Tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn, đã hứa với cô cháu gái nhỏ rằng sau khi tôi trăm tuổi, di sản sẽ để lại cho nó.

Anh trai và chị dâu biết chuyện thì vô cùng cảm động.

Vì thế, mỗi khi tôi m/ua cho mình chiếc túi xách yêu thích bấy lâu, chị dâu lại nói: "Em gái à, phải biết tiết kiệm chứ, túi xách thì làm sao tiện bằng túi nilon? Vừa to vừa bền."

Khi tôi nghỉ ngơi sau giờ làm việc, m/ua một ly cà phê để tỉnh táo, chị dâu lại nói: "Uống nước lọc không được sao? Một ly cà phê m/ua được bao nhiêu nước lọc rồi?"

Khi tôi chuẩn bị lái xe đi du lịch, chị dâu không nhịn được nữa, trực tiếp cầm d/ao đ/âm thẳng vào bụng tôi, gào thét x/é lòng:

"Cả ngày không tiêu tiền thì ch*t à?!"

Nhắm mắt lại rồi mở ra, tôi được tái sinh.

1

"Cô nhỏ, sau khi cô ch*t, tiền của cô để lại hết cho cháu được không ạ."

Giọng nói non nớt vang lên bên tai, tôi ngẩn người, chợt nhận ra mình đã tái sinh!

Kiếp trước, tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn, cô cháu gái nhỏ Điền Điềm hỏi tôi rằng sau khi tôi trăm tuổi, tiền có thể để lại cho nó hay không.

Nó ngoan ngoãn nghe lời, nghĩ đến việc sau này tôi không kết hôn không sinh con, ch*t đi để lại di sản cho nó cũng không phải là không được.

Thế là, lúc đó tôi mỉm cười đồng ý.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là, kể từ ngày tôi đồng ý, cuộc đời tôi đã thay đổi hoàn toàn!

Tôi tiêu tiền của chính mình, m/ua túi Chanel cho bản thân, lại bị chị dâu chỉ trích là ham hư vinh.

Tôi m/ua cà phê để tỉnh táo, lại bị chị dâu giáo huấn một trận ra trò.

Chị ta tìm mọi cách ngăn cản tôi tiêu xài, ngay cả việc đi chợ, chị ta cũng bắt tôi phải đội nắng đạp xe điện công cộng cả tiếng đồng hồ để đến cái chợ rẻ nhất.

Tôi không nhịn nổi nữa, nói với chị dâu rằng tôi tiêu tiền của mình, bảo chị ta đừng quản chuyện bao đồng, nhưng lại bị chị dâu mắ/ng ch/ửi là đồ không biết x/ấu hổ.

Anh trai và mẹ tôi cũng đứng về phía chị dâu, hết người này đến người khác chì chiết tôi:

"Tiền của con sau này đều là của Điền Điềm, sao con có thể thản nhiên tiêu xài hoang phí tiền của cháu gái mình như vậy?"

Thậm chí ngay cả bản thân Điền Điềm cũng rất tán thành câu này, chu cái miệng nhỏ ra phụ họa: "Cô nhỏ, mỗi tháng cô tiêu nhiều tiền của vãn bối như vậy, truyền ra ngoài không thấy x/ấu hổ sao."

Tôi bị những lời họ nói làm cho chấn động!

Tôi còn chưa ch*t mà họ đã coi mỗi đồng tiền tôi tiêu đều là của họ rồi sao?!

Sự chấn động, thất vọng, lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng, khiến tôi không muốn ở lại căn nhà này thêm một giây phút nào nữa.

Tôi chuẩn bị lái xe đi du lịch tự túc, kết quả lúc đang gọi điện cho bạn thân thì bị chị dâu nghe lén, chị ta nổi gi/ận tại chỗ, cầm d/ao gọt hoa quả đ/âm một nhát vào bụng tôi.

Sau khi tôi ch*t, linh h/ồn không tan biến, tôi nhìn thấy mẹ và anh trai liên thủ ngụy tạo hiện trường như thể tôi t/ự s*t, rồi vứt x/ác tôi vào bãi tha m/a.

Sau đó, cả gia đình cầm tiền của tôi sống những ngày tháng vui vẻ ở nửa đời sau.

Tôi h/ận, h/ận đến tận xươ/ng tủy, nhưng ông trời có mắt, lại cho tôi một cơ hội tái sinh!

"Cô nhỏ, sao cô không để ý đến cháu ạ."

Thấy tôi không nói gì, Điền Điềm lại chìa tay ra lắc lắc cánh tay tôi làm nũng.

Tôi hoàn h/ồn, nhìn gương mặt ngây thơ vô số tội trước mắt, trực tiếp hất tay nó ra: "Tiền của tôi, dựa vào cái gì phải cho cháu?"

Điền Điềm sững sờ tại chỗ, nhưng chưa đợi nó kịp phản ứng, một người phụ nữ trẻ ngồi trên ghế sofa đã đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng:

"Điền Tịch, cô nói năng kiểu gì đấy, có ai làm cô mà lại như thế không?!"

"Cô không có con, sau này nhiều tiền như vậy không cho Điền Điềm, chẳng lẽ muốn ném hết đi? Bây giờ có cô nào mà không thương cháu gái mình, sao cô lại ích kỷ hẹp hòi như vậy?!"

Người nói câu này là em gái ruột của chị dâu tôi, cũng là dì nhỏ của Điền Điềm, Lý Viện.

Cô ta phẫn nộ, ra vẻ đạo mạo, khiến tôi suýt chút nữa quên mất, cái ch*t của tôi cũng có phần công lao của cô ta.

Lúc đó chị dâu đ/âm tôi một nhát, tôi vẫn còn hơi thở, vẫn có thể cố gắng tự mình gọi 120.

Nhưng Lý Viện đã giẫm lên tay tôi, đ/ập nát điện thoại của tôi, tôi nằm trên mặt đất không thể cử động, cuối cùng mất m/áu quá nhiều mà ch*t.

Sau khi tôi ch*t, tiền của tôi, Lý Viện cũng được chia một phần.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

"Chẳng phải cô cũng không có con sao? Tiền của cô không thể cho Điền Điềm à? Điền Điềm cũng là cháu gái của cô mà, sao thế, bây giờ có dì nào mà không thương cháu gái mình?"

Lý Viện vô thức thốt lên: "Đâu phải con tôi, tôi dựa vào cái gì mà cho..."

Lời chưa nói hết, Lý Viện nhận ra mình lỡ lời, lập tức chột dạ im bặt, trừng mắt nhìn tôi.

Đáy mắt tôi càng thêm mỉa mai.

Người phụ nữ này đúng là khiến người ta buồn nôn.

Kiếp trước, Lý Viện cứ thích chạy sang nhà tôi.

Cô ta tự cho mình giống tôi, cũng là người theo chủ nghĩa không kết hôn, nhưng sau khi tôi ch*t, tôi mới biết.

Hóa ra, cô ta thích anh trai tôi...

Tôi liếc về phía căn phòng đang khép hờ, bên trong là chị dâu đang nấp sau cánh cửa nghe lén chúng tôi nói chuyện, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười.

Kiếp này, tôi nhất định bắt những kẻ này phải trả giá!

2

Tôi không hề hé răng về việc sẽ để lại di sản cho Điền Điềm, lúc ăn cơm, chị dâu Lý Tình thở dài thườn thượt:

"Trường của Điền Điềm lại thu phí tài liệu rồi, đắt quá, hơn năm nghìn tệ, mà lương tháng này của chị vẫn chưa về."

Bên cạnh, anh trai và mẹ tôi đều cúi đầu húp cơm, không lên tiếng.

Lý Tình vừa nói vừa dán mắt vào tôi.

Tôi cười lạnh trong lòng, cũng giả vờ như không thấy, cứ thế ăn cơm của mình.

Lý Tình lại lặp lại lần nữa: "Hơn năm nghìn tệ cơ đấy... làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ..."

Tôi vẫn không nói gì, thong dong ăn uống.

Lần này Lý Tình không nhịn được nữa, trực tiếp giơ tay véo vào cánh tay Điền Điềm:

"Con ranh con này, có phải mày lừa tao không? Phí tài liệu gì mà tận năm nghìn! Tao mới vừa nghĩ ra! Xem hôm nay tao dạy dỗ mày thế nào! Học được thói nói dối rồi đúng không!"

Điền Điềm bị bà ta véo cho kêu oai oái.

Làm gì có phí tài liệu nào thu năm nghìn, nhưng có một chiếc váy liền thân của phụ nữ giá năm nghìn.

Nó đang nằm trong giỏ hàng trên điện thoại của Lý Tình.

Lý Tình giáng từng cái t/át vào mặt Điền Điềm, Điền Điềm cầu c/ứu tôi: "Cô nhỏ, c/ứu cháu với, c/ứu cháu với, Điềm Điềm không nói dối! Không nói dối ạ!"

Đây là chiêu trò quen thuộc của Lý Tình.

Kiếp trước nếu chị ta nhắm trúng thứ gì, chị ta sẽ cố tình kêu gào trên bàn ăn rằng Điền Điềm cần cái này cái kia, nhưng chị ta không đủ tiền.

Nếu tôi không lên tiếng bảo sẽ cho, chị ta sẽ đá/nh Điền Điềm.

Lần nào tôi cũng xót cô cháu gái nhỏ này, nên dù biết Lý Tình nói dối, nhưng tôi không muốn Điền Điềm bị tổn thương, đều sẽ đưa tiền cho Lý Tình.

Tôi cũng chẳng cầu Điền Điềm báo đáp, nhưng chính vì thế, kiếp trước lúc tôi bị Lý Tình và Lý Viện hại ch*t, Điền Điềm đứng ngay gần đó trơ mắt nhìn.

Tôi nhìn nó cầu c/ứu, nó trực tiếp quay mặt đi coi như không thấy.

Điền Điềm kéo tay áo tôi, tủi thân rơi nước mắt: "Cô nhỏ, cô cho Điềm Điềm năm nghìn tệ được không ạ, Điềm Điềm phải m/ua tài liệu..."

Lần này, tôi gạt tay Điền Điềm ra, mỉm cười nói:

"Điềm Điềm, mẹ cháu nói đúng đấy, cháu học trường cấp hai công lập bình thường, sao m/ua tài liệu lại cần đến năm nghìn được? Hay là để cô gọi điện cho giáo viên của cháu x/ác nhận lại nhé?

"Nói dối không phải là đứa trẻ ngoan đâu."

Lời tôi vừa dứt, sắc mặt những người có mặt đều thay đổi.

Tôi làm bộ lấy điện thoại ra, Điền Điềm lập tức h/oảng s/ợ, vô thức muốn lao tới cư/ớp.

Anh trai vốn đang im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: "Được rồi, gọi điện gì chứ, không sợ phiền giáo viên người ta à! Điền Điềm cút về phòng mà úp mặt vào tường kiểm điểm đi!"

Điền Điềm cắn môi, lau nước mắt đi về phía phòng ngủ.

Trước khi vào cửa, nó còn oán h/ận nhìn tôi một cái.

Tuy đã biết Điền Điềm là đồ vo/ng ơn bội nghĩa, nhưng ánh mắt này vẫn khiến lòng tôi lạnh buốt.

Không xin được tiền, sắc mặt Lý Tình rất khó coi, đôi đũa trong tay suýt chút nữa đ/âm thủng đáy bát.

Một lúc lâu sau, khi tôi ăn gần xong chuẩn bị đứng dậy, chị ta không nhịn được nữa mà lên tiếng:

"Điền Tịch, cô cứ ở nhà này mãi cũng không phải cách... Em gái chị cũng là người theo chủ nghĩa không kết hôn, nhưng tháng nào nó ở nhà cũng đều đóng tiền thuê nhà, cho nên cô..."

Nửa câu sau của Lý Tình chưa nói hết, nhưng tôi đã hiểu.

Mẹ tôi và anh trai cũng ngước mắt nhìn tôi, rõ ràng là đứng về phía Lý Tình.

Điều này làm tôi buồn cười quá.

Phải biết rằng, căn nhà này là tôi m/ua đ/ứt, sổ đỏ vẫn đứng tên tôi.

Anh trai tôi kết hôn không có nhà, lúc đó tôi vì tình thân mà cho anh ấy mượn nhà để cưới vợ, Lý Tình cũng biết.

Giờ lại quay sang đòi tiền thuê nhà của tôi?

"Nói thì nói vậy, nhưng chẳng phải cô đã cho anh trai cô mượn rồi à? Đã mượn rồi thì trong khoảng thời gian này, căn nhà này thuộc về anh trai cô, cô đóng tiền thuê nhà chẳng phải là chuyện bình thường sao?"

Lý Tình nói năng chắc nịch, dáng vẻ rất có lý.

"Nếu cô không muốn đóng tiền thuê nhà cũng được, dù sao cô cũng có thể ở không, vậy em gái tôi cũng có thể! Ngày mai nó sẽ chuyển tới!"

Lời của Lý Tình khiến những gì tôi định nói nghẹn ứ ở cổ họng.

Tôi nhướng mày, nhìn Lý Tình đang nghểnh cổ lên thách thức, khẽ mỉm cười: "Được thôi."

Điều này lại khiến tôi cảm thấy hơi mong chờ đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm