Tôi rướn người về phía trước, áp sát vào ngựk bà rồi cười càng rạng rỡ hơn.

"Con biết mẹ muốn giả ch*t để mang theo tờ vé số trúng đ/ộc đắc, dắt em trai đi du lịch vòng quanh thế giới, để lại đống đổ nát cho con, sau khi tận hưởng cuộc sống xa hoa còn định dùng con làm túi m/áu miễn phí suốt đời."

"Nếu muốn trách thì chỉ có thể trách Hứa Úy bất tài, đến việc tranh giành lo hậu sự cho mẹ với con mà nó cũng không làm nổi."

"Mẹ à, ch*t không phải là chuyện dễ dàng thế đâu, mẹ nhất định phải diễn cho thật vào đấy!"

Lông mi của mẹ đã run lên bần bật, nước mắt gần như sắp trào ra.

Xe tang dừng hẳn, tôi lạnh lùng đắp lại tấm vải trắng lên người bà.

Tôi vừa khóc vừa dúi cho nhân viên mấy phong bao đỏ.

"Tình trạng của mẹ tôi có chút đặc biệt, không thể trực tiếp ch/ôn cất ngay, phiền các anh đợi tôi một lát."

Theo phong tục địa phương, trước cửa lò hỏa táng luôn có những đạo sĩ mời chào dịch vụ. Tôi tiện tay kéo một người lại, khẩn khoản nói:

"Đại sư, mẹ con bị người ta tức ch*t, phiền ngài giúp mẹ con trừ tà, để bà ấy ra đi thanh thản."

"Không cần lo chúng con có chịu nổi hay không, nhất định phải trừ cho sạch sẽ! Làm sao cho sạch nhất thì cứ làm!"

Nói xong, tôi đưa ngay một xấp tiền mặt cho ông ta. Đạo sĩ lập tức hớn hở nhận đơn, vỗ ngựk đảm bảo. Ông ta đ/ốt giấy vàng mã thành tro, khói bốc nghi ngút xung quanh xe tang, mang theo mùi khét lẹt.

Trong mắt tôi là vẻ hả hê không cách nào che giấu. Chỉ thấy đạo sĩ thuần thục cho đống tro bùa đã ngh/iền n/át vào ống tre, trộn thành bùn đen, rồi đổ thẳng vào mũi và miệng mẹ tôi. Sau đó, ông ta nhắm mắt lầm rầm niệm chú:

"Bịt mũi bịt miệng, đường luân hồi không mang theo oán niệm, không nhả tà khí..."

Mẹ tôi chỉ nín thở được vài giây đã không nhịn được mà bắt đầu giãy giụa. Đúng lúc này, từ phía xa vang lên một giọng nói đầy lo lắng:

"Chị dừng tay lại! Chị đang làm gì mẹ đấy!!"

Đạo sĩ mở mắt ra, nhìn thấy mẹ tôi đang co gi/ật thì sợ ch*t khiếp. Tôi vận dụng hết khả năng diễn xuất, ôm lấy mẹ gào khóc:

"Đại sư, mẹ con chính là bị em trai con tức ch*t, nhìn xem em con đến rồi kìa, mẹ con đang có oán khí đấy!!"

Đã nhận tiền, đạo sĩ đành đ/âm lao phải theo lao. Lượng bùn đen nhét vào mũi miệng mẹ tôi tăng gấp đôi. Đạo sĩ mồ hôi nhễ nhại, kinh văn đọc nhanh như đọc rap. Chắc là mẹ tôi bị ngạt thật, co gi/ật một hồi rồi cũng nằm im.

Hứa Úy lao tới đẩy đạo sĩ ra. Nhìn thấy khuôn mặt đầy bùn đen của mẹ, nó vội vàng khóc lóc:

"Hứa Du, chị định hại ch*t mẹ đấy à!!"

Lâm Hinh đi theo phía sau, sắc mặt khó coi như người bị táo bón. Tôi phớt lờ họ, yếu ớt nhờ vả nhân viên lò hỏa táng:

"Em trai tôi không chấp nhận được việc mẹ đã mất, phiền các anh giúp đưa mẹ tôi vào trong đi."

Ngày nào ở lò hỏa táng chẳng gặp những người nhà nói nhảm, nhân viên sau khi kiểm tra giấy chứng tử thì bình thản tách nó ra. Nhìn mẹ dần dần được đẩy vào lò th/iêu, tôi thầm cười, cũng không biết giờ bà là đang giả ngất hay ngất thật. Nhưng giờ thì chắc chắn phải tỉnh rồi.

Nhân viên nói sau khi cửa lò đóng lại, chỉ cần nhấn nút đỏ là quá trình hỏa táng sẽ bắt đầu. Tôi sợ mẹ không nghe thấy, vừa khóc vừa hét lớn:

"Mẹ! Mẹ đi bình an nhé!"

"Ch/áy một cái là xong ngay, không đ/au đâu, mẹ đừng sợ!!"

Nhân viên chuẩn bị xong xuôi, ngón trỏ từ từ đặt lên nút th/iêu. Em trai dùng hết sức bình sinh thoát khỏi tay nhân viên, gào thét đi/ên cuồ/ng:

"Không được! Mau đưa mẹ tôi ra ngoài, bà ấy vẫn chưa—"

Đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ bên trong cửa lò hỏa táng bỗng vang lên một tiếng động trầm đục—

Một dấu bàn tay của người sống, đ/ập mạnh vào cửa lò.

"Bộp!"

"Bộp bộp bộp!"

Tiếng đ/ập liên hồi, xen lẫn tiếng thét x/é lòng:

"C/ứu với... thả tôi ra!!"

Hiện trường im lặng trong chốc lát, rồi bùng n/ổ những tiếng hét thất thanh.

"Trời ơi! Người ch*t sống lại rồi?!"

"Ban ngày ban mặt gặp q/uỷ rồi!"

Nhân viên sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, chỉ tay vào lò th/iêu:

"X/ác ch*t sống lại rồi!! X/ác ch*t sống lại rồi á á á!!"

Em trai vội vàng lao lên, cưỡng ép cạy cửa lò ra. Ngay sau đó, một người phụ nữ đầy tro bụi, khuôn mặt lem luốc nước mắt và bùn đen được kéo ra ngoài. Mẹ tôi như người kiệt sức ngã vào lòng em trai, giọng khàn đặc:

"Con trai... sợ ch*t khiếp đi được! Mẹ suýt nữa bị ngạt ch*t trong đó, b/ệnh tim suýt nữa phát tác rồi..."

Em trai ôm ch/ặt lấy bà, khóc lóc thảm thiết:

"Mẹ! Mẹ làm con sợ ch*t khiếp! May mà con phát hiện kịp, không thì mẹ tiêu đời thật rồi!"

"Đều tại chị hai, cứ đòi đưa mẹ đi hỏa táng, con cản thế nào cũng không được!!"

Mẹ tôi đẫm lệ, toàn thân r/un r/ẩy, nhưng ánh mắt bà lại như tẩm đ/ộc, nhìn chằm chằm vào tôi:

"Đúng vậy! Đều tại chị mày! Chính nó cố tình muốn hại ch*t tao!"

"Nếu không phải con trai liều mạng c/ứu tao, giờ tao đã bị th/iêu thành tro rồi!!"

Hai mẹ con họ ôm lấy nhau, thật là một màn "mẫu từ tử hiếu". Nếu mẹ không nhìn tôi với ánh mắt đ/ộc á/c như vậy thì còn hoàn hảo hơn.

Lâm Hinh sợ đến run bần bật, lẩm bẩm:

"Xong rồi... xong đời cả rồi..."

Tôi giả vờ mềm nhũn chân, làm bộ đứng không vững, lưng đ/ập mạnh vào cái tủ sắt bên cạnh. X/ác nhận mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, tôi giả vờ ngơ ngác:

"Mẹ... không phải mẹ ch*t rồi sao?"

Tôi giơ tay chỉ vào người em trai vẫn đang ôm mẹ, ánh mắt mơ hồ:

"Hứa Úy, sao cậu lại biết mẹ chưa ch*t?"

Lời vừa dứt, em trai sững sờ, cả người cứng đờ tại chỗ. Không đợi nó kịp nói, tôi lập tức chuyển hướng ngón tay, chỉ thẳng vào Lâm Hinh đang định lẻn đi:

"Bác sĩ Lâm, là cô phụ trách cấp c/ứu cho mẹ, giấy chứng tử cũng là do chính tay cô ký, giờ các người lại bảo tôi là mẹ vẫn còn sống??"

"Giấy chứng tử của b/ệnh viện chẳng lẽ là trò đùa sao?!!"

Lâm Hinh mặt trắng bệch, ấp úng không nói nên lời. Nước mắt tôi rơi lã chã, giọng khóc r/un r/ẩy nhưng truyền rõ mồn một vào tai mọi người:

"Nếu các người đã biết mẹ chưa ch*t, tại sao lại giấu tôi suốt bấy lâu nay?!!"

"Các người... có phải coi tôi là kẻ ngốc để dắt mũi không?!!"

Vai tôi run lên, khóc không thành tiếng.

"Các người có biết không? Nếu mẹ tôi thực sự bị th/iêu ch*t, sẽ có bao nhiêu người phải chịu trách nhiệm? Có bao nhiêu người vì trò đùa quái á/c của các người mà mất việc, thậm chí là ngồi tù?!!"

Nhân viên được tôi nhắc nhở, vội vàng cầm bộ đàm:

"Hiện trường xảy ra bất thường... nghi vấn người ch*t chưa được hỏa táng..."

"Không... không đúng, là nghi vấn người chưa ch*t bị hỏa táng?"

"Ôi trời! Tôi cũng không biết tình hình thế nào nữa, mau phái người đến xử lý đi!!"

Lò hỏa táng chưa từng gặp chuyện này, đành giữ mọi người lại chờ cấp trên giải quyết. Nhưng tôi biết rõ mình không thể lãng phí thời gian ở đây. Ngoài việc xem kịch, còn một chuyện quan trọng hơn.

Tôi tranh thủ lúc hỗn lo/ạn hít sâu một hơi, đột nhiên trợn mắt, ngã ngửa ra sau, giả vờ ngất xỉu. Nhân viên hoảng lo/ạn, sợ lại có án mạng, vội vàng lái xe đưa tôi đi b/ệnh viện. Xe chạy như bay, đến gần b/ệnh viện tôi mới từ từ mở mắt, yếu ớt xua tay:

"Tôi không sao rồi... thật sự không cần phiền phức vậy đâu, tôi tự đi b/ệnh viện được."

"Xin hãy điều tra rõ chuyện của mẹ tôi!"

Nhìn bóng xe khuất dần, tôi lập tức về nhà, dựa vào ký ức kiếp trước, lật tấm ván dưới cùng của tủ. Quả nhiên, tờ vé số đang nằm lặng lẽ ở đó.

Đầu ngón tay tôi run run lấy nó ra. Thảo nào mẹ nhất định phải giả ch*t vào hôm nay, đây chính là ngày cuối cùng để đổi vé số.

Tôi phấn khích đến mức ngón tay r/un r/ẩy, không kìm được mà cười khẽ. Đáng tiếc thật mẹ à, hôm nay mẹ định sẵn là người bận rộn, làm sao còn thời gian đi đổi thưởng chứ?

Để vé số hết hạn thì phí quá. Đành chuyển vào thẻ của con vậy nhé~.

Khi tôi quay lại b/ệnh viện, sảnh chính đã cãi vã ầm ĩ. Mẹ đang m/ắng Lâm Hinh xối xả:

"Rõ ràng tao chưa ch*t, các người lại cấp giấy chứng tử cho tao, là muốn hại ch*t tao à?!!"

Lâm Hinh nhìn Hứa Úy đang cầu c/ứu, đành cắn răng nói:

"Lúc đó máy móc hiển thị không còn dấu hiệu sinh tồn, tôi chỉ... chỉ làm theo quy trình..."

Mẹ tôi hét lớn c/ắt ngang:

"Theo quy trình của các người mà suýt nữa tao bị đem đi hỏa táng thật đấy! Giờ cô nói một câu sai sót là xong à? B/ệnh viện các người làm việc kiểu đó sao?"

Lâm Hinh không ngờ Hứa Úy lại hùa theo:

"Mẹ nói đúng! Đều là lỗi của bác sĩ Lâm! Chúng tôi tin tưởng cô mới giao mạng sống của mẹ cho cô, kết quả cô suýt hại mẹ tôi vào lò hỏa táng!"

"Mẹ tôi mà có mệnh hệ gì, cô đền nổi không?!!"

Lâm Hinh sững sờ:

"Trước đó rõ ràng cô không nói thế mà—"

Mẹ tôi t/át thẳng vào mặt Lâm Hinh:

"Con ranh kia, bớt đổ vạ cho con trai tao! Tao chán sống chắc mà phải tự đi hỏa táng chính mình?? Đây là t/ai n/ạn y tế của các người, cô và b/ệnh viện phải chịu toàn bộ trách nhiệm!!"

Lâm Hinh ôm má nóng rát, hít sâu một hơi rồi đột nhiên cười nhạt.

Đúng lúc này:

"Cảnh sát đây! Tránh ra!"

"Ai báo cảnh sát? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?!!"

Nhân viên vội vàng chạy ra, lắp bắp:

"Tình hình khá đặc biệt... người đã khuất này, à không, là nghi vấn người đã khuất, cô ấy vừa suýt bị đẩy vào lò hỏa táng, nhưng giờ cô ấy vẫn còn sống! Chúng tôi đều nhận được giấy chứng tử mới làm thủ tục, không thể trách chúng tôi được!"

Cảnh sát cau mày, lạnh lùng quét mắt qua mọi người, dừng lại ở người mẹ đang r/un r/ẩy trong lòng Hứa Úy.

"Người sống suýt bị hỏa táng? Các người giải thích thế nào?"

Mẹ tôi lập tức r/un r/ẩy đứng dậy, nước mắt đầm đìa:

"Đồng chí cảnh sát! Anh đến rồi! Đều tại bác sĩ Lâm này—cô ta tùy tiện cấp giấy chứng tử, suýt hại ch*t tôi!"

Bà chỉ tay vào Lâm Hinh, đầy phẫn nộ:

"Đây là mưu sát! Tôi muốn kiện cô ta! Tôi muốn kiện cả b/ệnh viện này!!"

Lâm Hinh chỉ vào mẹ con họ, giọng từ r/un r/ẩy trở nên sắc lạnh:

"Nói láo! Chính các người c/ầu x/in tôi giúp giả ch*t! Giờ xảy ra chuyện lại muốn đổ hết trách nhiệm cho tôi?!!"

Mẹ tôi gi/ận đến run người:

"Nói bậy! Tao không hề làm thế! Mày đang vu khống chúng tao—"

"Tất cả bằng chứng tôi đều giữ lại hết!!"

Giọng Lâm Hinh như muốn x/é toang không khí sảnh b/ệnh viện:

"Lịch sử trò chuyện, tờ ký tên, hồ sơ b/ệnh án, hai mẹ con các người không ai thoát được đâu!!!"

Sảnh b/ệnh viện lập tức n/ổ tung. Cảnh sát nghiêm giọng:

"Các người, đi theo chúng tôi một chuyến, khai báo rõ ràng!"

Mẹ tôi hoảng hốt nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tôi.

Bà r/un r/ẩy nói:

"Du Nhi, con mau nói giúp mẹ một câu! Con là đứa con hiểu chuyện nhất nhà, mẹ... mẹ không thể bị oan uổng thế này!"

Lời vừa dứt, bà bỗng khựng lại. Như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt tái mét.

Mẹ làm sao có thể quên được. Lúc bà giả ch*t, tôi đã nói bao nhiêu lời nguyền rủa bên tai bà.

Tôi che giấu vẻ đ/ộc á/c trong đáy mắt, nước mắt lại trào ra:

"Mẹ... mẹ thật sự là mẹ sao?"

"Mẹ có biết lúc con cầm giấy chứng tử trên tay, nước mắt con cạn khô rồi không? Nếu mẹ chưa ch*t, tại sao lại lừa con?!!"

"Nhỡ đâu lúc đó..."

Tôi ôm mặt sợ hãi:

"Con là phận con gái, chính tay đưa mẹ ruột còn sống đi hỏa táng, mẹ muốn ép ch*t con sao?!!"

Mẹ tái mặt, r/un r/ẩy chỉ vào tôi: "Mày... mày là đứa nghịch tử—"

Cảnh sát lạnh lùng:

"Những người liên quan, áp giải về!"

Tại đồn cảnh sát, giọng cảnh sát khá ôn hòa:

"Cô gái, cô bị lừa, không tham gia vào vụ việc, bản khai chỉ là thủ tục thôi."

Tôi cắn môi, ngón tay vẫn không ngừng r/un r/ẩy. Sau khi ký xong, tôi được đưa ra ngoài. Gió đêm ùa tới, tôi mới cảm thấy mình cuối cùng đã có thể hít thở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
3 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm