Tổng tài bá đạo của tôi, ánh trăng sáng của anh ấy đã về nước.

Tôi lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị cuốn gói cho nhanh.

Đột nhiên, trên đầu xuất hiện một hàng bình luận: 【Đừng đi!! Anh ta là một kẻ lụy tình đấy!】

【Chỉ cần cố thêm một năm nữa cho công ty lên sàn, cô có thể chia được 1 tỷ đấy!】

Cái gì cơ?

1 tỷ?

【1 tỷ là cô có thể tìm 10 người thay thế, tha hồ mà chơi.】

【10 người? Chị em ơi, nằm mơ tôi cũng không dám mơ lớn đến thế.】

Được rồi, giờ thì tôi dám rồi!

1)

Tôi, Đường Tư Nhiên, một kẻ thế thân tận tụy.

Ba năm trước, ánh trăng sáng của Thẩm Hoài An đi nước ngoài.

Đúng lúc nhà tôi sắp phá sản, thế là tôi mơ mơ màng màng gả cho anh ta.

Mấy năm nay, anh ta đối với tôi luôn lạnh lùng, ngay cả chuyện vợ chồng cũng luôn tỏ vẻ không tình nguyện.

Nhưng mà, tôi lại có vài sở thích hơi bi/ến th/ái một chút.

Anh ta càng không thích điều gì, tôi lại càng muốn làm điều đó.

Bạn có tưởng tượng được không, một người bên ngoài là thiên chi kiêu tử cao quý, nửa đêm lại trốn bên cạnh giường cắn chăn, vẻ mặt ấm ức "ư ư"?

Đêm tân hôn, anh ta chớp chớp đôi mắt cún con hỏi tôi, tại sao lại không giống trong sách.

Ừm? Anh ta còn muốn thế này thế kia, học người ta quyết chiến đến tận sáng?

Bạn bảo một tổng tài bá đạo, không lo học cách ki/ếm tiền, lại đi học cái này?

Thế là tôi vỗ vỗ vai anh ta, đ/au lòng nhức óc: "Cái gì cũng học, chỉ có hại cho anh thôi."

Tiếc là không có ai để chia sẻ, đúng là làm cho cuộc sống phú bà nhàm chán của tôi bớt đi một chút thú vui.

Đây, thú vui đến ngay rồi.

Giang Vãn Tình về nước rồi.

2)

Bạn thân của Thẩm Hoài An là Kỳ Ngôn Tranh đăng một bài viết trên mạng xã hội: "Nữ thần về nước."

Tôi nhấn vào phóng to, liếc mắt một cái đã thấy Thẩm Hoài An ngồi cạnh cô ta.

Theo nghiên c/ứu tâm lý học, cơ thể con người sẽ vô thức nghiêng về phía người mình thích.

Mà rõ ràng, đầu của Giang Vãn Tình đang nghiêng hẳn về phía Thẩm Hoài An.

Đáng gi/ận hơn là, trên tay cô ta còn đeo một chiếc Patek Philippe.

Đó là chiếc tôi tranh thủ lúc Giang Hoài An đang vui vẻ, làm nũng đòi anh ta m/ua cho tháng trước.

Giống hệt nhau, vậy mà lại nằm trên tay cô ta.

Nhận ra điểm này, hành động của tôi còn nhanh hơn cả n/ão bộ.

Tôi vội vàng chạy vào phòng ngủ bắt đầu thu dọn hành lý.

Bao nhiêu năm đọc tiểu thuyết, tôi không phải đọc vô ích.

Thông thường, kẻ thế thân kết hôn với tổng tài lâu ngày sẽ tưởng mình có thể lên chính thất, thế là sau khi ánh trăng sáng trở về liền đi/ên cuồ/ng làm lo/ạn, nhảy múa trên lằn ranh giới hạn của tổng tài.

Kết quả ngược lại khiến tổng tài vô cùng chán gh/ét, thế là nhanh chóng ly hôn, ra đi với hai bàn tay trắng.

Cuối cùng, tổng tài và ánh trăng sáng sống hạnh phúc bên nhau.

Còn kẻ thế thân đ/ộc á/c thì không bị bọn du côn kéo vào ngõ nhỏ, thì cũng là gia đình tan nát, không có kỹ năng gì, lưu lạc đến mấy quán karaoke không đứng đắn.

Thật là thảm.

Dù sao tôi với Thẩm Hoài An cũng chẳng có nền tảng tình cảm gì.

Ba năm nay nhờ phúc anh ta, nhà tôi không phá sản.

Tôi về nhà vẫn có thể sống tốt, nhân lúc còn trẻ còn có thể đi tìm mấy em trai nhỏ.

Cuộc sống này chẳng phải tốt hơn bây giờ sao?

Ngay khi tôi đang mường tượng về cuộc sống tươi đẹp sau này, tôi nghe thấy tiếng "cạch".

Cửa mở.

Thẩm Hoài An trầm giọng nhìn về phía tôi: "Cô muốn đi đâu?"

3)

Ơ?

Không phải mới vừa gặp nhau sao, theo lộ trình phát triển trong tiểu thuyết, giờ này chẳng phải anh ta nên ở lại chỗ Giang Vãn Tình sao.

Vậy mà lại có đạo đức nghề nghiệp của một người chồng tốt thế chứ!

Tôi thở dài, quay người lại, cố gắng để giọng điệu của mình nghe không quá phấn khích: "Giang Vãn Tình về rồi."

Thẩm Hoài An nhíu mày: "Thì sao?"

Thì sao??

Anh ta hỏi tôi thì sao?

Lúc này, một tổng tài bá đạo biết điều đáng lẽ phải mang theo ba phần lạnh lùng, ba phần giễu cợt, và bốn phần hờ hững nói với tôi: "Coi như cô biết điều, cầm tấm séc rồi cút đi."

Thấy tôi không nói gì, anh ta tiến lại gần tôi một bước, mặt lạnh tanh: "Cô muốn ly hôn với tôi?"

Ơ ơ ơ? Sao anh ta lại cư/ớp lời thoại của tôi thế này!!

Tôi ngập ngừng một chút, giả vờ đ/au lòng: "Là thế này, anh và Giang Vãn Tình là thanh mai trúc mã, giờ cô ấy đã về, hai người có thể nối lại tình xưa, tôi chiếm vị trí của cô ấy, như vậy không thỏa đáng."

Có thể thấy rõ, mặt Thẩm Hoài An sầm xuống.

Tôi không để ý đến anh ta, tiếp tục thu dọn hành lý.

Anh ta đột nhiên lên tiếng: "Nếu ly hôn, những món hàng xa xỉ giới hạn, những chiếc túi Hermes cô muốn, trang sức... còn cả cơ hội được nhìn thấy thần tượng ở khoảng cách gần, đều không còn nữa."

?

Đồ tư bản đáng gh/ét, tôi biết ngay mà!

Bề ngoài thì cái gì cũng m/ua cho tôi, thực tế trong lòng lại có cuốn sổ nhỏ ghi chép rõ ràng từng chút một.

Nhưng hàng xa xỉ sao quan trọng bằng mạng sống chứ.

Tôi không lay chuyển: "Thẩm Hoài An, dù sao anh cũng không yêu tôi, tôi không muốn tiếp tục giữ lấy cuộc hôn nhân không tình yêu này nữa."

Đột nhiên, một hàng bình luận xuất hiện trước mắt tôi.

【Nước vào n/ão cô à? Lúc hai người ngày nào cũng làm chuyện ấy, không thấy cô nói không tình yêu nhỉ?】

Không chắc, để tôi xem lại.

Lại có một hàng bình luận lướt qua trước mắt tôi.

【Đàn bà, cô nói một đằng làm một nẻo, Thẩm tổng của tôi thảm quá, bị người ta dùng xong là đ/á, hu hu.】

【Cười ch*t mất, cô giấu nhiều đồ chơi nhỏ thế, ly hôn rồi cô tìm ai để dùng?】

?? Đây là chuyện gì thế này?

Thẩm Hoài An nhíu mày: "Không tình yêu?"

Bình luận lại trôi tiếp.

【Xem mà sốt hết cả ruột! Là đàn ông thì trực tiếp nhào tới đi, đ/è cô ấy xuống, bịt miệng cô ấy lại, bá đạo và hung hăng hỏi cô ấy xem bây giờ có tình yêu hay không?】

【Lầu trên chú ý chút, cô làm bay cả quần l/ót lên đầu tôi rồi kìa.】

Tôi...

X/ác nhận rồi, tôi có thể nhìn thấy bình luận của người khác.

"Sao không nói gì?" Ánh mắt Thẩm Hoài An trầm xuống.

Tôi biết nói gì đây?

So với tiền, tôi sợ ch*t hơn.

Tôi kiên định với suy nghĩ của mình: "Tôi đang nghĩ, dừng lại ở thời điểm chúng ta chưa chán gh/ét nhau thì tốt hơn, hơn nữa, cũng không có vướng bận con cái, anh có thể tìm ki/ếm hạnh phúc của mình."

Bình luận sắp n/ổ tung.

【Đường Tư Nhiên, cô hồ đồ quá. Tuyệt đối đừng đi! Anh ta là kẻ lụy tình đấy.】

【Cố thêm một năm nữa cho công ty lên sàn, cô có thể chia được 1 tỷ đấy!】

【1 tỷ đấy, người đàn ông nào mà cô không có được?】

Cái gì cơ?

1 tỷ?

Tay tôi thu dọn hành lý run lên.

Thẩm Hoài An nhếch mép, vẻ mặt vô cùng khó chịu: "Sao tôi lại nuôi phải con sói mắt trắng như cô chứ!"

Ơ, sao đang yên đang lành lại ch/ửi người ta thế.

Tôi cũng rất tức gi/ận, tôi chỉ muốn tác hợp cho anh ta và ánh trăng sáng, tôi có lỗi gì chứ.

Người ta đang lúc nóng gi/ận rất dễ nói ra những lời ngốc nghếch, tôi vốn định nói: "Tôi rộng lượng thế này, anh m/ua đồng hồ đắt tiền cho ánh trăng sáng tôi còn chẳng nói gì."

Kết quả thốt ra lại thành: "Sao tôi lại vớ phải người chồng không ra gì như anh!"

Thẩm Hoài An cười lạnh một tiếng, ánh mắt sâu thẳm.

Vừa đi về phía tôi, anh ta vừa bắt đầu tháo kính, cởi áo, tháo đồng hồ...

Tôi lùi lại một bước.

Hành động này, tôi quá quen thuộc.

【Tra nam lịch lãm là chân ái, khí chất của Thẩm tổng lúc này cao tới 2 mét 8! Làm ơn làm tới nơi tới chốn cho tôi.】

【Vị tổng tài bá đạo này nghe lời người ta thật đấy, tình tiết tiếp theo hãy phát huy cho tốt, hít hà hít hà.】

【Khoan đã! Tôi có thể chen vào một câu nữa không? Đống đồ chơi kia của Đường Tư Nhiên được giấu ở tầng dưới cùng của phòng thay đồ, bên trên là quần áo, ở giữa là băng vệ sinh, bên dưới chính là nó đấy, mau đi lấy đi!!】

? Có phải người ta không nổi gi/ận thì coi người ta là kẻ ngốc không, đó là căn cứ bí mật của tôi đấy hu hu!

Nhìn thấy Thẩm Hoài An tiến lại gần, tôi không còn đường lui, nghẹn họng: "Thẩm Hoài An, anh đừng có làm lo/ạn đấy nhé."

Anh ta hơi nhếch môi: "Nói sai lời, thì phải có chút trừng ph/ạt."

Bình luận lần này trôi ra một loạt dòng chữ giống hệt nhau:

【Chúc cô sớm có tin vui.】

【Chúc cô sớm có tin vui.】

【Chúc cô sớm có tin vui.】

??

4)

Ngàn cân treo sợi tóc, điện thoại của Thẩm Hoài An reo lên.

Anh ta nhíu mày lấy ra, tôi mắt sắc, trên đó quả nhiên là tên của Giang Vãn Tình.

Biết ngay mà! Người phụ nữ này không thể nào không có động tĩnh.

Tôi tranh thủ lúc đó di chuyển đến sau cửa, chỉ vào điện thoại: "Nghe đi nghe đi, đừng làm lỡ giờ lành."

【Đường Tư Nhiên, cô thật sự không phải đến để tấu hài đấy chứ? Làm ơn hãy đứng dậy đi, lúc này đáng lẽ phải trực tiếp xông tới làm lo/ạn mới đúng.】

【Làm lo/ạn? Hì hì tôi giỏi nhất khoản này! Tôi hướng dẫn cho cô!】

【Anh ơi, hóa ra anh vẫn thích chị Tình Tình (ngón tay thon dài cong cong vuốt lên ngựk, đôi mắt hổ phách đẫm lệ, khẽ nức nở) hu hu, em rất rộng lượng mà (giọng loli hơi khàn, hai tay cuộn lại thành nắm đ/ấm nhỏ dụi mắt), anh Hoài (véo vạt áo) không thể không nghe điện thoại sao (nói nhỏ) (cắn môi) (khóe mắt hơi ướt), tuy em không phải là ánh trăng sáng của anh, nhưng em rất biết nghe lời mà (cúi người, thân hình nhỏ bé bắt đầu r/un r/ẩy), tối nay đừng đi có được không (nắm đ/ấm nhỏ siết ch/ặt, mắt hạnh trừng lớn, miệng mím lại, đôi má phồng lên trông vô cùng đáng yêu)】

À thì, trạng thái tinh thần của cư dân mạng khóa này vẫn ổn chứ?

Thẩm Hoài An vẫn nghe.

Nhưng anh ta bật loa ngoài.

"Hoài An, ngủ chưa?"

Quá đáng thật đấy, qu/an h/ệ gì mà có thể gọi thân mật thế?

Tôi ngước mắt nhìn sang, Thẩm Hoài An nới lỏng cà vạt, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: "Có việc gì sao?"

Rõ ràng cảm nhận được Giang Vãn Tình ở đầu dây bên kia sững sờ vài giây, nhưng rất nhanh cô ta đã khôi phục lại vẻ tươi cười: "Anh quên rồi à, ngày mai là sinh nhật em, khách sạn Yến Thành, năm nào anh cũng tổ chức cho em mà."

Hay cho anh, còn năm nào nữa cơ đấy? Thảo nào ba năm nay cứ đến ngày này là anh ta lại đi công tác, hóa ra là chủ động đi lấy lòng người ta.

Thẩm Hoài An nhìn về phía tôi, tôi suýt chút nữa không nhịn được mà ch/ửi tên tra nam này.

Lúc này, bình luận đến:

【Bực ch*t đi được, Giang Vãn Tình này sao không biết điều thế, tôi cởi quần rồi mà cô lại gọi điện làm mất hứng?】

【Đường Tư Nhiên, nóng gi/ận là m/a q/uỷ đấy, lúc này cô phải giữ bình tĩnh, đừng quên còn 1 tỷ! Một năm trôi qua nhanh lắm.】

Tôi gi/ật gi/ật khóe miệng, nhưng vẫn giữ nụ cười của người vợ hiền mẹ đảm.

Thẩm Hoài An "ừ" một tiếng, thế là giọng Giang Vãn Tình tràn đầy vẻ vui sướng: "Ngày mai gặp nhé, Hoài An."

Cúp điện thoại, Thẩm Hoài An hoàn toàn cởi bỏ cà vạt, nhìn tôi: "Tôi có thể giải thích."

Tổng tài bá đạo từ bao giờ biết nói năng thế?

Đây không phải là trọng điểm! Chúng ta làm sao có thể để tổng tài đích thân mở miệng giải thích chứ!

Là một kẻ thế thân đủ tiêu chuẩn, lúc này phải nghĩ điều anh ta khó nghĩ, giải nỗi lo của anh ta.

Tôi cười rất rộng lượng: "Không sao đâu, em hiểu mà, bạn bè chúc mừng sinh nhật nhau là chuyện rất bình thường, người ta mới về nước, đông người cũng náo nhiệt, ngày mai chúc anh chơi vui vẻ."

"Cô không gi/ận?"

"Em gi/ận gì chứ? Yên tâm đi, em không phải loại người hẹp hòi thế đâu."

Thực tế là tôi rất hẹp hòi!

Cô ta đang đeo chiếc đồng hồ mấy triệu của tôi đấy, nếu không phải vì 1 tỷ, tôi đã phát đi/ên từ lâu rồi.

Không ngờ sự hiểu chuyện của tôi không những không làm Thẩm Hoài An vui hơn, anh ta ngược lại còn gi/ận hơn lúc nãy: "Đường Tư Nhiên, cô giỏi lắm, giỏi làm tôi tức ch*t."

Sau đó đ/ập cửa một cái thật mạnh.

Không phải, người đáng lẽ phải tức gi/ận không phải là tôi sao?

5)

Ngày hôm sau, tôi định tranh thủ lúc Thẩm Hoài An không có nhà, đi m/ua sắm một ít đồ xa xỉ, rồi đổi thành tiền.

Dù sao tiêu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Ai ngờ, vừa ra khỏi cửa đã bị Thẩm Hoài An áp giải đến bữa tiệc sinh nhật của Giang Vãn Tình.

Chặn đường ki/ếm tiền của người ta, xui xẻo thật!

Có lẽ không ngờ tôi sẽ đến, trên mặt Giang Vãn Tình thoáng qua một tia không hài lòng, nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ tiểu thư khuê các hiểu biết.

Cô ta hào phóng chào hỏi tôi: "Đây là Tư Nhiên phải không? Lần trước hai người kết hôn mình không đến được, thật xin lỗi nhé. Hôm nay cuối cùng cũng được gặp rồi."

Tôi liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc đồng hồ đó, bực ch*t đi được!

Cười mà như không cười bắt tay với cô ta, tôi tặng quà sinh nhật: "Chúc mừng sinh nhật cậu nhé."

Cô ta mỉm cười nhận lấy: "Làm cậu tốn kém rồi."

Tôi cười đẩy đẩy Thẩm Hoài An bên cạnh, ánh mắt ra hiệu: "Đến lượt anh đấy."

Ai ngờ anh ta lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu: "Làm gì?"

Giang Vãn Tình nhìn anh ta đầy mong đợi, tôi che miệng cười: "Anh đúng là đồ nghịch ngợm, hôm qua chẳng phải em thấy anh đang chuẩn bị quà cùng chị Tình Tình sao, ngại không lấy ra à?"

Giang Vãn Tình nụ cười càng sâu hơn: "Hoài An."

Thẩm Hoài An: "Người một nhà mà phải tặng hai phần quà sao?"

【Ha ha ha ha, Thẩm tổng, anh bị đoạt xá rồi à?】

【Giang Vãn Tình: Mặt ngoài cười hì hì, trong lòng ch/ửi thề.】

【EQ thấp: Cô tặng rồi thì tôi không tặng nữa. EQ cao: Người một nhà không nói hai lời.】

Nụ cười của Giang Vãn Tình cứng đờ trên mặt.

Bạn hỏi tôi đang ở đâu ư?

Anh ta vừa nói xong câu đó, tôi đã cách xa anh ta 3 mét rồi.

Giang Vãn Tình cười gượng gạo: "Hoài An, lúc anh kết hôn em cũng không tặng gì, nhân tiện hôm nay bù cho anh luôn nhé."

Cái gì, còn có quà mang về? Vụ này không lỗ!

Tôi vội vàng nhảy lại bên cạnh Thẩm Hoài An.

Thứ mà Giang Vãn Tình lấy ra được, chắc chắn không rẻ, hì hì, tài sản lại tăng thêm một chút.

Nói xong, Giang Vãn Tình lấy từ sau lưng ra một cái hộp: "Chính là thứ con gái thích, vẫn nên đưa cho Tư Nhiên thì tốt hơn."

Cho tôi?

Ki/ếm đậm rồi.

Tôi ngước mắt nhìn về phía Thẩm Hoài An, tiến lại gần anh ta nói nhỏ: "Thứ này em lấy rồi thì chính là của em đấy nhé."

Thẩm Hoài An nhíu mày, không hài lòng? Tôi lùi lại một bước dậm chân: "Nhiều nhất là chia đôi, không thể hơn được nữa!"

Đột nhiên, bình luận xuất hiện:

【Đứa con gái ngốc nghếch của mẹ ơi, người ta sắp cung đấu với cô rồi, cô còn ở đó đếm tiền à.】

【Đẳng cấp trà xanh này của Giang Vãn Tình không phải dạng vừa đâu, Tư Nhiên ngốc nghếch này chắc chắn không phải đối thủ của cô ta, đ/au lòng quá.】

【Tôi đã đọc 100 cuốn tiểu thuyết hào môn! Cái hộp này hoặc là thứ rất quý giá, hoặc là thứ có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt giữa Giang Vãn Tình và Thẩm Hoài An, đừng nhận đừng nhận! Chắc chắn có bẫy!】

Chỉ vài câu ngắn ngủi, làm ch/áy cả CPU của tôi.

Tôi một lòng tác hợp cho họ, cô ta còn muốn chơi tôi? Như thế có ra thể thống gì không?

Thấy tôi nói chuyện riêng với Thẩm Hoài An, Giang Vãn Tình cười trêu chọc: "Đừng nhồi cẩu lương cho mình nữa, Tư Nhiên, cậu không nhận là tay mình mỏi nhừ rồi đây này."

Tôi tiến thoái lưỡng nan, đây là nhận hay không nhận?

Ngay khi tôi đang do dự, Thẩm Hoài An vươn tay ra.

Kết quả, một tiếng "bộp".

Đồ rơi xuống, pha lê bên trong vỡ tan tành.

Tôi vội vàng phủi sạch qu/an h/ệ, nhân tiện mỉa mai: "Chà, Thẩm Hoài An tay anh bị m/ù à? Thứ quý giá thế này mà anh cầm không vững?"

Sau đó xin lỗi Giang Vãn Tình: "Xin lỗi nhé, chị Tình Tình, anh ấy bị Parkinson từ nhỏ."

【Ha ha ha ha Đường Tư Nhiên phản ứng nhanh quá, cười ch*t mất.】

【Thẩm tổng: Tim đã ch*t, có việc gì xin hãy hỏa táng.】

【Thẩm tổng: Cảm ơn em nhé, vì có em, ấm áp cả bốn mùa.】

【Lầu trên, tại sao bạn có thể gửi tin nhắn thoại?】

6)

May quá may quá, may mà không phải do tôi làm vỡ.

Giang Vãn Tình thấy đồ vỡ, lao tới một bước, vẻ mặt quan tâm: "Hoài An, tay anh không sao chứ? Để em xem nào."

Nhìn cảnh họ sắp nắm tay nhìn nhau đẫm lệ, diễn một vở kịch cẩu huyết đoàn tụ sau bao năm xa cách.

Tôi thức thời chuồn lẹ.

Bạn bảo khéo thế không biết, tôi đang ăn uống thì lại ăn trúng dưa của chính mình.

"Ai, mọi người không biết sao? Nghe nói Thẩm Hoài An sắp ly hôn rồi?"

Tôi sốc thật sự, hôm qua tôi mới chuẩn bị bỏ nhà đi, hôm nay đã truyền khắp giới thượng lưu rồi? Không ngờ độ nổi tiếng của tôi lại cao thế!

Tôi tiến lại gần: "À? Sao cậu biết?!!"

Thấy có người phụ họa, người nói chuyện tiếp tục: "Thẩm Hoài An kết hôn chẳng phải để chọc tức Giang Vãn Tình sao, giờ Giang Vãn Tình đã về rồi, không phải ly hôn ngay để ôm mỹ nhân về sao?"

"Đúng đúng, cậu xem hai người họ bây giờ chẳng phải đang nói chuyện với nhau, hòa hợp lắm sao."

"Ơ, ly hôn xong chưa?"

"Nghe nói đều ly thân rồi! Ly hôn chẳng qua là sớm muộn thôi, nhưng mà, Đường Tư Nhiên đó chắc sẽ không ly đâu, dù sao có thể bám vào cái cây hái ra tiền là nhà họ Thẩm, ai mà nỡ chứ?"

Hay cho anh, đến chuyện hôm qua Thẩm Hoài An cãi nhau với tôi rồi đ/ập cửa đi ngủ phòng khách cũng biết, thần thật.

Tôi vội vàng đưa cho cô ta một ly nước, cô ta uống một ngụm rồi tiếp tục: "Hồi đó Thẩm Hoài An và Giang Vãn Tình có hôn ước, nghe nói nhà không đồng ý mới cưới cái người kia, giờ bà nội anh ta mất rồi, anh ta tự nhiên có thể muốn ly là ly thôi."

"Thẩm Hoài An, trông cũng đẹp trai đấy, rẻ cho Đường Tư Nhiên ba năm rồi."

"Đàn ông ấy, không thể chỉ nhìn bề ngoài, phải nhìn bên trong, ai biết được có được không chứ."

Mọi người người một câu tôi một câu.

Nhìn thấy chủ đề sắp đi tới 18+, tôi hào hứng xoa xoa tay: "Đúng vậy, anh ta chính là kiểu nhìn được mà không dùng được."

"Sao cậu biết?"

Mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.

Tôi vừa gặm dưa hấu vừa trả lời: "Vì tôi chính là Đường Tư Nhiên."

Không khí đột nhiên im lặng...

Tôi thật đáng ch*t mà, nếu nói muộn hơn chút nữa có phải sẽ nghe được chi tiết chuyên sâu hơn không nhỉ?

【Ha ha ha ha Đường Tư Nhiên, cô còn bất ngờ nào mà tôi không biết không?】

【Đàn bà, cô còn tâm trí ở đây ăn dưa à, chồng cô sắp bị cuỗm mất rồi!】

【Đường Tư Nhiên: Nhắc đến cái này thì tôi không buồn ngủ nữa rồi, mô tả chi tiết cách cuỗm đi, giờ qua đó còn kịp xem trực tiếp không?】

Vì bình luận, tôi chuẩn bị đi tìm Thẩm Hoài An.

Kết quả là lúc đi vệ sinh, bị người ta nh/ốt ở bên trong.

7)

Trùng hợp hơn là, trong nhà vệ sinh không có sóng.

Đây rõ ràng là một âm mưu đã được lên kế hoạch và tổ chức.

Tôi có thể đoán được, bên ngoài chắc chắn đã đặt một biển báo nhà vệ sinh hỏng.

Sau đó sẽ không có ai đi tới đây, tôi lại không gọi được điện thoại, chỉ có thể chờ đợi, vừa mệt vừa đói ở đây đợi cả ngày.

đ/áng s/ợ hơn là, đến tối thì không có đèn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
2 Ngón Tay Trong Lọ Chương 11
6 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
8 TRƯ NAM Chương 10
9 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm