Cô ta bảo với tôi: "Chuyện b/ắt c/óc anh trai cậu đã giải thích hết với tớ rồi, cũng xin lỗi rồi, tớ không trách bố mẹ cậu đâu, tớ còn phải cảm ơn chú dì nữa, nhờ vậy mà tớ nhìn rõ được trái tim mình."
"Cậu nhìn rõ cái gì rồi?"
Thịnh Lan Lan: "Tớ không thích anh trai cậu, cũng không thích Trần Phong, trước đây tớ sợ làm tổn thương họ nên cứ không từ chối thẳng thừng."
Nói xong, Thịnh Lan Lan lại quay sang phía Thẩm Duật Hành, cố ý làm giọng mình dịu dàng hơn nhiều: "Vị này chắc là anh Thẩm nhỉ?"
Cô ta đưa tay về phía Thẩm Duật Hành: "Chào anh, em là bạn tốt của Tiểu Ly, em tên Thịnh Lan Lan."
"..."
Cô ta bị b/ệnh đãng trí tuổi già đến sớm à?
Vừa mới m/ắng tôi là sao chổi, giờ lại thành bạn tốt rồi?
Đạn mạc trên đỉnh đầu: "Ai là bạn tốt với mày! Mày chỉ muốn lợi dụng bà đây để tán tỉnh đàn ông thôi! Cút cút cút!"
Thẩm Duật Hành: "..."
9、
Không biết là vì Thẩm Duật Hành quá đẹp trai, hay là giới hạn đạo đức của Thịnh Lan Lan quá thấp.
Cô ta dám nói ngay trước mặt tôi với Thẩm Duật Hành rằng: "Tiểu Ly người cũng tốt, chỉ là bẩm sinh vận xui đeo bám, cứ dính dáng đến cậu ấy là chẳng có chuyện gì tốt lành cả."
Ý của cô ta là—
Thẩm Duật Hành chỉ cần có chút n/ão, thì không nên chọn tôi.
Cười ch*t mất.
Giờ là tôi không muốn yêu đương với Thẩm Duật Hành có được không? Rốt cuộc cô ta có hiểu tình hình không vậy?
Chắc chắn là vì trước đây b/ắt n/ạt tôi quen rồi, tưởng tôi sẽ không phản kháng.
Tôi lập tức định đ/ập bàn m/ắng lại.
Thế nhưng, Thẩm Duật Hành lại lên tiếng trước tôi, anh ấy còn khen Thịnh Lan Lan: "Cô Thịnh biết rõ Tiểu Ly có thể chất xui xẻo bẩm sinh mà vẫn sẵn lòng làm bạn tốt với cô ấy, thật là người đẹp lòng tốt."
Thịnh Lan Lan nghe xong sướng rơn cả người: "Đúng vậy, Tiểu Ly chỉ có mình tớ là bạn thôi."
"..."
Cạn lời.
Để đây hát xướng tung hứng diễn kịch cho tôi xem đấy à?
Đạn mạc trên đỉnh đầu: "Hổ không phát uy, tưởng bà đây là Hello Kitty à?"
Thẩm Duật Hành thực sự không nhịn nổi nữa, lúm đồng tiền bên môi lại bắt đầu thấp thoáng.
Anh ấy đổi giọng, nói với Thịnh Lan Lan: "Cảm ơn cô Thịnh đã sẵn lòng làm bạn với Tiểu Ly nhà tôi, sau này Tiểu Ly đã có tôi, cô cứ đi lo việc của cô đi."
Thịnh Lan Lan kinh ngạc trợn tròn mắt: "Tiểu Ly nhà anh?"
Thẩm Duật Hành gật đầu: "Đúng vậy, bố mẹ Tiểu Ly đã đồng ý cho chúng tôi ở bên nhau rồi, ngày mai tôi còn phải đưa Tiểu Ly đi gặp bố mẹ tôi nữa."
"..."
Anh ấy nói xong liền đứng dậy, đi đến chỗ tôi.
Thấy tôi ngẩn người, anh ấy trực tiếp nắm lấy tay tôi: "Đi thôi, anh đưa em về nhà."
Tuy tôi không muốn yêu đương với Thẩm Duật Hành, nhưng anh ấy đã giúp tôi khiến Thịnh Lan Lan c/âm nín, tôi thật lòng cảm ơn anh ấy!
Cho nên màn ân ái này, tôi chắc chắn phải phối hợp đến cùng rồi!
"Anh ơi, anh thật tốt."
Thẩm Duật Hành nắm tay tôi, nghênh ngang đi ngang qua mặt Thịnh Lan Lan.
Thịnh Lan Lan tức đến mức biểu cảm méo xệch.
Ra đến ngoài, tôi lập tức buông tay Thẩm Duật Hành ra.
"Vừa nãy đều là để chọc tức Thịnh Lan Lan thôi, tôi không có ý gì với anh cả."
Thẩm Duật Hành: "Nhưng anh đã giúp em."
Tôi cười khẩy: "Dù anh không giúp tôi, tự tôi cũng xử lý được."
Thẩm Duật Hành: "Nhưng anh đã giúp rồi."
Tôi hít sâu một hơi: "Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?"
"Yêu đương đi."
Th/ần ki/nh à!
Tuy tôi không biết Tống Ly gốc có qua lại gì với anh ta không, nhưng tôi mới đến thôi mà, thực sự không có ý gì với anh ta cả!
Tôi đảo mắt, định không thèm để ý đến sự quấn quýt vô lý của anh ta nữa.
Thẩm Duật Hành lúc này lại nói: "Nếu em không đồng ý ở bên anh, anh sẽ nói với bố mẹ em là em có mới nới cũ, đến lúc đó họ không chỉ m/ắng em, mà còn bắt em đi xem mắt đấy."
"..."
Lúc này biểu cảm của tôi chắc chẳng khác gì biểu cảm của Thịnh Lan Lan vừa nãy.
Mà đạn mạc trên đỉnh đầu cũng không vắng mặt: "Đồ khốn đồ khốn đồ khốn!"
Thẩm Duật Hành: "..."
10、
May mà Thẩm Duật Hành không thực sự muốn yêu đương với tôi, anh ấy bị gia đình giục kết hôn đến tê dại cả người, cần tôi giúp anh ấy diễn một vở kịch.
Tôi vừa gi/ận vừa cười: "Cần giúp đỡ thì anh nói sớm đi, làm mấy trò vòng vo này làm gì."
Thẩm Duật Hành: "Thực ra anh chỉ muốn xem trên đỉnh đầu em..."
Câu sau anh ấy nuốt ngược trở lại.
Mà tôi vì không biết trên đỉnh đầu mình sẽ hiện chữ, còn hỏi anh ấy: "Đỉnh đầu tôi bị sao?"
Thẩm Duật Hành: "Có đồ bẩn, anh giúp em phủi đi."
Anh ấy giơ tay, làm bộ làm tịch phủi hai cái.
Khoảng cách chiều cao 15cm cộng với tư thế hiện tại của anh ấy, tạo ra một bầu không khí rất m/ập mờ.
Tôi thừa nhận, tôi là một người phụ nữ dễ bị sắc đẹp làm mê hoặc.
Nhìn gương mặt đẹp trai bức người ở ngay trước mắt này, tôi không biết x/ấu hổ mà nghĩ: "Có một người bạn trai đẹp trai thế này, thực ra cũng không tệ."
Đạn mạc trên đỉnh đầu lại một lần nữa b/án đứng tiếng lòng của tôi: "Rất muốn yêu đương với anh!"
Biểu cảm của Thẩm Duật Hành cũng thay đổi.
Anh ấy từ từ thu tay về, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên đỉnh đầu tôi.
Tôi thắc mắc: "Sao vậy? Còn đồ bẩn à?"
Nói rồi, tôi giơ tay định tự phủi vài cái.
Thẩm Duật Hành lại nắm ch/ặt tay tôi: "Đừng động."
"Hửm?"
Thẩm Duật Hành không nói gì, cho đến khi đạn mạc trên đỉnh đầu biến mất, anh ấy mới dời ánh mắt xuống, đối diện với ánh mắt tôi.
Anh ấy biết tôi muốn yêu đương với anh ấy, nhưng tôi không chịu thừa nhận.
Phải làm sao đây?
Chỉ có thể đào một cái hố, đợi tôi tự nhảy vào thôi.
Mà tôi thì hoàn toàn không hay biết gì.
11、
Ngày hôm sau, Thẩm Duật Hành nhắn tin cho tôi trước.
Không đợi được hồi âm, anh ấy mới gọi điện cho tôi.
Tôi ngủ mơ màng, nhất thời không nhớ ra hôm nay sẽ đóng vai bạn gái anh ấy đi gặp bố mẹ anh ấy.
Thẩm Duật Hành thở dài ở đầu dây bên kia: "May mà anh hiểu em, nếu không, anh với bố mẹ anh không biết phải đợi đến năm nào tháng nào."
"Em dậy ngay đây!"
Sửa soạn xong xuôi, tôi vội vã chạy xuống lầu.
Bố mẹ tôi cũng đang chuẩn bị ra ngoài, thấy tôi vội vàng hấp tấp, liền hỏi: "Sao thế?"
"Phải ra ngoài một chuyến ạ."
"Đi đâu? Bố mẹ đưa con đi."
Tôi định gật đầu, thì tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
Là Thẩm Duật Hành đến rồi!
Sau khi chào hỏi bố mẹ tôi, anh ấy nói rõ mục đích: "Chú dì, cháu đến đón Tiểu Ly ạ."
Bố mẹ tôi hơi ngạc nhiên: "Hai đứa đã bắt đầu hẹn hò rồi sao?"
"..."
Thẩm Duật Hành cười cười, giọng điệu ôn hòa: "Cũng chưa hẳn ạ, vẫn đang tìm hiểu lẫn nhau, cuối cùng vẫn phải xem ý của Tiểu Ly."
Bố mẹ tôi cảm động đến suýt khóc.
Vì tôi quả thực từ nhỏ đã mang thể chất xui xẻo.
Nhà tôi vốn rất giàu, từ khi tôi chào đời, nhà tôi bắt đầu đi xuống, kinh doanh năm sau tệ hơn năm trước.
Sức khỏe của bố mẹ tôi cũng dần trở nên không tốt.
May mắn là, dù tôi bị mọi người gh/ét bỏ, bố mẹ vẫn rất yêu thương tôi.
Thậm chí để bảo vệ tôi, họ còn chuyển nhà.
Nghe nói trước đây nhà họ Thẩm là hàng xóm của nhà chúng tôi.
Giờ thấy có người trân trọng và yêu thương tôi như vậy, họ thật sự cảm động đến rơi nước mắt.
Tôi vốn định giải thích chút về mối qu/an h/ệ giữa tôi và Thẩm Duật Hành, thấy họ như vậy, âm thầm nuốt hết mọi lời vào trong.
Thẩm Duật Hành nhìn tôi một cái, rồi nắm tay tôi đi ra ngoài.
Đến trên xe, tôi bảo anh ấy: "Sau lần này, anh đừng đến tìm tôi nữa."
Thẩm Duật Hành: "Gây phiền phức cho em à?"
"Không phải, tôi không có dự định yêu đương."
Thẩm Duật Hành: "Hiểu rồi."
Anh ấy đột nhiên dễ nói chuyện như vậy, tôi bị mê hoặc mà buông lỏng cảnh giác.
Đến khi đến nhà anh ấy, tôi mới biết, hôm nay ngoài tôi ra, còn có một người khác.
Trong thế giới của Trần Phong và anh trai tôi, Thịnh Lan Lan là nữ chính, tôi là nữ phụ xui xẻo.
Còn trong thế giới của Thẩm Duật Hành, nữ chính là người khác, tôi vẫn là nữ phụ!
12、
Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí muốn lập tức đ/ập cửa bỏ đi.
Nhưng mẹ của Thẩm Duật Hành đột nhiên đứng dậy nhiệt tình chào đón tôi: "Tiểu Ly lớn thế này rồi, bao nhiêu năm không gặp, còn nhận ra bác không?"
Tôi nhìn quý bà trước mặt, cố gắng lục lọi trong trí nhớ một phen.
Hình như hồi nhỏ đúng là có gặp qua.
Mẹ Thẩm kéo tay tôi ngồi xuống ghế sofa, lại hỏi thăm tình hình sức khỏe của bố mẹ tôi.
Bà dịu dàng nói: "Vốn hôm nay định đến thăm bố mẹ cháu, nhưng bố mẹ cháu bảo hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của họ, muốn hẹn hò riêng, nên chúng ta để dịp khác hãy đến làm phiền nhé."
Hôm nay lại là kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ tôi?
Thảo nào lúc nãy thấy mẹ tôi ăn mặc rất tinh tế.
Tôi đang thấy áy náy, thì Thẩm Duật Hành ở bên cạnh nói: "Lát nữa lúc đưa em về, trên đường ghé trung tâm thương mại m/ua chút quà, em mang về cho bố mẹ nhé."
Ừm... cũng khá chu đáo.
Nhưng mà, mọi người cứ nói chuyện với tôi, khiến cô đại mỹ nhân bên cạnh ngại quá đi.
Mà cô đại mỹ nhân cuối cùng cũng không nhịn được nữa, chủ động chen vào: "Chào cậu, tớ tên Trần Kiều Kiều, lớn lên cùng Duật Hành từ nhỏ, cậu chính là cô em gái mà anh ấy nhắc đến đúng không?"
"Ừm, đúng vậy."
"Vậy sau này cậu cũng là em gái của tớ rồi nhé."
"..."
Người khác là làm mẹ không đ/au, tôi là làm em gái khó hiểu.
Chắc chắn cô ta không biết tôi là thể chất gì, nếu không thì đã tránh tôi còn không kịp, làm sao có thể kết chị em với tôi.
Phi! Chị em gì chứ, cô ta muốn làm chị dâu tôi đấy!
Tôi nhìn kỹ Trần Kiều Kiều, thấy cô ấy thật đẹp, đẹp đến mức phát sáng luôn.
Nếu cô ấy đứng cùng Thẩm Duật Hành, chắc chắn là một cặp trai tài gái sắc mãn nhãn.
Từ cuộc trò chuyện của cô ấy với mẹ Thẩm cũng có thể hiểu được thông tin cơ bản, tính tình cô ấy tốt, gia thế cũng không tệ.
Ồ, thanh mai trúc mã, trời sinh một cặp.
Có lẽ là tôi suy nghĩ sâu xa quá, lúc mẹ Thẩm đưa nước trái cây cho tôi, tôi không kịp định thần, cầm ly không chắc.
Một nửa nước trái cây đổ lên chiếc váy trắng của tôi, một mảng vàng ố, nhìn có chút ngại ngùng.
Mẹ Thẩm lập tức xin lỗi tôi: "Xin lỗi xin lỗi, tại bác cầm không chắc."
"Không phải đâu bác, là cháu tự cầm không chắc ạ."
Nói xong, tôi đứng dậy vào phòng vệ sinh chỉnh đốn váy áo.
Vừa lau được hai cái, điện thoại liền ting một tiếng, báo có tin nhắn đến.
Thịnh Lan Lan không nuốt trôi cục tức ngày hôm qua, nhắn tin m/ắng tôi: "Đồ xui xẻo dính vào ai người đó xui, hại anh trai cậu và Trần Phong bao nhiêu năm chưa đủ, còn định đi hại người khác à?"
Trên đời này, mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng tám chữ: "Liên quan gì đến tao, liên quan gì đến tao."
Thế là tôi trả lời Thịnh Lan Lan bốn chữ đầu: "Liên quan gì đến tao."
Gửi xong, tôi tiện tay chặn cô ta luôn.
Thẩm Duật Hành lúc này đến gõ cửa: "Anh vào được không?"
Tôi chưa cởi đồ, không có gì bất tiện cả.
"Vào đi ạ."
Thẩm Duật Hành đưa cho tôi một chiếc váy, nhìn kích cỡ thì chắc là vừa với tôi.
"Đây là em họ anh lần trước đến chơi, mẹ anh m/ua cho nó, nó quên mang về, em thay tạm đi."
Tôi nhìn chiếc váy, rồi nhìn Thẩm Duật Hành.
Trong đầu bỗng chốc lại hiện lên lời m/ắng nhiếc của Thịnh Lan Lan lúc nãy.
Tuy tôi đã m/ắng lại cô ta, nhưng những trải nghiệm năm nay khiến chính tôi cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân là đồ xui xẻo.
Hơn nữa Thẩm Duật Hành có nữ chính là Trần Kiều Kiều, còn bắt tôi đến diễn kịch, nói anh ta là kẻ cặn bã thì đúng là cặn bã thật!
Đạn mạc trên đỉnh đầu: "Cặn bã tránh xa tôi ra! Bà đây xinh đẹp một mình!"
Thẩm Duật Hành: "..."
13、
Tôi ăn cơm ở nhà họ Thẩm xong mới rời đi.
Bố mẹ Thẩm Duật Hành tuy trông có vẻ rất thích tôi, nhưng vì quá nhiều năm không gặp, chúng tôi không có quá nhiều chủ đề, trò chuyện rất gượng gạo.
Ngược lại, Trần Kiều Kiều và bố mẹ anh ấy lại nói chuyện rất hợp ý, thiên văn địa lý, tin tức bát quái, Trần Kiều Kiều đều tiếp lời được.
Dưới sự làm nền của nữ chính là cô ấy, tôi lại làm nữ phụ một lần nữa.
Dù sao đi đâu cũng là nữ phụ, đi đâu cũng xui xẻo.
Sau này tôi cứ ở nhà nằm ườn ra cho xong, trên đời này chỉ có bố mẹ là không gh/ét bỏ tôi.
Trên đường về, Thẩm Duật Hành hỏi tôi có phải không vui không.
Tôi: "Không ạ."
Đạn mạc trên đỉnh đầu: "Đều nhìn ra tôi không vui rồi còn hỏi cái gì mà hỏi!"