Bạn thanh mai trúc mã của tôi mỗi dịp Tết về nhà lại liên tục được giới thiệu đối tượng xem mắt.
Mẹ tôi liếc nhìn tôi, không giấu nổi vẻ tiếc nuối:
“Nếu không phải con không đủ xuất sắc, thật sự là không với tới người ta.”
“Mẹ thực sự rất muốn thằng bé làm con rể nhà mình.”
Tôi vừa cắn hạt dưa, vừa thuận miệng đáp:
“Vâng, con là cóc ghẻ mà đòi ăn th!t thiên nga.”
Nhưng mẹ tôi nằm mơ cũng không thể ngờ tới.
Tôi và anh ấy đã có một mối tình bí mật suốt ba năm.
Ngày tôi dùng chuyện chia tay để ép anh ấy công khai.
Anh ấy cười nhẹ, thuận nước đẩy thuyền đồng ý ngay:
“Tôi có khối lựa chọn tốt hơn cô.”
“Còn cô, liệu có tìm được ai tốt hơn tôi không?”
01
Nghe thấy câu trả lời buông xuôi của tôi.
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi một cái đầy c/ăm gi/ận.
Trong ánh mắt đó chứa đựng sự thất vọng vì tôi không chịu cố gắng.
Bà vừa định càm ràm tôi thì dì Lâm gọi điện mời chúng tôi sang nhà ăn cơm.
Mẹ tôi nhất quyết kéo tôi đi cùng.
Thế là tôi đành phải chạm mặt Trần Triều Trì.
Trên bàn ăn, Trần Triều Trì ngồi ngay cạnh tôi.
Anh không chút động tĩnh đẩy đĩa gà cung bảo mà tôi thích đến trước mặt tôi.
Đôi đũa của tôi lại lướt qua đĩa gà.
Gắp một cọng đậu que mà tôi vốn không thích.
Anh khẽ nhướn mày, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên.
Bên cạnh, mẹ tôi và dì Lâm đang nắm lấy cơ hội trò chuyện vô cùng sôi nổi.
Chiều nay, dì Lâm có một người bạn dẫn theo cháu gái đến chơi.
Nói là đến chơi, thực ra chẳng qua là nhân lúc Trần Triều Trì đang ở nhà.
Dẫn cháu gái nhà mình đến để xem mắt.
Trần Triều Trì về nhà ăn Tết mới được nửa tháng.
Ngưỡng cửa nhà anh suýt chút nữa bị người thân, hàng xóm giẫm bẹp.
Những năm trước, Trần Triều Trì gh/ét nhất là phải đối phó với những chuyện này.
Anh luôn tìm lý do để trốn tránh.
Năm nay, anh lại hiếm hoi phối hợp đến lạ.
02
Mẹ tôi bắt đầu dò hỏi về điều kiện của cô bé xem mắt.
Dì Lâm đếm trên đầu ngón tay:
“Tốt nghiệp thạc sĩ Đại học B, đang làm luật sư ở thành phố S, bố mẹ đều là giáo sư đại học.”
Mẹ tôi cầm lấy điện thoại của dì Lâm xem ảnh.
“Cô bé này trông xinh xắn gh/ê! Học vấn tốt, công việc tốt, gia cảnh cũng tốt, thế này còn chê vào đâu được nữa?”
Dì Lâm che miệng cười:
“Ai được giới thiệu cho nó điều kiện cũng tốt cả, tôi nhìn mà hoa cả mắt.”
Mẹ tôi gh/en tị huých dì ấy:
“Chị có số hưởng! Triều Trì xuất sắc thế kia, người được giới thiệu cho nó tự nhiên không thể tầm thường!”
Mẹ tôi quay sang hỏi Trần Triều Trì bằng giọng tò mò:
“Triều Trì à, con thấy cô bé hôm nay thế nào?”
Tôi cúi đầu tự mình xới cơm trong bát.
Suốt từ đầu đến cuối không nói một lời.
“Hi Hi.”
Trần Triều Trì đột nhiên gọi tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh nửa cười nửa không hỏi tôi:
“Em thấy thế nào?”
03
Nghe vậy, dì Lâm vội vàng đưa điện thoại cho tôi.
“Đúng đúng đúng, Hi Hi là người hiểu rõ A Trì nhất, con giúp nó xem xét đi.”
Tôi cử động cứng nhắc nhận lấy điện thoại.
Trong ảnh, cô gái tóc dài xõa vai, mặc lễ phục tốt nghiệp của một trường danh tiếng nước ngoài.
Tay ôm bó hoa tươi, nở nụ cười rạng rỡ trước ống kính.
Sự tự tin và thanh lịch toát ra từ cuộc sống sung túc đó.
Là thứ mà cả đời này tôi khó lòng với tới.
Tôi ngước mắt, chạm phải ánh nhìn đầy ẩn ý của Trần Triều Trì.
Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng ngày chia tay.
Khi đó anh day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn:
“Công khai hay không quan trọng đến thế sao?”
“Yêu đương là để cho người khác xem à?”
Tôi càng lúc càng không kiềm chế được cảm xúc:
“Em là bạn gái của anh, em không phải là người thứ ba của anh!”
“Em có thể thôi gây sự vô lý được không? Ngoài em ra, anh từng có ai khác chưa?”
Bên nhau ba năm, anh không bao giờ dùng ảnh đôi với tôi.
Khi giới thiệu với người ngoài, anh chỉ đặt tôi vào vị trí hàng xóm.
Trước đây tôi cứ nghĩ anh là vì ngại hai nhà quen biết, muốn đợi tình cảm ổn định rồi tính.
Nhưng năm này qua năm khác, tôi không thể tự lừa dối mình thêm nữa.
Ngay từ đầu, anh chưa bao giờ có ý định đường hoàng ở bên tôi.
Cãi vã đến cuối cùng, tôi mệt mỏi tột độ.
Hai chữ “chia tay” cứ thế thốt ra.
Anh sững người, sau đó thản nhiên cười:
“Được, chia thì chia.”
Ngay giây sau, những lời nói sắc bén, thẳng thừng của anh không chút che đậy lọt vào tai tôi:
“Tôi có khối lựa chọn tốt hơn cô.”
“Còn cô, liệu có tìm được ai tốt hơn tôi không?”
Lúc đó tôi ngẩn người, vừa khóc vừa nói những lời cay nghiệt với anh:
“Được thôi, anh đi tìm đi! Anh đi tìm người tốt hơn tôi đi!”
Khi đó cảm xúc dâng trào, có những chuyện tôi không muốn đối mặt.
Bây giờ bình tâm lại, tôi lại buộc phải thừa nhận.
Thực ra anh chẳng hề nói sai.
Anh đường đường là thủ khoa đại học, tiến sĩ Thanh Hoa.
Sau khi tốt nghiệp, thu nhập hàng năm bắt đầu từ con số hàng triệu.
Còn tôi chỉ là một giáo viên biên chế trường đại học bình thường.
Thu nhập hàng năm của tôi thậm chí không bằng mức lương hàng tháng của anh.
Chúng tôi vốn dĩ là một trời một vực.
Tôi thậm chí còn không chạm tới được ngưỡng cửa xem mắt của anh.
Tôi nhìn anh, trong lòng lại bình yên đến lạ thường.
Thậm chí còn có thể ép mình nặn ra một nụ cười:
“Rất tốt mà, rất xứng đôi với anh.”
“Anh cũng đến lúc nên yêu đương rồi.”
Ánh mắt anh dần lạnh đi.
“Được, lát nữa tôi sẽ kết bạn WeChat với cô ấy.”
04
Sau bữa ăn, tôi đi vệ sinh.
Lúc đi ra ngang qua hành lang.
Tôi phát hiện Trần Triều Trì đang tựa vào cửa phòng anh, thong dong chờ đợi tôi.
“Vào đây nói chuyện chút đi.”
Tôi không thèm để ý đến anh, bước chân không dừng lại mà đi thẳng ra ngoài.
Nhưng cổ tay đột nhiên bị anh nắm ch/ặt, trong chớp mắt đã bị kéo vào phòng ngủ của anh.
Cửa vừa đóng lại, tôi bất ngờ bị anh ép ch/ặt vào sau cánh cửa.
Anh cúi đầu hôn lên dái tai tôi, khiến tôi rùng mình một trận.
Bên nhau ba năm, anh quen thuộc từng tấc trên cơ thể tôi.
Lúc tán tỉnh, chỉ cần khẽ chạm là có thể khiến tôi đầu hàng.
Anh mỉm cười, giọng nói hơi khàn đi:
“Thật sự muốn tôi kết bạn WeChat với cô ấy? Em nỡ sao?”
Tôi giơ tay đẩy ngựk anh:
“Anh muốn kết hay không thì liên quan gì đến một người hàng xóm như em?”
Anh cười không nói, dễ dàng bắt lấy cổ tay tôi.
Không cho phép phản kháng, anh đưa điện thoại đến trước mắt tôi, ép tôi phải nhìn rõ màn hình.
Trên đó là lời mời kết bạn của cô gái lúc nãy.
Anh nắm lấy ngón trỏ của tôi đặt lên màn hình điện thoại, từ trên cao nhìn xuống thăm dò:
“Từ chối hay chấp nhận, quyền lựa chọn nằm ở em.”
Đây là bậc thang anh đưa cho tôi.
Anh đang đợi tôi chủ động đưa ra tín hiệu giảng hòa.
Giống như vô số lần cãi vã trước đây.
Sự kiên nhẫn của anh luôn rất ít ỏi.
Dỗ dành một hai lần, nếu tôi vẫn không chịu xuống nước.
Anh sẽ không dỗ dành nữa.
Trần Triều Trì luôn là người nắm thế chủ động như vậy.
Trong mối qu/an h/ệ này, anh luôn ngồi trên đài cao.
Tôi cau mày, ngón tay chạm vào màn hình lạnh lẽo.
Không hề do dự dù chỉ một giây.
Tôi trực tiếp nhấn nút “Chấp nhận yêu cầu kết bạn”.
Sắc mặt Trần Triều Trì đen lại trong tích tắc.
05
Tôi và Trần Triều Trì học cùng trường từ tiểu học đến cấp ba.
Năm cấp hai, tôi bắt đầu nảy sinh tình cảm đặc biệt với anh.
Tôi giấu kín trong lòng, không dám để ai biết.
Tôi nhìn anh ngày càng khôi ngô.
Nhìn bảng điểm của anh ngày càng đẹp.
Nhìn những cô gái thích anh nhiều không đếm xuể.
Sự tự ti trở thành bài học bắt buộc trong tuổi dậy thì của tôi.
Anh lại mười năm như một, đợi tôi dưới chân tòa nhà để cùng đi học.
Tôi cố tình đến muộn, ngồi vào ghế sau xe đạp của anh.
Nhận lấy bữa sáng duy nhất anh m/ua cho tôi.
Tôi nắm lấy vạt áo anh, mặc cho anh chở tôi lao về phía trước trong gió.
Thiếu niên thỉnh thoảng quay đầu lại dọa tôi giữa đường:
“Lần sau mà chậm thế này thì tôi không đợi em nữa đâu.”
Nhưng lần sau anh vẫn sẽ đợi tôi.
Anh không biết tôi chậm chạp lần lữa.
Chỉ vì tôi không muốn chỉ ngồi sau xe anh.
Tôi biết anh sẽ không chở tôi cả đời.
Thiếu niên của tôi đang độ tuổi rực rỡ nhất.
Sẽ có một ngày, trên ghế sau xe đạp của anh sẽ có một cô gái khác.
Khi đó tôi không dám mơ tưởng anh sẽ thích mình.
Nhưng trớ trêu thay, sau này chúng tôi lại bắt đầu một mối qu/an h/ệ trong sự nhầm lẫn.
06
Kỳ nghỉ hè năm anh học thạc sĩ năm hai.
Chúng tôi xem phim trong phòng khách nhà anh.
Rõ ràng là một bộ phim trinh thám.
Nhưng đột nhiên xuất hiện cảnh hôn nhau cuồ/ng nhiệt.
Tôi ngượng ngùng cầm điều khiển tắt đi.
Anh lại quay sang nhìn tôi, cố ý trêu chọc:
“Mẹ em không cho em xem cảnh không dành cho trẻ em à?”
Tôi né tránh ánh mắt thẳng thắn của anh:
“Xem được… nhưng không thể xem cùng anh…”
Anh nhướn mày: “Vậy em muốn xem cùng ai?”
“Với bạn trai tương lai của em…”
Anh khựng lại hai giây, đột nhiên nghiêng người tới.
Trên môi tôi phủ một làn hơi nóng.
Mọi lời nói đều bị nụ hôn bất ngờ của anh chặn đứng.
Tôi mở to mắt, ngây ngô để anh hôn một lúc.
Anh lùi lại, khẽ ho một tiếng rồi mở lại bộ phim.
“Sau này chỉ được xem cùng anh.”
Câu nói đó tôi vẫn khắc ghi đến tận bây giờ.
Đó chính là sự khởi đầu giữa tôi và anh.
Sau đó chúng tôi quấn quýt suốt ba năm.
Ngọt ngào và đ/au khổ đan xen.
Nhưng về sau, đ/au khổ đã sớm vượt qua sự ngọt ngào.
Từng nghĩ rằng mình đã có được, nên sẽ không để lại nuối tiếc.
Nhưng dù cố gắng ôm ch/ặt, cũng chỉ ôm trọn một nỗi cô liêu.
Tôi đã bao giờ thực sự có được anh đâu?
07
Ba ngày sau, chúng tôi gặp nhau tại đám cưới của một người bạn cấp ba.
Trong sảnh tiệc ồn ào náo nhiệt, ánh đèn rực rỡ.
Cùng một bàn tròn, anh ngồi ngay vị trí cạnh tôi.
Người đàn ông dáng người cao ráo, bộ vest c/ắt may tinh tế càng làm anh nổi bật.
Chỉ ngồi đó thôi cũng đã thu hút ánh nhìn của khách khứa ở các bàn khác.
Có phù dâu đi tới, lấy hết can đảm xin WeChat của anh.
Anh liếc nhìn tôi, rồi khéo léo từ chối.
Sau ba tuần rư/ợu, có nữ sinh viên lên tiếng hỏi Trần Triều Trì:
“Lớp trưởng, cậu nói xem rốt cuộc cậu thích kiểu người thế nào?”
“Thanh mai trúc mã, chị gái ngự tỷ, hay là đóa hoa trắng nhỏ nhắn yếu đuối?”
Trần Triều Trì khẽ hất cằm về phía tôi:
“Hỏi cô ấy đi.”
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.
Ngay cả Trần Triều Trì cũng chống cằm, nghiêng đầu chờ câu trả lời của tôi.
Tôi nhấp một ngụm nước trái cây, thản nhiên nói:
“Không biết, dù sao cũng không phải thanh mai trúc mã.”
Đám bạn xung quanh phụ họa:
“Đúng vậy, lớp trưởng chắc chắn không thích cấu hình thanh mai trúc mã đâu.”
“Cậu ấy và Hi Hi quen nhau bao nhiêu năm nay mà có nảy sinh tia lửa nào đâu.”
Đúng lúc cô dâu chú rể đi mời rư/ợu.
Chuyện này nhanh chóng được bỏ qua.
Cô dâu có mối qu/an h/ệ tốt với tôi, sau khi mời rư/ợu xong liền nháy mắt với tôi:
“Hi Hi, lần trước tớ hỏi cậu, chẳng phải cậu nói vẫn đ/ộc thân sao?”
“Hôm nay có một phù rể hoàn toàn là gu của con gái đấy.”
“Vừa rồi mấy phù dâu bảo tớ làm mối, tớ đều từ chối hết, để dành cho cậu đấy!”
“Đứng dậy nhanh lên, tớ dẫn cậu đi làm quen!”
Tôi chưa kịp trả lời, bàn tay đang đặt trên đầu gối đột nhiên bị ai đó nắm lấy.
Tôi sững người, quay đầu nhìn Trần Triều Trì.
Trên mặt anh vẫn là vẻ thản nhiên như không.
Tay trái dưới bàn nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Tay phải lại thong dong cầm ly trà đen nhấp một ngụm.
Đầu ngón tay thô ráp của người đàn ông cứ thế vuốt ve mu bàn tay tôi.
Giống như đang bảo tôi đừng qua đó.
Đây là bậc thang thứ hai anh đưa cho tôi.
Nhưng tôi quyết tâm gạt tay anh ra, đứng dậy.
“Được thôi, đi xem thử thế nào.”
08
Cô dâu khoác tay tôi.
Vừa đi vừa chỉ vào bàn phù rể ở phía trước bên trái.
“Thấy không, chính là người đẹp trai nhất kia kìa, cơ trưởng của hãng hàng không Hải Nam đấy.”
Tôi vừa chia tay Trần Triều Trì.
Thực ra lúc này chẳng có tâm trí đâu mà vội vàng tìm đối tượng.
Chẳng qua là mượn cơ hội này rời khỏi chỗ ngồi để hít thở không khí.
Dù sao thì vừa chia tay đã ngồi cùng bàn tiệc với người yêu cũ.
Trong lòng kiểu gì cũng thấy không thoải mái.
Lúc này, tôi nhìn theo hướng ngón tay cô ấy chỉ.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang ngồi đó trò chuyện vui vẻ.
Dù cách một khoảng cách.
Cũng không thể che giấu được đường nét cứng cáp và khí chất xuất chúng.
Cô dâu nhiều chuyện huých khuỷu tay vào tôi:
“Thế nào, có đẹp trai không?”
“Anh ấy là cơ trưởng của hãng Hải Nam, bay tuyến nội địa đấy.”
“Biết đâu cậu còn từng ngồi máy bay anh ấy lái rồi cũng nên!”
Tôi nói đùa:
“Đúng là rất đẹp trai, sao Vương Đào lại tìm được người thế này làm phù rể nhỉ?”
“Thế này thì lúc chụp ảnh chung thiệt thòi quá!”