Kết quả xử lý nhanh chóng được đưa ra. Mẹ và Hứa Úy vì làm giả giấy tờ, gây rối trật tự công cộng nên bị tạm giam mười ngày. Lâm Hinh do làm giả giấy chứng tử trái quy định nên bị b/ệnh viện sa thải ngay lập tức, tước giấy phép hành nghề, chính thức chấm dứt con đường làm bác sĩ.

Tin tức truyền ra ngoài, cư dân mạng xôn xao bàn tán:

"Chậc, xem ra thằng em trai cũng biết chuyện, cả nhà hợp mưu lừa con gái ruột, á/c thật đấy..."

"Chuyện này mà truyền ra ngoài thì người con gái phải mang tiếng x/ấu cả đời!"

"Đây mà là mẹ á? Còn á/c hơn cả mẹ kế!"

Tôi nhìn từng dòng bình luận trên màn hình, lòng chua xót đắng cay. Họ làm sao biết được, chuyện hoang đường như vậy, kiếp trước lại thực sự xảy ra với tôi.

Sóng gió tạm thời lắng xuống, nhưng tôi không hề rảnh rỗi. Tờ vé số đó được tôi giấu trong ngăn bí mật ở bàn học, mỗi lần nhớ tới, tim tôi lại đ/ập thình thịch. Tôi tranh thủ đến trung tâm xổ số trước giờ tan làm, đeo khẩu trang và đội mũ kín mít. Sau khi nhân viên x/ác nhận thông tin, họ tươi cười đưa cho tôi tờ x/ác nhận:

"Cô ơi, chúc mừng cô, giải thưởng đã vào tài khoản!"

Nhìn dãy số không dài dằng dặc trên màn hình, hơi thở tôi suýt nữa không theo kịp, đầu ngón tay r/un r/ẩy. Nhưng rất nhanh, tôi đã bình tĩnh lại. Nếu số tiền này bị mẹ tôi truy tìm, chắc chắn bà sẽ biết. Không quá ba ngày, nó sẽ rơi vào tay bà và Hứa Úy. Họ làm sao có thể bỏ qua món tiền từ trên trời rơi xuống này?

Tôi quyết định ngay lập tức quyên góp một phần, ẩn danh chuyển cho các cô nhi viện và quỹ từ thiện. Nhìn thấy thông báo chuyển khoản thành công, nỗi đ/è nén trong lòng tôi mới dần tan biến.

Phần còn lại, tôi không để trong tài khoản ngân hàng mà chuyển hết vào một sản phẩm đầu tư kỳ hạn. Khóa năm năm, không thể rút trước hạn. Cho dù mẹ có lật tung tài khoản của tôi lên cũng chỉ biết đứng nhìn.

Làm xong những việc này, tôi mới thực sự trút bỏ được gánh nặng. Đêm khuya, tôi ngồi trước giường, bỗng cảm thấy người nhẹ bẫng. Tiền đã an toàn, mạng cũng coi như nhặt lại được.

Mười ngày sau, hết thời hạn tạm giam, mẹ và Hứa Úy lủi thủi trở về nhà. Vừa vào cửa, họ gần như phát đi/ên lục tung mọi thứ, cuối cùng tìm thấy cuống vé số trong ngăn bí mật. Hứa Úy ban đầu vui sướng tột độ, tay r/un r/ẩy cầm lấy. Nhưng khi nhìn vào ngày hết hạn đổi thưởng, sắc mặt nó lập tức trắng bệch.

"Mẹ... mẹ ơi, tiêu rồi... quá hạn rồi."

"Cái... gì cơ?!"

Mẹ lao tới, cư/ớp lấy cuống vé từ tay nó, mắt trợn ngược.

Giây tiếp theo, ngựk bà thắt lại, suýt nữa không thở nổi, vị vào bàn r/un r/ẩy hét:

"Sao có thể thế được... đây là mạng sống của nhà ta mà! Sao lại quá hạn được!"

Hứa Úy sốt ruột giậm chân:

"Mẹ, tiền... tiền mất hết rồi!"

Mẹ gân xanh nổi đầy trán, suýt nữa ngất xỉu. Bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, ánh mắt bà sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tôi:

"Con ranh khốn nạn, có phải mày không?! Có phải mày đã đổi thưởng rồi không?!!"

Tôi ló đầu ra từ trong phòng, vẻ mặt ngây thơ:

"Hả? Vé số? Mẹ đang nói gì vậy? Mẹ có nói với con là có vé số trúng thưởng đâu, sao con biết được?"

"Mày đừng có giả ng/u!"

Mẹ r/un r/ẩy, ngón tay bóp ch/ặt cuống vé, nghiến răng nghiến lợi:

"Tao nghe thấy mày nói mày trọng sinh, chính mày đã cản trở tao đủ đường! Mày biết hết mọi chuyện, mày cố tình!!"

Tôi cười vô tội:

"Mẹ nói gì thế? Trọng sinh là gì... con không hiểu."

"So với tiền bạc, mẹ nên lo cho bản thân mình trước đi thì hơn."

Lời vừa dứt, chuông cửa reo.

"Cảnh sát đây!"

"Chúng tôi nhận được tin báo, bà có hành vi giả ch*t để trục lợi bảo hiểm, mời phối hợp điều tra."

Mặt mẹ trắng bệch:

"Các anh nói bậy gì thế? Tôi lừa bảo hiểm hồi nào?"

Cảnh sát mở tập tài liệu, chỉ thẳng:

"Theo bằng chứng từ công ty bảo hiểm, khi giấy chứng tử được cấp, các người đã trục lợi tiền bồi thường. Người thụ hưởng là con trai Hứa Úy, số tiền đã chuyển vào tài khoản, công ty bảo hiểm đã khởi kiện."

Hứa Úy h/oảng s/ợ:

"Không có, mẹ tôi đâu có m/ua bảo hiểm!"

Tôi lên tiếng đúng lúc:

"Mẹ ơi, mẹ quên rồi sao? Bảo hiểm t/ai n/ạn và bảo hiểm nhân thọ mà trước đây mẹ bắt con m/ua cho mẹ đấy!"

"Lúc đó chúng ta còn cãi nhau, con nói dựa vào đâu mà con m/ua bảo hiểm cho mẹ, lại để em trai làm người thụ hưởng."

Mẹ hoàn toàn sững sờ:

"Mày... vu khống tao?"

"Hứa Du, tao nuôi mày lớn chừng này, rốt cuộc tao làm gì có lỗi với mày? Tại sao mày lại hại tao như vậy?!!"

Tôi thầm cười. Ngay khi trọng sinh trở về, tôi đã nhờ bạn giúp m/ua bảo hiểm cho mẹ, chỉ để sau khi bà giả ch*t, đổ tội bà lừa bảo hiểm. Tôi biết tôi đang vu khống bà, và mẹ cũng biết. Nhưng thì sao chứ? Kẻ lừa bảo hiểm nào lại đi thừa nhận mình lừa bảo hiểm?

Tôi khẽ ngước mắt, vẻ mặt vô tội:

"Mẹ, con bỏ tiền bỏ sức, lỡ mẹ ch*t thật, con cũng chẳng được lợi lộc gì, con vu khống mẹ thì con được gì chứ?"

"Cũng đâu phải con bắt mẹ giả ch*t, con bị mẹ và em trai lừa, cuối cùng mới biết mẹ còn sống."

"Mẹ... sao mẹ có thể quay ngược lại trách con? Con thật sự uất ức ch*t mất!!"

Sắc mặt mẹ cứng đờ, môi r/un r/ẩy dữ dội, không còn lý do gì để phản bác. Bà lao tới, t/át mạnh vào mặt tôi:

"Con khốn miệng đầy lời nói dối!"

"Lúc mày còn nhỏ, tao nên dìm mày ch*t trong thùng nước tiểu đi cho xong!!"

Cảnh sát nhanh chóng tiến lên, túm ch/ặt tay bà:

"Dừng tay, trước mặt cảnh sát mà gây sự, bà định làm gì hả!"

Mẹ gào thét giãy giụa:

"Buông tôi ra! Tôi muốn đá/nh nó! Tôi muốn đá/nh ch*t nó!"

Hứa Úy vội vàng định giúp mẹ cũng bị cảnh sát kh/ống ch/ế.

"Hai mẹ con bà bị nghi ngờ có hành vi phạm pháp, bao gồm giả ch*t lừa bảo hiểm và cố ý gây thương tích, yêu cầu về đồn cảnh sát điều tra thêm."

Mẹ vẫn gào thét đi/ên cuồ/ng, nhưng đã bị c/òng tay và cưỡ/ng ch/ế đưa đi. Hứa Úy cũng bị dẫn đi, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. Tôi khẽ đưa tay xoa gò má còn hơi rát, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Các người xong đời thật rồi.

Biên bản tại đồn cảnh sát được hoàn tất nhanh chóng, tôi khai báo sự thật và bổ sung quá trình m/ua bảo hiểm. Tôi còn cung cấp video ghi lại cảnh mẹ đe dọa, nhục mạ tôi khi cãi nhau. Chứng minh mẹ thường xuyên bắt tôi làm "nô lệ cho em trai", tôi vì nể tình mẹ con nên hầu hết đều nhẫn nhịn.

Cảnh sát lộ vẻ thương cảm, an ủi:

"Cô đã chịu nhiều áp lực trong gia đình, việc cung cấp bằng chứng lúc này rất quan trọng cho vụ án."

Lời nói và biên bản của tôi càng có sức thuyết phục. Mẹ và em trai bị tạm giam mười ngày để chờ xử lý. Qua song sắt, tôi nở nụ cười chiến thắng, nhưng trong mắt lại là nỗi buồn:

"Mẹ ơi, mẹ hồ đồ quá, sao lại đi lừa bảo hiểm chứ?"

Nước mắt mẹ rơi lã chã, bà bám ch/ặt vào song sắt, chất vấn xen lẫn c/ầu x/in:

"Tao vất vả một mình nuôi mày và em trai khôn lớn, mẹ con một kiếp, tại sao... tại sao mày lại đối xử với tao như vậy?"

Tôi nhìn bà, trong mắt không chút hơi ấm:

"Mẹ, vậy tại sao mẹ lại đối xử với con như thế? Chỉ vì con thiếu một thứ mà em trai có sao?"

"Hồi nhỏ, em trai khóc đòi cặp sách mới, mẹ không có tiền, liền bắt con nhịn đói, lấy tiền ăn của con m/ua cặp cho nó, bảo con gái ăn nhiều làm gì cho phí."

"Lớn lên, em trai không làm gì cả, suốt ngày lêu lổng, chỉ vì đến tuổi, mẹ liền cư/ớp sạch tiền mồ hôi nước mắt của con để m/ua nhà cho nó cưới vợ."

"Con dựa vào đâu mà phải chịu chứ?"

Mẹ hổ thẹn không nói nên lời. "Những thứ này con đều có thể nhịn, tiền của mẹ, vé số của mẹ, con vốn dĩ đều không cần, nhưng mẹ lại dồn con vào đường cùng."

Tôi nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy:

"Mẹ biết không, kiếp trước khi mẹ giả ch*t đi du lịch, con đã bị b/ạo l/ực mạng suốt ba năm."

"Công việc, cuộc sống của con tan nát, con bị trầm cảm rồi t/ự s*t."

"Đến lúc con ch*t, mọi người đều vỗ tay hoan hô, bao gồm cả mẹ và em trai."

"Mẹ nói xem, tại sao con lại đối xử với mẹ như vậy?"

Nói xong, tôi quay lưng rời đi. Mẹ khóc thét sau lưng: "Tiểu Du, là mẹ có lỗi với con..."

Nhưng lòng tôi không chút gợn sóng. Mọi sự hối h/ận và nước mắt của bà đều không còn liên quan đến tôi nữa.

Mười ngày sau, vụ án lừa bảo hiểm của mẹ và em trai được đưa ra xét xử. Tôi ngồi ở hàng ghế khán giả, lặng lẽ nhìn mọi hành động của họ. Tại tòa, em trai không ngừng kêu oan, giãy giụa, chất vấn sự bất công của pháp luật, vẫn ảo tưởng về cơ hội lật ngược thế cờ. Còn mẹ, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Ánh mắt bà nhiều lần hướng về phía tôi, nhưng không nói được lời nào, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào.

Cuối cùng, mẹ bị tuyên án bảy năm tù. Em trai là người hưởng lợi, lại có thái độ ngoan cố không nhận tội nên bị tuyên án năm năm.

Búa công lý gõ xuống, bản án có hiệu lực. Em trai nghiến răng, mắt đầy uất ức và gi/ận dữ. Mẹ cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cảnh sát tiến lên dẫn hai người đi. Mẹ bỗng ngẩng đầu, ánh mắt đầy c/ầu x/in, giọng r/un r/ẩy:

"Tiểu Du... là mẹ có lỗi với con... mẹ sai rồi... Hy vọng con có thể tha thứ cho mẹ..."

Tôi lặng lẽ nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng:

"Mẹ, lời xin lỗi của mẹ đến quá muộn rồi, cũng không đổi lại được những tổn thương mẹ gây ra cho con bao năm qua."

"Con h/ận mẹ, nhưng cũng sẽ không tha thứ cho mẹ."

Nỗi đ/au quá khứ không biến mất, nhưng tôi biết, những khổ đ/au đó không còn có thể chi phối cuộc sống của tôi nữa. Không còn mẹ và em trai, tôi mới biết, hóa ra cuộc sống có thể thoải mái đến thế. Hóa ra đặt bản thân lên hàng đầu là điều hợp tình hợp lý.

Nhiều năm sau, tôi đã có chút danh tiếng trong ngành. Tiền tiết kiệm sớm đã gấp nhiều lần số tiền trúng thưởng năm đó. Sau này, mẹ và em trai lần lượt mãn hạn tù. Lúc đó tôi đã chuyển nhà. Khi tin tức truyền đến, đó chỉ là tin tức không quan trọng nhất trong số hàng tá tin tức tôi duyệt mỗi ngày.

Không phấn khích, không gợn sóng. Mẹ có lẽ biết tôi không muốn liên lạc nên cũng không tìm tôi. Thỉnh thoảng có thể thấy bóng dáng họ ở góc phố, tôi cũng không dừng lại. Chỉ nghe thấy em trai phàn nàn:

"Mẹ! Đó có phải chị hai không? Nhìn chị ấy bây giờ sống tốt thế, sao chúng ta không tìm chị ấy?"

"Mẹ là mẹ chị ấy, chị ấy lẽ nào không lo cho mẹ?"

Mẹ chỉ coi như không nghe thấy. Em trai vừa mở miệng, mẹ liền t/át thẳng một cái.

"Chị mày không có bất cứ điểm nào có lỗi với chúng ta!"

"Mày tưởng số tiền trong căn nhà cũ là ai để lại cho chúng ta? Là chị mày để lại đấy!"

Đúng vậy, số tiền đó là tôi để lại. Sau khi nộp thuế, tôi quyên góp một khoản lớn, cuối cùng chỉ giữ lại vài triệu. Để lại cho mẹ và em trai hai triệu. Chỉ cần họ sống bình thường, số tiền đó đủ cho mẹ dưỡng già.

Tôi bỏ tiền, em trai bỏ sức. Không có vấn đề gì cả. Tôi không n/ợ mẹ điều gì. Còn sau khi mẹ thực sự ra đi, số tiền còn lại trong tay em trai là bao nhiêu.

Liên quan gì đến tôi chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
3 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm