Mọi người đều nói, tôi n/ợ bảo mẫu trong nhà một ân tình.
Tôi là con gái út được bố mẹ sinh ra khi đã lớn tuổi.
Sau khi bố mẹ qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn, anh trai bận rộn xử lý công việc của công ty.
Còn tôi, một đứa trẻ thơ dại, được bảo mẫu nuôi nấng trưởng thành.
Khi nhỏ tôi thường xuyên gặp á/c mộng, bảo mẫu sẽ bỏ mặc con gái ruột của bà để thức trắng đêm dỗ dành tôi.
Bà ấy còn không quản ngại phiền hà, chuẩn bị đủ loại thực đơn dinh dưỡng cho đứa trẻ mắc chứng biếng ăn như tôi.
Thế nhưng, tài nấu nướng của bảo mẫu thật sự quá tệ, làm món gì tôi cũng thấy khó nuốt trôi.
Anh trai luôn bảo với tôi:
"Sau này em phải đối xử tốt với dì Lý một chút, bà ấy vì em mà ngay cả con gái mình cũng chẳng đoái hoài tới."
Nhưng tôi thật sự rất gh/ét hai mẹ con họ, gh/ét đến mức không thể chịu đựng nổi.
Cho đến một buổi tiệc.
Nhìn bát cháo củ cải nhạt nhẽo trước mặt, tôi hất đổ cả bàn.
"Tôi là ni cô chắc? Chỉ xứng ăn đồ chay thôi sao?"
1
Cháo nóng b/ắn tung tóe, hơn phân nửa đổ ập lên cánh tay dì Lý.
Ai nấy đều trách móc tôi không biết điều.
Anh trai thậm chí còn t/át tôi một cái ngay tại chỗ, m/ắng tôi là kẻ không biết tốt x/ấu.
Ngựk Lý Phỉ Phỉ phập phồng dữ dội.
Cô ta rõ ràng rất sợ tôi, vậy mà vẫn dũng cảm đứng ra biện minh cho mẹ mình.
"Em gái, sao em có thể đối xử với mẹ chị như vậy!"
"Em bị biếng ăn, ngoài món cháo dinh dưỡng đặc biệt ra thì chẳng ăn được gì khác, mẹ mới chuẩn bị cháo củ cải cho em đấy."
"Để giúp em cân bằng dinh dưỡng, mẹ chị thậm chí còn đi học lấy bằng chuyên gia dinh dưỡng..."
Tôi c/ắt ngang lời lẽ đầy nhiệt huyết của cô ta.
"Mày là con gái của bảo mẫu, lấy tư cách gì mà nhận làm chị em với tao!"
Điều tôi gh/ét nhất chính là cái vẻ mặt luôn tỏ ra vô tội, luôn tỏ ra bị b/ắt n/ạt của Lý Phỉ Phỉ.
Anh trai tức gi/ận vì lời nói của tôi, giơ tay định t/át tôi thêm lần nữa.
Dì Lý hoảng hốt đẩy Lý Phỉ Phỉ đang khóc nức nở ra, vội vàng chạy tới ngăn anh trai lại.
"Tiên sinh, đừng đá/nh tiểu thư."
"Là do tôi không dạy bảo con gái tử tế, khiến Phỉ Phỉ không nhận rõ thân phận của mình."
"Phỉ Phỉ chỉ là con gái của bảo mẫu, quả thực không có tư cách làm chị em với tiểu thư."
Lý Phỉ Phỉ dường như bị những lời hạ thấp bản thân của mẹ mình làm cho tổn thương sâu sắc, mặt tái mét.
Anh trai không tiện ra tay nữa, chỉ biết hất tay áo quay lưng về phía tôi.
Dì Lý đ/au lòng nhìn tôi.
Thấy bên má trái sưng đỏ của tôi, trên mặt bà hiện rõ vẻ xót xa.
"Tiểu thư, cô đừng trách tiên sinh, cậu ấy cũng chỉ vì tốt cho cô thôi."
Dì Lý theo bản năng giơ tay định chạm vào mặt tôi,
nhưng chợt nhận ra tay mình chưa rửa sạch, liền khựng lại.
