Mỗi sáng sau đó, em trai và tôi cùng thức dậy, hai đứa ngồi trong sân chia nhau một quả trứng.
Trên đời không có bức tường nào không lọt gió.
Một buổi sáng nọ, khi tôi ăn xong nửa quả trứng và đang thu dọn vỏ, mẹ thức dậy đi vệ sinh và nhìn thấy em trai đang ăn trứng.
"Mẹ ơi, mẹ mau ra xem đi, con Đại Nha ăn vụng trứng gà."
Bà nội từ trên giường bò dậy, đ/á tôi ngã nhào xuống đất, rồi chạy vào bếp đếm số trứng: "Thiếu mất một quả."
Em trai sợ đến mức khóc thét, quả trứng trong tay rơi xuống đất.
Bà nội nhìn thấy em trai ăn quả trứng đó, cơn gi/ận trong lòng cũng tiêu tan.
"Khóc lóc cái gì? Nếu không phải vì mẹ mày không có sữa, Diệu Tổ nhà tao thiếu dinh dưỡng, thì sao nó phải đói đến mức ăn vụng trứng chứ?"
Bà nội lấy thêm một quả trứng nhét vào tay tôi: "Đi, luộc thêm một quả cho em mày đi."
Nhìn em trai ăn trứng ngon lành, bà nội cười đến mức mắt híp lại thành một đường.
Sau khi bà nội và mẹ đi khỏi, em trai cầm nửa quả trứng: "Chị, chị ăn đi."
Tôi kinh ngạc nhìn em trai, kiếp trước dưới sự dạy dỗ của bố mẹ, nó chưa bao giờ coi tôi ra gì.
Sống lại hai kiếp, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự quan tâm từ người thân.
Tôi bới trong tro bếp ra một quả trứng đã giấu từ trước khi bà nội đếm, đưa lên trước mặt em trai: "Chị cũng có, em ăn đi, nhưng vẫn không được nói với ai nhé, đây là bí mật của hai chị em mình."
Em trai trịnh trọng gật đầu: "Ừm, bí mật."
Vừa ăn trứng, tôi thầm hạ quyết tâm, kiếp này tuyệt đối không thể để em trai bị bố mẹ dạy hư.
7
Chớp mắt em trai đã 6 tuổi, đến tuổi vào lớp một.
Giống như kiếp trước, bố mẹ định cho em trai đi học, còn tôi ở nhà làm việc.
Kiếp trước, bố mẹ cho rằng con gái dù sao cũng phải gả đi, cho đi học là lãng phí tiền, cuối cùng dưới áp lực của Hội Phụ nữ địa phương mới buộc phải cho tôi đi học.
Ai ngờ kiếp này em trai lăn lộn ăn vạ, khóc lóc đòi tôi phải đi học cùng.
Bố mẹ hết cách, đành chiều theo ý em trai, đưa cả hai đứa vào cùng một lớp.
Dặn dò tôi ở trường phải chăm sóc em trai thật tốt, nếu em trai bị tổn hại dù chỉ một chút thì sẽ đá/nh ch*t tôi.
Lại là như thế, trong lòng họ chỉ có đứa con nối dõi tông đường là Diệu Tổ.
Cứ thế, tôi mười tuổi và em trai sáu tuổi bước chân vào tiểu học.
Vì tuổi tác và vóc dáng vượt trội, tôi thường bị cô lập ở trường, nhưng đối với người đã sống hai kiếp như tôi, mấy trò b/ắt n/ạt của trẻ con chẳng đáng vào mắt.
Một giờ ra chơi vài ngày sau, tôi đi vệ sinh về không thấy em trai trong lớp.
Cậu bạn bàn trên bảo tôi rằng em trai đã đá/nh người và bị giáo viên đưa lên văn phòng.
Khi tôi đến văn phòng, bố mẹ đã cãi nhau với phụ huynh nhà người ta.
Em trai nắm ch/ặt nắm đ/ấm, gi/ận dữ nhìn đối phương.
Không để ý một cái, em trai lại lao vào ẩu đả với người ta.
Trong mắt bố mẹ, dù có sai thế nào cũng không bao giờ là lỗi của con trai cưng nhà mình.
Trùng hợp thay, đối phương cũng nghĩ như vậy.
Trò hề này kết thúc bằng việc giáo viên gọi cảnh sát.
Sau khi về nhà, tôi hỏi em trai: "Tại sao phải động tay với người ta?"
"Vì họ m/ắng chị là đồ to x/ác ngốc nghếch, mười tuổi rồi mới học lớp một."
"Em không cho phép ai b/ắt n/ạt chị của em!"
Cậu em sáu tuổi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, trịnh trọng nhìn tôi.
8
Điều gì đến dù có làm lại một kiếp thì vẫn sẽ đến.
Khi chúng tôi học cấp ba, nhà có khách đến, bố gọi chúng tôi ra chào hỏi.
Khi nhìn rõ người khách, một luồng hơi lạnh chạy dọc từ gót chân lên tận đỉnh đầu.
Là ông ta?
Lão già từng bỏ ra 200 nghìn tệ để m/ua tôi từ tay bố mẹ, lúc này đang thảo luận với bố về một khoản đầu tư lợi nhuận cao.
Rõ ràng kiếp trước chuyện này xảy ra sau khi tôi thi đại học, sao kiếp này lại sớm hơn nhiều như vậy? Chẳng lẽ là vì khoản đầu tư mà họ nói?
Tôi cố nhớ lại những chi tiết của kiếp trước.
Kiếp trước mẹ hạ th/uốc vào đồ uống rồi đưa cả nhà ra ngoài ăn, nhân lúc tôi ngủ say đã đưa lão già vào phòng tôi.
Kiếp này, họ sẽ làm gì?
Tôi r/un r/ẩy vì căng thẳng trong phòng.
Ngoài cửa vang lên tiếng bố: "Đại Nha, Diệu Tổ, ăn cơm thôi."
Ngồi cạnh bàn ăn, ánh mắt lão già khiến tôi thấy khó chịu vô cùng.
Lần đầu tiên mẹ không bắt tôi giúp việc, mà là em trai theo mẹ vào bếp.
Em trai bưng ra năm cốc nước từ trong bếp, mẹ nhận lấy từ tay em.
Cốc nước đầu tiên đặt trước mặt tôi, kiếp trước cũng như vậy.
Mi mắt tôi gi/ật liên hồi.
Em trai ngồi cạnh tôi, vỗ vỗ tay tôi như muốn trấn an, dùng khẩu hình miệng không tiếng động nói với tôi: "Không sao đâu."
Tôi chọn tin tưởng em trai.
Bố nâng cốc nói với lão già: "Chuyện đầu tư, mong ông để tâm giúp."
Lão già uống cạn cốc: "Yên tâm, chỉ cần ông sắp xếp ổn thỏa chuyện của tôi, chuyện đầu tư tôi đảm bảo ông chỉ có lãi không lỗ."
Ánh mắt bố lướt nhanh qua tôi, trả lời: "Yên tâm."
Sau bữa trưa, bố nói có việc rồi ra khỏi nhà.
Mẹ có chút ủ rũ, lấy ra 200 tệ đưa cho em trai bảo nó ra ngoài chơi.
Em trai cầm tiền, dắt tôi trèo qua cửa sổ ra ngoài.
9
Tôi và em trai chơi đùa thỏa thích bên ngoài cả buổi chiều, lúc về nhà thì thấy trước cửa vây kín người.
Cố gắng chen vào đám đông, nhìn qua khe hở thấy bố và mẹ.
"Đồ ng/u, làm hỏng việc tốt của tao, mày thiếu đàn ông đến thế sao?"
Chỉ thấy mẹ quần áo xộc xệch ngồi dưới đất gào khóc, bố túm tóc bà ta kéo lê, đá/nh đ/ập, lão già hồi trưa đã biến mất không dấu vết.
"Không, không phải tôi, tôi không có!" Mẹ gào thét thảm thiết.
"C/ứu tôi với, c/ứu tôi với..." Mẹ đẫm lệ c/ầu x/in sự giúp đỡ từ những người xung quanh.
Nhưng họ chỉ xì xào bàn tán, không một ai đưa tay giúp đỡ.
Mẹ lo lắng nhìn quanh đám đông, bỗng nhiên chạm mắt với tôi.
Nhìn thấy tôi và em trai trong đám đông, mẹ chỉ vào tôi: "Tại nó, tại nó chạy ra ngoài!"
Đám đông tản ra, tôi và em trai đứng giữa khoảng trống đặc biệt nổi bật.
Bố quăng bà ta xuống đất, gi/ận dữ đi về phía tôi: "Nói, chiều nay đi đâu?"
Nghe vậy mẹ càng đi/ên tiết: "Tại nó, đúng! Tất cả là lỗi của nó, đá/nh ch*t nó đi!"
Em trai không chút biến sắc đẩy tôi ra sau lưng: "Mẹ đưa chúng con 200 tệ, bảo chúng con ra ngoài chơi ạ."
Phía sau vang lên một tiếng: "Bà tự lén lút ngoại tình sao lại đổ lỗi cho con cái."
"Đúng đấy! Đúng đấy!" Đám đông liên tục phụ họa, thậm chí có người giơ điện thoại lên ghi lại phát ngôn k/inh h/oàng của mẹ.
Bố quay đầu lườm đám đông, rồi túm tóc mẹ kéo vào trong nhà.
"Không!!! Diệu Tổ!!! Tại sao con lại đối xử với mẹ như vậy!!!"
"Không!!! Không phải như vậy!!! Tại con ranh báo cô kia!!!"
Cánh cửa đóng ch/ặt vẫn không che giấu được tiếng gào thét của mẹ.
Đám đông tản đi, một người cô chặn tôi lại, gửi cho tôi đoạn video vừa quay được, rồi vỗ vai tôi, thở dài rời đi.
Ngồi bên bồn hoa dưới lầu, em trai nói với tôi: "Mấy hôm trước em nghe bố mẹ bàn bạc đầu tư dự án gì đó nhưng thiếu một khoản tiền, họ định gả chị đi để lấy tiền sính lễ, trưa nay thấy mẹ bỏ thứ gì đó vào một cốc nước, em đoán được họ định làm gì."
Em trai đ/au đớn ôm đầu: "Em không ngờ cốc nước đó cuối cùng lại do mẹ uống."
Tôi nắm lấy tay nó, khẽ hỏi: "Hối h/ận không?"
Em trai cười khổ: "Không hối h/ận, nếu em không làm thế, người bị lão già làm nh/ục chính là chị."
Nó vỗ vỗ lưng tôi: "Chị đừng tự trách, chuyện này xảy ra, chỉ có thể coi là họ tự làm tự chịu."
Tôi đứng dậy, thở phào một hơi rồi đưa tay về phía em trai: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
9
Bố mẹ không đạt được mục đích, chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.
Quả nhiên, ngày hôm sau lúc đang học, mẹ gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc của mẹ.
"Con gái à, mẹ bị thương không cử động được, con mau về xem mẹ đi."
"Vâng, con và em trai về ngay ạ."
Mẹ ấp úng nói: "Không cần đâu, con về một mình thôi, đừng làm ảnh hưởng việc học của em."
Điện thoại bị cúp.
Tôi hiểu ngay, bảo tôi về một mình, đây lại là cái bẫy gì đây.
Em trai quyết định đi cùng tôi.
Nhà không có ai, nhưng trước cửa lại có một đôi giày da nam không phải của bố.
Trong nhà vang lên tiếng sột soạt, lão già gặp hôm qua cởi trần bước ra từ phòng tôi.
Thấy hai chị em, lão khựng lại, rồi cười d/âm ô bước tới: "Hê hê hê, không ngờ m/ua được đứa con gái còn được tặng kèm đứa em trai để chơi cùng..."
Em trai chộp lấy gậy bóng chày, tiện tay đưa cây lau nhà cho tôi.
Nhìn bộ dạng kinh t/ởm của lão, em trai vung gậy bóng chày lên: "Đồ bi/ến th/ái!"
Cơn gi/ận dữ vô biên trào dâng, thôi thúc trả th/ù không thể kìm nén thêm được nữa.
Diễn biến tiếp theo thế nào, quyền chủ động nằm trong tay tôi.
"Chú cảnh sát, người này lẻn vào nhà cháu, có ý đồ bất chính với hai chị em cháu, chúng cháu có thể kiện lão tội cưỡ/ng hi*p tại gia không ạ?"
Cảnh sát cau mày: "Theo lý mà nói, là có thể."
Lão già hoảng hốt: "Đồng chí cảnh sát, anh hiểu lầm rồi, đây là vợ và em vợ tôi."
Cặp lông mày của cảnh sát càng nhíu ch/ặt hơn.
Tôi rút điện thoại mở video, kể cho cảnh sát nghe câu chuyện cẩu huyết về một người cha vì tiền mà b/án con gái cho nhân tình của vợ.
Tôi và em trai phối hợp điều tra, cảnh sát tỏ ra vô cùng khó hiểu về câu chuyện luân lý cẩu huyết của nhà chúng tôi, nhưng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với cảnh cảnh ngộ của hai chị em.
Theo quy trình, cảnh sát triệu tập bố mẹ tôi.
Trong đồn, bố mẹ ngồi cạnh nhau, mặt mẹ đầy vết thương.
Cảnh sát hỏi về vết thương của mẹ, bố bình thản trả lời: "Tự ngã."
Trong phòng thẩm vấn, lão già đeo c/òng số 8 đối chất với bố mẹ, tôi và em trai ngồi bên cạnh.
"Đồng chí cảnh sát, tôi ân ái với vợ mình trong nhà mẹ vợ, không phạm pháp chứ? Hôm nay chỉ là vô tình gặp em vợ thôi mà."
"Đúng thế, đúng thế, con Đại Nha nhà tôi đã gả cho ông ấy rồi."
Gả cho ông ta? Sao tôi không biết mình đã gả cho lão già này? "Chú cảnh sát, cháu không có."
Mẹ vung tay định đá/nh tôi, bị cảnh sát lườm.
"Chuyện hôn nhân đại sự đều do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, không đến lượt đứa báo cô như mày không đồng ý, hơn nữa chúng tao đã nhận sính lễ của chồng mày rồi."
Cảnh sát cuối cùng cũng hiểu ra: "Hóa ra các người vì tiền sính lễ mà b/án con gái à?"
"Sao lại nói thế được, chúng tôi chỉ muốn chúng nó vợ chồng gắn kết tình cảm thôi mà."
Nhìn cái đầu hói bóng loáng của lão già và vẻ mặt khóc lóc của tôi, cảnh sát dù thế nào cũng không thể liên tưởng chúng tôi với hai chữ "vợ chồng".
Em trai lên tiếng: "Bố mẹ, lão ta suýt nữa động vào con."
"Cái gì?! Đồ khốn nạn, 20 vạn b/án con gái cho mày, mày còn muốn động vào con trai tao à?"
Bố đột nhiên nổi đi/ên túm cổ áo lão già vung nắm đ/ấm, cảnh sát ngăn cũng không được.
Mẹ vội vàng kéo em trai kiểm tra kỹ lưỡng: "Con trai tội nghiệp của mẹ ơi~"
Phòng thẩm vấn lo/ạn như một nồi cháo.
Cảnh sát phải rất vất vả mới tách được họ ra.
10
Bố mẹ và lão già đều bị tạm giam.
Lúc bị áp giải đi vẫn còn lớn tiếng ch/ửi rủa tôi.
Cứ tự nhiên đi, tôi đã miễn nhiễm với những lời ch/ửi rủa của họ.
Cảnh sát đưa tôi và em trai ra cửa rồi rời đi.
Do lâu không liên lạc được với đứa con trai quý tử, bà nội ở quê nghe tin họ bị bắt, liền vội vã chạy lên thành phố.
Đi học về, trong hành lang tối tăm, bà nội lao tới t/át tôi một cái.
"Đồ báo cô! Bố mày vào tù rồi, mày còn đi học cái gì, mau đi nói là mày tự nguyện kết hôn để bảo lãnh bố mày ra!"
Đèn hành lang sáng rực, vài hộ gia đình mở cửa ra xem náo nhiệt.
Tôi ôm mặt, cạn lời.
"Việc bố con có ra được hay không không phải do con quyết định, có việc gì thì bà làm phiền đi tìm cảnh sát mà nói."
Cánh tay bà nội định giơ lên lần nữa bị em trai nắm ch/ặt: "Đủ rồi, bà về đi, chuyện này bà đừng nhúng tay vào nữa."
Nói rồi nó dắt tôi về nhà.
Bà nội ngồi trước cửa ch/ửi đới một hồi, bị hàng xóm phía trên cảnh báo gây rối trật tự nên sợ hãi bỏ đi.
Cảnh sát điều tra kỹ lưỡng đầu đuôi sự việc.
Một tuần sau, vụ án được đưa ra xét xử.
Tại tòa, tôi tham gia với tư cách nhân chứng.
Bố vừa thấy tôi đã phát đi/ên, gào thét rằng tôi cấu kết với cảnh sát để h/ãm h/ại họ.
Khoảnh khắc tòa tuyên án, bà nội ngất xỉu ở hàng ghế khán giả, sau khi tỉnh lại vẫn không ngừng ch/ửi rủa tôi là kẻ hại ch*t con trai bà.