nói đều là thật? Không phải cậu nói căn nhà này là bố mẹ cậu m/ua cho cậu sao?!”
Từ Loan Loan nghiến răng trừng mắt nhìn tôi, tôi tiếp tục lấy ra một xấp hóa đơn khác.
“Cậu dùng Náo Náo yêu quý của tôi để u/y hi*p tôi, xem ra cậu chưa bao giờ coi tôi là bạn.”
“Đã vậy, hãy trả lại cho tôi những món đồ xa xỉ mà tôi đã m/ua cho cậu trước đây.”
“Quy đổi ra nhân dân tệ là 2 triệu.”
Luật sư của tôi tiến lên một bước:
“Hạn cậu trong ba ngày phải hoàn trả, nếu không, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Ánh mắt kinh ngạc của mọi người đảo qua lại giữa chúng tôi. Thấy Từ Loan Loan c/âm nín, không thể đưa ra bằng chứng, trong chốc lát họ đều tỉnh rư/ợu. Nhìn căn nhà tan hoang, họ đổ hết lỗi lên đầu Từ Loan Loan.
“Tụi, tụi này đâu có biết gì, đều là cô ta bảo tụi này đến dự tiệc đ/ộc thân, tiền này tụi này không trả đâu!”
Gã b/éo đã làm vỡ bồn rửa mặt 500 nghìn tệ của tôi đỏ mặt tía tai, nhét tờ trát tòa vào tay Từ Loan Loan. Những người khác cũng thi nhau đổ trách nhiệm.
“Thật không ngờ Từ Loan Loan cậu lại là người như vậy! Không có tiền mà bày đặt làm sang!”
“Tôi đã bảo rồi, nhìn tướng mạo cô ta là biết kẻ tâm cơ, hồi đầu năm chính cô ta đi khắp nơi nói Lệnh Nghi bị b/ệnh tâm lý, bảo tụi này đừng tiếp xúc với cậu ấy! Giờ xem ra, tất cả đều là cô ta bịa đặt!”
“Đúng vậy, hơn nữa mỗi lần thấy cô ta và Lệnh Nghi đeo túi xách giống nhau, cô ta đều bảo là cô ta tặng Lệnh Nghi, còn bảo tụi này đừng nói trước mặt Lệnh Nghi kẻo làm cậu ấy tự ái. Hóa ra sự thật hoàn toàn ngược lại!”
Cô bạn cùng phòng vốn im lặng nãy giờ cũng đứng ra:
“Lệnh Nghi, thực ra có một chuyện, tớ vẫn luôn không dám nói...”
“Chính là gã bi/ến th/ái theo dõi quấy rối cậu, thực ra là em họ xa của Từ Loan Loan, cô ta cố ý bảo hắn đến quấy rối cậu để tìm cơ hội tiếp cận... Tớ vô tình nghe cô ta nói chuyện điện thoại nên biết được.”
Đám người đó ngượng ngùng cười với tôi:
“Hóa ra bấy lâu nay hiểu lầm cậu rồi. Xin lỗi nhé.”
Nói xong, họ tìm thời cơ chuồn mất, chỉ còn lại Từ Loan Loan và đống trát tòa dưới đất. Lư Canh Hâm thấy vậy liền gh/ê t/ởm buông tay cô ta ra, Từ Loan Loan có chút hoảng lo/ạn, nước mắt bắt đầu rơi.