Cái giơ tay ấy khiến mọi người nhìn rõ mảng đỏ sưng tấy trên cánh tay dưới lớp áo xắn lên của bà.
Có vài chỗ còn nổi cả mụn nước.
Lý Phỉ Phỉ lập tức lao tới, xót xa nói:
"Mẹ, mẹ có đ/au không?"
"Đều tại con, nếu vừa nãy con không né thì tốt rồi."
Cảnh mẹ con họ kẻ xướng người họa, ngược lại khiến tôi trông như một đứa đi/ên được nuông chiều, vô lý đùng đùng.
Thanh mai trúc mã Tiêu Dật không thể nhẫn nhịn thêm được nữa:
"Tô Vãn, cô làm lo/ạn đủ chưa?"
"Dì Lý coi cô như con ruột, đối xử với cô hết lòng hết dạ, vì cô mà bỏ bê cả con gái ruột của mình."
"Phỉ Phỉ bị chia sẻ tình mẫu tử cũng chẳng so đo với cô, còn luôn nhường nhịn cô nữa."
Tiêu Dật tiến sát về phía tôi, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
"Tô Vãn, đến bao giờ cô mới chịu lớn đây?"
Anh trai bị nói đến mức chẳng còn mặt mũi nào.
Những người có mặt ở đây, hơn phân nửa là người nhà họ Tiêu.
Mục đích ban đầu của buổi tiệc này là để hai gia đình tác hợp cho tôi và Tiêu Dật.
Muốn thúc đẩy cuộc hôn nhân giữa hai nhà.
Giờ bị tôi làm lo/ạn thế này, đừng nói đến chuyện hôn nhân.
Nhà họ Tô chắc chắn sẽ trở thành trò cười.
Anh trai – người coi trọng thể diện như vậy, làm sao chịu nổi sự "phát đi/ên" của tôi?
Anh trai mặt mày xanh mét, chỉ tay vào mũi tôi mà m/ắng:
"Tô Vãn, xin lỗi dì Lý của em ngay!"
Những người khác xì xào bàn tán.
Sắc mặt bố mẹ Tiêu Dật trông kỳ quặc nhất.
Ánh mắt dò xét, kh/inh bỉ của họ đ/âm vào người tôi.
Không ít người nhìn mẹ con dì Lý với vẻ đồng cảm.
"Đại tiểu thư nhà họ Tô này đúng là được nuông chiều quá mức rồi."
"Dì Lý đối xử với cô ta tốt như vậy mà cô ta không biết ơn, đúng là loại sói mắt trắng nuôi không lớn."
"Đứa trẻ Phỉ Phỉ này thật hiểu chuyện, rõ ràng mẹ mình luôn vì người khác mà bỏ bê nó, vậy mà nó vẫn tốt bụng như thế."
Thấy tôi vẫn một mực không phục, anh trai mạnh bạo kéo cổ tay tôi:
"Anh bảo em xin lỗi, không nghe thấy à?"
"Không."
Tôi gào lên.
Hai mẹ con bảo mẫu vẫn đang khóc lóc, làm tôi đ/au đầu.
Tôi chỉ vào sợi dây chuyền tinh xảo lấp lánh trên cổ Lý Phỉ Phỉ.
"Mọi người xem, sợi dây chuyền kim cương đó có độ lửa mạnh như vậy, nhìn qua là biết không hề rẻ, mọi người đoán xem Lý Phỉ Phỉ lấy đâu ra tiền mà m/ua?"
2
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ.
Lý Phỉ Phỉ theo bản năng che sợi dây chuyền trên cổ mình lại.
Dì Lý không đổi sắc mặt, vẫn dùng cái vẻ mặt nhìn đứa trẻ không hiểu chuyện mà nhìn tôi.
Sự chú ý của tất cả mọi người đều bị sợi dây chuyền thu hút.
Theo lý mà nói, với gia cảnh của nhà bảo mẫu, không đời nào m/ua nổi sợi dây chuyền đắt tiền như thế.
Mặc dù Lý Phỉ Phỉ che giấu rất nhanh.
Nhưng với những người lớn lên trong giới hào môn này, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay hàng không hề rẻ.
Người bình thường chỉ cần nghĩ một chút là biết có vấn đề.
Nhưng vẫn có không ít người có tư duy không bình thường.
Ví dụ như Tiêu Dật.
Cậu ta hếch cằm lên:
"Thì đã sao? Điều đó chứng minh được gì?"
"Chứng minh rằng, mẹ con bảo mẫu đang vơ vét tiền bạc ở nhà tôi đấy."
Tôi cười đầy mỉa mai.
Tiêu Dật sững người, rồi lập tức phản bác:
"Không thể nào, điều đó không thể nào, Phỉ Phỉ không phải loại người như vậy."
"Có lẽ đó là gia bảo của nhà Phỉ Phỉ hay gì đó, Tô Vãn, cô bớt coi thường người khác đi."
"Hay là cô cho rằng người nghèo thì không xứng sở hữu dây chuyền kim cương?"
Dì Lý lập tức xông tới, đá/nh liên tiếp vào người Lý Phỉ Phỉ:
"Con bé ch*t ti/ệt này, đã bảo là không được lấy gia bảo bà nội để lại ra đeo rồi mà, sao con không nghe lời hả?"
"Đồ đắt tiền như thế mà làm mất thì mẹ còn mặt mũi nào đi gặp tổ tiên nữa."
"Cho con cái thói ham hư vinh, cho con cái thói ham hư vinh!"
Lý Phỉ Phỉ nức nở, bướng bỉnh ngẩng cao cằm không chịu nhận sai:
"Đây là bà nội để lại cho con, con đeo một chút thì có gì sai?"
"Con chỉ nghĩ hôm nay có khách nên mới ăn diện một chút, nếu không trông lôi thôi quá sẽ làm mất mặt đại tiểu thư."
Ngựk tôi phập phồng dữ dội, giọng nói sắc lẹm:
"Nói dối! Các người lấy đâu ra gia bảo?"
"Các người bớt xén tiền sinh hoạt phí của tôi, sợi dây chuyền này chắc chắn là dùng tiền của tôi mà m/ua."
Nhìn những ánh mắt nghi ngờ xung quanh, tôi càng suy sụp hơn.
Anh trai theo bản năng nhìn về phía dì Lý.
Dì Lý như bị thái độ của tôi đ/âm trúng tim đen, khóc lóc như sắp gục ngã.
Lý Phỉ Phỉ vội đỡ lấy dì Lý, gào lên với tôi:
"Đại tiểu thư, sao cô có thể vu khống chúng tôi như vậy?"
"Mẹ tôi đối xử với cô còn chưa đủ tốt sao? Dù không có công lao thì cũng có khổ lao chứ."
"Chúng tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì mà phải chịu cảnh bị cô hắt nước bẩn vô cớ như vậy?"
Nói rồi, Lý Phỉ Phỉ lại nhìn anh trai tôi, ánh mắt đầy vẻ tủi thân và kiên cường:
"Tiên sinh, nhà họ Tô không chứa chấp được mẹ con chúng tôi, tôi sẽ đưa mẹ rời đi."
Anh trai còn chưa kịp nói gì, Tiêu Dật đã đứng ngồi không yên.
Cậu ta chắn trước mặt Lý Phỉ Phỉ, quay đầu trừng mắt nhìn tôi:
"Tô Vãn, cô không có tư cách đuổi Phỉ Phỉ đi."
"Anh trai cô đã quyết định nhận Phỉ Phỉ làm em nuôi, cô ấy sớm muộn gì cũng là người nhà họ Tô."
Tôi không thể tin nổi nhìn anh trai.
Anh trai đương nhiên đón lấy ánh mắt của tôi:
"Không sai, anh đã quyết định rồi."
Thân hình tôi loạng choạng.
Dì Lý lại kéo Lý Phỉ Phỉ quỳ xuống, khóc lóc thảm thiết:
"Không được, tiên sinh, Phỉ Phỉ là đứa trẻ sinh ra đã hèn mọn, sao có tư cách làm em gái của ngài được?"
"Nếu đại tiểu thư không thích chúng tôi, tôi và Phỉ Phỉ đi là được rồi."
Dì Lý lại nhìn tôi:
"Đại tiểu thư, chúng tôi thực sự chưa từng tham lam bất cứ thứ gì của nhà họ Tô, sợi dây chuyền của Phỉ Phỉ đúng là gia bảo, nếu không tin cô có thể về quê tôi mà hỏi."
"Hỏi cái gì? Chắc chắn các người đã thông đồng với nhau hết rồi!" Tôi gào lên, trông như kẻ đi/ên.
Tiêu Dật lắc đầu nhìn tôi:
"Tô Vãn, nhìn cô xem cô giống cái gì? Còn chút dáng vẻ nào của tiểu thư hào môn không?"
"Cô ngang ngược vô lý như vậy, tôi... trước đây tôi cứ nghĩ cô chỉ hơi được nuông chiều quá mức, giờ xem ra, cô đúng là ích kỷ và đ/ộc á/c."
3
Tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn.
Người nhà họ Tô lần lượt lắc đầu.
Bố của Tiêu Dật thậm chí còn nói thẳng với anh trai:
"Tô tổng, cuộc hôn nhân với nhà họ Tô, chúng tôi phải về cân nhắc lại."
Mẹ Tiêu còn chẳng khách sáo:
"Cân nhắc gì nữa? Không cần cân nhắc nữa! Nhà họ Tiêu chúng tôi không chứa nổi một kẻ đi/ên về làm con dâu đâu."
Sắc mặt anh trai đen kịt lại.
Anh nghiến răng trừng trừng nhìn tôi:
"Tô Vãn, cho em cơ hội cuối cùng—xin lỗi đi!"
Tôi nhìn anh trai, người thân duy nhất của tôi trên thế giới này.
Anh ấy đã bao giờ dành cho tôi lấy một chút tin tưởng nào chưa?
Tôi lại nhìn cặp mẹ con khiến tôi buồn nôn kia, đột nhiên mỉm cười.
Tôi hếch cằm, ánh mắt sắc bén như d/ao:
"Dì Lý, nếu dì nói mình vô tội, dì có dám đưa bảng sao kê ngân hàng mấy năm nay ra cho mọi người xem không?"
Dì Lý ôm ngựk khóc nức nở.
Lý Phỉ Phỉ chỉ cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương:
"Cô dựa vào đâu mà cứ ép chúng tôi phải chứng minh sự trong sạch? Đại tiểu thư, dù nhà họ Tô cô có quyền có thế, cũng không thể s/ỉ nh/ục chúng tôi như vậy."
Tiêu Dật bận rộn an ủi cô ta, quay sang tôi với ánh mắt thất vọng:
"Tô Vãn, cô thật sự làm tôi thất vọng."
"Cô được dì Lý nuôi lớn, dù không biết ơn thì ít nhất cũng phải có sự tôn trọng tối thiểu chứ."
Dì Lý ngăn Tiêu Dật lại, dè dặt tiến tới lấy lòng tôi:
"Đại tiểu thư, cô không thích ăn cháo củ cải, tôi còn chuẩn bị canh nhân sâm, rất bổ dưỡng."
Nói rồi, bà ta nhanh chóng chạy vào bếp, bưng ra một bát canh nhân sâm.
Bên trên còn lác đác vài hạt kỷ tử và táo đỏ.
Nhìn qua thì đúng là rất bổ dưỡng.
Lý Phỉ Phỉ nức nở giải thích:
"Đại tiểu thư, đây là canh mẹ tôi dậy từ sáng sớm để hầm cho cô đấy."
Bên này, dì Lý cầm thìa lên, định đút cho tôi.
Miệng vẫn nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, sức khỏe cô không tốt, không được để bụng đói đâu, chúng ta uống chút canh nhân sâm nhé."
Tôi ngửi thấy mùi tanh hôi thoang thoảng trong bát canh, dạ dày cuộn lên dữ dội.
Tôi gi/ận dữ hất tay bà ta, bát canh nhân sâm đổ ập xuống đất.
Anh trai không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, đạp tôi ngã nhào.
"Đồ đi/ên này, Tô Vãn, sao em lại trở nên như thế này!"
Những lời chỉ trích xung quanh càng lúc càng gay gắt.
"Tô Vãn đúng là sói mắt trắng nuôi không lớn."
"Kiêu ngạo ngang ngược, Tô Vãn đúng là vứt đi rồi."
"Đối xử với bảo mẫu nuôi lớn mình mà còn vô tình như vậy, cô ta đúng là giống loài đ/ộc á/c bẩm sinh."
Tôi khó khăn bò dậy.
Nhưng chưa kịp đứng vững, lại bị anh trai đạp vào vai một cái.
Tôi nôn ra một ngụm m/áu, trừng mắt nhìn anh trai.
Anh trai càng thêm tức gi/ận:
"Em còn dám trừng anh? Tô Vãn, em không biết điều như vậy, sau này anh xuống suối vàng làm sao còn mặt mũi nào gặp bố mẹ nữa."
Nói rồi, anh trai giơ tay định t/át tiếp.
Dì Lý chắn trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết:
"Tiên sinh, tiên sinh xin ngài tha cho đại tiểu thư, tiểu thư còn nhỏ, cô ấy chỉ là một đứa trẻ thôi."
Anh trai tôi vốn rất tôn trọng dì Lý.
Anh không tiện ra tay nữa, vừa tức vừa bất lực:
"Dì Lý, con bé này làm dì phải lo lắng rồi."
Lý Phỉ Phỉ rụt rè kéo tay áo anh trai tôi:
"Tiên sinh, ngài đừng đá/nh tiểu thư nữa, nếu không cô ấy sẽ càng oán h/ận mẹ con tôi, đến lúc đó mẹ con tôi..."
"Chúng tôi không gánh nổi cơn gi/ận của đại tiểu thư, cô ấy sẽ không tha cho chúng tôi đâu."
Vừa dứt lời, anh trai quay phắt đầu nhìn tôi, lửa gi/ận trong mắt bốc lên ngùn ngụt.
Tiêu Dật nghiến răng nghiến lợi, chỉ tay vào tôi m/ắng:
"Được lắm, bình thường cô cứ b/ắt n/ạt Phỉ Phỉ như vậy sao?"
Ai nấy đều chỉ trích tôi, chỉ có dì Lý là xót xa nhìn tôi.
Dì Lý nước mắt giàn giụa, dù tôi đối xử không tốt với mẹ con bà, bà vẫn nói đỡ cho tôi:
"Mọi người đừng nói nữa, đại tiểu thư mất bố mẹ từ nhỏ, cô ấy chỉ là... chỉ là trong lòng quá khổ sở thôi."
"Có lẽ tiểu thư Tô Vãn chỉ cần một nơi để xả gi/ận, tôi không sao đâu."
4
Anh trai nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy vô cùng áy náy.
Tiêu Dật gi/ận không tranh được:
"Dì Lý, dì có biết mình đang nói gì không? Người như Tô Vãn có điểm nào đáng để dì đối xử tốt như vậy chứ."
"Dì đừng có tình mẫu tử tràn lan rồi kéo cả Phỉ Phỉ chịu khổ cùng mình."
Lý Phỉ Phỉ cười khổ lắc đầu:
"Con biết chứ, con luôn biết mẹ thương Tô Vãn hơn. Ngay cả con gái ruột như con cũng không bằng một sợi tóc của Tô Vãn."
Dì Lý lắc đầu, trách móc Lý Phỉ Phỉ không hiểu chuyện:
"Phỉ Phỉ, sao con lại trở nên không hiểu chuyện như vậy? Đại tiểu thư mất bố mẹ từ nhỏ, mẹ quan tâm cô ấy thêm một chút thì có gì không nên chứ?"
Lý Phỉ Phỉ nghe vậy, chỉ thấy như bị đả kích nặng nề.