Hai đứa thì tốt hơn.
"Sao thế? Bạch phú mỹ nhà em gửi gì mà em lại biểu cảm như vậy?" Anh trai tôi nói rồi định ghé sát vào xem cho rõ.
Tôi lùi lại một bước, nhìn anh nghiêm túc hỏi: "Anh, anh có ngại việc cho Thiên Thiên và Vãn Vãn làm con nuôi của em không?"
Anh trai tôi: "Cút."
Tôi: "Ồ."
Tiếc thật, Trương Hinh thực sự rất giàu, cơ hội thừa kế gia sản lớn thế này mà mất rồi.
Tôi xoa đầu hai đứa nhỏ: "Chú không thể đưa các cháu đi công viên giải trí chơi được nữa rồi, tất cả là tại bố các cháu đấy."
Hai đứa nhỏ chớp chớp mắt, quay người nhảy lên người anh trai tôi.
Phớt lờ ánh mắt muốn "x/ẻ th!t" tôi của anh trai, tôi cúi đầu trả lời một câu.
"Hai đứa trẻ tuần này vừa hay có lớp năng khiếu phải học, có lẽ không đi được rồi, cảm ơn tấm lòng của Tổng giám đốc Trương."
Một lát sau, Trương Hinh trả lời: "Không sao, anh đồng ý đi là tốt lắm rồi. Hẹn gặp lại vào thứ Bảy."
……
Dù tôi có muốn đi hay không thì chuyến này tôi cũng phải đi.
Bố mẹ và anh trai tôi đều theo dõi sát sao động thái của tôi, không đi cũng phải đi.
Ngày thứ Bảy, tôi cạo râu sạch sẽ, thay một bộ đồ thường ngày.
Bố mẹ mỗi người phát cho một phong bao lì xì để khích lệ.
Trương Hinh là người rất chú trọng hình thức, nơi cô ấy đặt chỗ là nhà hàng xoay tầng 66 của một tòa cao ốc thương mại, nơi có giá trung bình mỗi người đắt đến bốn chữ số.
Khi đang đi thang máy, đột nhiên nghe thấy có người gọi tôi: "Vệ Thành?"
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái ăn mặc trẻ trung, trông chừng hai mươi mấy tuổi, đeo kính không gọng, thanh tú nhã nhặn, trông hơi quen mắt.
"……" Tôi chớp chớp mắt, thăm dò lên tiếng: "Lớp trưởng?"
Đây chẳng phải là lớp trưởng đại học Phương Văn Văn của tôi sao?
Cô ấy đá/nh giá tôi vài giây, cười nói: "Mấy năm không gặp, cậu ngày càng đẹp trai rồi!"
Tôi cũng cười: "Lớp trưởng quá khách sáo rồi, không ngờ lại gặp ở đây, thật trùng hợp."
Đại học chúng tôi không qua lại nhiều, điều duy nhất đáng nói là cô ấy từng viết thư tình theo đuổi tôi.
Nhưng bức thư tình đó thực sự không lọt vào mắt tôi, nên tôi đã từ chối.
Không lâu sau cô ấy đã đến với một nam sinh khác trong lớp.
"Tình cờ đến đây công tác, gặp khách hàng ở đây. Còn cậu?" Cô ấy hỏi.
"Gặp một người bạn." Tôi khách sáo nhường đường sang bên cạnh.
Phương Văn Văn như trêu chọc hỏi: "Bạn gái à?"
Tôi không thích nói chuyện này với người không thân, cười nhạt nói "Không phải" rồi không nói thêm gì nữa.
"Ồ? Tớ còn tưởng cậu đẹp trai thế này, chắc chắn là có bạn gái rồi chứ."
Tôi không đáp, cô ấy lại nói: "Tớ và Lý Thanh chia tay rồi."
Tôi hồi tưởng lại một chút, Lý Thanh, đây hình như là tên bạn trai đại học của cô ấy thì phải?
Nhưng các người chia tay thì liên quan gì đến tôi?
"Thế thì thật đáng tiếc." Tôi dán mắt vào những con số thay đổi liên tục, tầng 66 cũng quá cao đi, thang máy đi lâu thật.
Hơn nữa các tầng ở giữa tòa nhà này không mở cửa cho người ngoài, nhìn dáng vẻ của Phương Văn Văn, chắc chắn cũng là đi lên tầng 66.
"Vệ Thành."
Khi con số nhảy đến 66, Phương Văn Văn lại lên tiếng.
"Hiếm khi gặp nhau, không biết tối nay cậu có rảnh không, cùng đi ăn một bữa?"
9
Tuy tôi chưa từng yêu đương, nhưng cũng không ngốc đến mức không hiểu ý cô ấy.
Đang định mở miệng từ chối, phía trước đột nhiên truyền đến một giọng nói thanh tao dễ nghe.
"A Thành."
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Trương Hinh đang đứng cách đó không xa.
Hôm nay cô ấy mặc váy đen, thấp thoáng lộ ra xươ/ng quai xanh tinh tế, mái tóc đen xõa xuống, ngũ quan tinh xảo.
Chỉ đứng đó thôi đã thu hút hơn cả cái sảnh vàng kim lấp lánh này rồi.
"Vệ Thành, cô ấy là——"
Cho đến khi Phương Văn Văn không chắc chắn lên tiếng, tôi mới hoàn h/ồn, bước nhanh hai bước đến bên cạnh Trương Hinh.
Ý này chắc là rõ ràng lắm rồi nhỉ?
"Ồ, vị này chính là người bạn mà tôi đã nhắc đến với cô——"
Chưa đợi tôi nói xong, Trương Hinh đột nhiên ngắt lời tôi.
"Xin lỗi, hôm nay A Thành đúng là không tiện lắm. Chúng tôi đã hẹn nhau cùng đi công viên giải trí rồi."
???
Tôi ngơ ngác, chúng tôi hẹn nhau lúc nào, sao tôi không biết?
Phương Văn Văn cũng ngẩn người: "Công viên giải trí?"
"Đúng vậy." Trương Hinh gật đầu, "Chúng tôi có hai đứa con."
Những vạch đen trên trán tôi càng nhiều hơn.
Phương Văn Văn đã đi như thế nào tôi không nhớ nữa, cho đến khi ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, người tôi vẫn còn đờ đẫn.
Trương Hinh ngồi đối diện, thần thái tự nhiên, như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chuyện vừa rồi.
Tôi nhìn cô ấy, rơi vào hoang mang.
Khuôn mặt xinh đẹp như vậy, sao lại không nói tiếng người cơ chứ?
"Tổng giám đốc Trương, chuyện vừa rồi……"
Trương Hinh nhướng mày: "Anh từng giúp tôi, bây giờ tôi giúp anh cũng là lẽ đương nhiên, không cần cảm ơn."
"……"
Tôi hít sâu một hơi.
"Cô có thấy là câu nói đó của cô, hơi có chút…… không phù hợp không?"
"Tôi tưởng anh không thích cô ấy." Cô ấy tựa người ra sau, tông giọng nhạt nhẽo nhưng lại mang theo vài phần quyến rũ toát ra từ trong xươ/ng tủy.
Tôi bất lực: "Tôi đúng là không thích kiểu người như cô ấy……"
"Vậy anh thích kiểu người như thế nào?" Trương Hinh đột nhiên hỏi.
Ừm?
Lúc này mà cô còn có cái tâm tư hóng hớt này sao?
Tôi theo bản năng nhìn cô ấy, đôi mắt xinh đẹp của cô ấy đang lặng lẽ và chăm chú nhìn lại, đặc biệt làm lay động lòng người.
Tôi dời mắt, giả vờ như đang xem tin nhắn điện thoại, cố gắng phớt lờ nhịp tim đang đ/ập lo/ạn xạ.
"Khó nói lắm, tùy vào cái nhìn đầu tiên thôi."
Tôi vội vàng đáp một câu, trực giác bất an, hình như có gì đó sắp thoát khỏi tầm kiểm soát, vội vàng chuyển chủ đề.
"Tổng giám đốc Trương, chữ trên ảnh đại diện của cô đẹp thật, là cô viết à?"
Không biết có phải ảo giác không, ánh mắt Trương Hinh nhìn tôi bỗng có chút vi diệu.
Tôi hơi hoảng: "Nếu không tiện nói thì……"
"Không có gì không tiện cả." Trương Hinh tựa người ra sau, khóe môi cong lên, "Đó là chữ của chàng trai mà tôi từng thầm yêu ngày trước."
10
Tôi sững sờ, nhịp tim vốn đã mất kiểm soát bỗng dừng lại một nhịp, rồi lại trôi xuống, trống rỗng.
Biểu cảm của cô ấy khi nhắc đến chàng trai đó lộ rõ vẻ dịu dàng không che giấu.
Ai nhìn cũng có thể thấy cô ấy thích anh ta đến nhường nào.
Hơn nữa cô ấy lại còn nói là…… thầm yêu.
"Thật không ngờ, điều kiện như Tổng giám đốc Trương mà cũng có lúc thầm yêu sao?"
Tôi cố gắng phớt lờ cảm giác nghẹn ứ không rõ nguyên do trong lồng ngựk, "Hai người…… không đến được với nhau sao?"
Trương Hinh nghiêng đầu, như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó, hồi lâu sau mới khẽ cười lên tiếng:
"Không, lúc đó còn nhỏ, nên bỏ lỡ rồi."
Thảo nào.
Nghĩ cũng phải, nếu còn một chút hy vọng nào, Trương Hinh chắc sẽ không đi tham gia buổi xem mắt trăm người đâu nhỉ?
Bữa ăn trôi qua trong vô thức, cho đến khi kết thúc, Trương Hinh đẩy hai tấm vé công viên giải trí về phía tôi.
"Đã đặt rồi, tôi giữ cũng lãng phí. Nếu có thời gian thì vẫn có thể dẫn bọn trẻ đi chơi."
"……"
Những lời tôi định nói thẳng ra cứ thế nghẹn lại trong cổ họng.
Đêm nằm trên giường, tôi cầm hai tấm vé đó, lại mở ảnh đại diện của Trương Hinh ra, nhìn kỹ rất lâu.
Chữ "Trương" đó giống như được viết bằng bút bi đen trên giấy, có lẽ vì đã qua nhiều năm nên đã hơi mờ.
Nhưng lại rõ ràng đến thế, bằng chứng cho thấy cô ấy từng thích một chàng trai như vậy.
Màn hình tối dần, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đặn.
Tôi nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên thích một người, lại trớ trêu đến mức không đúng lúc như vậy.
11
Tôi bắt đầu cố ý giảm bớt liên lạc với Trương Hinh.
Ngoài cái tâm tư ích kỷ khó chịu của mình ra, tôi thực sự cảm thấy mình không thể làm lỡ dở người ta.
Cô ấy muốn có con, tôi biết tìm đâu ra hai đứa trẻ nữa cho cô ấy đây? Thôi bỏ đi.
Lần đầu tiên rung động trong đời, cứ thế kết thúc không đầu không cuối.
Nhưng thường thì sợ gì lại gặp nấy, lúc đi siêu thị m/ua đồ chơi cho hai đứa nhỏ, tôi lại tình cờ gặp Trương Hinh.
Nhìn khẩu sú/ng đồ chơi và búp bê tôi đang cầm trên tay, trên mặt Trương Hinh lộ ra vẻ hiểu ý: "M/ua cho bọn trẻ à?"
Tôi: "……"
Lần này thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được rồi!
Tôi im lặng gật đầu, tiện thể liếc nhìn giỏ hàng của Trương Hinh, định ứng phó vài câu rồi chạy, nhưng cô ấy lại nhờ tôi giúp chọn đồ vì có vài thứ đặt quá cao không với tới.
Tôi chưa bao giờ thấy thời gian dài đằng đẵng như vậy.
Tôi h/ồn xiêu phách lạc, cho đến khi giỏ hàng gần đầy, tôi mới gi/ật mình nhận ra mình vừa vô thức chọn một đống đồ mình thích!
Tôi vội vàng đặt hộp th!t bò trên tay xuống: "Khụ, Tổng giám đốc Trương, quên hỏi cô, cô có kiêng kỵ gì không?"
"Không có." Trương Hinh lại cầm hộp th!t bò lên xem, "Anh thích ăn cái này à?"
Tôi hơi x/ấu hổ: "Cái đó, nếu cô không thích thì……"
Trương Hinh đặt hộp th!t bò vào giỏ hàng: "Anh thích là được."
"……"
Tim đ/ập thình thịch, tôi cúi đầu không nói gì.
Hai mươi phút sau, đồ chơi của tôi và một đống nguyên liệu nấu ăn chất đầy trên quầy thu ngân.
Trương Hinh lấy thẻ ra, kiên quyết thanh toán cả phần của tôi.
Ra khỏi trung tâm thương mại, quảng trường người qua lại vô cùng náo nhiệt.
"Đợi tôi một chút."
Trương Hinh nói rồi đi về phía bên cạnh.
Điện thoại tôi rung lên, phát hiện có người tag tôi trong nhóm lớp cấp ba.
Tôi vừa trả lời tin nhắn xong thì cảm thấy trước mặt có người đứng.
Trương Hinh đưa tới một cây kẹo bông màu hồng nhạt.
Tôi hơi ngẩn người, Trương Hinh nhìn tôi, bất chợt kiễng chân lên ngang tầm mắt với tôi, trong mắt mang theo ý cười.
"Cái này tặng riêng cho anh."
12
Sau đó tôi cầm cây kẹo bông rồi bỏ chạy trối ch*t.
Liễu Nghĩa không thể tin nổi: "Chỉ thế thôi? Chỉ thế thôi? Chỉ thế thôi?"
Cậu ta đ/au lòng khôn xiết, nằm ườn trên sofa, ánh mắt vô h/ồn:
"Xong rồi, xong rồi, xong rồi. Đời này mình không trông mong gì vào việc được cậu dẫn bay nữa rồi. Vệ Thành, cậu nói xem ngày nào cậu cũng đang nghĩ cái gì thế?"
"……"
Tôi không thể nói là, lúc đó trong đầu tôi toàn nghĩ đến việc, Trương Hinh trông có vẻ…… rất dễ hôn……
KHÔNG!
Vệ Thành!
DỪNG LẠI!
Cậu mơ tưởng về một người phụ nữ như thế là rất nguy hiểm đấy!
Tôi ôm điện thoại trằn trọc, mỗi khi muốn nói gì đó với Trương Hinh, nhìn thấy ảnh đại diện của cô ấy, tôi lại do dự.
Đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa đổi ảnh đại diện, là vì quá lâu thành thói quen lười đổi, hay là…… trong lòng cô ấy vẫn còn vị trí của chàng trai đó?
Đang nghĩ ngợi, màn hình đột nhiên hiện lên cuộc gọi của Trương Hinh.
Tim tôi đ/ập mạnh, cuối cùng vẫn chọn bắt máy.
"Vệ Thành." Giọng Trương Hinh truyền đến từ ống nghe, vô tình khơi gợi lòng người.
Tôi "ừ" một tiếng.
Như có một sự ăn ý nào đó, cả hai đều im lặng, trong điện thoại chỉ còn lại tiếng thở của đối phương.
Một lúc lâu sau, cô ấy nói: "Xin lỗi, hôm nay có lẽ đã mạo phạm đến anh."
Tôi vội lắc đầu: "Không có không có!"
Cô ấy dừng lại: "Nếu không có, vậy…… tôi có thể nhận được một câu trả lời mà mình mong muốn không?"
Đầu óc tôi trống rỗng.
Cô ấy lại nói: "Nếu là tôi thể hiện chưa đủ rõ ràng, vậy thì Vệ Thành…… tôi thích anh."
Mọi âm thanh ồn ào xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại từng câu chữ của cô ấy, in sâu vào tâm trí.
Thẳng thắn hết mức, không thể trốn tránh, không thể né tránh.
Mà tôi hình như…… cũng muốn một câu trả lời chắc chắn.
Tôi đ/è nén nhịp tim dữ dội, hỏi:
"Trương Hinh. Tôi cũng muốn hỏi cô một câu. Ảnh đại diện của cô…… chàng trai mà cô thầm yêu đó, cô còn thích anh ta không?"
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nín thở.
Hồi lâu, cuối cùng cô ấy cũng lên tiếng.
"Thích."
"Luôn luôn thích."
Trái tim đang nóng hổi bỗng nguội lạnh, trào dâng cảm giác chua xót.
Không nên buồn mới phải, dù sao điều tôi muốn chính là câu trả lời thành thật nhất của cô ấy, không phải sao?
Nếu hai người muốn ở bên nhau, điểm tối thiểu nhất chính là sự thành thật với nhau mà.
Tôi hít sâu một hơi.
"Trương Hinh, tôi nghĩ kỹ rồi, chúng ta quả thực không phù hợp. Thôi, bỏ đi."
Không đợi cô ấy nói tiếp, tôi nhấn nút ngắt cuộc gọi, nhét điện thoại xuống dưới gối rồi trùm chăn đi ngủ.
Vệ Thành à, có lẽ cậu thực sự phải đ/ộc thân đến già rồi.
13
Đêm đó ngủ không ngon, vì tôi mơ thấy mình cầm cây kẹo bông, hôn Trương Hinh.
Sau khi tỉnh dậy tôi đ/ấm ngựk dậm chân hồi lâu.
Trước đó vừa mới từ chối người ta, sau đó lại mơ thấy mình làm thế này thế kia với người ta, có hợp lý không!
Đến mức ngay cả khi tối đi dự tiệc lớp cấp ba, đầu óc tôi vẫn còn hơi mơ hồ.
Một nhóm người ngồi trong phòng bao, trò chuyện sôi nổi.
Người đang phấn đấu sự nghiệp, người đã kết hôn sinh con, tất cả mọi người đều đã bước lên những con đường khác nhau.
Ủy viên thể thao ngày trước kéo ủy viên văn nghệ ngày trước lại gần:
"Thành ca, chén này tôi kính anh! Nếu không phải nhờ anh hiến kế lúc đó, tôi đã không chinh phục được A Tâm rồi!"
Tôi bất lực nâng ly rư/ợu trong tay:
"Hai người có thể đừng phát "cẩu lương" nữa được không, hết người này đến người kia nhờ tôi viết thư tình, cuối cùng tôi tự viết cho mình một đống, lãng phí mất một cây bút của tôi."
Cả nhóm cười ồ lên, tôi cũng cười theo.
Có người hét lên: "Này, Thành ca đẹp trai thế, công việc lại tốt, chỉ không biết có bạn gái chưa nhỉ?"
Tôi lại rót thêm một chén, lắc đầu: "Không được, người theo đuổi tôi nhiều quá, khó chọn lắm."
Họ lại càng ồn ào hơn.
"Úi chà, Thành ca giờ mới "khai sáng" sao? Trước đây bao nhiêu người thích cậu, kết quả cậu nhất quyết không yêu ai, bảo là không thú vị, cũng thật là lợi hại."
Lúc đó đúng là thấy không thú vị thật, bây giờ cũng vậy.
Ngoài việc……
Dừng lại dừng lại!
Tôi nhắm mắt lại, Vệ Thành! Không được nghĩ đến Trương Hinh nữa!
"Trương Hinh?"
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng bàn tán tò mò,
"Cô ấy sao thế?"
???
Không phải chứ? Tôi vừa mới không hề gọi tên Trương Hinh mà?!
Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy vài nam sinh đang nhỏ giọng trò chuyện gì đó.
"Cô ấy kết hôn rồi à? Thật hay giả thế?"
"Thật! Không những kết hôn rồi, mà còn có con rồi nữa! Hôm đó tớ tình cờ thấy cô ấy ở siêu thị với chồng cô ấy, m/ua bao nhiêu là đồ ăn với đồ chơi luôn!"
Tôi càng nghe càng thấy không ổn, cũng ghé sát lại: "Các cậu vừa nói chuyện về ai thế?"
Nam sinh đang nói giải thích:
"Trương Hinh ấy! Cái người học ở trường mình một học kỳ lớp 10 rồi chuyển trường ấy! Cậu còn nhớ không, ĐẸP! LẮM!"
"……" Khoan đã, hình như có chỗ nào đó không đúng lắm.
"Ôi dào, Thành ca chỉ lo học hành, chắc chắn không nhớ rồi!" Một nam sinh khác khẳng định chắc nịch.
Nam sinh lên tiếng đầu tiên lại nói:
"Đúng rồi Thành ca, lúc đó tớ còn nhờ cậu giúp viết một bức thư tình cho cô ấy nữa, nhưng chắc cậu cũng không có ấn tượng gì đâu."