Bạn trai tôi lén lấy chiếc túi 18.000 tệ của tôi đem b/án trên Xianyu (Nhàn Ngư).

Tôi lặng lẽ đặt m/ua, sau đó tráo chiếc túi thật bằng một chiếc túi giả.

Khi nhận hàng, tôi chất vấn anh ta: "Dám b/án hàng giả à? Có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu không!"

Bạn trai tôi h/oảng s/ợ thấy rõ.

1.

Đang nằm trong ký túc xá lướt Xianyu, tôi phát hiện một chiếc túi LV Messenger mà tôi m/ua với giá gốc 18.800 tệ chỉ được b/án với giá 6.000 tệ ở mục đồ cũ.

Bấm vào xem hình chi tiết, lớp Iót bên trong có một chấm trắng nhỏ không mấy nổi bật.

Trùng hợp vậy sao, giống hệt cái túi của tôi?

Tôi mở túi của mình ra kiểm tra kỹ, chấm trắng nhỏ biến mất rồi? Sao có thể chứ?

Tuần trước, tôi đến thăm con gái 1 tuổi của chị họ, túi bị vấy bẩn do bé trớ sữa, tôi đã định m/ua một chai nước soda để giặt sạch, sao vết sữa này lại biến mất không dấu vết?

Nhìn lại địa chỉ IP, cũng ở Quảng Châu, trùng hợp thế nào lại cùng một quận với trường tôi?

Tôi nhắn tin riêng cho người b/án "Chú heo nhỏ thích gi/ảm c/ân" giả vờ muốn m/ua, yêu cầu cô ta cung cấp hóa đơn, cô ta trả lời ngay lập tức:

"Là bạn trai tặng nên không có hóa đơn đâu ạ!"

Tôi linh cảm có chuyện không ổn, chẳng lẽ túi của tôi bị cô ta tr/ộm rồi?

Bấm vào trang cá nhân của cô ta, tôi bàng hoàng, hơn chục chiếc túi cô ta đang b/án, cái nào tôi cũng có mẫu y hệt.

Chiếc túi m/ua sắm LV họa tiết cổ điển tôi m/ua 15.000 tệ, cô ta b/án 5.000.

Chiếc túi xô kẻ caro tôi m/ua 23.000 tệ, cô ta b/án 10.000.

Chiếc túi xách da bò tôi m/ua 38.880 tệ, cô ta b/án 13.000.

Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?

Tôi lặng lẽ đặt m/ua chiếc túi Messenger, mang chiếc túi m/ua đồ cũ và chiếc túi thật trên tay đến cửa hàng chuyên doanh để kiểm định.

Kết quả khiến tôi sửng sốt, chiếc túi m/ua đồ cũ là hàng thật, còn chiếc túi trên tay tôi lại là hàng giả!

Nghĩa là, túi của tôi đã bị tráo đổi?

Chẳng lẽ hơn chục chiếc túi kia đều đã bị đá/nh tráo?

Tôi hoảng lo/ạn, đó là hơn 400.000 tệ tiền thật bạc thật tôi bỏ ra m/ua đấy!

Tôi vội vàng gọi bạn trai Lâm Huy đến, định cùng anh ta đi báo cảnh sát.

Vừa đúng lúc nhìn thấy giao diện điện thoại của Lâm Huy đang dừng ở trang Xianyu, biệt danh chính là "Chú heo nhỏ thích gi/ảm c/ân".

Đầu tôi ong lên một tiếng, cả người đứng ch/ôn chân tại chỗ.

2.

Lâm Huy đưa cho tôi một hộp bánh ngọt nhỏ, dịu dàng nói:

"Sao thế, bảo bối? Tìm anh có chuyện gì gấp à?"

Anh ta vươn tay định ôm eo tôi, cả người tôi tê dại như bị điện gi/ật.

Chẳng lẽ là anh ta tr/ộm túi của tôi đem lên Xianyu b/án?

Lâm Huy gọi thêm vài tiếng nữa.

"Dư Hi, rốt cuộc em bị sao vậy? Trong điện thoại nghe có vẻ gấp gáp lắm."

Tôi cố nén cơn gi/ận trong lòng, lấy cớ đến kỳ kinh nguyệt nên muốn về ký túc xá nghỉ ngơi.

Lâm Huy bảo tôi chờ một chút, chạy sang cửa hàng tiện lợi m/ua miếng dán giữ nhiệt và băng vệ sinh nhét vào tay tôi.

"Lát nữa anh nấu trà gừng đường đỏ bỏ vào bình giữ nhiệt rồi mang qua cho em."

"Em cứ ngủ một giấc đi, nếu tối còn đ/au thì bảo anh, anh m/ua th/uốc giảm đ/au cho."

Đối mặt với sự ân cần của Lâm Huy, tôi có chút đắn đo.

Yêu nhau 3 năm, anh ta đối với tôi rất tốt, sáng m/ua đồ ăn sáng, tối giúp tôi giữ chỗ trong thư viện.

Các kỳ thi tiếng Anh 4-6 của tôi đều nhờ anh ta kèm cặp mới qua được.

Môn giải tích và các môn chuyên ngành nếu không có anh ta giúp, tôi suýt nữa đã n/ợ môn.

Anh ta là học bá đứng đầu khối, lại còn ngày ngày hỏi han ân cần, là mẫu bạn trai "24 hiếu" trong miệng mọi người, sao có thể tr/ộm b/án túi của tôi?

Liệu có hiểu lầm gì chăng?

Tôi đầy nghi hoặc, sau khi đi đến ký túc xá nữ, lại quay lại ký túc xá nam, muốn tìm Lâm Huy hỏi cho ra lẽ.

Đúng lúc bắt gặp Lâm Huy nhét chiếc điện thoại Apple 17 vào tay cô bạn cùng phòng Lý Hân.

Giá b/án chính thức là 5.999 tệ, điều kiện gia đình Lâm Huy bình thường, tiền đâu mà m/ua điện thoại?

Tim tôi thắt lại, chẳng lẽ là dùng tiền b/án túi của tôi?

Mỗi khi tôi m/ua túi mới, Lâm Huy dường như đột nhiên trở nên giàu có, còn mời tôi đi ăn lẩu gà dừa 200 tệ.

Lý Hân lại càng kỳ lạ, rõ ràng là sinh viên nghèo, không đi làm thêm cũng không có bạn trai, vậy mà lúc nào cũng có son mới, mặt nạ mới và kem dưỡng da mới.

Liên tưởng đến tất cả những điều này, da gà da vịt tôi dựng đứng cả lên.

Chẳng lẽ Lâm Huy luôn tr/ộm b/án túi của tôi để theo đuổi Lý Hân?

"Này, Lâm Huy, thế này sao ngại quá?"

Lý Hân đẩy hộp điện thoại mới tinh về phía anh ta.

Lâm Huy lại vội vàng nhét ngược lại.

"Điện thoại của cậu hỏng lâu thế rồi mà không nỡ đổi, nhìn mà anh thấy xót xa quá."

"Chỉ là cái điện thoại thôi mà, còn chưa đắt bằng cái áo khoác lông vũ của anh."

"Anh biết điều kiện gia đình cậu không tốt, cậu nhìn Trần Dư Hi xem, anh m/ua cho cô ấy bao nhiêu túi, cô ấy chẳng thản nhiên nhận hết đó sao."

Có nhầm không vậy?

Phần lớn túi của tôi đều là mẹ m/ua cho.

Liên quan quái gì đến anh ta?

Còn ở đây dựng lên cái thiết lập thiếu gia nhà giàu làm gì?

Phải biết rằng, sinh hoạt phí 1.200 tệ của anh ta thường xuyên không đủ dùng, thẻ cơm dùng của tôi, cái máy tính hơn 4.000 tệ là tôi m/ua.

Cái áo khoác lông vũ hơn 7.000 tệ trên người anh ta là bố tôi không mặc nữa, tôi lén mang qua cho anh ta mặc.

Lấy mặt mũi nào mà nói áo khoác và túi là do anh ta m/ua?

Tôi tức đến đ/au cả ngựk, rồi thấy anh ta nắm lấy tay Lý Hân, đỏ mặt nói:

"Thật đấy, nếu tính khí cô ấy bằng một nửa của cậu thì tốt biết mấy."

"Ước gì bạn gái của anh là cậu."

Sau lưng nói x/ấu tôi tính khí không tốt đúng không?

Hôm qua bảo tôi m/ua giúp đôi giày Adidas hơn 1.000 tệ, đâu có nói thế, miệng thì cứ:

"Vợ mình là cô bạn gái tốt nhất trên đời!"

Còn nói trên người tôi không có chút kiêu căng nào của tiểu thư nhà giàu, cảm ơn tôi đã cùng anh ta ăn cơm căn tin, cảm ơn tôi không chê xuất thân nông thôn của bố mẹ anh ta.

Đồ rác rưởi này!

Trước mặt tôi thì một kiểu, sau lưng lại là một kiểu khác?

Lý Hân cúi đầu e thẹn, nói một tiếng:

"Gh/ét thế."

Lâm Huy nhìn quanh trái phải, thấy không có ai đi qua, liền áp sát vào, hôn nhau đến mức nước dãi kéo sợi.

Tôi lập tức nổi gi/ận, h/ận không thể t/át mỗi đứa một cái.

Nhưng lại thấy quá rẻ cho cặp đôi cẩu nam nữ này.

Cố nén cơn gi/ận, giả vờ như không biết gì, nhắn tin trên Xianyu cho "Chú heo nhỏ thích gi/ảm c/ân":

"Thằng nhãi, dám b/án hàng giả à? Có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu không!"

3.

Lâm Huy đưa Lý Hân đến dưới lầu ký túc xá nữ mới nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại.

Nụ cười của anh ta cứng đờ, quay người trốn vào góc.

"Cậu nói bậy bạ gì thế?"

"Bạn gái tôi gia cảnh rất tốt, sao có thể m/ua hàng giả?"

"Không phải, bạn trai tôi sao có thể tặng tôi hàng giả!"

Ha, còn muốn đóng vai nữ để thoát nghi ngờ sao, cũng mưu mô phết đấy.

Tôi làm theo cách cô nhân viên b/án hàng chỉ, chụp ảnh so sánh chi tiết giữa túi thật và túi giả trên tay, rồi tuôn một tràng:

"Khắc chữ trên đầu khóa kéo LV chính hãng rất nhỏ nhưng sắc nét, chiếc túi giả cậu b/án cho tôi, không sắc nét như thế!"

"Hơn nữa phụ kiện kim loại của hàng giả cậu b/án là màu vàng kim, cảm giác nhẹ bẫng, phụ kiện kim loại của hàng chính hãng là màu đồng tối hoặc màu đồng xanh!"

"Đồ khốn, còn định giả vờ với tôi à! B/án hàng giả, đủ để ngồi tù ba năm đấy!"

"Hôm nay bắt buộc phải trả tiền cho tôi, nếu không, đợi tôi tìm đến tận nơi cho cậu biết tay!"

Lâm Huy gửi mấy cái icon mặt cười:

"Dọa ai đấy? Tôi dùng địa chỉ giả, làm sao tìm được tôi?"

"Đại học Công nghệ Quảng Châu, cậu thực sự nghĩ tôi không tìm được cậu sao?"

Lâm Huy sợ đến mức điện thoại cầm không vững, rơi thẳng xuống đất, tôi nhân cơ hội đi tới, giả vờ tình cờ vỗ vai anh ta.

Ngẩng đầu lên, toàn bộ khuôn mặt Lâm Huy trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh, lẩm bẩm một mình:

"Sao cô ấy biết..."

"Anh đến đưa trà gừng đường đỏ cho em à?"

Tôi cười hì hì nói, nụ cười nơi khóe môi không sao che giấu được.

"À, à, đúng, đúng là..."

Anh ta lắp bắp, co vai lại, cả người vô cùng căng thẳng.

Tôi vươn tay hỏi anh ta:

"Đồ đâu?"

"Anh quên rồi, giờ về ký túc xá nấu cho em."

Anh ta quay người, khựng lại một chút, đột nhiên quay đầu lại nắm ch/ặt lấy tay tôi đầy kích động:

"Bảo bối, những chiếc túi em m/ua đều là hàng thật đúng không, có thể cho anh xem hóa đơn được không."

"Xem hóa đơn làm gì?"

Anh ta cười ngượng nghịu:

"Không có gì, chỉ là thấy hứng thú với hóa đơn của túi hàng hiệu, muốn tìm hiểu chút thôi."

Tôi lắc đầu nói không có, Lâm Huy vẻ mặt không tin:

"Sao lại không có hóa đơn chứ? Đồ đắt tiền như thế mà!"

"Vì là hàng giả mà."

Tôi cười rạng rỡ.

Lâm Huy há hốc mồm hồi lâu không khép lại được, dường như vẫn không muốn tin.

"Không phải, nhà em không thiếu tiền sao? M/ua hàng giả làm gì!"

"Người có tiền dùng hàng giả người khác mới tưởng là hàng thật chứ, vốn dĩ m/ua hàng hiệu là để làm màu thôi mà."

Tôi tiếp tục lừa anh ta, anh ta cau mày, vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, tôi bồi thêm một chiêu chí mạng:

"Đúng rồi, tiện thể nói cho anh biết, tất cả túi tôi m/ua đều là hàng giả."

Miệng Lâm Huy hình chữ O, kinh ngạc nói:

"Hơn chục chiếc túi tôi b/án đều là hàng giả sao?"

"Hả? Anh nói gì cơ?"

Lâm Huy vội vàng xua tay:

"Không có gì."

Đột nhiên, anh ta mở máy tính trên điện thoại, tính toán nhanh gì đó, che mặt lẩm bẩm:

"Trời ơi, b/án được hơn hai trăm nghìn tệ rồi".

Tôi nhịn cười đến đ/au cả bụng, nhìn bóng lưng thất thần rời đi của anh ta mới dám cười lớn.

4.

Liên tiếp mấy ngày, anh ta đều mặt mày ủ rũ.

Chẳng phải sao, ngày nào mở mắt ra cũng thấy tin nhắn tôi gửi trên Xianyu.

"Đã trả tiền chưa? Thực sự ép tôi báo cảnh sát à?"

"Tôi tính rồi, số túi cũ cậu b/án trên Xianyu là 260.000 tệ, b/án hàng giả hơn 250.000 tệ là phải ngồi tù hơn 10 năm đấy!"

"Tiền của tôi mà cậu cũng dám lừa! Chán sống rồi à!"

"Thằng khốn, ch*t chưa? Chưa ch*t thì hôm nay tôi tìm người đến tận nơi đá/nh ch*t cậu!"

Lâm Huy cứ giả ch*t, mãi cho đến sáng ngày hôm sau lễ Tình nhân.

Anh ta nói sinh viên anh ta dạy kèm có việc gấp tìm anh ta, tối qua không thể đi chơi lễ với tôi, nên tặng tôi một cái chậu hoa và một gói hạt giống hoa hồng.

"Tại sao lại tặng em hạt giống hoa hồng?"

Anh ta ngẩng đầu, đầy tự hào nói:

"Hoa hồng, tự mình trồng mới lãng mạn."

Tôi thấy nực cười vô cùng.

Hoa hồng cũng không nỡ m/ua sao?

Còn bịa ra mấy lời nói dối lừa trẻ con ba tuổi này?

Tôi tức đến mức sắp hộc m/áu, Lý Hân đi ngang qua bên cạnh cười đến đi/ên dại.

Cô ta không về ký túc xá, sáng nay mới về, mặt đỏ bừng, giơ tay khoe chiếc vòng tay vàng trên cổ tay một cách vô cùng tự nhiên.

Lâm Huy hỏi cô ta chiếc vòng m/ua bao nhiêu tiền.

"Bạn trai tặng, cũng không đắt, chỉ 3.000 tệ thôi."

Lâm Huy nịnh nọt:

"Bạn trai cậu thật cưng chiều cậu."

Lý Hân đắc ý nhìn tôi một cái:

"Chứ sao nữa, còn đưa tớ đi khách sạn 5 sao, một đêm tiền phòng thôi đã hơn 3.000 rồi."

"Trần Dư Hi, bạn trai cậu tặng cậu cái gì vào lễ Tình nhân thế?"

Cả hai trao đổi ánh mắt, nơi khóe mắt là nụ cười không thể che giấu.

Định diễn kịch với tôi đấy à?

Tặng tôi hạt giống, tặng Lý Hân vòng vàng đúng không?

Có tiền đi khách sạn với Lý Hân mà không có tiền trả n/ợ tôi đúng không?

Coi tôi là một phần trong trò chơi của các người đúng không?

"Lâm Huy tặng tôi cái này."

Tôi giơ cao chậu hoa, dồn hết sức lực ném mạnh vào đầu Lâm Huy.

Anh ta kêu lên đ/au đớn, Lý Hân lo lắng ôm lấy đầu anh ta:

"Cậu bị đi/ên à!"

"Ái chà, Lâm Huy, anh có đ/au không? Có bị thương không?"

M/áu chảy dọc theo trán anh ta xuống, Lâm Huy vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi:

"Sao em lại vô duyên vô cớ nổi gi/ận? Chỉ vì lễ Tình nhân tặng em hạt giống sao?"

"Chính anh và Lý Hân đã làm chuyện khốn nạn gì, tự anh không rõ sao?"

Lâm Huy nghẹn lời, chột dạ nhìn Lý Hân một cái, cũng không tranh cãi với tôi nữa, để Lý Hân dẫn anh ta đến phòng y tế.

Muốn chạy? Không có cửa đâu!

Tôi lập tức gửi tin nhắn cho ông anh họ làm cai thầu.

5.

Một tiếng sau, anh họ dẫn theo hơn mười người anh em vây ch/ặt Lâm Huy ở cửa phòng y tế, vừa lên đã đ/ấm cho Lâm Huy một cú:

"B/án túi giả cho em gái tao, đá/nh ch*t mày!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm