Chung Ninh trợn tròn mắt, dùng thẻ nhân viên quẹt lại lần nữa, nhưng vẫn nhận được thông báo quẹt thẻ thất bại.
Chung Ninh lộ vẻ khó chịu, định xông vào trong thì bị nhân sự ngăn lại.
"Chung Ninh, hôm qua tôi đã thông báo cho cô rồi, cô bị sa thải. Hãy tìm bộ phận tài chính nhận tiền bồi thường rồi cô có thể đi được rồi."
Chung Ninh hừ lạnh một tiếng, cao giọng:
"Cô là cái thá gì? Chị tôi là chủ tịch công ty, tôi đến công ty nhà mình làm việc, đến lượt một kẻ làm công ăn lương như cô chỉ tay năm ngón sao? Cút, chó khôn không chắn lối!"
Nhân sự đảo mắt: "Chính chủ tịch ra lệnh sa thải cô đấy, kẻ dựa hơi mà còn tự phụ à? Đến cái văn bản cũng làm không xong, còn chỉ trỏ đồng nghiệp khác, mặt dày thật đấy. Không có chủ tịch, ai thèm nhìn đến cô một cái chứ!"
Những người xung quanh hóng chuyện cười ồ lên, Chung Ninh x/ấu hổ đỏ bừng mặt. Cô ta lấy điện thoại định nhắn tin cho tôi thì phát hiện tôi đã chặn cô ta.
Chung Ninh quay sang khóc lóc kể lể với mẹ:
"Mẹ, chị quá đáng lắm! Chị ấy vẫn còn ghi h/ận chuyện hôm nọ, thế mà lại sa thải con. Chẳng qua chỉ vì một đôi dép rá/ch, chị ấy muốn dồn con vào chỗ ch*t mà!"
Mẹ tôi đang chọn trang sức trong trung tâm thương mại, giọng nói lập tức biến đổi:
"Cái gì? Con nhóc ch*t ti/ệt này, nó lật trời rồi! Đợi đấy, tao gọi điện m/ắng ch*t nó! Ngay cả em gái mình mà cũng không chịu giúp, loại người này ra xã hội cũng chỉ đáng bị đá/nh!"
Nhân viên b/án hàng đóng gói mấy sợi dây chuyền vàng và vòng tay lại. Mẹ tôi là khách quen của cửa hàng này, bà vung tay:
"Vẫn như cũ, quẹt thẻ!"
Quản lý cầm lấy thẻ ngân hàng, quẹt nhẹ một cái, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
"Xin lỗi, thẻ này của bà không quẹt được."
4
Mẹ tôi gầm lên thiếu kiên nhẫn: "Sao có thể thế được? Trước đây chẳng phải tôi đều dùng thẻ này sao? Chắc chắn là các người làm sai rồi, quẹt lại đi!"
Quản lý thử lại lần nữa: "Thẻ này quả thực không quẹt được, hay là bà đổi thẻ khác đi?"
Mẹ tôi tức nghẹn họng, vừa định nhắn tin m/ắng tôi một trận trên điện thoại thì lại không liên lạc được với tôi, lúc này bà mới nhận ra có gì đó không ổn.
"Tôi, tôi là khách quen ở đây, lần này cho tôi n/ợ trước, đợi con gái tôi đến tôi bảo nó bù vào."
Ánh mắt quản lý lạnh đi: "Xin lỗi, cửa hàng chúng tôi không cho n/ợ."
"Lúc nãy khi bà chọn trang sức, bà đã làm biến dạng chiếc vòng vàng này rồi, bà phải bồi thường phí gia công cho chúng tôi, tổng cộng là 1800 tệ."
Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi gào khóc, m/ắng cửa hàng vàng là gian thương, cố tình lừa tiền người già. Nhưng cửa hàng cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức đòi báo cảnh sát. Mẹ tôi sợ hãi, cuối cùng đành miễn cưỡng bồi thường tiền.
Khi tôi nhận được điện thoại của mẹ, tôi vừa từ phòng họp bước ra.
Trợ lý đi bên cạnh tôi, vẻ mặt khó xử: "Chủ tịch, mẹ bà gọi điện đến máy tôi, bà ấy còn nói nếu bà không nghe máy, bà ấy sẽ đ/âm đầu vào tường ch*t cho xem."
Tôi cầm điện thoại, vừa mới "alo" một tiếng, tiếng gầm thét của mẹ đã làm màng nhĩ tôi đ/au nhói:
"Chung Linh, đồ con bất hiếu! Vô liêm sỉ, thấp hèn! Tao nuôi mày lớn chừng này, mày báo đáp tao như thế đấy à? Sinh mày ra thà sinh một miếng th!t xá xíu còn hơn!"
"Mày giỏi rồi, có tí tiền bẩn mà tưởng mình gh/ê g/ớm lắm à! Em mày thất nghiệp, mày vui lắm hả? Uổng công mày làm chị, tâm địa đ/ộc á/c quá! Mày mau đi xin lỗi em mày, rồi khôi phục thẻ cho tao!"
Tôi thở dài thong thả:
"Mẹ, mẹ quên rồi sao? Con là sói mắt trắng, sói mắt trắng làm sao có thể tiêu tiền cho mẹ? Nằm mơ đi ạ?"
"Mày, mày, mày muốn tức ch*t tao à! Người một nhà sao phải tính toán chi li thế? Mày làm chị, nhường nhịn em mày chút thì sao? Mày cứ phải phá nát cái nhà này mới vui đúng không! Mày đúng là đồ gây rối!"
Tôi nhìn những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ: "Con phải nhường bao lâu nữa? Con sinh ra đã là chị, chẳng lẽ phải nhường nó cả đời? Nhường đến ch*t à? Mẹ, mẹ hơn con mấy chục tuổi, cũng đâu thấy mẹ đối xử tốt với con được bao nhiêu!"
Mẹ tôi tức đến mức gào khóc trong điện thoại. Tôi cúp máy, nhớ lại ngày nhỏ, Chung Ninh mặc đồ hiệu mấy nghìn tệ, tôi mặc chiếc áo bông cũ nhặt từ nhà dì; nó nghỉ hè được đi du lịch đây đó, tôi chỉ có thể theo mẹ ra phố b/án rau, da bị nắng gắt làm cho tróc cả lớp.
Tôi nhớ lại cảnh mẹ nửa đêm lén đá/nh thức Chung Ninh: "Mau ăn cái chân giò này đi, đừng để chị mày thấy." Còn tôi đứng sau cửa, nuốt cả nước mắt lẫn nước miếng vào bụng.
Sau này nữa, đại học, công việc, kết hôn, mỗi giai đoạn cuộc đời của Chung Ninh đều tốt hơn tôi, chỗ nào cũng có người chống lưng, còn tôi cái gì cũng phải tự dựa vào mình. Mẹ tôi luôn quát m/ắng tôi: "Mày là chị, nên học cách chăm sóc em, đồ em mày không dùng mới đến lượt mày."
Những ngày nhẫn nhịn như vậy, tôi đã sống hơn hai mươi năm.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng dày, cành cây không chịu nổi sức nặng của tuyết, cuối cùng "rắc" một tiếng g/ãy lìa.
Tôi mở camera giám sát, trong nhà, Chung Ninh đang ngồi trên ghế sofa lau nước mắt.
"Làm sao bây giờ mẹ, chị con không lẽ không quản tụi mình thật sao? Nhưng con biết tìm việc ở đâu đây? Đào Đào riêng tiền học piano một năm đã hết trăm nghìn tệ rồi, không phải chị con hứa sau này sẽ cho Đào Đào học trường quý tộc sao..."
Mẹ tôi đi đi lại lại trong phòng khách, mắt lóe lên tia sáng.
"Thế này, con cứ nói là mẹ ốm, bảo Chung Linh đến chăm sóc mẹ. Chỉ cần nó về, mẹ sẽ bắt nó lấy hết tiền ra."
Chung Ninh phấn khích đến mức giọng run lên, nhưng lại có chút do dự: "Lỡ nó không chịu đưa tiền thì sao ạ?"
Mẹ tôi hừ lạnh đầy kh/inh miệt.
"Con còn chưa biết chị con sao, nó là đồ ngốc, mẹ bảo đông nó không dám bảo tây. Nếu không được nữa, lúc đó con lén bật ghi âm, nó không đưa tiền thì con đăng video lên mạng. Giờ người ta coi trọng hiếu đạo thế này, thiên hạ sẽ m/ắng ch*t nó!"
Trên mặt Chung Ninh là niềm vui không thể che giấu. Mẹ tôi đang nói hăng say thì bất ngờ, cửa phòng bị chìa khóa mở ra.
5
Một vài người ùa vào, mẹ tôi hét lên chói tai:
"Các người là ai? Nhầm rồi, đây là nhà tôi!"
Những người đó lùi ra ngoài, nhìn lại số nhà: "Không nhầm, đây là căn nhà tôi đã m/ua."
Chung Ninh đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch: "Ý gì? Căn nhà này đã b/án rồi sao?"
Người m/ua gật đầu: "Đúng vậy, nhìn này, hợp đồng, hóa đơn đều ở đây, nhà đã sang tên cho tôi rồi."
Khoảnh khắc nhìn thấy chữ ký của tôi, m/áu trên mặt mẹ tôi rút sạch. Bà loạng choạng, suýt chút nữa ngã gục.
"Cái này, cái này... nhà bị b/án rồi? Không thể nào, rõ ràng Chung Linh đã bảo sẽ giữ lại để mẹ dưỡng già mà!"
Người m/ua nhíu mày: "Dưỡng già cái gì chứ? Tiền trao cháo múc, nhà này là của tôi rồi, đi đi! Không thì tôi gọi cảnh sát đến đấy!"
Mẹ tôi và Chung Ninh bị đuổi ra khỏi cửa, đứng ngoài tay trắng. Đào Đào không lấy được máy tính bảng, dậm chân gào khóc: "Cháu muốn chơi máy tính bảng, cháu muốn chơi game! Cháu gh/ét mẹ ch*t đi được, mẹ là đồ tồi!"
Đúng lúc này, điện thoại Chung Ninh reo, là giáo viên piano của Đào Đào gọi đến.
"Mẹ Đào Đào, phí học đã được hoàn trả, Đào Đào không cần đến học nữa."
Chung Ninh hoàn toàn ch*t lặng: "Cái gì? Tôi bảo hoàn phí lúc nào? Con gái tôi tương lai là nghệ sĩ piano đấy!"
Giáo viên piano giọng đầy mỉa mai: "Vậy thì tôi không rõ, bà Chung Linh đã gọi điện cho tôi vài ngày trước, bảo rằng sau này bà ấy sẽ không đóng học phí piano cho Đào Đào nữa. Cô tự đi mà hỏi bà ấy, piano không phải ai cũng đủ tiền để chơi đâu!"
Đào Đào òa khóc: "Dựa vào đâu mà không cho con chơi piano! Bạn cùng lớp con đều đi học piano, con cũng muốn m/ua đàn!"
Tiếng khóc vang vọng khắp hành lang, mặt Chung Ninh méo mó, cô ta t/át thẳng vào mặt Đào Đào khiến một bên má sưng vù, Chung Ninh còn túm ch/ặt tai con bé, nghiến răng nghiến lợi:
"Mày còn mặt mũi mà khóc à, cây rụng tiền lớn như dì cả mày mà mày còn không giữ được, suốt ngày chỉ biết chơi điện thoại! Chỉ cần mày dẻo miệng một chút, tụi mình có đến nỗi bị đuổi ra ngoài thế này không? Đồ vô dụng!"
Mẹ tôi định can ngăn cũng bị Chung Ninh đẩy mạnh một cái: "Mẹ, tất cả tại mẹ! Vốn dĩ chị con năm nào cũng gửi tiền về, tụi mình ngồi mát ăn bát vàng sướng biết bao! Mẹ cứ phải làm trò, giờ thì hay rồi, đuổi người ta đi rồi, mẹ chuẩn bị thêm một đôi dép lê thì ch*t à!"
Mẹ tôi đứng không vững, mắt cũng đỏ hoe: "Tại tao? Lúc đó cũng đâu thấy mày đứng ra nói câu nào, toàn đứng bên cạnh xem kịch vui, giờ lại quay sang trách tao. Nhà vốn dĩ là Chung Linh m/ua cho tao dưỡng già, nếu không phải tại mày thì làm gì có nhiều chuyện phiền phức thế này!"
Số điện thoại quen thuộc hiện lên trên màn hình, tôi nhấn nút nghe. đ/ập vào mắt là gương mặt mệt mỏi, tiều tụy của mẹ và bối cảnh khách sạn tồi tàn.
Bà cẩn trọng cất tiếng: "Linh Linh, mẹ và em con... tụi mẹ giờ không có chỗ ở, khách sạn này nhỏ quá, lại bẩn, cách âm cũng kém, con có thể... chuyển cho mẹ chút tiền, hoặc đặt cho mẹ cái khách sạn nào tử tế hơn không?"
Tôi bật cười.
"Mẹ, mẹ nói gì vậy? Con là sói mắt trắng mà, con tiêu tiền cho mẹ chẳng phải tự t/át vào mặt mình sao?"
Mẹ tôi giọng gấp gáp: "Không, không, con gái ngoan, mẹ biết con từ nhỏ đã hiểu chuyện, con thương mẹ nhất mà. Mẹ già rồi, không chịu nổi, con giúp mẹ một tay..."
Tôi nói: "Đúng vậy, con thương mẹ, mẹ lại dồn con vào chỗ ch*t, giờ chẳng phải bị quả báo rồi sao?"
Mẹ tôi cứng đờ, Chung Ninh chen vào, kéo Đào Đào ra trước ống kính:
"Chị, dù chúng em có làm sai, đó cũng là chuyện của người lớn, nhưng Đào Đào vẫn còn là đứa trẻ, nó vô tội. Chị nỡ lòng nhìn cháu gái ruột của mình chịu khổ sao?"
Nói rồi, Đào Đào thút thít khóc:
"Dì cả, cháu nhớ dì lắm, cháu lạnh, bụng cũng đói, cháu không cần máy ảnh nữa, dì về đi!"
6
Tôi mỉm cười nhìn họ diễn kịch.
"Chung Ninh, chị luôn rất tò mò, Đào Đào còn nhỏ, vậy rốt cuộc là ai dạy nó không ngừng đòi hỏi đồ đạc từ chị, và ai dạy nó nói câu 'đây là nhà cháu, dì cả là người ngoài'?"
Nụ cười giả tạo của Chung Ninh cứng đờ trên khóe môi, ấp úng: "Ôi dào, trẻ con nói năng không suy nghĩ, nó nói chơi thôi mà..."
Đào Đào dù sao cũng còn nhỏ, không giữ được bình tĩnh, nó lớn tiếng kêu: "Mẹ, xong chưa hả! Không phải mẹ nói, đợi dì cả ch*t rồi tài sản của dì ấy đều là của cháu sao? Vậy cháu còn được chơi máy tính bảng không?"
Chung Ninh hoảng lo/ạn, véo mạnh Đào Đào một cái. Đào Đào tủi thân rơi nước mắt, tôi không đợi cô ta kịp mở lời, cúp máy trước.
Hai phút sau, tôi lại nhận được tin nhắn của Chung Ninh.
【Chung Linh, mày thực sự không cần tụi tao nữa à? Đào Đào mày cũng không cần nữa sao? Mày không định kết hôn, tương lai Đào Đào là chỗ dựa duy nhất của mày đấy! Tài sản tương lai cũng phải do Đào Đào thừa kế!】
Tôi không trả lời, Chung Ninh lại nhắn:
【Được, mày đừng hối h/ận! Đến lúc đó đừng có khóc lóc mà c/ầu x/in tao!】
Tôi xem với vẻ thích thú, không biết Chung Ninh còn định giở trò gì nữa.