Ngày thứ ba sau khi mẹ đi, bố cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn.

Bề ngoài thì tỏ vẻ thản nhiên: "Cô ta rời xa tôi thì đi đâu được chứ?"

Nhưng trong bóng tối lại lật tung cả thế giới để tìm người.

Ông ấy cứ ngỡ mẹ vẫn yêu ông đến tận xươ/ng tủy, chỉ là vì gh/en t/uông nhất thời mà gi/ận dỗi.

Chỉ cần ông nói vài lời ngọt ngào, mọi thứ sẽ trở lại như cũ.

Nực cười thật.

Chuyến đi này, mẹ đã chuẩn bị suốt mấy năm trời.

Làm sao có thể để ông tìm thấy chứ?

1

Ngày đầu tiên mẹ đi, bố thậm chí còn chẳng nhận ra.

Cô thanh mai trúc mã của ông, Sở Vân Phi, vừa ly hôn xong, tinh thần rất tệ.

Ông lo cô xảy ra chuyện, nên cứ túc trực không rời nửa bước.

Đến giờ ăn tối, ông gọi một cuộc vào điện thoại bàn trong nhà: "Phi Phi muốn uống canh cá, cô mau hầm một nồi mang đến đây..."

Tôi bật cười: "Trông chờ vào con sao?"

Bố khựng lại: "Sầm Ngọc Trân đâu?"

"Bố hỏi con á?"

"Chậc." Bố không nói thêm lời nào, mất kiên nhẫn cúp máy.

Chiếc điện thoại cũ mẹ không mang theo, nhanh chóng rung lên đi/ên cuồ/ng:

【Muốn một nồi canh cá, loại lần trước cô hầm cho tôi ấy.】

【Trước bảy giờ phải mang đến.】

Kèm theo định vị, là nơi ở hiện tại của Sở Vân Phi.

Ha, nằm mơ giữa ban ngày.

2

Gần bảy giờ, chiếc điện thoại cũ lại báo tin nhắn:

"Đến nơi chưa?"

"Nếu chưa đi thì thôi đừng làm phiền nữa, tôi tự qua lấy."

【???】

Mười lăm phút sau, bố vội vã lao vào phòng khách, chưa kịp thay giày đã quát lớn:

"Sầm Ngọc Trân! Canh đâu?"

Tiếng quát vang vọng trong căn biệt thự trống trải.

Không có ai đáp lại.

"Cô cố tình đúng không?"

"Cứ phải chọn đúng lúc này để khiến tôi khó chịu sao?"

Điện thoại rung lên đi/ên cuồ/ng.

"Vân Phi đang là lúc khó khăn nhất trong cuộc đời, sao cô lại không có chút đồng cảm nào thế?"

"Chỉ là một nồi canh thôi, cô không làm thì có khối người làm!"

3

Sau đó bố không có tin tức gì nữa.

Ý là muốn "chiến tranh lạnh để trừng ph/ạt" đây mà. Chiêu cũ rích ấy mà.

Những năm qua, hễ mẹ có việc gì không vừa ý ông, ông lại làm bộ làm tịch như vậy.

Trước đây, mỗi lần bị lạnh nhạt, mẹ lại thấy hoảng lo/ạn.

Luôn lập tức xin lỗi, tìm đủ mọi cách để dỗ dành ông.

Nhưng nay đã khác xưa.

Máy bay của mẹ đã hạ cánh, mẹ báo bình an cho tôi theo cách đã thỏa thuận:

Đã đến bờ bên kia Thái Bình Dương thành công, đã vào khách sạn đã đặt trước.

Đang làm thủ tục nhập học và tìm chỗ ở phù hợp.

Mẹ không hỏi, tôi không nói.

Chẳng ai quan tâm việc bà ấy đang bị chiến tranh lạnh cả.

4

Sáng ngày thứ ba, bố được tài xế đưa về nhà.

Ở bên ngoài suốt hai đêm, quần áo chưa thay, tóc tai bết dính, trông như con chó hoang lâu ngày.

Chắc ông cũng biết mình bẩn thỉu hôi hám.

Vừa vào cửa đã lao thẳng vào phòng tắm.

Một lát sau, tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên: "Sầm Ngọc Trân, khăn tắm đâu?"

"Quần áo cũng không chuẩn bị cho tôi à?"

Giọng khàn đặc, nghe như tiếng gà cao su bị xì hơi, tôi nghe mà chỉ muốn cười.

Bố và bà nội coi thường xuất thân của mẹ, để hànhz hạz mẹ, cố tình không cho thuê người giúp việc.

Thế là mẹ thực sự chăm sóc cái nhà này như một con gia tinh vậy.

Cố chấp, tỉ mỉ.

Nhiều lúc, đến cả tôi cũng lơ mơ, cứ ngỡ bàn ăn sẽ tự động có món ngon; sàn nhà bẩn sẽ tự động sạch sẽ; quần áo sạch, giấy vệ sinh và khăn tắm gọn gàng đều sẽ tự động thay mới...

Nhưng mẹ đi rồi, ngày lành chấm dứt.

Bố thò cái đầu ướt sũng ra khỏi phòng tắm: "Sầm Ngọc Trân! Người đâu?"

"Giờ này mà còn ngủ à?"

"Dậy lấy quần áo với khăn tắm cho tôi!"

Ông đợi mười mấy giây.

Mẹ không như thường lệ, vừa cầm đồ vừa xin lỗi rồi chạy lon ton xuất hiện.

Ông càng thêm tức gi/ận.

Đùng đùng chạy vào phòng, tiện tay vớ lấy cái quần mặc vào.

Chân trần chạy khắp biệt thự:

"Sầm Ngọc Trân! Cút ra đây!"

"Giỏi lắm rồi nhỉ?"

"Bảo cô hầm canh cô không hầm, giờ còn bày đặt làm kiêu à?"

Cánh cửa này đến cánh cửa khác bị đẩy ra, căn phòng nào cũng trống không.

Bố tức đến phát đi/ên—

"Không ra đây nữa thì đừng hòng ở lại cái nhà này!"

5

Đây là "vũ khí tối thượng" của bố.

Trước đây, lời này vừa thốt ra, mẹ dù có uất ức đến đâu cũng chỉ biết cúi đầu xin lỗi.

Bởi vì trên thế giới này, mẹ không còn nơi nào để dung thân.

Nhưng hôm nay, đáp lại ông chỉ là sự im lặng kéo dài.

"Lạ thật, chẳng lẽ đi ra ngoài rồi?"

Lúc này bố mới bình tĩnh lại, đi lục tìm điện thoại trong đống quần áo bẩn.

"Mới giờ này, chạy đi đâu chứ."

"App đặt đồ ăn đầy ra, cứ phải tự đi m/ua, đúng là tự làm khổ mình!"

Số của mẹ được gọi đi.

Tiếng chuông vang lên trong phòng khách trống trải.

Tiếng cằn nhằn của bố chợt tắt ngóm.

Ông ngoái đầu nhìn theo tiếng chuông.

Nhìn thấy chiếc điện thoại lẻ loi trên bàn trà.

Sững sờ.

6

【Chuyển góc nhìn】

Giang Nghiên thoáng chốc ngẩn người.

Sầm Ngọc Trân luôn kè kè điện thoại bên mình—

Năm mười bốn tuổi, anh cho cô một chiếc điện thoại.

Năm hai mươi tám tuổi, cô vẫn coi đó là bằng chứng của tình yêu.

Luôn nói với con gái: "Bố con vẫn còn yêu mẹ, năm nào cũng đổi điện thoại cho mẹ đấy!"

Thực ra đều là đồ cũ anh thải ra.

Tiện tay thôi, đến chút thương hại cũng chẳng có.

Giang Nghiên luôn cảm thấy, không ai hoang tưởng về tình yêu và tự đa tình hơn Sầm Ngọc Trân.

Một chiếc điện thoại cũ là đủ giữ chân cô.

Như con lừa bị củ cà rốt lừa gạt.

Đáng đời bị anh dễ dàng lừa được, sai khiến xoay như chong chóng.

Anh cứ tưởng mình kh/inh thường loại người mắc b/ệnh lụy tình này nhất.

Nhưng bây giờ... lại cảm thấy hoảng lo/ạn không lý do.

Theo bản năng chọc lo/ạn lên màn hình.

Nhấn nhầm. Lại nhấn nhầm.

Lúc này mới nhận ra, tay mình run dữ dội.

Khó khăn lắm mới mở được khóa màn hình, không biết chạm vào đâu, bỗng nhiên—

"Vân Phi đang là lúc khó khăn nhất trong cuộc đời, sao cô lại không có chút đồng cảm nào thế?"

"Chỉ là một nồi canh thôi, cô không làm thì có khối người làm!"

Giang Nghiên kinh hãi, suýt nữa thì ném cả điện thoại.

Nghe kỹ lại mới nhận ra là giọng mình.

Vậy nên, Sầm Ngọc Trân là đang—

Gh/en sao?

Nhưng cô có tư cách gì chứ?

Giang Nghiên nghiến răng.

Cô tham phú phụ bần, tâm cơ dùng đứa con để trói buộc anh.

Nếu không, anh đã đường đường chính chính ở bên Vân Phi từ lâu rồi!

Tất cả những điều này, chẳng qua là sự trừng ph/ạt mà cô đáng phải nhận.

7

Sầm Ngọc Trân là con gái người giúp việc nhà Giang Nghiên.

Từ khi anh biết nhận thức, cô đã làm việc trong biệt thự.

Bận rộn nhưng lặng lẽ.

Như một cái bóng nhạt nhòa.

Thỉnh thoảng sẽ nghe thấy mẹ cô m/ắng nhỏ: "Đồ báo hại!", "Chút việc này cũng làm không xong!"

Ngoài ra, không hề có chút tồn tại nào.

Giang Nghiên chưa bao giờ để ý đến cô.

Cho đến khi có kết quả thi trung học, có phóng viên lảng vảng ngoài biệt thự, nói muốn phỏng vấn "thủ khoa trung học Sầm Ngọc Trân".

Giang Nghiên mới phát hiện:

Hóa ra mắt cô to thế, eo nhỏ thế, da trắng thế.

8

Giang Nghiên thèm muốn.

Anh thực sự thích Vân Phi.

Nhưng nhà Vân Phi gia giáo nghiêm khắc, trước khi tốt nghiệp cấm yêu đương, đến nắm tay cũng không cho.

Anh thì không đủ kiên nhẫn để đợi mãi.

Thế là, ngày nhập học cấp ba, anh bảo tài xế chở Sầm Ngọc Trân theo:

"Cô thi đỗ vào trường chúng ta à? Học bổng à?"

"Giỏi thật! Học bá đấy!"

"Lên xe đi, đi cùng luôn."

Anh thỏa mãn nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Sầm Ngọc Trân ửng hồng hai đám mây.

9

Sau đó, nắm tay, hôn nhau, đều dễ dàng.

Sầm Ngọc Trân có khuôn mặt của một học bá, nhìn là biết xa cách người lạ.

Bạn học đều nói cô "lạnh lùng".

Chỉ có Giang Nghiên biết, cô là vì ngại ngùng, sợ bị tẩy chay.

Thực ra chạm vào là tan chảy ngay.

Anh nhân lúc Sầm Ngọc Trân mang điểm tâm đến cho mình thì quấn lấy đòi hôn; hoặc lúc cô đang lau cầu thang thì chặn lại sàm sỡ.

Dần dần, mỗi góc trong biệt thự đều trở thành "khu tráng miệng" bí mật của anh.

Nhưng càng ăn càng nghiện.

Anh dứt khoát nói với nhà là cần Sầm Ngọc Trân phụ đạo cho mình.

Mẹ anh tưởng anh biết nhìn người mà học hỏi, muốn đổi tính nghiêm túc học hành nên vui mừng khôn xiết.

Tối đó bàn bạc xong với người giúp việc, đưa Sầm Ngọc Trân vào phòng sách của anh.

Cửa vừa đóng, tiếng bước chân của mẹ còn chưa dứt, anh đã ấn Sầm Ngọc Trân vào cửa.

"Đừng mà," Sầm Ngọc Trân đỏ mặt, vùng vẫy trong vòng tay anh, như một chú nai h/oảng s/ợ, "sẽ bị phát hiện mất..."

Giang Nghiên ngửi mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt trên người cô, cảm thấy mình say rồi:

"Không đâu, chúng ta lặng lẽ thôi."

"Xin em đấy bảo bối."

"Anh sẽ đối xử tốt với em mãi, tốt nghiệp chúng ta kết hôn!"

M/áu anh dồn lên n/ão, nói năng không suy nghĩ mà hứa hẹn.

Đêm đó, anh đã bắt Sầm Ngọc Trân "học" suốt hai tiếng đồng hồ.

10

Sau đó, Giang Nghiên nếm được mùi vị, không thể dừng lại được nữa.

Trong lòng anh biết rõ:

Sầm Ngọc Trân và anh không phải người cùng thế giới, mối qu/an h/ệ này sẽ chẳng đi đến đâu.

Ngay cả lúc cao hứng nhất, anh cũng không đủ can đảm để công khai Sầm Ngọc Trân.

Người anh thích chỉ có thể là Vân Phi môn đăng hộ đối.

Nhưng thì đã sao?

Dù sao thì những lời hứa hẹn buông thả trên giường, nào là yêu đương, kết hôn, thiên trường địa cửu, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ thực hiện.

Sầm Ngọc Trân nghèo.

Tiền có thể m/ua đ/ứt mọi thứ của cô.

Nếu chưa đủ, thì cho thêm chút nữa.

Nhưng không ngờ tới, Sầm Ngọc Trân lại cho anh một tin chấn động.

11

Đó là ngày công bố điểm thi đại học.

—— Nhiều năm sau, Giang Nghiên vẫn nhớ rõ.

Anh tra điểm của mình, thấy tiến bộ rõ rệt.

Đây là công lao của Sầm Ngọc Trân.

Giang Nghiên biết.

Là những ghi chép tỉ mỉ, bài giảng mạch lạc, và sự "khích lệ kiểu dụ dỗ" ngày qua ngày của cô.

"Ngoan nào, làm một câu nữa thôi."

"Học thuộc rồi cho anh hôn, được không?"

"Vãi!" Đám bạn cùng tra điểm bên cạnh liếc thấy màn hình của anh, lập tức kêu lên: "Nghiên ca thăng thiên rồi à?"

"Đã bảo cùng nhau nằm ngửa mà, sao cậu lại vọt lên tuyến trọng điểm thế?"

Tim Giang Nghiên thắt lại.

Để kết thúc mối qu/an h/ệ ngầm nực cười này, trước khi thi đại học, anh đã lấy cớ tập trung ôn thi mà dần xa lánh Sầm Ngọc Trân.

Lúc này, lại đột nhiên nhớ đến những điều tốt đẹp của cô.

Nụ cười của cô, đôi môi mềm mại của cô, dáng vẻ cô nằm trên ngựk anh thở dốc...

... Thôi bỏ đi.

Lúc chia tay, cho cô thêm chút bồi thường vậy. Coi như cảm ơn cô đã đồng hành một chặng.

Giang Nghiên đang nghĩ vậy, chợt nghe đám anh em bên cạnh ồn ào:

"Thật sự là người trường mình à?"

"Đúng, học bá lớp học bổng, lúc nào cũng đứng đầu khối."

"Người giúp việc nhà Nghiên ca?"

"Đúng đúng, tên gì ấy nhỉ?"

"Trình Ngọc Trân?"

"Không, Sầm, Sầm Ngọc Trân!"

Giang Nghiên gi/ật mình, ghé sát lại: "Sao thế?"

"Livestream tra điểm, trường mình có thủ khoa bị giấu điểm!" Ai đó đưa điện thoại qua, "Người nhà cậu—"

Khuôn mặt Sầm Ngọc Trân xuất hiện trên màn hình.

Xung quanh lại vang lên những tiếng hít hà:

Không chỉ là thủ khoa bị giấu điểm.

Mà là điểm tuyệt đối môn Tiếng Anh, Vật Lý, và thủ khoa toàn thành phố.

Phóng viên bao vây lấy cô, yêu cầu cô chia sẻ "bí quyết thủ khoa".

"Là tình yêu." Sầm Ngọc Trân hào phóng đối diện với ống kính, "Em và bạn trai đã hứa—"

"Chỉ cần em giành thủ khoa toàn thành phố, anh ấy sẽ cưới em."

"Ở đây," cô cúi đầu dịu dàng xoa bụng mình, "đã có kết tinh tình yêu rồi."

Các phóng viên bùng n/ổ, tranh nhau hỏi bạn trai cô là ai.

Sầm Ngọc Trân mỉm cười, như bông hoa rực rỡ giữa mùa hè: "Anh ấy tên Giang Nghiên..."

Tin tức chấn động như bom hạt nhân.

Đầu óc Giang Nghiên "oanh" một tiếng, trống rỗng.

12

Những chuyện sau đó, trong trí nhớ của Giang Nghiên, giống như một cuộn len rối rắm bẩn thỉu:

Độ thảo luận tăng cao, cả mạng đều đang hóng drama.

M/ua qu/an h/ệ công chúng cũng không đ/è nổi hot search.

Mẹ Sầm Ngọc Trân vốn dĩ an phận, nay dẫn theo vô số họ hàng nghèo khó đứng canh ở cửa biệt thự:

"Con gái tôi là con gái nhà lành! Lại là thủ khoa đại học!"

"Các người đừng hòng quỵt n/ợ!"

Nhà họ Giang không thể chấp nhận cô con dâu xuất thân như vậy.

Nhưng truyền thông, mạng xã hội, đối thủ cạnh tranh... vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm.

Đang lúc đầu sóng ngọn gió mà lật mặt, thì đến cổ phiếu công ty cũng bị ảnh hưởng...

Mẹ Giang tức đến phát đi/ên, lần đầu tiên trong đời m/ắng anh:

"Sao tao lại đẻ ra cái thằng ng/u như mày!"

"Cho mày qua lại với nó là để được phụ đạo 1-1 miễn phí!"

"Biết mày trẻ, có nhu cầu, nhưng một con hầu phòng mà mày cũng dám để lại giống sao?"

Giang Nghiên không thể phản bác.

Anh biết, lời mẹ nói vẫn còn nhẹ.

Giới như họ, chơi thì được, nhưng gây ra chuyện thì không.

Chuyện này sẽ là vết nhơ cả đời anh.

Anh càng nghĩ càng tức.

Chất vấn Sầm Ngọc Trân: "Cô bị b/ệnh à?"

"Cứ phải h/ủy ho/ại tôi thì cô mới vui à?"

Sầm Ngọc Trân co rúm lại, nhưng vẫn nói nhỏ: "Rõ ràng là anh tự nói mà."

"Không cần dùng biện pháp. Có con thì sinh."

"Thi thủ khoa thì kết hôn."

Giang Nghiên sắp đi/ên rồi: "Đó là lời tình tứ trên giường, không phải thật, cô không hiểu à?"

Sầm Ngọc Trân chỉ cố chấp: "Rõ ràng là anh tự nói mà."

13

Cuối cùng, mẹ Giang quyết định.

Nhà họ Giang đưa cho mẹ Sầm Ngọc Trân hai triệu.

Để Sầm Ngọc Trân ở lại nhà họ Giang chờ sinh.

Giang Nghiên vốn định đợi nhiệt độ giảm xuống, sẽ ép cô đi ph/á th/ai.

Nhưng độ hot mãi không giảm.

Mẹ Giang cũng sợ bị truyền thông phát hiện ra sơ hở rồi tính sổ sau.

Cuối cùng vẫn để Sầm Ngọc Trân sinh con ra.

14

Giang Nghiên không đăng ký kết hôn với Sầm Ngọc Trân, cũng không tổ chức đám cưới.

—— Công khai là "chưa đủ tuổi kết hôn".

Thực ra là vẫn còn ảo tưởng.

Hy vọng ảnh hưởng của chuyện này cuối cùng cũng qua đi.

Nhưng Vân Phi lặng lẽ ra nước ngoài.

Một lời cũng không để lại cho anh.

Như một cú đá/nh vào đầu, anh thất h/ồn lạc phách suốt thời gian dài.

Sau đó anh cũng đi xem mắt vài lần.

Nhưng mẹ Giang và những người anh ưng ý, đều không muốn làm mẹ kế.

Những người chủ động dán vào thì người này ng/u xuẩn, kẻ kia hám lợi.

Mãi vẫn không tìm được người phù hợp.

15

Giang Nghiên uất ức bất bình:

Trong đám bạn bè, đầy những kẻ mười mấy tuổi đã làm bụng nhân tình to.

Chẳng thấy ai bị ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân bình thường.

Chỉ có anh, rơi vào tình cảnh này...

Trước đây, với gia thế của anh, đi đến đâu cũng được người ta nể trọng.

Nhưng bây giờ nhận được, toàn là những ánh mắt dò xét, trêu chọc...

Đến cả cô tiếp viên tìm được khi đi chơi cũng có thể trêu anh một câu:

"Không cần ở nhà thay tã sao, Giang thiếu?"

—— Tất cả đều tại Sầm Ngọc Trân!

Người học giỏi tâm cơ nhiều!

Cô ta và bà mẹ giúp việc của cô ta cấu kết với nhau, ngay từ đầu đã nhắm vào anh rồi!

Một cú lừa hoàn toàn!

Giang Nghiên bụng đầy cục tức, trút hết lên người Sầm Ngọc Trân.

C/ắt người giúp việc, việc nhà đều bắt Sầm Ngọc Trân làm.

Cố tình chậm trễ tiền sinh hoạt, ép cô phải cúi đầu khẩn cầu.

Ban ngày không cho sắc mặt tốt, ban đêm lại hànhz hạz hết sức...

Nhưng Sầm Ngọc Trân dường như không có tính khí.

Vẫn cứ một mực lấy lòng anh.

Thấm thoát mà đã qua nhiều năm...

Giang Nghiên ngẩng đầu, nhìn căn phòng bừa bộn, bỗng cảm thấy trống rỗng.

Đúng vậy, bao nhiêu năm qua, nuôi con chó cũng có tình cảm.

Huống hồ Sầm Ngọc Trân còn sinh cho anh một đứa con...

Giang Nghiên cầm điện thoại, gọi cho trợ lý.

"Đến nhà mẹ đẻ của Sầm Ngọc Trân."

"Nói với cô ấy, mấy ngày nay là do tôi thiếu suy nghĩ."

"Sẽ không ép cô ấy chăm sóc Vân Phi nữa."

"Bảo cô ấy đừng làm lo/ạn nữa, quay về đi."

16

Nghe lời bố, tôi suýt bật cười thành tiếng.

Mẹ tôi người đã ở bên kia Thái Bình Dương rồi, mà còn nhớ đến nhà mẹ đẻ rẻ mạt của cô ấy sao?

Còn tưởng chỉ cần ngoắc ngón tay là mẹ sẽ lon ton chạy về?

Ai cho ông ấy sự tự tin đó vậy?

Rõ ràng trước đây, mẹ đã từng bỏ đi hai lần rồi—

Lần đầu tiên, là lúc dì Vân Phi kết hôn ở nước ngoài.

Bố nhận được tin, phát đi/ên lên vì gh/en.

Say xỉn.

Ngày đêm hút th/uốc.

đ/ập phá đồ đạc.

Ra ngoài tìm phụ nữ.

Ch/ửi mẹ là "miếng cao dán chó", "đồ mặt dày", "h/ủy ho/ại cuộc đời tôi".

Người luôn bình tĩnh như mẹ hiếm khi đỏ mắt.

Đã về nhà mẹ đẻ.

Nhưng nước chưa kịp uống một ngụm, đã bị bà ngoại ép đưa trở lại biệt thự.

—— Tổng cộng không quá ba tiếng đồng hồ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm