Khi con gái trở thành thủ khoa đại học và nhận phỏng vấn, nó đã ôm chầm lấy người cha ngoại tình của mình mà khóc nức nở.

“Mẹ con kiểm soát quá đáng, con chỉ là cỗ máy học tập của bà ấy thôi. Suốt mười hai năm ròng, bà ấy không cho phép cha con gặp nhau. Cha ơi, cha đâu có biết con đã trải qua những ngày tháng đó như thế nào đâu.”

“Cha thật sự không thể chịu đựng nổi sự kiểm soát của mẹ con nên mới ly hôn, chỉ khổ cho con thôi, con gái bảo bối của cha.”

Người cha ngoại tình bỗng chốc trở thành người cha yêu con nhất mực, còn con gái trở thành nạn nhân của gia đình nguyên bản.

Kẻ tội đồ chính là tôi.

Đoạn video ấy phát sóng và gây bão trên toàn mạng xã hội.

Tôi hứng chịu những đợt tấn công mạng đi/ên cuồ/ng, ra đường có người theo dõi, có kẻ gửi trứng thối, rồi dùng sơn đỏ tạt đầy cửa nhà tôi.

【Đúng là có cha làm giáo sư, con gái cũng chẳng kém cạnh gì.】

【Con gái à, em đã 18 tuổi rồi, có thể thoát khỏi người mẹ đó, đừng sợ.】

【Người đàn bà này quá quắt thật, chả trách giáo sư Lâm lại ly hôn với bà ta.】

【Loại đàn bà này không xứng đáng làm mẹ.】

Nhờ cuộc phỏng vấn đó, con gái tôi trở thành “nữ thủ khoa xinh đẹp, kiên cường nhất”.

Còn tôi, vì con gái cố tình tiết lộ địa chỉ nhà, đã bị một fan cuồ/ng lao vào đ/âm ch*t.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày bàn chuyện ly hôn với chồng cũ.

1.

“Thẩm Lâm, nếu cô đã khăng khăng đòi ly hôn với tôi, vậy con gái và tài sản cô chỉ được chọn một.” Giọng nói lạnh lùng của Lâm Nghị vang lên bên tai tôi.

Lúc này, Lâm Nghị vẫn chỉ là một giảng viên đại học, nhưng ánh mắt đầy toan tính vẫn y hệt kiếp trước.

Kiếp trước, tôi phát hiện Lâm Nghị ngoại tình với sinh viên của mình, cô ta thậm chí đã mang th/ai, kết quả chẩn đoán là con trai.

Lâm Nghị và mẹ hắn ta định âm thầm hại ch*t tôi, sau đó biến con gái tôi thành công cụ ki/ếm tiền cho đứa con trai của hắn.

Vì thế, tôi đã bất chấp tất cả để mang con gái đi, không ngờ sau này con bé lại h/ận tôi vì đã chia c/ắt nó với cha nó.

Vậy nên kiếp này, tôi tôn trọng lựa chọn của nó.

“Tôi chọn một nửa tài sản, con gái ở với anh mới có tương lai tốt hơn, tôi không tranh với anh đâu.” Tôi thản nhiên đưa ra quyết định, kiếp này tôi chỉ sống cho chính mình.

Lâm Nghị sững sờ, không dám tin vào tai mình. Hắn biết trong lòng tôi, con gái quan trọng hơn tất cả.

Lâm Nguyễn Nguyễn lại rất vui vẻ, con bé nghĩ rằng cha có thể ki/ếm tiền, lại còn là giảng viên đại học, còn mẹ chỉ là một bà nội trợ vô dụng, ở với cha mới có cuộc sống tốt hơn.

Lâm Nghị đinh ninh rằng tôi không nói thật:

“Thẩm Lâm, cô nghĩ kỹ chưa? Nếu hôm nay cô không chọn con gái, sau này tôi sẽ không bao giờ cho cô gặp nó nữa.”

Lâm Nghị đang rất muốn tôi mang Lâm Nguyễn Nguyễn đi, dù sao hắn cũng đã hứa với Triệu Vân rằng sẽ không để cô ta phải làm mẹ kế.

Hắn muốn Lâm Nguyễn Nguyễn nghĩ rằng là do tôi đ/ộc á/c nhất quyết giành lấy con bé, từ đó h/ận tôi. Đợi đến khi Lâm Nguyễn Nguyễn lớn lên, hắn chỉ cần nói vài câu ngon ngọt để con bé nghe lời, ngoan ngoãn ki/ếm tiền sính lễ cho con trai hắn.

Lâm Nghị muốn đóng vai người tốt cả hai đầu, nhưng làm sao tôi có thể để hắn toại nguyện chứ.

Kiếp này, tôi sẽ để Lâm Nguyễn Nguyễn gắn ch/ặt với người cha tốt của nó.

2.

“Lâm Nghị, Nguyễn Nguyễn đã lớn rồi, nó có thể tự chọn ở với ai. Dù chúng ta là cha mẹ, cũng nên tôn trọng ý nguyện của con bé.”

Tôi nói một cách nghiêm túc, vì tôi biết chắc chắn Lâm Nguyễn Nguyễn sẽ không chọn tôi.

Kiếp trước, sau khi Lâm Nguyễn Nguyễn đi theo tôi, chỉ cần không vừa ý là nó lại than phiền tôi quá nghiêm khắc, coi nó là công cụ học tập, không yêu thương nó bằng cha nó.

Lâm Nguyễn Nguyễn vừa nghe tôi nói vậy liền hớn hở đáp lời, sợ tôi đổi ý: “Con chọn cha.”

Lâm Nghị lại tưởng tôi đang gi/ận dỗi vì Lâm Nguyễn Nguyễn thân với hắn hơn.

“Thẩm Lâm, Nguyễn Nguyễn chọn cha chỉ vì bình thường cô quá nghiêm khắc với nó thôi, cô cần gì phải gi/ận dỗi với trẻ con chứ?”

“Tôi để Lâm Nguyễn Nguyễn tự chọn là đang tôn trọng ý nguyện của nó, sao lại thành gi/ận dỗi được?”

Trong thâm tâm Lâm Nghị trọng nam kh/inh nữ hơn bất cứ ai, dĩ nhiên hắn không muốn nuôi Lâm Nguyễn Nguyễn.

“Hay là, anh không muốn nuôi con gái của mình, muốn dọn chỗ cho tình nhân và con trai của anh, nên mới tìm đủ mọi cách để tôi mang nó đi?” Tôi nói trúng tim đen của Lâm Nghị.

Lâm Nguyễn Nguyễn nhìn Lâm Nghị với ánh mắt không thể tin nổi.

Lâm Nghị thấy tôi không phải đang đùa, lại không muốn phá hỏng hình tượng người cha từ bi trong mắt Lâm Nguyễn Nguyễn, nên đành nghĩ cách bắt tôi từ bỏ tài sản.

“Nếu tôi nuôi Nguyễn Nguyễn, vậy phần tài sản của cô cứ để lại cho Nguyễn Nguyễn đi.” Lâm Nghị giả tạo, miệng luôn nói vì lợi ích của con gái.

Kiếp trước, Lâm Nguyễn Nguyễn biết cha nó đối xử tệ với tôi, nhưng nó làm ngơ. Nó tin rằng mình rất quan trọng với Lâm Nghị, ngay cả khi Lâm Nghị không hề đến thăm nó một lần nào trong mười hai năm sau khi ly hôn, nó vẫn tin rằng Lâm Nghị là người cha tốt.

Tôi cười mỉa mai.

“Lâm Nghị, anh tính toán hay thật đấy. Tôi chọn con thì tay trắng ra đi, không chọn con cũng tay trắng ra đi. Người biết chuyện thì hiểu anh ngoại tình, người không biết lại tưởng tôi có lỗi với anh đấy.”

Chắc là do trước đây tôi quá phục tùng Lâm Nghị, cộng thêm việc tôi là trẻ mồ côi, không có ai chống lưng nên Lâm Nghị mới không kiêng nể mà b/ắt n/ạt tôi. Nhưng tôi đã không còn ý định nhẫn nhịn nữa rồi.

Toan tính của Lâm Nghị bị tôi vạch trần, trên mặt hắn không hề có chút x/ấu hổ nào, ngược lại còn lý lẽ:

“Tôi đều là vì con gái thôi. Ngay cả khi cô mang con đi, phần tài sản đó cũng là để lại cho con gái. Bây giờ cô rời đi một mình, tôi chỉ sợ cô bị người ta lừa thôi.”

Lâm Nghị không nỡ đưa cho tôi dù chỉ một xu, vậy mà nói nghe cao thượng thật.

“Người có văn hóa nói chuyện đúng là khác hẳn, đến cả việc muốn chiếm tiền của người khác cũng có hàng ngàn lý do chính đáng. Tôi đây không có học thức, xem ra ngày mai phải đến đơn vị của anh hỏi thăm một chút rồi.”

Tôi biết Lâm Nghị quan trọng nhất là thể diện, hắn không dám để đơn vị biết những chuyện bẩn thỉu mình đã làm.

Mặt Lâm Nghị tái mét, hắn tin tôi không nói đùa. Nếu tôi thực sự đến trường hỏi đồng nghiệp của hắn những chuyện này, e là năm nay hắn chẳng còn cơ hội lên giáo sư nữa.

“Cô xem, tôi cũng là có lòng tốt thôi, nếu cô không muốn nuôi con gái thì tôi cũng chẳng nói được gì, đúng không? Nhưng con gái vẫn rất cần tình mẫu tử.”

Lâm Nghị biết tôi sẽ không để hắn dắt mũi như trước nữa, nên muốn con gái h/ận tôi hơn để xem tôi đ/au khổ.

Thẩm Lâm của kiếp trước có lẽ sẽ bận tâm, nhưng Thẩm Lâm của kiếp này biết rằng dù mình có hy sinh bao nhiêu, Lâm Nguyễn Nguyễn cũng sẽ không ghi nhận, nó vẫn sẽ h/ận tôi, nên điều đó không còn quan trọng nữa.

Tình mẫu tử giữa tôi và Lâm Nguyễn Nguyễn đã chấm dứt từ kiếp trước rồi.

Lâm Nguyễn Nguyễn vốn đã oán h/ận tôi vì tôi không đồng ý để lại tài sản cho nó, nghe Lâm Nghị nói vậy càng trừng mắt nhìn tôi:

“Con chưa từng thấy người mẹ nào như mẹ, sinh con ra mà không nuôi, sau này con sẽ không phụng dưỡng mẹ đâu.”

“Lâm Nguyễn Nguyễn, là chính con chọn cha con.” Tôi bình tĩnh nói.

“Dù con chọn cha nuôi con, thì mẹ vẫn là mẹ của con cơ mà! Cha nuôi gia đình này đã rất vất vả rồi, tại sao mẹ còn phải lấy đi một nửa tài sản của cha?” Lâm Nguyễn Nguyễn gào thét trút bỏ sự bất mãn.

Tôi rất thất vọng về con bé. Tôi cứ ngỡ nó h/ận tôi vì mười mấy năm không được gặp cha và vì tôi quá nghiêm khắc, hóa ra nó chưa bao giờ coi tôi là mẹ. Đây chính là đứa con gái mà tôi đã dày công dạy dỗ.

“Lâm Nguyễn Nguyễn, con làm mẹ thất vọng quá. Sao con không bảo cha con đưa hết tài sản cho con ngay bây giờ đi? Mẹ và cha con là vợ chồng, một nửa tài sản này là thứ mẹ xứng đáng được hưởng, mẹ có quyền tự định đoạt tài sản của mình. Con bắt mẹ để lại hết tài sản cho con, con đã bao giờ nghĩ mẹ sẽ sống thế nào chưa? Nếu con sống với mẹ, cha con có đưa hết tài sản cho con không?”

Lâm Nguyễn Nguyễn bị tôi hỏi đến mức lúng túng.

Lâm Nguyễn Nguyễn lúc này vẫn chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, tôi chỉ cần nghiêm giọng một chút là nó đã không biết trả lời thế nào.

“Lâm Nghị, tôi khuyên anh đừng giở trò gì, dù sao tôi cũng là kẻ không có gì để mất.” Nói xong tôi rời đi, chờ đợi một tháng sau đi lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Lâm Nghị cứ tưởng tôi bị chuyện hắn ngoại tình làm cho phát đi/ên nên mới cư xử bất thường như vậy.

3.

Tôi và Lâm Nghị quen nhau từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, vì tôi không đỗ đại học Thượng Hải nên đã đi làm thuê để nuôi Lâm Nghị ăn học.

Hoàn cảnh gia đình Lâm Nghị không khá giả, tôi là trẻ mồ côi, Lâm Nghị chỉ có một người mẹ góa.

Vì thế, suốt những năm đại học, cao học và tiến sĩ của Lâm Nghị đều do một tay tôi chu cấp.

Trên mạng nói, việc đầu tiên người m/ù làm khi lấy lại ánh sáng chính là vứt bỏ chiếc gậy chống, quả nhiên không sai.

Sau này tôi sẽ không đặt hy vọng của mình vào người khác nữa.

Đàn ông không dựa được, con cái cũng không dựa được, người duy nhất có thể dựa vào chỉ có chính mình.

Giấy ly hôn của tôi và Lâm Nghị phải một tháng sau mới có, hiện tại tôi còn năm vạn tệ tiền tiết kiệm.

Tôi quyết định làm lại nghề cũ. Trước đây tôi từng học trang điểm, làm chuyên viên trang điểm mỗi tháng cũng ki/ếm được từ mười ngàn đến mười lăm ngàn tệ.

Từ khi sinh Lâm Nguyễn Nguyễn, tôi không còn thời gian và sức lực cho việc đó nữa.

Nhưng ngày nào rảnh rỗi tôi vẫn xem các video hướng dẫn làm đẹp trên mạng và thỉnh thoảng luyện tập. Bây giờ nếu làm chuyên viên trang điểm như trước, không những thể lực không theo kịp mà cũng chẳng có nhiều khách hàng.

Tôi quyết định trở thành một beauty blogger.

Tôi thuê một căn hộ một phòng ngủ ở khu chung cư giá rẻ, tốn hết mười hai ngàn tệ.

Nói là làm, ba ngày sau khi chuẩn bị đủ thiết bị, tôi bắt đầu quay video trang điểm mô phỏng. Phải mất nửa tháng đăng bài mới tăng được 1000 người theo dõi, đủ số tiền m/ua đồ nghề.

Tôi không nản lòng, tiếp tục kiên trì, còn tranh thủ thời gian rảnh rỗi để học cách viết kịch bản phim ngắn.

Ngày nào cũng trôi qua rất phong phú.

Trong thời gian đó, Lâm Nghị gửi tin nhắn cho tôi, ý bảo tôi suy nghĩ lại, một người phụ nữ cầm nhiều tiền cũng chẳng ích gì, về già rồi chẳng phải vẫn dựa vào con gái sao.

Lời nhảm nhí! Phụ nữ cầm tiền là vô ích, đàn ông cầm tiền là lẽ đương nhiên, chẳng phải là để lấy tiền nuôi nhân tình sao.

Tôi nghe lời người hâm m/ộ, bắt đầu livestream mỗi ngày để dạy người ta cách trang điểm. Tôi nói chuyện dịu dàng, cách dạy đơn giản dễ hiểu, dần dần người theo dõi tôi ngày càng nhiều.

Thấm thoát đã một tháng trôi qua.

Ngày đi lấy giấy ly hôn, tôi mặc chiếc váy liền thân màu hồng chiết eo vừa m/ua, khoác ngoài một chiếc áo khoác phong cách màu kem, trang điểm nhẹ nhàng.

Nhìn mình trong gương, tôi mới thực sự cảm nhận được mỗi ngày đều đang sống vì chính mình.

4.

Khi tôi đến Cục Dân chính, tôi thấy Lâm Nghị và Triệu Vân.

Triệu Vân 20 tuổi, mặc một chiếc váy ngắn màu trắng đến đầu gối, trông vô cùng trong sáng, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ khiêu khích.

Lâm Nghị nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.

Kiếp trước, tôi chưa bao giờ chăm chút cho bản thân, tiền ki/ếm được đều đưa cho Lâm Nghị và Lâm Nguyễn Nguyễn, khiến cho một người mới ngoài hai mươi như tôi trông già như ba bốn mươi tuổi.

Triệu Vân cấu mạnh vào người Lâm Nghị, hắn mới gi/ật mình tỉnh lại.

Tôi và Lâm Nghị dưới sự “giám sát” của Triệu Vân đã nhanh chóng lấy được giấy ly hôn.

Khi tôi định rời đi, Triệu Vân chặn đường tôi: “Thẩm Lâm, tôi khuyên cô đừng có quá đáng.”

Tôi đầy vẻ khó hiểu.

Triệu Vân lại nói tiếp: “Tiền của anh Nghị là do anh ấy vất vả ki/ếm được, cô suốt ngày ở nhà không làm gì, dựa vào đâu mà đòi chia một nửa.”

“Tôi thực sự nghi ngờ không biết cô đỗ đại học bằng cách nào đấy. Dĩ nhiên là tôi dựa vào pháp luật, dựa vào sự hy sinh của tôi cho Lâm Nghị và gia đình này suốt bao nhiêu năm qua. Chẳng lẽ tương lai cô gả cho Lâm Nghị, sinh con cho hắn, rồi bị hắn quét ra khỏi cửa, cô lại chẳng lấy một xu sao?” Thật nực cười.

Triệu Vân tức đến mức muốn làm bộ ôm bụng ngã xuống.

Tôi nhanh chân hơn, giả vờ tủi thân gào lên: “Cô Triệu này, chẳng lẽ cô cư/ớp chồng tôi còn chưa đủ, còn muốn ép tôi ra đi tay trắng sao? Cô b/ắt n/ạt người khác như vậy, tôi phải đến trường của cô hỏi xem thầy cô giáo dạy dỗ cô thế nào mới được.”

Những người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ Triệu Vân và Lâm Nghị, có người còn lấy điện thoại ra quay video.

【Chụp ảnh đi, xem đây là trường nào, sao lại dạy người ta làm tiểu tam chứ.】

【Đúng đấy, còn nhỏ tuổi mà phá hoại gia đình người khác, lại còn b/ắt n/ạt người ta thế này.】

【Phải đăng lên mạng cho cô ta biết mặt.】

Lâm Nghị thấy x/ấu hổ nên che mặt chạy trước.

Triệu Vân nghe mọi người đòi quay video, Lâm Nghị lại bỏ chạy mất, cũng chẳng màng gì nữa, vội vàng đứng dậy bỏ chạy.

Tôi đuổi theo phía sau hét lớn: “Nếu các người không đưa tiền cho tôi, tôi sẽ đến tận trường tìm các người.”

Triệu Vân lảo đảo một cái.

“Cô gái, cô làm đúng lắm. Đối phó với tra nam và tiểu tam thì không được mềm lòng, chỉ có tiền mới là quan trọng nhất.” Rất nhiều người khen ngợi tôi.

“Cảm ơn mọi người.”

5.

Triệu Vân về nhà càng nghĩ càng tức.

Bản thân mình là sinh viên trẻ đẹp, gả cho một người hơn mình mười mấy tuổi đã là tủi thân lắm rồi, kết quả còn phải làm mẹ kế, lại còn bị vợ cũ của hắn b/ắt n/ạt.

Triệu Vân nhớ lại cảnh Lâm Nghị vừa rồi bỏ mặc mình mà chạy, tất cả uất ức dồn nén lại.

Cô ta trút hết gi/ận dữ lên đầu Lâm Nguyễn Nguyễn.

Bữa tối không cho Lâm Nguyễn Nguyễn ngồi vào bàn: “Gạo trong nhà chỉ có bấy nhiêu, con ăn rồi thì em trai con ăn gì.”

Lâm Nghị và mẹ hắn nghe vậy cũng thấy Triệu Vân nói có lý.

Con gái sao có thể so với con trai được chứ.

Thế là Lâm Nguyễn Nguyễn tỉnh mộng khỏi giấc mơ công chúa của mình, trở thành người có địa vị thấp nhất trong nhà họ Lâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
3 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm